“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 3373: Cảnh tượng này thật khiến người ta phải cảm khái.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Diệp Thành thiêu đốt tinh nguyên, hắn lại lần nữa ngưng tụ thánh thể và lại lần nữa sát phạt tới.Nữ đế vẫn với một chưởng như vậy quét qua tinh không, cô ta lại lần nữa đánh tới mức khiến thánh thể của Diệp Thành nứt lìa.AdvertisementChiến!Chiến ý của Diệp Thành ngút trời, có thể chiến với Đại Đế thiếu niên cùng thời chính là vinh dự vô thượng, huống hồ đó chỉ là Đông Hoa Nữ Đế cùng cấp với hắn, thắng hay bại chưa rõ, hắn có thể trảm diệt Đại Đế Thiên Ma thì cũng có thể trảm diệt Đông Hoa Nữ Đế, đây chính là sự tự tin vô thượng đến từ Hoang Cổ Thánh Thể.Nữ Đế bay từ trên trời xuống giống như mộng ảo, một tay diễn hoá bí pháp, lòng bàn tay huyễn hoá ra vì sao và nhật nguyệt.Nghịch thế luân hồi!Diệp Thành không dám chậm trễ, hắn ra tay tung đại chiêu, lòng bàn tay có ấn kí luân hồi đánh về phía nữ đế.Đại chiến nổ ra, cảnh tượng vô cùng khốc liệt!Đông Hoa Nữ Đế bay vào tiên hải, đầu lơ lửng phượng hoàng cầm, cửu u tiên khúc vang vọng khắp tinh không, dị tượng xuất hiện, cô đứng trong đó giống như nữ vương cái thế phong hoa tuyệt đại.Diệp Thành với kim quang chói lọi, chân bước trên tinh hà, đầu lơ lửng Hỗn Độn Thần Đỉnh, nổi lên dị tượng hôn độn khổng lồ, Diệp Thành đứng trong đó như một vị chiến thần bát hoang, mỗi một quyền đều mang chiến ý vô địch.Thánh thể thiếu niên đối đầu với Đại Đế thiếu niên, đây mới chính là trận quyết đấu đỉnh phong thực thụ.Cảnh tượng này thật khiến người ta phải cảm khái.Năm xưa, Đông Hoa Nữ Đế chính là hồng nhan chí tôn của Hoang Cổ Thánh Thể, bảo vệ Nguyệt Thương thành đế, Đế Hoang độc chiến với năm vị Đại Đế của Thiên Ma Vực, đó chính là một đoạn thần thoại vang dội của Chư Thiên Vạn Vực cho tới ngày nay.Hiện giờ hắn không phải là thánh thể hoàn chỉnh, cô không phải là nữ đế thực thụ, cả hai người đấu pháp trong tinh không này với thân phận như vậy, nếu như Nữ Đế và Đế Hoang có mặt ở đây và nhìn thấy cảnh tượng này thì không biết sẽ có suy nghĩ thế nào, từ thời Vạn Cổ có lẽ bọn họ cũng chưa từng phân cao thấp với nhau.Máu tươi nhuốm đỏ cả tinh không, mỗi một giọt máu đều vô cùng choán mắt.Diệp Thành và Đông Hoa Nữ Đế đều đổ máu, ngang sức ngang tài.Những người xem chiến vô cùng choán mắt, ánh mắt dừng lại ở Đông Hoa Nữ Đế.Bọn họ không biết cô là ai, càng không biết từ thời Vạn Cổ cô là Đại Đế thống trị vạn linh mà chỉ biết cô mạnh vô cùng, có thể sánh với Hoang Cổ Thánh Thể cùng cấp.Tu sĩ của Đại La Kiếm Tông lại không an phận.Tinh không hiện giờ không hề thấy bất cứ hình ảnh lôi chớp nào, đó là tinh không một trăm nghìn trượng, chỉ có Diệp Thành và Đông Hoa Nữ Đế đang đại chiến, bọn họ hoàn toàn có thể ra tay bắt Diệp Thành tránh đêm dài lắm mộng.Nghĩ tới đây, một Thánh Nhân đã bay vào hư thiên.Thế nhưng người này còn chưa ra tay đã thấy một đạo lôi chớp xuất hiện đánh người ngợm xương cốt bay đi.
