Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 3397: “Đừng vui mừng quá sớm”

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Người khiến ta ngạc nhiên nhất vẫn là Lý Khang của Tử Trúc Phong, đến giờ vẫn chưa thấy hắn dừng lại”.“Hắn chỉ là cảnh giới Hoàng tầng thứ nhất, kém nhóm Tử Dương những tám cảnh giới nhỏ, vậy mà bá đạo thật đấy!”Advertisement“Tử Dương đã lên tới bậc chín trăm rồi”, trong những tiếng bàn tán bỗng có câu nói này vang lên, thu hút sự chú ý của mọi người, Tử Dương đã bước tới bậc chín trăm.Mãi đến bậc chín trăm sáu mươi mới thấy Tử Dương dừng lại, có lẽ đến độ cao này, uy áp đã cực mạnh, sắc mặt hắn ta tái nhợt, khí huyết dồi dào cũng dần vơi đi.Mạnh như Tử Dương cũng không cầm cự được, dừng lại nghỉ ngơi ở bậc thứ chín trăm sáu mươi, hắn ta nhìn xuống phía dưới.Tử Ly và Tử Thiên cũng đã lên bậc chín trăm, đến bậc chín trăm năm mươi mới dừng lại, muốn đi một lèo đuổi kịp Tử Dương nhưng thực lực không cho phép, bọn họ đành phải tạm thời dừng lại nghỉ ngơi.“Các ngươi còn kém xa lắm”, Tử Dương cười nhạt, ý cười cợt nhả lại càng rõ hơn.“Đừng vui mừng quá sớm”, Tử Ly và Tử Thiên cùng khịt mũi lạnh lùng, trong mắt hiện lên ánh sáng lạnh lẽo.“Trời ơi! Lý Khang cũng lên đến bậc chín trăm rồi”, khi ba người nhìn nhau thì phía dưới lại vang lên tiếng cảm thán.Ba người cùng dời mắt, quay đầu nhìn xuống dưới, đúng là Diệp Thành đã leo tới bậc thứ chín trăm.“Sao có khả năng này chứ”, Tử Ly và Tử Thiên đều sửng sốt.“Tiểu tử đó là quái thai gì vậy?”, Tử Dương ở bậc thứ chín trăm sáu mươi cũng cau mày.“Sao, mệt rồi à?”, khi bọn họ lẩm bẩm thì Diệp Thành đã lên tới bậc chín trăm năm mươi, liếc nhìn Tử Ly và Tử Thiên ở hai bên trái phải, sau đó lấy bình rượu ra tu ừng ực.Tử Ly và Tử Thiên không nói gì, chỉ nhìn chăm chăm vào Diệp Thành, hắn đúng là quá kỳ quái, một cảnh giới Hoàng tầng thứ nhất mà lại đuổi kịp bọn họ, hơn nữa còn rất nhẹ nhàng, thong thả.“Mệt rồi thì nghỉ ngơi đi, ta thay các ngươi đuổi kịp tên Tử Dương kia”, Diệp Thành vỗ vai hai người rồi bước lên bậc chín trăm năm mươi mốt, đi thẳng lên đuổi theo Tử Dương.Bọn họ cũng có sự kiêu ngạo của mình, làm sao có thể cam tâm làm người phía sau, huống chi còn là sau một cảnh giới Hoàng tầng thứ nhất.Thiên lộ lại rung chuyển, tiếng bước chân chậm rãi mà nhịp nhàng, Diệp Thành đi thẳng lên trên, Tử Ly và Tử Thiên liên tục hộc máu nhưng vẫn liều mạng đuổi theo như phát điên.Cảm nhận được uy h**p, Tử Dương cũng cắn răng, gắng gượng điều chỉnh khí huyết, tiến lên một bước.Tới bậc thứ chín trăm chín mươi, Tử Dương lại dừng bước, phun ra một búng máu.

“Người khiến ta ngạc nhiên nhất vẫn là Lý Khang của Tử Trúc Phong, đến giờ vẫn chưa thấy hắn dừng lại”.

“Hắn chỉ là cảnh giới Hoàng tầng thứ nhất, kém nhóm Tử Dương những tám cảnh giới nhỏ, vậy mà bá đạo thật đấy!”

Advertisement

“Tử Dương đã lên tới bậc chín trăm rồi”, trong những tiếng bàn tán bỗng có câu nói này vang lên, thu hút sự chú ý của mọi người, Tử Dương đã bước tới bậc chín trăm.

Mãi đến bậc chín trăm sáu mươi mới thấy Tử Dương dừng lại, có lẽ đến độ cao này, uy áp đã cực mạnh, sắc mặt hắn ta tái nhợt, khí huyết dồi dào cũng dần vơi đi.

Mạnh như Tử Dương cũng không cầm cự được, dừng lại nghỉ ngơi ở bậc thứ chín trăm sáu mươi, hắn ta nhìn xuống phía dưới.

Tử Ly và Tử Thiên cũng đã lên bậc chín trăm, đến bậc chín trăm năm mươi mới dừng lại, muốn đi một lèo đuổi kịp Tử Dương nhưng thực lực không cho phép, bọn họ đành phải tạm thời dừng lại nghỉ ngơi.

“Các ngươi còn kém xa lắm”, Tử Dương cười nhạt, ý cười cợt nhả lại càng rõ hơn.

“Đừng vui mừng quá sớm”, Tử Ly và Tử Thiên cùng khịt mũi lạnh lùng, trong mắt hiện lên ánh sáng lạnh lẽo.

“Trời ơi! Lý Khang cũng lên đến bậc chín trăm rồi”, khi ba người nhìn nhau thì phía dưới lại vang lên tiếng cảm thán.

