Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 3477: “Tốt lắm!”  

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Hắn khép hờ hai mắt, bản nguyên và đạo tắc cùng rung lên, như một bàn tay to vô hình lấy đi Đế đạo pháp tắc còn sót lại trong cơ thể hắn rồi tiêu diệt chúng, Tiên Luân Thiên Sinh và Man Hoang Luyện Thể hoạt động, khiến cho Thánh thể đang tàn tạ hồi phục trở lại với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.Sau đó từng túi đựng đồ nổ tung, đan dược bay ra, hoá thành đan dược tinh nguyên trút vào cơ thể hắn, Thánh thể của hắn như cái động không đáy, liên tục hấp thụ, bổ sung những hao hụt sau thiên kiếp.AdvertisementMọi thứ đang diễn ra có trật tự, hố đen yên tĩnh tối tăm khiến hắn càng thêm nổi bật.Ở thế giới bên ngoài, các tu sĩ từ bốn phương đã bắt đầu lui đi, vẻ mặt không giống nhau lắm, có thổn thức, có cảm khái, có cảm thán, có cười khẩy, vùng tinh không này không lâu sau đó đã vắng vẻ trở lại như ngày thường.Mọi người tản đi hết, Long Ngũ vẫn đứng đó lặng lẽ nhìn vùng tinh không nơi Diệp Thành biến mất.Hắn ta hiểu rõ Diệp Thành hơn ai hết, hắn ta biết Diệp Thành vẫn còn sống, vả lại còn đang ở trong hố đen không gian, kẻ có thể giết được Đại Đế hoàn hảo sao có thể dễ dàng bị giết như vậy được.Rất lâu sau cũng không thấy Diệp Thành xuất hiện, Long Ngũ không khỏi nhíu mày, hắn ta biết Diệp Thành bị thương thế nào, trong thời gian ngắn hắn sẽ không ra khỏi hố đen, hắn cần tĩnh tâm chữa trị.Không biết đến lúc nào hắn ta mới hít một hơi thật sâu, nhìn vùng tinh không đó lần cuối rồi quay người rời đi.Trong hố đen không gian, Diệp Thành khoanh chân xếp bằng như vị tăng già ngồi thiền, Thánh thể đã khôi phục, sợi Đế đạo pháp tắc cuối cùng còn sót lại trong cơ thể cũng đã bị tiêu diệt, khí tức của hắn trở nên mạnh mẽ, khí huyết dồi dào như biển cả.Hỗn Độn Thần Đỉnh lơ lửng bên cạnh rung lên ù ù, có khí hỗn độn tản ra, cũng có hỗn độn đạo đan xen.Diệp Thành lột xác trong thiên kiếp, nó cũng đã niết bàn trở nên phi thường hơn, vết kiếm do Thái Hư Long Đế chém trên thân đỉnh đang từ từ liền lại, pháp khí có thể tự mình hồi phục thật sự là phi thường.Thời gian chầm chậm trôi đi, chín canh giờ lặng lẽ trôi qua trong nháy mắt.Mãi đến canh giờ thứ mười, Diệp Thành mới thở ra một hơi khí đục, từ từ mở mắt.Ánh mắt của hắn càng thêm thâm thúy, tựa như giếng cổ không có sóng, nhưng nếu nhìn kỹ, có thể thấy sâu trong đáy mắt có dị tượng đan xen, có đại đạo đang diễn hoá, đó là sự huyền diệu sau khi lột xác niết bàn.Diệp Thành khẽ mỉm cười, xoay người đứng dậy, vươn vai duỗi người thoải mái, sức mạnh dồi dào trong cơ thể cho hắn cảm giác tự tin, đó chính là ganh đua cao thấp với cấp bậc Thánh Vương.Sau một hồi vươn vai, hắn nhìn Hỗn Độn Thần Đỉnh mà sửng sốt, Hỗn Độn Thần Đỉnh đã tiến cấp.

