Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 3399: “Đừng can thiệp!”  

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Tử Dương hộc máu, suýt thì ngã từ bậc thang xuống.Hắn ta không thể chấp nhận được sự thật này, hắn ta cho rằng người đi đến bậc thang cuối cùng đầu tiên sẽ là mình, không ai có thể tranh được với mình, nhưng lại liên tục có biến cố xuất hiện, đột nhiên nhảy ra một con hắc mã, đảo loạn hết thảy mọi thứ.Phụt!AdvertisementTử Ly và Tử Thiên cũng hộc máu, bọn họ vốn tưởng rằng đối thủ cuối cùng của mình là Tử Dương, nhưng bây giờ lại có một đệ tử còn ghê gớm hơn cả Tử Dương, đối thủ đáng gờm như vậy xuất hiện, bọn họ không còn hy vọng trở thành thần tử nữa rồi.Vùng đất phong thiện lúc này trở nên vô cùng yên tĩnh, mọi người đều ngước nhìn vân đài phía cuối thiên lộ.Ở đó, Diệp Thành đang ung dung ngồi uống rượu, ngắm nhìn phong cảnh tuyệt vời của Đại La Kiếm Tông như không có chuyện gì, từ đầu đến cuối chẳng có chút áp lực nào, như đi dạo chơi.“Lên… Lên đến nơi rồi?”, không biết đến lúc nào mới nghe thấy tiếng nuốt nước bọt ừng ực của người phía dưới.“Cảnh giới Hoàng tầng thứ nhất mà lại tới được điểm cuối cùng của thiên lộ?”“Quá lợi hại!”“Ta… Ta không nằm mơ chứ!”, Tử Trúc Chân Nhân ngơ ngác nhìn thiên lộ, cảm thấy miệng đắng lưỡi khô, đầu óc choáng váng, không ngờ đệ tử đầu tiên đi hết thiên lộ lại là đồ nhi của mình.“Đệ ấy có thực lực này”, Nhiếp Phong nở một nụ cười hiếm thấy, trong lòng cũng không hề thấy ngạc nhiên.“Trước kia đúng là nhìn nhầm người”, Lăng Huyên mỉm cười lắc đầu.“Còn cừ khôi hơn cả thần tử Đại La trước kia!”, đám Thánh Nhân đều cảm thán.“Rõ ràng hắn chỉ có huyết mạch bình thường, sao lại bá đạo đến mức này?”, Thánh chủ Đại La Kiếm Tông nheo mắt: “Bất ngờ, thật sự khiến ta bất ngờ, tiểu tử này chắc chắn cất giấu rất nhiều bí mật”.Uỳnh!Trong những tiếng hô cảm thán như sóng thuỷ triều bên dưới, Tử Dương trên này đã tới được điểm cuối của thiên lộ, đặt chân lên vân đài.Để làm được điều này Tử Dương cũng bị thương rất nhiều, sau khi lên được vân đài lập tức phun ra một ngụm máu, người lảo đảo loạng choạng, hắn ta vốn không đáng bị thương chỉ, vì không cam lòng bị bỏ lại phía sau nên mới đi vội dẫn đến việc bị thương như thế này.Diệp Thành liếc mắt nhìn Tử Dương, vẫn ung dung uống rượu.Bị phớt lờ như vậy, Tử Dương giận tím mặt, khí huyết dồi dào tuôn ra dữ dội, thần mang chói mắt toả sáng quanh thân, dị tượng huyền bí xuất hiện, sát ý lạnh lùng khiến vân đài đóng băng.Thấy vậy, không ít Thánh Nhân bên dưới đều nhíu mày, vì khảo nghiệm thiên lộ còn chưa kết thúc, vân đài ở cuối thiên lộ cũng không phải chiến đài đấu tay đôi, Tử Dương mà ra tay sẽ là vi phạm quy tắc.“Đừng can thiệp!”

Tử Dương hộc máu, suýt thì ngã từ bậc thang xuống.

Hắn ta không thể chấp nhận được sự thật này, hắn ta cho rằng người đi đến bậc thang cuối cùng đầu tiên sẽ là mình, không ai có thể tranh được với mình, nhưng lại liên tục có biến cố xuất hiện, đột nhiên nhảy ra một con hắc mã, đảo loạn hết thảy mọi thứ.

Phụt!

Advertisement

Tử Ly và Tử Thiên cũng hộc máu, bọn họ vốn tưởng rằng đối thủ cuối cùng của mình là Tử Dương, nhưng bây giờ lại có một đệ tử còn ghê gớm hơn cả Tử Dương, đối thủ đáng gờm như vậy xuất hiện, bọn họ không còn hy vọng trở thành thần tử nữa rồi.

Vùng đất phong thiện lúc này trở nên vô cùng yên tĩnh, mọi người đều ngước nhìn vân đài phía cuối thiên lộ.

Ở đó, Diệp Thành đang ung dung ngồi uống rượu, ngắm nhìn phong cảnh tuyệt vời của Đại La Kiếm Tông như không có chuyện gì, từ đầu đến cuối chẳng có chút áp lực nào, như đi dạo chơi.

“Lên… Lên đến nơi rồi?”, không biết đến lúc nào mới nghe thấy tiếng nuốt nước bọt ừng ực của người phía dưới.

“Cảnh giới Hoàng tầng thứ nhất mà lại tới được điểm cuối cùng của thiên lộ?”

“Quá lợi hại!”

“Ta… Ta không nằm mơ chứ!”, Tử Trúc Chân Nhân ngơ ngác nhìn thiên lộ, cảm thấy miệng đắng lưỡi khô, đầu óc choáng váng, không ngờ đệ tử đầu tiên đi hết thiên lộ lại là đồ nhi của mình.

