“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 3498: “Ta cũng nghĩ như vậy”
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Bây giờ đã đưa được người tới, Hoa Tư cũng đã có được ký ức kiếp trước, đương nhiên hắn sẽ không còn nhàn rỗi nữa, tinh vực này còn rất nhiều người chuyển kiếp, chậm trễ một phút cũng là nguy hiểm.Trên núi chỉ còn lại Hoa Tư và Thượng Quan Ngọc Nhi, họ yên lặng nhìn theo hướng Diệp Thành rời đi.AdvertisementDù là Hoa Tư hay Thượng Quan Ngọc Nhi, trong đôi mắt đẹp đều mang theo sự hy vọng, mong rằng những người chuyển kiếp Diệp Thành tìm được lần này có người mà họ quan tâm, chẳng hạn như Hạo Thiên Huyền Chấn và Thượng Quan Huyền Tông.“Một trăm năm rồi, hắn đã phải chịu biết bao gian khổ, chín mươi triệu anh hồn của Đại Sở, một mình hắn phải tìm đến lúc nào”, Hoa Tư hít sâu một hơi, dù Diệp Thành không phải máu mủ của Hạo Thiên Huyền Chấn nhưng nhìn bóng lưng hắn, bà vẫn hơi xót xa, bà chưa bao giờ thấy bóng lưng nào cô đơn tiêu điều như vậy.“Không thể đi tìm người chuyển kiếp cùng hắn, chúng ta cũng nên làm chút chuyện gì đó giúp hắn đi”, Thượng Quan Ngọc Nhi nói.“Thực lực của nhà Thiên Linh chúng ta không yếu lắm, có thể bảo vệ được người chuyển kiếp”, Hoa Tư cười nhẹ, xoay người bước xuống núi: “Chúng ta cũng nên thu xếp chỗ ở cho người chuyển kiếp của Đại Sở càng sớm càng tốt thôi”.“Ta cũng nghĩ như vậy”, Thượng Quan Ngọc Nhi đi theo, tinh nghịch nhìn Hoa Tư, cười khúc khích hỏi: “Ta nên gọi người là tỷ tỷ hay tiền bối đây?”“Vai vế ở quê hương Đại Sở đã loạn rồi, cứ gọi là tỷ tỷ đi”, Hoa Tư mỉm cười nhún vai.“Tỷ tỷ nghĩ tên tiểu tử Diệp Thành kia đã ngủ với Thi Nguyệt tỷ tỷ chưa?”“Ta… Thôi, gọi là tiền bối đi!”Diệp Thành bay ra khỏi cổ tinh trong màn đêm đầy sao.Thần hải lạc ấn tinh không đồ, mục tiêu của hắn cực kỳ rõ ràng, đã vạch sẵn lộ trình từ trước.Ba canh giờ sau, hắn đáp xuống một cổ tinh có kích thước chừng Chu Tước Tinh, nhưng chẳng bao lâu hắn lại bay ra, vì sử dụng Chu Thiên Diễn Hoá không tìm được người chuyển kiếp nào của Đại Sở trong cổ tinh này.Tiếp tục lên đường đến cổ tinh thứ hai trong kế hoạch, suốt chặng đường này, hắn đã bay mất sáu canh giờ.Lần này không khiến hắn phải nuối tiếc, tìm thấy hơn mười người chuyển kiếp, Chính Dương Tông có ba người, Nhân Hoàng có hai người, nhà họ Hùng của Nam Sở có một người, Tinh Nguyệt Cung và Đại Sở Hoàng Tộc mỗi nhà có bốn người.Tiếp theo là cổ tinh thứ ba, có người chuyển kiếp nhưng họ lại đang có mâu thuẫn hơi nực cười.Tiếp đó, trong rất nhiều cổ tinh của tinh vực rộng lớn này đều xuất hiện bóng dáng cô độc của Diệp Thành.Hắn vẫn là một du khách, cả chặng đường đều phong trần, vừa đi vừa dừng, chưa bao giờ được thực sự nghỉ ngơi.Cứ thế, một tháng lặng lẽ trôi qua.Trong một tháng qua, hắn đã vào hầu hết các cổ tinh trong tinh vực này, tìm được gần mười nghìn người chuyển kiếp, nhưng không phải tất cả đều là người, có rất nhiều người chuyển kiếp thành linh thú, yêu thú và tiên thảo.Cuộc hành trình này không hề suôn sẻ, lúc nào cũng có một hoặc hai thế lực rình rập, đụng độ là điều không thể tránh khỏi, chẳng hạn như Cô Lâu Vương Điện, không tỏ vẻ được còn bị Diệp Thành đánh bại toàn bộ, gây nên sóng gió không nhỏ, khiến cho thế lực tứ phương lại một lần nữa phải đi nghe ngóng.
