Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 3471: Ngang tài ngang sức!  

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Đến giờ phút này, ba người đã chiến đấu không dưới ba trăm hiệp, máu tươi nhuộm đỏ cả tinh không, đa phần đều là máu của Hoang Cổ Thánh Thể.Hai mắt Diệp Thành đỏ như máu, dù sức chiến đấu của hắn ngút trời nhưng đối mặt với hai thiếu niên Đại Đế thì vẫn bị áp chế, lần nào tấn công cũng đều phải trả giá đắt, dù sao cũng là một đấu hai.AdvertisementPhía Đông, Thái Hư Long Đế cầm kiếm bước đến, chân đi trên Long Hải, sau lưng là Thái Hư Tiên Vực do Đế đạo pháp tắc đan xen tạo thành, đó là dị tượng đạo của hắn ta, nghiền ép khiến tinh không rung chuyển, nứt ra từng tấc.Phía Tây, Đấu Chiến Thánh Hoàng cầm gậy sắt U Kim trong tay, quanh người là lửa cháy hừng hực, trong cặp hoả nhãn kim tinh còn có đạo thiên địa đang diễn hoá, đó là Đế đạo pháp tắc của hắn ta, cực kỳ vô song.Diệp Thành cầm Lục Thiên Đại Kích, bị ép đến phát điên, với cách đánh này chắc chắn hắn sẽ phải chết.Lúc này, Hỗn Độn Thần Đỉnh lơ lửng trên đầu hắn rung lên, dường như nghe thấy tiếng lòng Diệp Thành đang kêu gào, thức tỉnh linh trí trung thành bảo vệ chủ của nó, khiến nó bất chợt bay thẳng về phía Long Đế.Mục đích của nó rất đơn giản, đó là giữ chân Long Đế để tranh thủ thời gian cho Diệp Thành chiến đấu với Đấu Chiến Thánh Hoàng.“Chiến!”Diệp Thành vung đại kích về phía Đấu Chiến Thánh Hoàng, đã biết kế hoạch của Hỗn Độn Thần Đỉnh, đương nhiên hắn sẽ không lãng phí thời gian.Luận về chiến đấu một mình, hắn không sợ bất kỳ tu sĩ cùng cấp nào, cho dù đối phương là thiếu niên Đại Đế hay Đế đạo pháp tắc, đây là niềm tin vào khả năng bất khả chiến bại của Thánh thể, hỗn độn đạo tắc, ý chí chiến đấu ngút trời.Rầm! Bùm!Chiến tranh lại bắt đầu, khung cảnh còn hào hùng hơn lúc trước.Hỗn Độn Thần Đỉnh chiến dấu với Thái Hư Long Đế, ngăn chặn hắn ta, nó vừa to vừa nặng, mộc mạc lại tự nhiên, xung quanh có độn giáp thiên tự xếp hàng lượn vòng, có thiên âm đại đạo đan xen vang vọng, vô cùng phi thường.Nó đã đồng hành cùng Diệp Thành trong suốt chặng đường độ thiên kiếp, không chỉ một lần lột xác niết bàn, lại thêm bản thân nó vốn là Đại La Thần Thiết, có tư cách cạnh tranh với Đế đạo pháp tắc, nhưng cũng chỉ là có tư cách.Tuy nó phi thường nhưng đối phương là Đế đạo pháp tắc được thiếu niên Đại Đế huyễn hoá ra, thân đỉnh bị kiếm chém chi chít, tiên quang dần tối đi, rốt cuộc nó cũng chẳng thể địch lại được Long Đế.Ở bên kia, Diệp Thành đang chiến đấu long trời lở đất với Đấu Chiến Thánh Hoàng, cả tinh không đều vì thế mà trở nên hỗn loạn.Chỉ chiến đấu với một mình Đấu Chiến Thánh Hoàng, áp lực của hắn đã giảm đi đáng kể, đòn tấn công vô song, mỗi lần ra tay đều là đòn đỉnh phong.

