Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 3372: Không ngờ lại mạnh như vậy!

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Hơn nữa uy lực của mỗi con lôi long đều không yếu hơn Chuẩn Thánh!”“Hắn đã giết hơn trăm con rồi đấy!”“Với cảnh giới Hoàng thì đó có thể gọi là nghịch thiên!”, có lão bối tu sĩ hít sâu một hơi, cảnh tượng hào hùng ấy khiến người ta kinh hồn bạt vía, nếu là bọn họ thì đã bị nuốt chửng từ lâu rồi.Advertisement“Ông không giết được ta đâu”, trong những tiếng cảm thán kinh ngạc, tiếng hét của Diệp Thành vang lên trong biển lôi, lời này là nói với trời, dù hắn đã máu xương đầm đìa nhưng ý chí chiến đấu vẫn ngút ngàn, hắn hoá thân thành một con thần long với thần huy rực rỡ, lớn hơn tất cả mọi lôi long.Lần này tinh không càng thêm náo nhiệt, tính cả Diệp Thành là có tới mười con rồng trong biển lôi đang chiến đấu.Người xem lùi lại, vì biển lôi không ngừng mở rộng, từ một trăm nghìn trượng tới một trăm mười nghìn, từ một trăm mười nghìn tới một trăm hai mươi nghìn, không hề có ý dừng lại, nuốt chửng từng khoảng tinh không.Diệp Thành liên tục bị thương, không chỉ một lần bị đánh trở lại hình dạng con người.Tuy nhiên lôi long vẫn không thể ngăn được bước chân của hắn, không những không ăn được hắn mà còn bị tiêu diệt từng con từng con.Trong trận chiến khốc liệt, Thánh thể của Diệp Thành niết bàn, đạo tắc cũng biến hoá, từng lỗ chân lông trên cơ thể hắn đều hấp thu sức mạnh sấm sét, có lẽ chỉ kẻ bá đạo như hắn mới dám cường thế như vậy.Không biết bao lâu sau mới thấy biển lôi sụp đổ, bị một quyền của Diệp Thành đánh thủng rồi bị phá huỷ trong tinh không.Biển lôi tan đi, lôi long cũng không còn nữa.Sấm sét ngừng lại, tinh không bị tàn phá hiện ra trước mắt, cũng lộ ra cả dáng người loạng choạng của Diệp Thành.Hắn đã máu xương đầm đìa, không còn hình dáng con người, sát khí ngút trời lượn quanh Thánh thể, ai nhìn thấy cũng đều giật mình.“Đánh thắng rồi à?”, có người ngạc nhiên thốt lên.“Vậy thì giết”, một Thánh Nhân áo tím của Đại La Kiếm Tông đã tế sát kiếm ra nhưng bị Thánh Nhân áo trắng bên cạnh ngăn cản.“Ngăn ta lại làm gì?”Một chưởng mạnh mẽ khiến tinh không rung chuyển.Nắm đấm của Diệp Thành mạnh mẽ, thánh thể run lên rồi cũng nứt lìa, thánh huyết bắt vọt.Lại nhìn sang Đông Hoa Nữ Đế, bàn tay bà ta cũng hoá thành sương khói rồi lại nhanh chóng ngưng tụ.Không ngờ lại mạnh như vậy!Diệp Thành lau đi vệt máu nơi khoé miệng, vẻ mặt tập trung hơn hẳn.Cô ta không phải là Đại Đế thực thụ mà chỉ là một đạo tắc hoá thân, nói thẳng ra thì chính là Đông Hoa Nữ Đế cấp bậc cảnh giới Hoàng, cùng cấp với hắn, ở một ý nghĩa nhất định mà nói thì bọn họ chính là sự tồn tại cùng thời kì.Cho dù là vậy thì cô ta cũng mạnh đén mức khó tin.Đại Đế thời cổ vô cùng hung hãn, nếu không thì cũng sẽ không khiến cả một thời đại cảm thấy áp lực, thành tựu vô thượng.Tiếp tục!

