“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 3476: “Chờ đó cho ta!”
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Thiên kiếp qua đi, mọi thứ xung quanh đều im bặt, người đông như nêm mà không ai lên tiếng, tất cả chỉ im lặng nhìn hắn.Mọi người vẫn đang nhớ lại khung cảnh khốc liệt lúc trước, đến giờ lòng vẫn còn sợ hãi.AdvertisementDiệp Thành đứng vững lại, nhưng trạng thái đã cực kỳ kém, Đế đạo pháp tắc của Long Đế và Thánh Hoàng còn sót lại trong cơ thể hắn vẫn đang hoành hành, ăn mòn tinh khí bản nguyên, huỷ diệt đạo căn của hắn.Thấy vậy, Long Ngũ ở trong góc đám đông lập tức cất bước, định đưa Diệp Thành về gia tộc để trị thương.Nhưng chân hắn ta còn chưa chạm đất đã thấy một mũi tên đen kịt bắn thẳng về phía Diệp Thành, không biết kẻ nào bắn nhưng uy lực của mũi tên này cực mạnh, có chứa thần lực huỷ diệt, muốn tiêu diệt Diệp Thành.“Khốn kiếp!”Long Ngũ giận tím mặt, muốn ra cứu nhưng không kịp, tốc độ của thần tiễn ấy quá nhanh.Tu sĩ tứ phương cũng xôn xao, dù có lão bối tu sĩ luyến tiếc người tài muốn cứu Diệp Thành nhưng cũng không kịp.Dưới sự chú ý của mọi người, thần tiễn đen kịt xuyên qua tinh không, nó quá lạnh lẽo, quá nặng nề, phá tan tinh không, người ra tay chắc chắn là một kẻ phi thường nên uy lực của tiễn mới có thể long trời lở đất như thế.Đến khi mây khói tan đi, tinh không bị tàn phá lộ ra thì bóng dáng đẫm máu của Diệp Thành đã không còn thấy đâu nữa.Nhìn thấy cảnh này, các tu sĩ đều tấm tắc cảm thán.Chỉ vì Diệp Thành quá mạnh, quá xuất sắc, tiềm lực của hắn quá lớn, nếu cho hắn đủ thời gian thì một năm nào đó chắc chắn hắn sẽ là kẻ mạnh một phương, sự tồn tại của hắn khiến cho rất nhiều thế lực cảm thấy bị uy h**p.Vì thế mới có cảnh này, nhân lúc Diệp Thành bị thương nặng mà g**t ch*t hắn.“Haiz!”Sau khi cảm thán, tinh không tứ phương lại vang lên tiếng thở dài, bọn họ đều theo bản năng cho rằng Diệp Thành đã bị bắn chết.Trong lòng họ có tiếc nuối, Hoang Cổ Thánh Thể huyết mạch nghịch thiên trăm nghìn năm hiếm thấy, hậu bối xuất sắc như thế, vừa mới sống sót qua thiên kiếp đã bị kẻ mạnh bí ẩn tuyệt sát, sao có thể không khiến mọi người cảm khái cho được.Chỉ là họ nào biết ngay trước khi thần tiễn ấy tới nơi, Diệp Thành đã trốn vào hố đen không gian, với trạng thái yếu ớt này, hắn không thể đỡ được mũi tên tuyệt sát đó.Còn Lục Đạo Tiên Luân Nhãn vì thiên kiếp nên cũng đã phá tự phong ấn, nhưng vẫn bị lời nguyền của Si Mị khống chế.“Chờ đó cho ta!”Diệp Thành lạnh lùng nói, khoanh chân ngồi xuống, hắn biết kẻ nào đánh lén mình, kẻ bí ẩn ấy nấp trong không gian hư vô, tưởng rằng mình làm mọi chuyện trót lọt hoàn hảo nhưng không thể qua được Lục Đạo Tiên Luân Nhãn của hắn.Đã biết là kẻ nào, đương nhiên hắn sẽ không bỏ qua, đây là nợ máu, phải trả bằng máu.