Đến giờ phút này, ba người đã chiến đấu không dưới ba trăm hiệp, máu tươi nhuộm đỏ cả tinh không, đa phần đều là máu của Hoang Cổ Thánh Thể.

Hai mắt Diệp Thành đỏ như máu, dù sức chiến đấu của hắn ngút trời nhưng đối mặt với hai thiếu niên Đại Đế thì vẫn bị áp chế, lần nào tấn công cũng đều phải trả giá đắt, dù sao cũng là một đấu hai.

Advertisement

Phía Đông, Thái Hư Long Đế cầm kiếm bước đến, chân đi trên Long Hải, sau lưng là Thái Hư Tiên Vực do Đế đạo pháp tắc đan xen tạo thành, đó là dị tượng đạo của hắn ta, nghiền ép khiến tinh không rung chuyển, nứt ra từng tấc.

Phía Tây, Đấu Chiến Thánh Hoàng cầm gậy sắt U Kim trong tay, quanh người là lửa cháy hừng hực, trong cặp hoả nhãn kim tinh còn có đạo thiên địa đang diễn hoá, đó là Đế đạo pháp tắc của hắn ta, cực kỳ vô song.

Diệp Thành cầm Lục Thiên Đại Kích, bị ép đến phát điên, với cách đánh này chắc chắn hắn sẽ phải chết.

Lúc này, Hỗn Độn Thần Đỉnh lơ lửng trên đầu hắn rung lên, dường như nghe thấy tiếng lòng Diệp Thành đang kêu gào, thức tỉnh linh trí trung thành bảo vệ chủ của nó, khiến nó bất chợt bay thẳng về phía Long Đế.

Mục đích của nó rất đơn giản, đó là giữ chân Long Đế để tranh thủ thời gian cho Diệp Thành chiến đấu với Đấu Chiến Thánh Hoàng.

“Chiến!”

Diệp Thành vung đại kích về phía Đấu Chiến Thánh Hoàng, đã biết kế hoạch của Hỗn Độn Thần Đỉnh, đương nhiên hắn sẽ không lãng phí thời gian.

Luận về chiến đấu một mình, hắn không sợ bất kỳ tu sĩ cùng cấp nào, cho dù đối phương là thiếu niên Đại Đế hay Đế đạo pháp tắc, đây là niềm tin vào khả năng bất khả chiến bại của Thánh thể, hỗn độn đạo tắc, ý chí chiến đấu ngút trời.

Rầm! Bùm!

Chiến tranh lại bắt đầu, khung cảnh còn hào hùng hơn lúc trước.

Hỗn Độn Thần Đỉnh chiến dấu với Thái Hư Long Đế, ngăn chặn hắn ta, nó vừa to vừa nặng, mộc mạc lại tự nhiên, xung quanh có độn giáp thiên tự xếp hàng lượn vòng, có thiên âm đại đạo đan xen vang vọng, vô cùng phi thường.

Nó đã đồng hành cùng Diệp Thành trong suốt chặng đường độ thiên kiếp, không chỉ một lần lột xác niết bàn, lại thêm bản thân nó vốn là Đại La Thần Thiết, có tư cách cạnh tranh với Đế đạo pháp tắc, nhưng cũng chỉ là có tư cách.

Tuy nó phi thường nhưng đối phương là Đế đạo pháp tắc được thiếu niên Đại Đế huyễn hoá ra, thân đỉnh bị kiếm chém chi chít, tiên quang dần tối đi, rốt cuộc nó cũng chẳng thể địch lại được Long Đế.

Ở bên kia, Diệp Thành đang chiến đấu long trời lở đất với Đấu Chiến Thánh Hoàng, cả tinh không đều vì thế mà trở nên hỗn loạn.

