Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 3394: “Cũng không khó mà!”

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Thánh Nhân áo trắng đó bay xuống, vùng đất phong thiện rung lên sau đó từng bậc thang mây xuất hiện, từng bậc nối tiếp nhau dẫn lên hư thiên, chín trăm chín mươi chín bậc, mỗi bậc đều khắc trận văn cổ vô cùng mạnh, bậc sau khó đi hơn bậc trước.“Các đệ tử tham gia tuyển chọn, mời lên thiên lộ”, giọng của Thánh Nhân áo trắng hư ảo, mang theo uy nghiêm tối thượng.Advertisement“Đi thôi”, bốn hướng đều có đệ tử đứng dậy.“Ta còn chưa lên thiên lộ bao giờ”, rất nhiều đệ tử đều nóng lòng bước đến, vẻ mặt tò mò chờ mong.“Cố gắng hết mình là được”, phong chủ các phong đều khuyên đệ tử nhà mình như vậy, vì tranh chức thần tử vốn cũng chẳng phải chuyện của họ, màn thi đấu thật sự là của Tử Dương, Tử Ly và Tử Thiên, những đệ tử còn lại cùng lắm cũng chỉ là làm nền, bản thân mình vui vẻ là được.“Không biết tự lượng sức mình”, Tử Dương, Tử Thiên và Tử Ly cũng đứng dậy, nhìn những đệ tử đang tranh nhau lên trước kia với ánh mắt đầy khinh thường, khoé miệng vẫn luôn mang theo nụ cười đùa giỡn khiến người ta ghét.“Hai người không đi à?”, trên chỗ ngồi, Diệp Thành đã đứng dậy nhưng không thấy Nhiếp Phong và Lăng Huyên đứng lên.“Xem thôi là được rồi”, Nhiếp Phong và Lăng Huyên đều cười.“Cũng được”.“Khang Nhi, đừng để vi sư thất vọng”, trước khi đi, Tử Trúc Chân Nhân còn không quen vuốt râu dặn dò.“Người cứ chờ xem nhé!”, Diệp Thành thản nhiên vuốt tóc, không biết lát nữa lão già tên Tử Trúc này có kìm chế được không, vì đệ tử của ông ta sắp một bước lên trời rồi.“Đó là Lý Khang phải không?”, Diệp Thành bước xuống thu hút sự chú ý của Thánh chủ Đại La Kiếm Tông.“Đệ tử một chưởng hất văng ba cảnh giới Hoàng chính là hắn”, Thánh Nhân ở bên cạnh trả lời.“Không ngờ Tử Trúc Phong lại có đệ tử tài năng đến vậy, Tử Trúc giấu kỹ thật!”“Tài năng đến mấy cũng chỉ làm nền thôi”, một Thánh Nhân khác nói không chút che giấu, nhưng mọi người cũng không phản bác, vì đúng là có mạnh đến mấy cũng không thể mạnh hơn đám Tử Dương.Khi mấy người nói chuyện thì đã có không ít đệ tử tranh nhau đi lên thiên lộ, chỉ thấy một khoảng đen kịt.“Cũng không khó mà!”, không ít đệ tử kinh ngạc lên tiếng, mười mấy bậc đầu đi rất dễ, chẳng hề có áp lực.Nhưng chưa đi được mấy chục tầng, bước chân một số đệ tử đã trở nên nặng nề, bị uy áp chèn ép mặt đỏ phừng phừng, thậm chí còn có người phải nửa quỳ tại đó, lúc này họ mới thấy sự đáng sợ của thiên lộ, mới mấy chục tầng đầu đã khó khăn thế này, huống chi là chín trăm chín mươi chín tầng.“Không cầm cự được nữa”, có đệ tử đã bóp nát ngọc thạch, rời khỏi thiên lộ.

Thánh Nhân áo trắng đó bay xuống, vùng đất phong thiện rung lên sau đó từng bậc thang mây xuất hiện, từng bậc nối tiếp nhau dẫn lên hư thiên, chín trăm chín mươi chín bậc, mỗi bậc đều khắc trận văn cổ vô cùng mạnh, bậc sau khó đi hơn bậc trước.

“Các đệ tử tham gia tuyển chọn, mời lên thiên lộ”, giọng của Thánh Nhân áo trắng hư ảo, mang theo uy nghiêm tối thượng.

Advertisement

“Đi thôi”, bốn hướng đều có đệ tử đứng dậy.

“Ta còn chưa lên thiên lộ bao giờ”, rất nhiều đệ tử đều nóng lòng bước đến, vẻ mặt tò mò chờ mong.

“Cố gắng hết mình là được”, phong chủ các phong đều khuyên đệ tử nhà mình như vậy, vì tranh chức thần tử vốn cũng chẳng phải chuyện của họ, màn thi đấu thật sự là của Tử Dương, Tử Ly và Tử Thiên, những đệ tử còn lại cùng lắm cũng chỉ là làm nền, bản thân mình vui vẻ là được.

“Không biết tự lượng sức mình”, Tử Dương, Tử Thiên và Tử Ly cũng đứng dậy, nhìn những đệ tử đang tranh nhau lên trước kia với ánh mắt đầy khinh thường, khoé miệng vẫn luôn mang theo nụ cười đùa giỡn khiến người ta ghét.

“Hai người không đi à?”, trên chỗ ngồi, Diệp Thành đã đứng dậy nhưng không thấy Nhiếp Phong và Lăng Huyên đứng lên.

“Xem thôi là được rồi”, Nhiếp Phong và Lăng Huyên đều cười.

“Cũng được”.