Hắn khép hờ hai mắt, bản nguyên và đạo tắc cùng rung lên, như một bàn tay to vô hình lấy đi Đế đạo pháp tắc còn sót lại trong cơ thể hắn rồi tiêu diệt chúng, Tiên Luân Thiên Sinh và Man Hoang Luyện Thể hoạt động, khiến cho Thánh thể đang tàn tạ hồi phục trở lại với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.

Sau đó từng túi đựng đồ nổ tung, đan dược bay ra, hoá thành đan dược tinh nguyên trút vào cơ thể hắn, Thánh thể của hắn như cái động không đáy, liên tục hấp thụ, bổ sung những hao hụt sau thiên kiếp.

Advertisement

Mọi thứ đang diễn ra có trật tự, hố đen yên tĩnh tối tăm khiến hắn càng thêm nổi bật.

Ở thế giới bên ngoài, các tu sĩ từ bốn phương đã bắt đầu lui đi, vẻ mặt không giống nhau lắm, có thổn thức, có cảm khái, có cảm thán, có cười khẩy, vùng tinh không này không lâu sau đó đã vắng vẻ trở lại như ngày thường.

Mọi người tản đi hết, Long Ngũ vẫn đứng đó lặng lẽ nhìn vùng tinh không nơi Diệp Thành biến mất.

Hắn ta hiểu rõ Diệp Thành hơn ai hết, hắn ta biết Diệp Thành vẫn còn sống, vả lại còn đang ở trong hố đen không gian, kẻ có thể giết được Đại Đế hoàn hảo sao có thể dễ dàng bị giết như vậy được.

Rất lâu sau cũng không thấy Diệp Thành xuất hiện, Long Ngũ không khỏi nhíu mày, hắn ta biết Diệp Thành bị thương thế nào, trong thời gian ngắn hắn sẽ không ra khỏi hố đen, hắn cần tĩnh tâm chữa trị.

Không biết đến lúc nào hắn ta mới hít một hơi thật sâu, nhìn vùng tinh không đó lần cuối rồi quay người rời đi.

Trong hố đen không gian, Diệp Thành khoanh chân xếp bằng như vị tăng già ngồi thiền, Thánh thể đã khôi phục, sợi Đế đạo pháp tắc cuối cùng còn sót lại trong cơ thể cũng đã bị tiêu diệt, khí tức của hắn trở nên mạnh mẽ, khí huyết dồi dào như biển cả.

Hỗn Độn Thần Đỉnh lơ lửng bên cạnh rung lên ù ù, có khí hỗn độn tản ra, cũng có hỗn độn đạo đan xen.

Diệp Thành lột xác trong thiên kiếp, nó cũng đã niết bàn trở nên phi thường hơn, vết kiếm do Thái Hư Long Đế chém trên thân đỉnh đang từ từ liền lại, pháp khí có thể tự mình hồi phục thật sự là phi thường.

Thời gian chầm chậm trôi đi, chín canh giờ lặng lẽ trôi qua trong nháy mắt.

Mãi đến canh giờ thứ mười, Diệp Thành mới thở ra một hơi khí đục, từ từ mở mắt.

Ánh mắt của hắn càng thêm thâm thúy, tựa như giếng cổ không có sóng, nhưng nếu nhìn kỹ, có thể thấy sâu trong đáy mắt có dị tượng đan xen, có đại đạo đang diễn hoá, đó là sự huyền diệu sau khi lột xác niết bàn.

Diệp Thành khẽ mỉm cười, xoay người đứng dậy, vươn vai duỗi người thoải mái, sức mạnh dồi dào trong cơ thể cho hắn cảm giác tự tin, đó chính là ganh đua cao thấp với cấp bậc Thánh Vương.