Thiên kiếp qua đi, mọi thứ xung quanh đều im bặt, người đông như nêm mà không ai lên tiếng, tất cả chỉ im lặng nhìn hắn.
Mọi người vẫn đang nhớ lại khung cảnh khốc liệt lúc trước, đến giờ lòng vẫn còn sợ hãi.
Advertisement
Diệp Thành đứng vững lại, nhưng trạng thái đã cực kỳ kém, Đế đạo pháp tắc của Long Đế và Thánh Hoàng còn sót lại trong cơ thể hắn vẫn đang hoành hành, ăn mòn tinh khí bản nguyên, huỷ diệt đạo căn của hắn.
Thấy vậy, Long Ngũ ở trong góc đám đông lập tức cất bước, định đưa Diệp Thành về gia tộc để trị thương.
Nhưng chân hắn ta còn chưa chạm đất đã thấy một mũi tên đen kịt bắn thẳng về phía Diệp Thành, không biết kẻ nào bắn nhưng uy lực của mũi tên này cực mạnh, có chứa thần lực huỷ diệt, muốn tiêu diệt Diệp Thành.
“Khốn kiếp!”
Long Ngũ giận tím mặt, muốn ra cứu nhưng không kịp, tốc độ của thần tiễn ấy quá nhanh.
Tu sĩ tứ phương cũng xôn xao, dù có lão bối tu sĩ luyến tiếc người tài muốn cứu Diệp Thành nhưng cũng không kịp.
Dưới sự chú ý của mọi người, thần tiễn đen kịt xuyên qua tinh không, nó quá lạnh lẽo, quá nặng nề, phá tan tinh không, người ra tay chắc chắn là một kẻ phi thường nên uy lực của tiễn mới có thể long trời lở đất như thế.
Đến khi mây khói tan đi, tinh không bị tàn phá lộ ra thì bóng dáng đẫm máu của Diệp Thành đã không còn thấy đâu nữa.
Nhìn thấy cảnh này, các tu sĩ đều tấm tắc cảm thán.
Chỉ vì Diệp Thành quá mạnh, quá xuất sắc, tiềm lực của hắn quá lớn, nếu cho hắn đủ thời gian thì một năm nào đó chắc chắn hắn sẽ là kẻ mạnh một phương, sự tồn tại của hắn khiến cho rất nhiều thế lực cảm thấy bị uy h**p.
Vì thế mới có cảnh này, nhân lúc Diệp Thành bị thương nặng mà g**t ch*t hắn.
“Haiz!”
Sau khi cảm thán, tinh không tứ phương lại vang lên tiếng thở dài, bọn họ đều theo bản năng cho rằng Diệp Thành đã bị bắn chết.
Trong lòng họ có tiếc nuối, Hoang Cổ Thánh Thể huyết mạch nghịch thiên trăm nghìn năm hiếm thấy, hậu bối xuất sắc như thế, vừa mới sống sót qua thiên kiếp đã bị kẻ mạnh bí ẩn tuyệt sát, sao có thể không khiến mọi người cảm khái cho được.
Chỉ là họ nào biết ngay trước khi thần tiễn ấy tới nơi, Diệp Thành đã trốn vào hố đen không gian, với trạng thái yếu ớt này, hắn không thể đỡ được mũi tên tuyệt sát đó.
Còn Lục Đạo Tiên Luân Nhãn vì thiên kiếp nên cũng đã phá tự phong ấn, nhưng vẫn bị lời nguyền của Si Mị khống chế.
“Chờ đó cho ta!”
Diệp Thành lạnh lùng nói, khoanh chân ngồi xuống, hắn biết kẻ nào đánh lén mình, kẻ bí ẩn ấy nấp trong không gian hư vô, tưởng rằng mình làm mọi chuyện trót lọt hoàn hảo nhưng không thể qua được Lục Đạo Tiên Luân Nhãn của hắn.