“Đệ ấy có thực lực này”, Nhiếp Phong nở một nụ cười hiếm thấy, trong lòng cũng không hề thấy ngạc nhiên.

“Trước kia đúng là nhìn nhầm người”, Lăng Huyên mỉm cười lắc đầu.

“Còn cừ khôi hơn cả thần tử Đại La trước kia!”, đám Thánh Nhân đều cảm thán.

“Rõ ràng hắn chỉ có huyết mạch bình thường, sao lại bá đạo đến mức này?”, Thánh chủ Đại La Kiếm Tông nheo mắt: “Bất ngờ, thật sự khiến ta bất ngờ, tiểu tử này chắc chắn cất giấu rất nhiều bí mật”.

Uỳnh!

Trong những tiếng hô cảm thán như sóng thuỷ triều bên dưới, Tử Dương trên này đã tới được điểm cuối của thiên lộ, đặt chân lên vân đài.

Để làm được điều này Tử Dương cũng bị thương rất nhiều, sau khi lên được vân đài lập tức phun ra một ngụm máu, người lảo đảo loạng choạng, hắn ta vốn không đáng bị thương chỉ, vì không cam lòng bị bỏ lại phía sau nên mới đi vội dẫn đến việc bị thương như thế này.

Diệp Thành liếc mắt nhìn Tử Dương, vẫn ung dung uống rượu.

Bị phớt lờ như vậy, Tử Dương giận tím mặt, khí huyết dồi dào tuôn ra dữ dội, thần mang chói mắt toả sáng quanh thân, dị tượng huyền bí xuất hiện, sát ý lạnh lùng khiến vân đài đóng băng.

Thấy vậy, không ít Thánh Nhân bên dưới đều nhíu mày, vì khảo nghiệm thiên lộ còn chưa kết thúc, vân đài ở cuối thiên lộ cũng không phải chiến đài đấu tay đôi, Tử Dương mà ra tay sẽ là vi phạm quy tắc.

“Đừng can thiệp!”

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Tử Dương hộc máu, suýt thì ngã từ bậc thang xuống.Hắn ta không thể chấp nhận được sự thật này, hắn ta cho rằng người đi đến bậc thang cuối cùng đầu tiên sẽ là mình, không ai có thể tranh được với mình, nhưng lại liên tục có biến cố xuất hiện, đột nhiên nhảy ra một con hắc mã, đảo loạn hết thảy mọi thứ.Phụt!AdvertisementTử Ly và Tử Thiên cũng hộc máu, bọn họ vốn tưởng rằng đối thủ cuối cùng của mình là Tử Dương, nhưng bây giờ lại có một đệ tử còn ghê gớm hơn cả Tử Dương, đối thủ đáng gờm như vậy xuất hiện, bọn họ không còn hy vọng trở thành thần tử nữa rồi.Vùng đất phong thiện lúc này trở nên vô cùng yên tĩnh, mọi người đều ngước nhìn vân đài phía cuối thiên lộ.Ở đó, Diệp Thành đang ung dung ngồi uống rượu, ngắm nhìn phong cảnh tuyệt vời của Đại La Kiếm Tông như không có chuyện gì, từ đầu đến cuối chẳng có chút áp lực nào, như đi dạo chơi.“Lên… Lên đến nơi rồi?”, không biết đến lúc nào mới nghe thấy tiếng nuốt nước bọt ừng ực của người phía dưới.“Cảnh giới Hoàng tầng thứ nhất mà lại tới được điểm cuối cùng của thiên lộ?”“Quá lợi hại!”“Ta… Ta không nằm mơ chứ!”, Tử Trúc Chân Nhân ngơ ngác nhìn thiên lộ, cảm thấy miệng đắng lưỡi khô, đầu óc choáng váng, không ngờ đệ tử đầu tiên đi hết thiên lộ lại là đồ nhi của mình.“Đệ ấy có thực lực này”, Nhiếp Phong nở một nụ cười hiếm thấy, trong lòng cũng không hề thấy ngạc nhiên.“Trước kia đúng là nhìn nhầm người”, Lăng Huyên mỉm cười lắc đầu.“Còn cừ khôi hơn cả thần tử Đại La trước kia!”, đám Thánh Nhân đều cảm thán.“Rõ ràng hắn chỉ có huyết mạch bình thường, sao lại bá đạo đến mức này?”, Thánh chủ Đại La Kiếm Tông nheo mắt: “Bất ngờ, thật sự khiến ta bất ngờ, tiểu tử này chắc chắn cất giấu rất nhiều bí mật”.Uỳnh!Trong những tiếng hô cảm thán như sóng thuỷ triều bên dưới, Tử Dương trên này đã tới được điểm cuối của thiên lộ, đặt chân lên vân đài.Để làm được điều này Tử Dương cũng bị thương rất nhiều, sau khi lên được vân đài lập tức phun ra một ngụm máu, người lảo đảo loạng choạng, hắn ta vốn không đáng bị thương chỉ, vì không cam lòng bị bỏ lại phía sau nên mới đi vội dẫn đến việc bị thương như thế này.Diệp Thành liếc mắt nhìn Tử Dương, vẫn ung dung uống rượu.Bị phớt lờ như vậy, Tử Dương giận tím mặt, khí huyết dồi dào tuôn ra dữ dội, thần mang chói mắt toả sáng quanh thân, dị tượng huyền bí xuất hiện, sát ý lạnh lùng khiến vân đài đóng băng.Thấy vậy, không ít Thánh Nhân bên dưới đều nhíu mày, vì khảo nghiệm thiên lộ còn chưa kết thúc, vân đài ở cuối thiên lộ cũng không phải chiến đài đấu tay đôi, Tử Dương mà ra tay sẽ là vi phạm quy tắc.“Đừng can thiệp!”

Chương 3399: “Đừng can thiệp!”