Sau một hồi vươn vai, hắn nhìn Hỗn Độn Thần Đỉnh mà sửng sốt, Hỗn Độn Thần Đỉnh đã tiến cấp.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Hắn khép hờ hai mắt, bản nguyên và đạo tắc cùng rung lên, như một bàn tay to vô hình lấy đi Đế đạo pháp tắc còn sót lại trong cơ thể hắn rồi tiêu diệt chúng, Tiên Luân Thiên Sinh và Man Hoang Luyện Thể hoạt động, khiến cho Thánh thể đang tàn tạ hồi phục trở lại với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.Sau đó từng túi đựng đồ nổ tung, đan dược bay ra, hoá thành đan dược tinh nguyên trút vào cơ thể hắn, Thánh thể của hắn như cái động không đáy, liên tục hấp thụ, bổ sung những hao hụt sau thiên kiếp.AdvertisementMọi thứ đang diễn ra có trật tự, hố đen yên tĩnh tối tăm khiến hắn càng thêm nổi bật.Ở thế giới bên ngoài, các tu sĩ từ bốn phương đã bắt đầu lui đi, vẻ mặt không giống nhau lắm, có thổn thức, có cảm khái, có cảm thán, có cười khẩy, vùng tinh không này không lâu sau đó đã vắng vẻ trở lại như ngày thường.Mọi người tản đi hết, Long Ngũ vẫn đứng đó lặng lẽ nhìn vùng tinh không nơi Diệp Thành biến mất.Hắn ta hiểu rõ Diệp Thành hơn ai hết, hắn ta biết Diệp Thành vẫn còn sống, vả lại còn đang ở trong hố đen không gian, kẻ có thể giết được Đại Đế hoàn hảo sao có thể dễ dàng bị giết như vậy được.Rất lâu sau cũng không thấy Diệp Thành xuất hiện, Long Ngũ không khỏi nhíu mày, hắn ta biết Diệp Thành bị thương thế nào, trong thời gian ngắn hắn sẽ không ra khỏi hố đen, hắn cần tĩnh tâm chữa trị.Không biết đến lúc nào hắn ta mới hít một hơi thật sâu, nhìn vùng tinh không đó lần cuối rồi quay người rời đi.Trong hố đen không gian, Diệp Thành khoanh chân xếp bằng như vị tăng già ngồi thiền, Thánh thể đã khôi phục, sợi Đế đạo pháp tắc cuối cùng còn sót lại trong cơ thể cũng đã bị tiêu diệt, khí tức của hắn trở nên mạnh mẽ, khí huyết dồi dào như biển cả.Hỗn Độn Thần Đỉnh lơ lửng bên cạnh rung lên ù ù, có khí hỗn độn tản ra, cũng có hỗn độn đạo đan xen.Diệp Thành lột xác trong thiên kiếp, nó cũng đã niết bàn trở nên phi thường hơn, vết kiếm do Thái Hư Long Đế chém trên thân đỉnh đang từ từ liền lại, pháp khí có thể tự mình hồi phục thật sự là phi thường.Thời gian chầm chậm trôi đi, chín canh giờ lặng lẽ trôi qua trong nháy mắt.Mãi đến canh giờ thứ mười, Diệp Thành mới thở ra một hơi khí đục, từ từ mở mắt.Ánh mắt của hắn càng thêm thâm thúy, tựa như giếng cổ không có sóng, nhưng nếu nhìn kỹ, có thể thấy sâu trong đáy mắt có dị tượng đan xen, có đại đạo đang diễn hoá, đó là sự huyền diệu sau khi lột xác niết bàn.Diệp Thành khẽ mỉm cười, xoay người đứng dậy, vươn vai duỗi người thoải mái, sức mạnh dồi dào trong cơ thể cho hắn cảm giác tự tin, đó chính là ganh đua cao thấp với cấp bậc Thánh Vương.Sau một hồi vươn vai, hắn nhìn Hỗn Độn Thần Đỉnh mà sửng sốt, Hỗn Độn Thần Đỉnh đã tiến cấp.

Chương 3477: “Tốt lắm!”