“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 3395: “Không thở dốc chút nào”.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Mạnh thật”, đám đệ tử ngồi nghỉ ngơi trên thang mây kinh ngạc nhìn bóng lưng ba người.“Chẳng thấy có chút áp lực nào”.“Vậy mới nói chúng ta cũng chỉ làm nền cho họ mà thôi”, có người thầm lắc đầu.Advertisement“Không biết tự lượng sức mình”, nghe thấy những giọng nói kinh ngạc trên đường đi, cảm nhận từng ánh mắt kính nể, ba người phía Tử Dương cười nhạo, thi thoảng bọn họ cũng sẽ nhìn nhau, trong mắt là vẻ khiêu khích, cuộc đấu chân chính còn chưa bắt đầu, thắng thua vẫn chưa biết được.“Các ngươi nghĩ ai sẽ đến đích trước?”, nhìn thiên lộ, Thánh chủ Đại La Kiếm Tông điềm nhiên lên tiếng hỏi.“Lão phu đánh giá cao Tử Dương”.“Lão phu đánh giá cao Tử Ly”.“Thực lực của Tử Thiên cũng không yếu”, các Thánh Nhân đều vuốt râu: “Vị trí thần tử chắc chắn sẽ thuộc về một trong ba người họ, nhưng dù là ai thì đều không bằng thần tử Đại La!”Nói đến thần tử Đại La, dù là Thánh chủ Đại La Kiếm Tông hay Thánh Nhân và Chuẩn Thánh đều lạnh mặt, thần tử mà bọn họ dốc hết tài nguyên để bồi dưỡng lại nói chết là chết.“Ôi trời!”Khi mấy người đang nói chuyện thì bên dưới vang lên một tiếng cảm thán.Nghe vậy, mọi người đều gạt bỏ suy nghĩ, nhìn lên thiên lộ, đôi mắt hơi nheo lại.Cũng không trách bọn họ như vậy, chủ yếu là vì trên thiên lộ có một người đi quá nhanh, có thể nói là chạy bước nhỏ để lên, dường như đã phớt lờ áp chế của thiên lộ.Người đó đương nhiên chính là Diệp Thành.Diệp Thành là người lên thang mây cuối cùng, lắc lư ngúng nguẩy chạy lên, bỏ lại từng tốp đệ tử phía sau, đi thẳng tới bậc thứ năm trăm không dừng lại, cũng không th* d*c.“Sao… Sao có thể thế này!”, hơn phân nửa trưởng lão trong vùng đất phong thiện đều đứng dậy, kinh ngạc nhìn lên thiên lộ, ánh mắt ai cũng nhìn chằm chằm vào Diệp Thành.“Lợi hại quá vậy”, rất nhiều đệ tử đều há hốc miệng.“Cảnh giới Hoàng tầng thứ nhất mà lại leo được hơn năm trăm bậc trong một nhịp thở”.“Không th* d*c chút nào”.“Đó… Đó là đồ nhi của mình sao?”, Tử Trúc Chân Nhân ngơ ngác nhìn thiên lộ, đến người làm sư tôn như ông ta cũng không biết đồ nhi của mình lại có thực lực bá đạo thế này, quá bất ngờ.“Bất ngờ không?”, Nhiếp Phong quay sang mỉm cười nhìn Lăng Huyên đang ngơ ngác kinh ngạc.“Đâu chỉ bất ngờ, bị sốc luôn ấy chứ!”
“Mạnh thật”, đám đệ tử ngồi nghỉ ngơi trên thang mây kinh ngạc nhìn bóng lưng ba người.
“Chẳng thấy có chút áp lực nào”.
“Vậy mới nói chúng ta cũng chỉ làm nền cho họ mà thôi”, có người thầm lắc đầu.
Advertisement
“Không biết tự lượng sức mình”, nghe thấy những giọng nói kinh ngạc trên đường đi, cảm nhận từng ánh mắt kính nể, ba người phía Tử Dương cười nhạo, thi thoảng bọn họ cũng sẽ nhìn nhau, trong mắt là vẻ khiêu khích, cuộc đấu chân chính còn chưa bắt đầu, thắng thua vẫn chưa biết được.
“Các ngươi nghĩ ai sẽ đến đích trước?”, nhìn thiên lộ, Thánh chủ Đại La Kiếm Tông điềm nhiên lên tiếng hỏi.
“Lão phu đánh giá cao Tử Dương”.
“Lão phu đánh giá cao Tử Ly”.
“Thực lực của Tử Thiên cũng không yếu”, các Thánh Nhân đều vuốt râu: “Vị trí thần tử chắc chắn sẽ thuộc về một trong ba người họ, nhưng dù là ai thì đều không bằng thần tử Đại La!”
Nói đến thần tử Đại La, dù là Thánh chủ Đại La Kiếm Tông hay Thánh Nhân và Chuẩn Thánh đều lạnh mặt, thần tử mà bọn họ dốc hết tài nguyên để bồi dưỡng lại nói chết là chết.
“Ôi trời!”
Khi mấy người đang nói chuyện thì bên dưới vang lên một tiếng cảm thán.