“Hơn nữa uy lực của mỗi con lôi long đều không yếu hơn Chuẩn Thánh!”

“Hắn đã giết hơn trăm con rồi đấy!”

“Với cảnh giới Hoàng thì đó có thể gọi là nghịch thiên!”, có lão bối tu sĩ hít sâu một hơi, cảnh tượng hào hùng ấy khiến người ta kinh hồn bạt vía, nếu là bọn họ thì đã bị nuốt chửng từ lâu rồi.

Advertisement

“Ông không giết được ta đâu”, trong những tiếng cảm thán kinh ngạc, tiếng hét của Diệp Thành vang lên trong biển lôi, lời này là nói với trời, dù hắn đã máu xương đầm đìa nhưng ý chí chiến đấu vẫn ngút ngàn, hắn hoá thân thành một con thần long với thần huy rực rỡ, lớn hơn tất cả mọi lôi long.

Lần này tinh không càng thêm náo nhiệt, tính cả Diệp Thành là có tới mười con rồng trong biển lôi đang chiến đấu.

Người xem lùi lại, vì biển lôi không ngừng mở rộng, từ một trăm nghìn trượng tới một trăm mười nghìn, từ một trăm mười nghìn tới một trăm hai mươi nghìn, không hề có ý dừng lại, nuốt chửng từng khoảng tinh không.

Diệp Thành liên tục bị thương, không chỉ một lần bị đánh trở lại hình dạng con người.

Tuy nhiên lôi long vẫn không thể ngăn được bước chân của hắn, không những không ăn được hắn mà còn bị tiêu diệt từng con từng con.

Trong trận chiến khốc liệt, Thánh thể của Diệp Thành niết bàn, đạo tắc cũng biến hoá, từng lỗ chân lông trên cơ thể hắn đều hấp thu sức mạnh sấm sét, có lẽ chỉ kẻ bá đạo như hắn mới dám cường thế như vậy.

Không biết bao lâu sau mới thấy biển lôi sụp đổ, bị một quyền của Diệp Thành đánh thủng rồi bị phá huỷ trong tinh không.

Biển lôi tan đi, lôi long cũng không còn nữa.

Sấm sét ngừng lại, tinh không bị tàn phá hiện ra trước mắt, cũng lộ ra cả dáng người loạng choạng của Diệp Thành.

Hắn đã máu xương đầm đìa, không còn hình dáng con người, sát khí ngút trời lượn quanh Thánh thể, ai nhìn thấy cũng đều giật mình.

“Đánh thắng rồi à?”, có người ngạc nhiên thốt lên.

“Vậy thì giết”, một Thánh Nhân áo tím của Đại La Kiếm Tông đã tế sát kiếm ra nhưng bị Thánh Nhân áo trắng bên cạnh ngăn cản.

“Ngăn ta lại làm gì?”

Một chưởng mạnh mẽ khiến tinh không rung chuyển.

Nắm đấm của Diệp Thành mạnh mẽ, thánh thể run lên rồi cũng nứt lìa, thánh huyết bắt vọt.

Lại nhìn sang Đông Hoa Nữ Đế, bàn tay bà ta cũng hoá thành sương khói rồi lại nhanh chóng ngưng tụ.

Không ngờ lại mạnh như vậy!

Diệp Thành lau đi vệt máu nơi khoé miệng, vẻ mặt tập trung hơn hẳn.

Cô ta không phải là Đại Đế thực thụ mà chỉ là một đạo tắc hoá thân, nói thẳng ra thì chính là Đông Hoa Nữ Đế cấp bậc cảnh giới Hoàng, cùng cấp với hắn, ở một ý nghĩa nhất định mà nói thì bọn họ chính là sự tồn tại cùng thời kì.

Cho dù là vậy thì cô ta cũng mạnh đén mức khó tin.

Đại Đế thời cổ vô cùng hung hãn, nếu không thì cũng sẽ không khiến cả một thời đại cảm thấy áp lực, thành tựu vô thượng.

Tiếp tục!