Đã biết là kẻ nào, đương nhiên hắn sẽ không bỏ qua, đây là nợ máu, phải trả bằng máu.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Thiên kiếp qua đi, mọi thứ xung quanh đều im bặt, người đông như nêm mà không ai lên tiếng, tất cả chỉ im lặng nhìn hắn.Mọi người vẫn đang nhớ lại khung cảnh khốc liệt lúc trước, đến giờ lòng vẫn còn sợ hãi.AdvertisementDiệp Thành đứng vững lại, nhưng trạng thái đã cực kỳ kém, Đế đạo pháp tắc của Long Đế và Thánh Hoàng còn sót lại trong cơ thể hắn vẫn đang hoành hành, ăn mòn tinh khí bản nguyên, huỷ diệt đạo căn của hắn.Thấy vậy, Long Ngũ ở trong góc đám đông lập tức cất bước, định đưa Diệp Thành về gia tộc để trị thương.Nhưng chân hắn ta còn chưa chạm đất đã thấy một mũi tên đen kịt bắn thẳng về phía Diệp Thành, không biết kẻ nào bắn nhưng uy lực của mũi tên này cực mạnh, có chứa thần lực huỷ diệt, muốn tiêu diệt Diệp Thành.“Khốn kiếp!”Long Ngũ giận tím mặt, muốn ra cứu nhưng không kịp, tốc độ của thần tiễn ấy quá nhanh.Tu sĩ tứ phương cũng xôn xao, dù có lão bối tu sĩ luyến tiếc người tài muốn cứu Diệp Thành nhưng cũng không kịp.Dưới sự chú ý của mọi người, thần tiễn đen kịt xuyên qua tinh không, nó quá lạnh lẽo, quá nặng nề, phá tan tinh không, người ra tay chắc chắn là một kẻ phi thường nên uy lực của tiễn mới có thể long trời lở đất như thế.Đến khi mây khói tan đi, tinh không bị tàn phá lộ ra thì bóng dáng đẫm máu của Diệp Thành đã không còn thấy đâu nữa.Nhìn thấy cảnh này, các tu sĩ đều tấm tắc cảm thán.Chỉ vì Diệp Thành quá mạnh, quá xuất sắc, tiềm lực của hắn quá lớn, nếu cho hắn đủ thời gian thì một năm nào đó chắc chắn hắn sẽ là kẻ mạnh một phương, sự tồn tại của hắn khiến cho rất nhiều thế lực cảm thấy bị uy h**p.Vì thế mới có cảnh này, nhân lúc Diệp Thành bị thương nặng mà g**t ch*t hắn.“Haiz!”Sau khi cảm thán, tinh không tứ phương lại vang lên tiếng thở dài, bọn họ đều theo bản năng cho rằng Diệp Thành đã bị bắn chết.Trong lòng họ có tiếc nuối, Hoang Cổ Thánh Thể huyết mạch nghịch thiên trăm nghìn năm hiếm thấy, hậu bối xuất sắc như thế, vừa mới sống sót qua thiên kiếp đã bị kẻ mạnh bí ẩn tuyệt sát, sao có thể không khiến mọi người cảm khái cho được.Chỉ là họ nào biết ngay trước khi thần tiễn ấy tới nơi, Diệp Thành đã trốn vào hố đen không gian, với trạng thái yếu ớt này, hắn không thể đỡ được mũi tên tuyệt sát đó.Còn Lục Đạo Tiên Luân Nhãn vì thiên kiếp nên cũng đã phá tự phong ấn, nhưng vẫn bị lời nguyền của Si Mị khống chế.“Chờ đó cho ta!”Diệp Thành lạnh lùng nói, khoanh chân ngồi xuống, hắn biết kẻ nào đánh lén mình, kẻ bí ẩn ấy nấp trong không gian hư vô, tưởng rằng mình làm mọi chuyện trót lọt hoàn hảo nhưng không thể qua được Lục Đạo Tiên Luân Nhãn của hắn.Đã biết là kẻ nào, đương nhiên hắn sẽ không bỏ qua, đây là nợ máu, phải trả bằng máu.