Chỉ chiến đấu với một mình Đấu Chiến Thánh Hoàng, áp lực của hắn đã giảm đi đáng kể, đòn tấn công vô song, mỗi lần ra tay đều là đòn đỉnh phong.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Đến giờ phút này, ba người đã chiến đấu không dưới ba trăm hiệp, máu tươi nhuộm đỏ cả tinh không, đa phần đều là máu của Hoang Cổ Thánh Thể.Hai mắt Diệp Thành đỏ như máu, dù sức chiến đấu của hắn ngút trời nhưng đối mặt với hai thiếu niên Đại Đế thì vẫn bị áp chế, lần nào tấn công cũng đều phải trả giá đắt, dù sao cũng là một đấu hai.AdvertisementPhía Đông, Thái Hư Long Đế cầm kiếm bước đến, chân đi trên Long Hải, sau lưng là Thái Hư Tiên Vực do Đế đạo pháp tắc đan xen tạo thành, đó là dị tượng đạo của hắn ta, nghiền ép khiến tinh không rung chuyển, nứt ra từng tấc.Phía Tây, Đấu Chiến Thánh Hoàng cầm gậy sắt U Kim trong tay, quanh người là lửa cháy hừng hực, trong cặp hoả nhãn kim tinh còn có đạo thiên địa đang diễn hoá, đó là Đế đạo pháp tắc của hắn ta, cực kỳ vô song.Diệp Thành cầm Lục Thiên Đại Kích, bị ép đến phát điên, với cách đánh này chắc chắn hắn sẽ phải chết.Lúc này, Hỗn Độn Thần Đỉnh lơ lửng trên đầu hắn rung lên, dường như nghe thấy tiếng lòng Diệp Thành đang kêu gào, thức tỉnh linh trí trung thành bảo vệ chủ của nó, khiến nó bất chợt bay thẳng về phía Long Đế.Mục đích của nó rất đơn giản, đó là giữ chân Long Đế để tranh thủ thời gian cho Diệp Thành chiến đấu với Đấu Chiến Thánh Hoàng.“Chiến!”Diệp Thành vung đại kích về phía Đấu Chiến Thánh Hoàng, đã biết kế hoạch của Hỗn Độn Thần Đỉnh, đương nhiên hắn sẽ không lãng phí thời gian.Luận về chiến đấu một mình, hắn không sợ bất kỳ tu sĩ cùng cấp nào, cho dù đối phương là thiếu niên Đại Đế hay Đế đạo pháp tắc, đây là niềm tin vào khả năng bất khả chiến bại của Thánh thể, hỗn độn đạo tắc, ý chí chiến đấu ngút trời.Rầm! Bùm!Chiến tranh lại bắt đầu, khung cảnh còn hào hùng hơn lúc trước.Hỗn Độn Thần Đỉnh chiến dấu với Thái Hư Long Đế, ngăn chặn hắn ta, nó vừa to vừa nặng, mộc mạc lại tự nhiên, xung quanh có độn giáp thiên tự xếp hàng lượn vòng, có thiên âm đại đạo đan xen vang vọng, vô cùng phi thường.Nó đã đồng hành cùng Diệp Thành trong suốt chặng đường độ thiên kiếp, không chỉ một lần lột xác niết bàn, lại thêm bản thân nó vốn là Đại La Thần Thiết, có tư cách cạnh tranh với Đế đạo pháp tắc, nhưng cũng chỉ là có tư cách.Tuy nó phi thường nhưng đối phương là Đế đạo pháp tắc được thiếu niên Đại Đế huyễn hoá ra, thân đỉnh bị kiếm chém chi chít, tiên quang dần tối đi, rốt cuộc nó cũng chẳng thể địch lại được Long Đế.Ở bên kia, Diệp Thành đang chiến đấu long trời lở đất với Đấu Chiến Thánh Hoàng, cả tinh không đều vì thế mà trở nên hỗn loạn.Chỉ chiến đấu với một mình Đấu Chiến Thánh Hoàng, áp lực của hắn đã giảm đi đáng kể, đòn tấn công vô song, mỗi lần ra tay đều là đòn đỉnh phong.

Chương 3471: Ngang tài ngang sức!