Diệp Thành thiêu đốt tinh nguyên, hắn lại lần nữa ngưng tụ thánh thể và lại lần nữa sát phạt tới.
Nữ đế vẫn với một chưởng như vậy quét qua tinh không, cô ta lại lần nữa đánh tới mức khiến thánh thể của Diệp Thành nứt lìa.
Advertisement
Chiến!
Chiến ý của Diệp Thành ngút trời, có thể chiến với Đại Đế thiếu niên cùng thời chính là vinh dự vô thượng, huống hồ đó chỉ là Đông Hoa Nữ Đế cùng cấp với hắn, thắng hay bại chưa rõ, hắn có thể trảm diệt Đại Đế Thiên Ma thì cũng có thể trảm diệt Đông Hoa Nữ Đế, đây chính là sự tự tin vô thượng đến từ Hoang Cổ Thánh Thể.
Nữ Đế bay từ trên trời xuống giống như mộng ảo, một tay diễn hoá bí pháp, lòng bàn tay huyễn hoá ra vì sao và nhật nguyệt.
Nghịch thế luân hồi!
Diệp Thành không dám chậm trễ, hắn ra tay tung đại chiêu, lòng bàn tay có ấn kí luân hồi đánh về phía nữ đế.
Đại chiến nổ ra, cảnh tượng vô cùng khốc liệt!
Đông Hoa Nữ Đế bay vào tiên hải, đầu lơ lửng phượng hoàng cầm, cửu u tiên khúc vang vọng khắp tinh không, dị tượng xuất hiện, cô đứng trong đó giống như nữ vương cái thế phong hoa tuyệt đại.
Diệp Thành với kim quang chói lọi, chân bước trên tinh hà, đầu lơ lửng Hỗn Độn Thần Đỉnh, nổi lên dị tượng hôn độn khổng lồ, Diệp Thành đứng trong đó như một vị chiến thần bát hoang, mỗi một quyền đều mang chiến ý vô địch.
Thánh thể thiếu niên đối đầu với Đại Đế thiếu niên, đây mới chính là trận quyết đấu đỉnh phong thực thụ.
Cảnh tượng này thật khiến người ta phải cảm khái.
Năm xưa, Đông Hoa Nữ Đế chính là hồng nhan chí tôn của Hoang Cổ Thánh Thể, bảo vệ Nguyệt Thương thành đế, Đế Hoang độc chiến với năm vị Đại Đế của Thiên Ma Vực, đó chính là một đoạn thần thoại vang dội của Chư Thiên Vạn Vực cho tới ngày nay.
Hiện giờ hắn không phải là thánh thể hoàn chỉnh, cô không phải là nữ đế thực thụ, cả hai người đấu pháp trong tinh không này với thân phận như vậy, nếu như Nữ Đế và Đế Hoang có mặt ở đây và nhìn thấy cảnh tượng này thì không biết sẽ có suy nghĩ thế nào, từ thời Vạn Cổ có lẽ bọn họ cũng chưa từng phân cao thấp với nhau.
Máu tươi nhuốm đỏ cả tinh không, mỗi một giọt máu đều vô cùng choán mắt.
Diệp Thành và Đông Hoa Nữ Đế đều đổ máu, ngang sức ngang tài.
Những người xem chiến vô cùng choán mắt, ánh mắt dừng lại ở Đông Hoa Nữ Đế.
Bọn họ không biết cô là ai, càng không biết từ thời Vạn Cổ cô là Đại Đế thống trị vạn linh mà chỉ biết cô mạnh vô cùng, có thể sánh với Hoang Cổ Thánh Thể cùng cấp.
Tu sĩ của Đại La Kiếm Tông lại không an phận.
Tinh không hiện giờ không hề thấy bất cứ hình ảnh lôi chớp nào, đó là tinh không một trăm nghìn trượng, chỉ có Diệp Thành và Đông Hoa Nữ Đế đang đại chiến, bọn họ hoàn toàn có thể ra tay bắt Diệp Thành tránh đêm dài lắm mộng.
Nghĩ tới đây, một Thánh Nhân đã bay vào hư thiên.