Ba người cùng dời mắt, quay đầu nhìn xuống dưới, đúng là Diệp Thành đã leo tới bậc thứ chín trăm.

“Sao có khả năng này chứ”, Tử Ly và Tử Thiên đều sửng sốt.

“Tiểu tử đó là quái thai gì vậy?”, Tử Dương ở bậc thứ chín trăm sáu mươi cũng cau mày.

“Sao, mệt rồi à?”, khi bọn họ lẩm bẩm thì Diệp Thành đã lên tới bậc chín trăm năm mươi, liếc nhìn Tử Ly và Tử Thiên ở hai bên trái phải, sau đó lấy bình rượu ra tu ừng ực.

Tử Ly và Tử Thiên không nói gì, chỉ nhìn chăm chăm vào Diệp Thành, hắn đúng là quá kỳ quái, một cảnh giới Hoàng tầng thứ nhất mà lại đuổi kịp bọn họ, hơn nữa còn rất nhẹ nhàng, thong thả.

“Mệt rồi thì nghỉ ngơi đi, ta thay các ngươi đuổi kịp tên Tử Dương kia”, Diệp Thành vỗ vai hai người rồi bước lên bậc chín trăm năm mươi mốt, đi thẳng lên đuổi theo Tử Dương.

Bọn họ cũng có sự kiêu ngạo của mình, làm sao có thể cam tâm làm người phía sau, huống chi còn là sau một cảnh giới Hoàng tầng thứ nhất.

Thiên lộ lại rung chuyển, tiếng bước chân chậm rãi mà nhịp nhàng, Diệp Thành đi thẳng lên trên, Tử Ly và Tử Thiên liên tục hộc máu nhưng vẫn liều mạng đuổi theo như phát điên.

Cảm nhận được uy h**p, Tử Dương cũng cắn răng, gắng gượng điều chỉnh khí huyết, tiến lên một bước.

Tới bậc thứ chín trăm chín mươi, Tử Dương lại dừng bước, phun ra một búng máu.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Người khiến ta ngạc nhiên nhất vẫn là Lý Khang của Tử Trúc Phong, đến giờ vẫn chưa thấy hắn dừng lại”.“Hắn chỉ là cảnh giới Hoàng tầng thứ nhất, kém nhóm Tử Dương những tám cảnh giới nhỏ, vậy mà bá đạo thật đấy!”Advertisement“Tử Dương đã lên tới bậc chín trăm rồi”, trong những tiếng bàn tán bỗng có câu nói này vang lên, thu hút sự chú ý của mọi người, Tử Dương đã bước tới bậc chín trăm.Mãi đến bậc chín trăm sáu mươi mới thấy Tử Dương dừng lại, có lẽ đến độ cao này, uy áp đã cực mạnh, sắc mặt hắn ta tái nhợt, khí huyết dồi dào cũng dần vơi đi.Mạnh như Tử Dương cũng không cầm cự được, dừng lại nghỉ ngơi ở bậc thứ chín trăm sáu mươi, hắn ta nhìn xuống phía dưới.Tử Ly và Tử Thiên cũng đã lên bậc chín trăm, đến bậc chín trăm năm mươi mới dừng lại, muốn đi một lèo đuổi kịp Tử Dương nhưng thực lực không cho phép, bọn họ đành phải tạm thời dừng lại nghỉ ngơi.“Các ngươi còn kém xa lắm”, Tử Dương cười nhạt, ý cười cợt nhả lại càng rõ hơn.“Đừng vui mừng quá sớm”, Tử Ly và Tử Thiên cùng khịt mũi lạnh lùng, trong mắt hiện lên ánh sáng lạnh lẽo.“Trời ơi! Lý Khang cũng lên đến bậc chín trăm rồi”, khi ba người nhìn nhau thì phía dưới lại vang lên tiếng cảm thán.Ba người cùng dời mắt, quay đầu nhìn xuống dưới, đúng là Diệp Thành đã leo tới bậc thứ chín trăm.“Sao có khả năng này chứ”, Tử Ly và Tử Thiên đều sửng sốt.“Tiểu tử đó là quái thai gì vậy?”, Tử Dương ở bậc thứ chín trăm sáu mươi cũng cau mày.“Sao, mệt rồi à?”, khi bọn họ lẩm bẩm thì Diệp Thành đã lên tới bậc chín trăm năm mươi, liếc nhìn Tử Ly và Tử Thiên ở hai bên trái phải, sau đó lấy bình rượu ra tu ừng ực.Tử Ly và Tử Thiên không nói gì, chỉ nhìn chăm chăm vào Diệp Thành, hắn đúng là quá kỳ quái, một cảnh giới Hoàng tầng thứ nhất mà lại đuổi kịp bọn họ, hơn nữa còn rất nhẹ nhàng, thong thả.“Mệt rồi thì nghỉ ngơi đi, ta thay các ngươi đuổi kịp tên Tử Dương kia”, Diệp Thành vỗ vai hai người rồi bước lên bậc chín trăm năm mươi mốt, đi thẳng lên đuổi theo Tử Dương.Bọn họ cũng có sự kiêu ngạo của mình, làm sao có thể cam tâm làm người phía sau, huống chi còn là sau một cảnh giới Hoàng tầng thứ nhất.Thiên lộ lại rung chuyển, tiếng bước chân chậm rãi mà nhịp nhàng, Diệp Thành đi thẳng lên trên, Tử Ly và Tử Thiên liên tục hộc máu nhưng vẫn liều mạng đuổi theo như phát điên.Cảm nhận được uy h**p, Tử Dương cũng cắn răng, gắng gượng điều chỉnh khí huyết, tiến lên một bước.Tới bậc thứ chín trăm chín mươi, Tử Dương lại dừng bước, phun ra một búng máu.

Chương 3397: “Đừng vui mừng quá sớm”