Nghe vậy, mọi người đều gạt bỏ suy nghĩ, nhìn lên thiên lộ, đôi mắt hơi nheo lại.
Cũng không trách bọn họ như vậy, chủ yếu là vì trên thiên lộ có một người đi quá nhanh, có thể nói là chạy bước nhỏ để lên, dường như đã phớt lờ áp chế của thiên lộ.
Người đó đương nhiên chính là Diệp Thành.
Diệp Thành là người lên thang mây cuối cùng, lắc lư ngúng nguẩy chạy lên, bỏ lại từng tốp đệ tử phía sau, đi thẳng tới bậc thứ năm trăm không dừng lại, cũng không th* d*c.
“Sao… Sao có thể thế này!”, hơn phân nửa trưởng lão trong vùng đất phong thiện đều đứng dậy, kinh ngạc nhìn lên thiên lộ, ánh mắt ai cũng nhìn chằm chằm vào Diệp Thành.
“Lợi hại quá vậy”, rất nhiều đệ tử đều há hốc miệng.
“Cảnh giới Hoàng tầng thứ nhất mà lại leo được hơn năm trăm bậc trong một nhịp thở”.
“Không th* d*c chút nào”.
“Đó… Đó là đồ nhi của mình sao?”, Tử Trúc Chân Nhân ngơ ngác nhìn thiên lộ, đến người làm sư tôn như ông ta cũng không biết đồ nhi của mình lại có thực lực bá đạo thế này, quá bất ngờ.
“Bất ngờ không?”, Nhiếp Phong quay sang mỉm cười nhìn Lăng Huyên đang ngơ ngác kinh ngạc.
“Đâu chỉ bất ngờ, bị sốc luôn ấy chứ!”
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Mạnh thật”, đám đệ tử ngồi nghỉ ngơi trên thang mây kinh ngạc nhìn bóng lưng ba người.“Chẳng thấy có chút áp lực nào”.“Vậy mới nói chúng ta cũng chỉ làm nền cho họ mà thôi”, có người thầm lắc đầu.Advertisement“Không biết tự lượng sức mình”, nghe thấy những giọng nói kinh ngạc trên đường đi, cảm nhận từng ánh mắt kính nể, ba người phía Tử Dương cười nhạo, thi thoảng bọn họ cũng sẽ nhìn nhau, trong mắt là vẻ khiêu khích, cuộc đấu chân chính còn chưa bắt đầu, thắng thua vẫn chưa biết được.“Các ngươi nghĩ ai sẽ đến đích trước?”, nhìn thiên lộ, Thánh chủ Đại La Kiếm Tông điềm nhiên lên tiếng hỏi.“Lão phu đánh giá cao Tử Dương”.“Lão phu đánh giá cao Tử Ly”.“Thực lực của Tử Thiên cũng không yếu”, các Thánh Nhân đều vuốt râu: “Vị trí thần tử chắc chắn sẽ thuộc về một trong ba người họ, nhưng dù là ai thì đều không bằng thần tử Đại La!”Nói đến thần tử Đại La, dù là Thánh chủ Đại La Kiếm Tông hay Thánh Nhân và Chuẩn Thánh đều lạnh mặt, thần tử mà bọn họ dốc hết tài nguyên để bồi dưỡng lại nói chết là chết.“Ôi trời!”Khi mấy người đang nói chuyện thì bên dưới vang lên một tiếng cảm thán.Nghe vậy, mọi người đều gạt bỏ suy nghĩ, nhìn lên thiên lộ, đôi mắt hơi nheo lại.Cũng không trách bọn họ như vậy, chủ yếu là vì trên thiên lộ có một người đi quá nhanh, có thể nói là chạy bước nhỏ để lên, dường như đã phớt lờ áp chế của thiên lộ.Người đó đương nhiên chính là Diệp Thành.Diệp Thành là người lên thang mây cuối cùng, lắc lư ngúng nguẩy chạy lên, bỏ lại từng tốp đệ tử phía sau, đi thẳng tới bậc thứ năm trăm không dừng lại, cũng không th* d*c.“Sao… Sao có thể thế này!”, hơn phân nửa trưởng lão trong vùng đất phong thiện đều đứng dậy, kinh ngạc nhìn lên thiên lộ, ánh mắt ai cũng nhìn chằm chằm vào Diệp Thành.“Lợi hại quá vậy”, rất nhiều đệ tử đều há hốc miệng.“Cảnh giới Hoàng tầng thứ nhất mà lại leo được hơn năm trăm bậc trong một nhịp thở”.“Không th* d*c chút nào”.“Đó… Đó là đồ nhi của mình sao?”, Tử Trúc Chân Nhân ngơ ngác nhìn thiên lộ, đến người làm sư tôn như ông ta cũng không biết đồ nhi của mình lại có thực lực bá đạo thế này, quá bất ngờ.“Bất ngờ không?”, Nhiếp Phong quay sang mỉm cười nhìn Lăng Huyên đang ngơ ngác kinh ngạc.“Đâu chỉ bất ngờ, bị sốc luôn ấy chứ!”