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Hơn nữa uy lực của mỗi con lôi long đều không yếu hơn Chuẩn Thánh!”“Hắn đã giết hơn trăm con rồi đấy!”“Với cảnh giới Hoàng thì đó có thể gọi là nghịch thiên!”, có lão bối tu sĩ hít sâu một hơi, cảnh tượng hào hùng ấy khiến người ta kinh hồn bạt vía, nếu là bọn họ thì đã bị nuốt chửng từ lâu rồi.Advertisement“Ông không giết được ta đâu”, trong những tiếng cảm thán kinh ngạc, tiếng hét của Diệp Thành vang lên trong biển lôi, lời này là nói với trời, dù hắn đã máu xương đầm đìa nhưng ý chí chiến đấu vẫn ngút ngàn, hắn hoá thân thành một con thần long với thần huy rực rỡ, lớn hơn tất cả mọi lôi long.Lần này tinh không càng thêm náo nhiệt, tính cả Diệp Thành là có tới mười con rồng trong biển lôi đang chiến đấu.Người xem lùi lại, vì biển lôi không ngừng mở rộng, từ một trăm nghìn trượng tới một trăm mười nghìn, từ một trăm mười nghìn tới một trăm hai mươi nghìn, không hề có ý dừng lại, nuốt chửng từng khoảng tinh không.Diệp Thành liên tục bị thương, không chỉ một lần bị đánh trở lại hình dạng con người.Tuy nhiên lôi long vẫn không thể ngăn được bước chân của hắn, không những không ăn được hắn mà còn bị tiêu diệt từng con từng con.Trong trận chiến khốc liệt, Thánh thể của Diệp Thành niết bàn, đạo tắc cũng biến hoá, từng lỗ chân lông trên cơ thể hắn đều hấp thu sức mạnh sấm sét, có lẽ chỉ kẻ bá đạo như hắn mới dám cường thế như vậy.Không biết bao lâu sau mới thấy biển lôi sụp đổ, bị một quyền của Diệp Thành đánh thủng rồi bị phá huỷ trong tinh không.Biển lôi tan đi, lôi long cũng không còn nữa.Sấm sét ngừng lại, tinh không bị tàn phá hiện ra trước mắt, cũng lộ ra cả dáng người loạng choạng của Diệp Thành.Hắn đã máu xương đầm đìa, không còn hình dáng con người, sát khí ngút trời lượn quanh Thánh thể, ai nhìn thấy cũng đều giật mình.“Đánh thắng rồi à?”, có người ngạc nhiên thốt lên.“Vậy thì giết”, một Thánh Nhân áo tím của Đại La Kiếm Tông đã tế sát kiếm ra nhưng bị Thánh Nhân áo trắng bên cạnh ngăn cản.“Ngăn ta lại làm gì?”Một chưởng mạnh mẽ khiến tinh không rung chuyển.Nắm đấm của Diệp Thành mạnh mẽ, thánh thể run lên rồi cũng nứt lìa, thánh huyết bắt vọt.Lại nhìn sang Đông Hoa Nữ Đế, bàn tay bà ta cũng hoá thành sương khói rồi lại nhanh chóng ngưng tụ.Không ngờ lại mạnh như vậy!Diệp Thành lau đi vệt máu nơi khoé miệng, vẻ mặt tập trung hơn hẳn.Cô ta không phải là Đại Đế thực thụ mà chỉ là một đạo tắc hoá thân, nói thẳng ra thì chính là Đông Hoa Nữ Đế cấp bậc cảnh giới Hoàng, cùng cấp với hắn, ở một ý nghĩa nhất định mà nói thì bọn họ chính là sự tồn tại cùng thời kì.Cho dù là vậy thì cô ta cũng mạnh đén mức khó tin.Đại Đế thời cổ vô cùng hung hãn, nếu không thì cũng sẽ không khiến cả một thời đại cảm thấy áp lực, thành tựu vô thượng.Tiếp tục!

Chương 3372: Không ngờ lại mạnh như vậy!