Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 3398: “Có giỏi thì đuổi theo tiếp đi”

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Tử Ly và Tử Thiên cũng dừng lại ở bậc thứ chín trăm bảy mươi lăm.Nhưng thiên lộ vẫn chưa ngừng rung chuyển, bởi vì vẫn có người đang đi, tiếng uỳnh uỳnh vẫn chậm rãi nhịp nhàng.Không cần phải nói, người đó chính là Diệp Thành, hắn đã lên tới bậc chín trăm tám mươi.AdvertisementLần này vùng đất phong thiện ngoài một vài người thì những người khác đều đã đứng lên, họ nhìn Diệp Thành với vẻ khiếp sợ, ba người phía Tử Dương đều đã nôn ra máu rồi mà hắn vẫn như không có chuyện gì xảy ra.Diệp Thành mặc kệ, bước chân vẫn không dừng lại, bước lên bậc chín trăm tám mươi mốt.Bậc chín trăm tám mươi hai.Bậc chín trăm tám mươi ba.…Bậc chín trăm tám mươi lăm.…Bậc chín trăm tám mươi tám.Bậc chín trăm tám mươi chín.Đến lúc này, mấy người còn đang ngồi ở vùng đất phong thiện khi nãy cũng đã đứng lên, nhìn thiên lộ với vẻ khó tin.Uỳnh!Sau một tiếng giậm mạnh, hắn đã lên đến bậc chín trăm chín mươi.Woa…Bên dưới lại náo động, cảnh giới Hoàng tầng thứ nhất, cách nhau tám cảnh giới nhỏ, không chỉ bỏ xa Tử Ly và Tử Thiên, còn đuổi kịp Tử Dương khiến ai nấy đều kinh hãi ngỡ ngàng.“Sao… Sao có thể?”, ở bậc chín trăm chín mươi chín, Tử Dương há miệng th* d*c, kinh hãi nhìn Diệp Thành, người mà hắn ta khinh thường lại đang sóng vai cùng hắn ta trên bậc chín trăm chín mươi.“Ngươi nhìn gì!”, Diệp Thành liếc Tử Dương rồi bước tiếp lên bậc chín trăm chín mươi mốt.“Ta không tin”, Tử Dương hét lên, khí huyết dâng trào, tiếp tục bước lên bậc chín trăm chín mươi mốt.“Có giỏi thì đuổi theo tiếp đi”, Diệp Thành bước tiếp, nhảy vọt những ba bậc lên thẳng tới bậc chín trăm chín mươi lăm, phía dưới kinh ngạc đến mức hai mắt lồi ra, từ bậc chín trăm chín mươi trở lên áp lực cường hãn đến mức nào, vậy mà một cảnh giới Hoàng tầng thứ nhất lại có thể một bước nhảy vọt ba bậc, họ chưa thấy ai kinh khủng như hắn bao giờ.A…Tử Dương gào to rồi cũng một bước đi ba bậc như Diệp Thành.Nhưng hắn ta vừa đặt chân đến bậc chín trăm chín mươi lăm thì Diệp Thành đã lên bậc chín trăm chín mươi sáu, tiếp theo là bậc chín trăm chín mươi bảy, chín trăm chín mươi tám, chín trăm chín mươi chín…Dưới sự chú ý của mọi người, Diệp Thành đã đi hết chín trăm chín mươi chín bậc, đi thẳng tới vân đài ở trên cùng.Phụt!

Tử Ly và Tử Thiên cũng dừng lại ở bậc thứ chín trăm bảy mươi lăm.

Nhưng thiên lộ vẫn chưa ngừng rung chuyển, bởi vì vẫn có người đang đi, tiếng uỳnh uỳnh vẫn chậm rãi nhịp nhàng.

Không cần phải nói, người đó chính là Diệp Thành, hắn đã lên tới bậc chín trăm tám mươi.

Advertisement

Lần này vùng đất phong thiện ngoài một vài người thì những người khác đều đã đứng lên, họ nhìn Diệp Thành với vẻ khiếp sợ, ba người phía Tử Dương đều đã nôn ra máu rồi mà hắn vẫn như không có chuyện gì xảy ra.

Diệp Thành mặc kệ, bước chân vẫn không dừng lại, bước lên bậc chín trăm tám mươi mốt.

Bậc chín trăm tám mươi hai.

Bậc chín trăm tám mươi ba.

Bậc chín trăm tám mươi lăm.

Bậc chín trăm tám mươi tám.

Bậc chín trăm tám mươi chín.

Đến lúc này, mấy người còn đang ngồi ở vùng đất phong thiện khi nãy cũng đã đứng lên, nhìn thiên lộ với vẻ khó tin.

Uỳnh!

Sau một tiếng giậm mạnh, hắn đã lên đến bậc chín trăm chín mươi.

Woa…

Bên dưới lại náo động, cảnh giới Hoàng tầng thứ nhất, cách nhau tám cảnh giới nhỏ, không chỉ bỏ xa Tử Ly và Tử Thiên, còn đuổi kịp Tử Dương khiến ai nấy đều kinh hãi ngỡ ngàng.