Thế nhưng người này còn chưa ra tay đã thấy một đạo lôi chớp xuất hiện đánh người ngợm xương cốt bay đi.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Diệp Thành thiêu đốt tinh nguyên, hắn lại lần nữa ngưng tụ thánh thể và lại lần nữa sát phạt tới.Nữ đế vẫn với một chưởng như vậy quét qua tinh không, cô ta lại lần nữa đánh tới mức khiến thánh thể của Diệp Thành nứt lìa.AdvertisementChiến!Chiến ý của Diệp Thành ngút trời, có thể chiến với Đại Đế thiếu niên cùng thời chính là vinh dự vô thượng, huống hồ đó chỉ là Đông Hoa Nữ Đế cùng cấp với hắn, thắng hay bại chưa rõ, hắn có thể trảm diệt Đại Đế Thiên Ma thì cũng có thể trảm diệt Đông Hoa Nữ Đế, đây chính là sự tự tin vô thượng đến từ Hoang Cổ Thánh Thể.Nữ Đế bay từ trên trời xuống giống như mộng ảo, một tay diễn hoá bí pháp, lòng bàn tay huyễn hoá ra vì sao và nhật nguyệt.Nghịch thế luân hồi!Diệp Thành không dám chậm trễ, hắn ra tay tung đại chiêu, lòng bàn tay có ấn kí luân hồi đánh về phía nữ đế.Đại chiến nổ ra, cảnh tượng vô cùng khốc liệt!Đông Hoa Nữ Đế bay vào tiên hải, đầu lơ lửng phượng hoàng cầm, cửu u tiên khúc vang vọng khắp tinh không, dị tượng xuất hiện, cô đứng trong đó giống như nữ vương cái thế phong hoa tuyệt đại.Diệp Thành với kim quang chói lọi, chân bước trên tinh hà, đầu lơ lửng Hỗn Độn Thần Đỉnh, nổi lên dị tượng hôn độn khổng lồ, Diệp Thành đứng trong đó như một vị chiến thần bát hoang, mỗi một quyền đều mang chiến ý vô địch.Thánh thể thiếu niên đối đầu với Đại Đế thiếu niên, đây mới chính là trận quyết đấu đỉnh phong thực thụ.Cảnh tượng này thật khiến người ta phải cảm khái.Năm xưa, Đông Hoa Nữ Đế chính là hồng nhan chí tôn của Hoang Cổ Thánh Thể, bảo vệ Nguyệt Thương thành đế, Đế Hoang độc chiến với năm vị Đại Đế của Thiên Ma Vực, đó chính là một đoạn thần thoại vang dội của Chư Thiên Vạn Vực cho tới ngày nay.Hiện giờ hắn không phải là thánh thể hoàn chỉnh, cô không phải là nữ đế thực thụ, cả hai người đấu pháp trong tinh không này với thân phận như vậy, nếu như Nữ Đế và Đế Hoang có mặt ở đây và nhìn thấy cảnh tượng này thì không biết sẽ có suy nghĩ thế nào, từ thời Vạn Cổ có lẽ bọn họ cũng chưa từng phân cao thấp với nhau.Máu tươi nhuốm đỏ cả tinh không, mỗi một giọt máu đều vô cùng choán mắt.Diệp Thành và Đông Hoa Nữ Đế đều đổ máu, ngang sức ngang tài.Những người xem chiến vô cùng choán mắt, ánh mắt dừng lại ở Đông Hoa Nữ Đế.Bọn họ không biết cô là ai, càng không biết từ thời Vạn Cổ cô là Đại Đế thống trị vạn linh mà chỉ biết cô mạnh vô cùng, có thể sánh với Hoang Cổ Thánh Thể cùng cấp.Tu sĩ của Đại La Kiếm Tông lại không an phận.Tinh không hiện giờ không hề thấy bất cứ hình ảnh lôi chớp nào, đó là tinh không một trăm nghìn trượng, chỉ có Diệp Thành và Đông Hoa Nữ Đế đang đại chiến, bọn họ hoàn toàn có thể ra tay bắt Diệp Thành tránh đêm dài lắm mộng.Nghĩ tới đây, một Thánh Nhân đã bay vào hư thiên.Thế nhưng người này còn chưa ra tay đã thấy một đạo lôi chớp xuất hiện đánh người ngợm xương cốt bay đi.