“Khang Nhi, đừng để vi sư thất vọng”, trước khi đi, Tử Trúc Chân Nhân còn không quen vuốt râu dặn dò.

“Người cứ chờ xem nhé!”, Diệp Thành thản nhiên vuốt tóc, không biết lát nữa lão già tên Tử Trúc này có kìm chế được không, vì đệ tử của ông ta sắp một bước lên trời rồi.

“Đó là Lý Khang phải không?”, Diệp Thành bước xuống thu hút sự chú ý của Thánh chủ Đại La Kiếm Tông.

“Đệ tử một chưởng hất văng ba cảnh giới Hoàng chính là hắn”, Thánh Nhân ở bên cạnh trả lời.

“Không ngờ Tử Trúc Phong lại có đệ tử tài năng đến vậy, Tử Trúc giấu kỹ thật!”

“Tài năng đến mấy cũng chỉ làm nền thôi”, một Thánh Nhân khác nói không chút che giấu, nhưng mọi người cũng không phản bác, vì đúng là có mạnh đến mấy cũng không thể mạnh hơn đám Tử Dương.

Khi mấy người nói chuyện thì đã có không ít đệ tử tranh nhau đi lên thiên lộ, chỉ thấy một khoảng đen kịt.

“Cũng không khó mà!”, không ít đệ tử kinh ngạc lên tiếng, mười mấy bậc đầu đi rất dễ, chẳng hề có áp lực.

Nhưng chưa đi được mấy chục tầng, bước chân một số đệ tử đã trở nên nặng nề, bị uy áp chèn ép mặt đỏ phừng phừng, thậm chí còn có người phải nửa quỳ tại đó, lúc này họ mới thấy sự đáng sợ của thiên lộ, mới mấy chục tầng đầu đã khó khăn thế này, huống chi là chín trăm chín mươi chín tầng.

“Không cầm cự được nữa”, có đệ tử đã bóp nát ngọc thạch, rời khỏi thiên lộ.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Thánh Nhân áo trắng đó bay xuống, vùng đất phong thiện rung lên sau đó từng bậc thang mây xuất hiện, từng bậc nối tiếp nhau dẫn lên hư thiên, chín trăm chín mươi chín bậc, mỗi bậc đều khắc trận văn cổ vô cùng mạnh, bậc sau khó đi hơn bậc trước.“Các đệ tử tham gia tuyển chọn, mời lên thiên lộ”, giọng của Thánh Nhân áo trắng hư ảo, mang theo uy nghiêm tối thượng.Advertisement“Đi thôi”, bốn hướng đều có đệ tử đứng dậy.“Ta còn chưa lên thiên lộ bao giờ”, rất nhiều đệ tử đều nóng lòng bước đến, vẻ mặt tò mò chờ mong.“Cố gắng hết mình là được”, phong chủ các phong đều khuyên đệ tử nhà mình như vậy, vì tranh chức thần tử vốn cũng chẳng phải chuyện của họ, màn thi đấu thật sự là của Tử Dương, Tử Ly và Tử Thiên, những đệ tử còn lại cùng lắm cũng chỉ là làm nền, bản thân mình vui vẻ là được.“Không biết tự lượng sức mình”, Tử Dương, Tử Thiên và Tử Ly cũng đứng dậy, nhìn những đệ tử đang tranh nhau lên trước kia với ánh mắt đầy khinh thường, khoé miệng vẫn luôn mang theo nụ cười đùa giỡn khiến người ta ghét.“Hai người không đi à?”, trên chỗ ngồi, Diệp Thành đã đứng dậy nhưng không thấy Nhiếp Phong và Lăng Huyên đứng lên.“Xem thôi là được rồi”, Nhiếp Phong và Lăng Huyên đều cười.“Cũng được”.“Khang Nhi, đừng để vi sư thất vọng”, trước khi đi, Tử Trúc Chân Nhân còn không quen vuốt râu dặn dò.“Người cứ chờ xem nhé!”, Diệp Thành thản nhiên vuốt tóc, không biết lát nữa lão già tên Tử Trúc này có kìm chế được không, vì đệ tử của ông ta sắp một bước lên trời rồi.“Đó là Lý Khang phải không?”, Diệp Thành bước xuống thu hút sự chú ý của Thánh chủ Đại La Kiếm Tông.“Đệ tử một chưởng hất văng ba cảnh giới Hoàng chính là hắn”, Thánh Nhân ở bên cạnh trả lời.“Không ngờ Tử Trúc Phong lại có đệ tử tài năng đến vậy, Tử Trúc giấu kỹ thật!”“Tài năng đến mấy cũng chỉ làm nền thôi”, một Thánh Nhân khác nói không chút che giấu, nhưng mọi người cũng không phản bác, vì đúng là có mạnh đến mấy cũng không thể mạnh hơn đám Tử Dương.Khi mấy người nói chuyện thì đã có không ít đệ tử tranh nhau đi lên thiên lộ, chỉ thấy một khoảng đen kịt.“Cũng không khó mà!”, không ít đệ tử kinh ngạc lên tiếng, mười mấy bậc đầu đi rất dễ, chẳng hề có áp lực.Nhưng chưa đi được mấy chục tầng, bước chân một số đệ tử đã trở nên nặng nề, bị uy áp chèn ép mặt đỏ phừng phừng, thậm chí còn có người phải nửa quỳ tại đó, lúc này họ mới thấy sự đáng sợ của thiên lộ, mới mấy chục tầng đầu đã khó khăn thế này, huống chi là chín trăm chín mươi chín tầng.“Không cầm cự được nữa”, có đệ tử đã bóp nát ngọc thạch, rời khỏi thiên lộ.

Chương 3394: “Cũng không khó mà!”