“Sao… Sao có thể?”, ở bậc chín trăm chín mươi chín, Tử Dương há miệng th* d*c, kinh hãi nhìn Diệp Thành, người mà hắn ta khinh thường lại đang sóng vai cùng hắn ta trên bậc chín trăm chín mươi.

“Ngươi nhìn gì!”, Diệp Thành liếc Tử Dương rồi bước tiếp lên bậc chín trăm chín mươi mốt.

“Ta không tin”, Tử Dương hét lên, khí huyết dâng trào, tiếp tục bước lên bậc chín trăm chín mươi mốt.

“Có giỏi thì đuổi theo tiếp đi”, Diệp Thành bước tiếp, nhảy vọt những ba bậc lên thẳng tới bậc chín trăm chín mươi lăm, phía dưới kinh ngạc đến mức hai mắt lồi ra, từ bậc chín trăm chín mươi trở lên áp lực cường hãn đến mức nào, vậy mà một cảnh giới Hoàng tầng thứ nhất lại có thể một bước nhảy vọt ba bậc, họ chưa thấy ai kinh khủng như hắn bao giờ.

A…

Tử Dương gào to rồi cũng một bước đi ba bậc như Diệp Thành.

Nhưng hắn ta vừa đặt chân đến bậc chín trăm chín mươi lăm thì Diệp Thành đã lên bậc chín trăm chín mươi sáu, tiếp theo là bậc chín trăm chín mươi bảy, chín trăm chín mươi tám, chín trăm chín mươi chín…

Dưới sự chú ý của mọi người, Diệp Thành đã đi hết chín trăm chín mươi chín bậc, đi thẳng tới vân đài ở trên cùng.

Phụt!

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Tử Ly và Tử Thiên cũng dừng lại ở bậc thứ chín trăm bảy mươi lăm.Nhưng thiên lộ vẫn chưa ngừng rung chuyển, bởi vì vẫn có người đang đi, tiếng uỳnh uỳnh vẫn chậm rãi nhịp nhàng.Không cần phải nói, người đó chính là Diệp Thành, hắn đã lên tới bậc chín trăm tám mươi.AdvertisementLần này vùng đất phong thiện ngoài một vài người thì những người khác đều đã đứng lên, họ nhìn Diệp Thành với vẻ khiếp sợ, ba người phía Tử Dương đều đã nôn ra máu rồi mà hắn vẫn như không có chuyện gì xảy ra.Diệp Thành mặc kệ, bước chân vẫn không dừng lại, bước lên bậc chín trăm tám mươi mốt.Bậc chín trăm tám mươi hai.Bậc chín trăm tám mươi ba.…Bậc chín trăm tám mươi lăm.…Bậc chín trăm tám mươi tám.Bậc chín trăm tám mươi chín.Đến lúc này, mấy người còn đang ngồi ở vùng đất phong thiện khi nãy cũng đã đứng lên, nhìn thiên lộ với vẻ khó tin.Uỳnh!Sau một tiếng giậm mạnh, hắn đã lên đến bậc chín trăm chín mươi.Woa…Bên dưới lại náo động, cảnh giới Hoàng tầng thứ nhất, cách nhau tám cảnh giới nhỏ, không chỉ bỏ xa Tử Ly và Tử Thiên, còn đuổi kịp Tử Dương khiến ai nấy đều kinh hãi ngỡ ngàng.“Sao… Sao có thể?”, ở bậc chín trăm chín mươi chín, Tử Dương há miệng th* d*c, kinh hãi nhìn Diệp Thành, người mà hắn ta khinh thường lại đang sóng vai cùng hắn ta trên bậc chín trăm chín mươi.“Ngươi nhìn gì!”, Diệp Thành liếc Tử Dương rồi bước tiếp lên bậc chín trăm chín mươi mốt.“Ta không tin”, Tử Dương hét lên, khí huyết dâng trào, tiếp tục bước lên bậc chín trăm chín mươi mốt.“Có giỏi thì đuổi theo tiếp đi”, Diệp Thành bước tiếp, nhảy vọt những ba bậc lên thẳng tới bậc chín trăm chín mươi lăm, phía dưới kinh ngạc đến mức hai mắt lồi ra, từ bậc chín trăm chín mươi trở lên áp lực cường hãn đến mức nào, vậy mà một cảnh giới Hoàng tầng thứ nhất lại có thể một bước nhảy vọt ba bậc, họ chưa thấy ai kinh khủng như hắn bao giờ.A…Tử Dương gào to rồi cũng một bước đi ba bậc như Diệp Thành.Nhưng hắn ta vừa đặt chân đến bậc chín trăm chín mươi lăm thì Diệp Thành đã lên bậc chín trăm chín mươi sáu, tiếp theo là bậc chín trăm chín mươi bảy, chín trăm chín mươi tám, chín trăm chín mươi chín…Dưới sự chú ý của mọi người, Diệp Thành đã đi hết chín trăm chín mươi chín bậc, đi thẳng tới vân đài ở trên cùng.Phụt!

Chương 3398: “Có giỏi thì đuổi theo tiếp đi”