Bây giờ đã đưa được người tới, Hoa Tư cũng đã có được ký ức kiếp trước, đương nhiên hắn sẽ không còn nhàn rỗi nữa, tinh vực này còn rất nhiều người chuyển kiếp, chậm trễ một phút cũng là nguy hiểm.
Trên núi chỉ còn lại Hoa Tư và Thượng Quan Ngọc Nhi, họ yên lặng nhìn theo hướng Diệp Thành rời đi.
Advertisement
Dù là Hoa Tư hay Thượng Quan Ngọc Nhi, trong đôi mắt đẹp đều mang theo sự hy vọng, mong rằng những người chuyển kiếp Diệp Thành tìm được lần này có người mà họ quan tâm, chẳng hạn như Hạo Thiên Huyền Chấn và Thượng Quan Huyền Tông.
“Một trăm năm rồi, hắn đã phải chịu biết bao gian khổ, chín mươi triệu anh hồn của Đại Sở, một mình hắn phải tìm đến lúc nào”, Hoa Tư hít sâu một hơi, dù Diệp Thành không phải máu mủ của Hạo Thiên Huyền Chấn nhưng nhìn bóng lưng hắn, bà vẫn hơi xót xa, bà chưa bao giờ thấy bóng lưng nào cô đơn tiêu điều như vậy.
“Không thể đi tìm người chuyển kiếp cùng hắn, chúng ta cũng nên làm chút chuyện gì đó giúp hắn đi”, Thượng Quan Ngọc Nhi nói.
“Thực lực của nhà Thiên Linh chúng ta không yếu lắm, có thể bảo vệ được người chuyển kiếp”, Hoa Tư cười nhẹ, xoay người bước xuống núi: “Chúng ta cũng nên thu xếp chỗ ở cho người chuyển kiếp của Đại Sở càng sớm càng tốt thôi”.
“Ta cũng nghĩ như vậy”, Thượng Quan Ngọc Nhi đi theo, tinh nghịch nhìn Hoa Tư, cười khúc khích hỏi: “Ta nên gọi người là tỷ tỷ hay tiền bối đây?”
“Vai vế ở quê hương Đại Sở đã loạn rồi, cứ gọi là tỷ tỷ đi”, Hoa Tư mỉm cười nhún vai.
“Tỷ tỷ nghĩ tên tiểu tử Diệp Thành kia đã ngủ với Thi Nguyệt tỷ tỷ chưa?”
“Ta… Thôi, gọi là tiền bối đi!”
Diệp Thành bay ra khỏi cổ tinh trong màn đêm đầy sao.
Thần hải lạc ấn tinh không đồ, mục tiêu của hắn cực kỳ rõ ràng, đã vạch sẵn lộ trình từ trước.
Ba canh giờ sau, hắn đáp xuống một cổ tinh có kích thước chừng Chu Tước Tinh, nhưng chẳng bao lâu hắn lại bay ra, vì sử dụng Chu Thiên Diễn Hoá không tìm được người chuyển kiếp nào của Đại Sở trong cổ tinh này.
Tiếp tục lên đường đến cổ tinh thứ hai trong kế hoạch, suốt chặng đường này, hắn đã bay mất sáu canh giờ.
Lần này không khiến hắn phải nuối tiếc, tìm thấy hơn mười người chuyển kiếp, Chính Dương Tông có ba người, Nhân Hoàng có hai người, nhà họ Hùng của Nam Sở có một người, Tinh Nguyệt Cung và Đại Sở Hoàng Tộc mỗi nhà có bốn người.
Tiếp theo là cổ tinh thứ ba, có người chuyển kiếp nhưng họ lại đang có mâu thuẫn hơi nực cười.
Tiếp đó, trong rất nhiều cổ tinh của tinh vực rộng lớn này đều xuất hiện bóng dáng cô độc của Diệp Thành.
Hắn vẫn là một du khách, cả chặng đường đều phong trần, vừa đi vừa dừng, chưa bao giờ được thực sự nghỉ ngơi.
Cứ thế, một tháng lặng lẽ trôi qua.
Trong một tháng qua, hắn đã vào hầu hết các cổ tinh trong tinh vực này, tìm được gần mười nghìn người chuyển kiếp, nhưng không phải tất cả đều là người, có rất nhiều người chuyển kiếp thành linh thú, yêu thú và tiên thảo.
Cuộc hành trình này không hề suôn sẻ, lúc nào cũng có một hoặc hai thế lực rình rập, đụng độ là điều không thể tránh khỏi, chẳng hạn như Cô Lâu Vương Điện, không tỏ vẻ được còn bị Diệp Thành đánh bại toàn bộ, gây nên sóng gió không nhỏ, khiến cho thế lực tứ phương lại một lần nữa phải đi nghe ngóng.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Bây giờ đã đưa được người tới, Hoa Tư cũng đã có được ký ức kiếp trước, đương nhiên hắn sẽ không còn nhàn rỗi nữa, tinh vực này còn rất nhiều người chuyển kiếp, chậm trễ một phút cũng là nguy hiểm.Trên núi chỉ còn lại Hoa Tư và Thượng Quan Ngọc Nhi, họ yên lặng nhìn theo hướng Diệp Thành rời đi.AdvertisementDù là Hoa Tư hay Thượng Quan Ngọc Nhi, trong đôi mắt đẹp đều mang theo sự hy vọng, mong rằng những người chuyển kiếp Diệp Thành tìm được lần này có người mà họ quan tâm, chẳng hạn như Hạo Thiên Huyền Chấn và Thượng Quan Huyền Tông.“Một trăm năm rồi, hắn đã phải chịu biết bao gian khổ, chín mươi triệu anh hồn của Đại Sở, một mình hắn phải tìm đến lúc nào”, Hoa Tư hít sâu một hơi, dù Diệp Thành không phải máu mủ của Hạo Thiên Huyền Chấn nhưng nhìn bóng lưng hắn, bà vẫn hơi xót xa, bà chưa bao giờ thấy bóng lưng nào cô đơn tiêu điều như vậy.“Không thể đi tìm người chuyển kiếp cùng hắn, chúng ta cũng nên làm chút chuyện gì đó giúp hắn đi”, Thượng Quan Ngọc Nhi nói.“Thực lực của nhà Thiên Linh chúng ta không yếu lắm, có thể bảo vệ được người chuyển kiếp”, Hoa Tư cười nhẹ, xoay người bước xuống núi: “Chúng ta cũng nên thu xếp chỗ ở cho người chuyển kiếp của Đại Sở càng sớm càng tốt thôi”.“Ta cũng nghĩ như vậy”, Thượng Quan Ngọc Nhi đi theo, tinh nghịch nhìn Hoa Tư, cười khúc khích hỏi: “Ta nên gọi người là tỷ tỷ hay tiền bối đây?”“Vai vế ở quê hương Đại Sở đã loạn rồi, cứ gọi là tỷ tỷ đi”, Hoa Tư mỉm cười nhún vai.“Tỷ tỷ nghĩ tên tiểu tử Diệp Thành kia đã ngủ với Thi Nguyệt tỷ tỷ chưa?”“Ta… Thôi, gọi là tiền bối đi!”Diệp Thành bay ra khỏi cổ tinh trong màn đêm đầy sao.Thần hải lạc ấn tinh không đồ, mục tiêu của hắn cực kỳ rõ ràng, đã vạch sẵn lộ trình từ trước.Ba canh giờ sau, hắn đáp xuống một cổ tinh có kích thước chừng Chu Tước Tinh, nhưng chẳng bao lâu hắn lại bay ra, vì sử dụng Chu Thiên Diễn Hoá không tìm được người chuyển kiếp nào của Đại Sở trong cổ tinh này.Tiếp tục lên đường đến cổ tinh thứ hai trong kế hoạch, suốt chặng đường này, hắn đã bay mất sáu canh giờ.Lần này không khiến hắn phải nuối tiếc, tìm thấy hơn mười người chuyển kiếp, Chính Dương Tông có ba người, Nhân Hoàng có hai người, nhà họ Hùng của Nam Sở có một người, Tinh Nguyệt Cung và Đại Sở Hoàng Tộc mỗi nhà có bốn người.Tiếp theo là cổ tinh thứ ba, có người chuyển kiếp nhưng họ lại đang có mâu thuẫn hơi nực cười.Tiếp đó, trong rất nhiều cổ tinh của tinh vực rộng lớn này đều xuất hiện bóng dáng cô độc của Diệp Thành.Hắn vẫn là một du khách, cả chặng đường đều phong trần, vừa đi vừa dừng, chưa bao giờ được thực sự nghỉ ngơi.Cứ thế, một tháng lặng lẽ trôi qua.Trong một tháng qua, hắn đã vào hầu hết các cổ tinh trong tinh vực này, tìm được gần mười nghìn người chuyển kiếp, nhưng không phải tất cả đều là người, có rất nhiều người chuyển kiếp thành linh thú, yêu thú và tiên thảo.Cuộc hành trình này không hề suôn sẻ, lúc nào cũng có một hoặc hai thế lực rình rập, đụng độ là điều không thể tránh khỏi, chẳng hạn như Cô Lâu Vương Điện, không tỏ vẻ được còn bị Diệp Thành đánh bại toàn bộ, gây nên sóng gió không nhỏ, khiến cho thế lực tứ phương lại một lần nữa phải đi nghe ngóng.