“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 3499: “Ngượng thật!”
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Đáng tiếc là tuy tìm được nhiều người chuyển kiếp nhưng không có ai trong số họ là cực kỳ quen thuộc với hắn, người duy nhất tạm coi như thân thuộc là thần tướng dưới trướng Huyền Hoàng, hắn đã từng kề vai chiến đấu với ông.Lại là một đêm sâu thẳm, Diệp Thành dừng lại trên tinh không, nheo mắt nhìn về phía xa.AdvertisementỞ đó có một cổ tinh cực kỳ lớn, có thể so sánh với Tử Vi Tinh của Đại La Kiếm Tông.Đó chính là cổ tinh của Cô Lâu Vương Điện, đúng như tên gọi Cô Lâu, bên ngoài cổ tinh thật sự có một cái đầu lâu hư ảo khổng lồ, đầu lâu to như vậy chỉ nhìn thôi đã thấy sợ.Diệp Thành tìm cả một tháng, đây là cổ tinh cuối cùng hắn chưa đặt chân tới, bởi hắn cố ý tới đây cuối cùng.“Thánh chủ, hãy cẩn thận”, trong Hỗn Độn Thần Đỉnh vang lên tiếng nhắc nhở của người chuyển kiếp: “Cô Lâu Vương Điện không như những cổ tinh khác, bên trong có Chuẩn Thánh Vương trấn thủ, không dễ đụng đến đâu”.“Ta biết rồi”, Diệp Thành cười nhạt, mặc áo choàng đen lên, đeo mặt nạ Quỷ Minh rồi dùng Chu Thiên Diễn Hoá che đi khí tức, lần này hắn đến để tìm người, không phải để đánh nhau.Sau khi chuẩn bị kỹ lưỡng hắn mới cất bước đi vào, lặng lẽ bay vào Cô Lâu Tinh như một tia thần quang.Cô Lâu Tinh về đêm rất u ám, vừa mới đáp xuống, Diệp Thành đã nghe thấy tiếng khóc than của lệ quỷ, dường như không phải hắn đi vào cổ tinh mà là địa ngục cửu u, đến linh lực tinh thuần trong không khí cũng tràn ngập mùi máu tanh cùng với oán niệm và ác niệm từ tiếng kêu gào của vong linh.Diệp Thành không đến quá gần tiên sơn của Cô Lâu Vương Điện, mà ẩn mình trong núi sâu rừng già.Chu Thiên Diễn Hoá đã chuyển động, điều khiến hắn vừa vui mừng lại vừa phải nhíu mày là cổ tinh này có người chuyển kiếp, hơn nữa không phải một mà là hai, còn là một nam một nữ.“Khó khăn rồi đây!”Diệp Thành gãi đầu, lúc trước hắn mới diệt hai Chuẩn Thánh và một Thánh Nhân của Cô Lâu Vương Điện, nếu đây là tiền bối của người chuyển kiếp thì đúng là buồn cười, khi ấy hắn lại không để ý đến điều này.“Ngượng thật!”Diệp Thành lắc đầu rồi xoay người bước vào hư không mờ ảo, lại bay ra khỏi Cô Lâu Cổ Tinh.Cô Lâu Vương Điện không phải thế lực nhỏ, không thể cứ thế ngốc nghếch xông vào, nơi đây có Chuẩn Thánh Vương trấn giữ, bất cẩn một chút là sẽ bị đánh hội đồng ngay.Vì vậy Diệp Thành cần một thân phận, một thân phận có thể ngông nghênh thoải mái đi vào Cô Lâu Vương Điện.Hắn muốn dùng thân phận của hai Chuẩn Thánh và một Thánh Nhân bị hắn giết lúc trước để trà trộn vào, nhưng như vậy lại là không suy nghĩ kỹ càng, ba người kia đã chết thì ngọc bài nguyên thần của họ trong Cô Lâu Vương Điện chắc chắn cũng đã vỡ, trong mắt Cô Lâu Vương Điện bọn họ thực sự đã chết.
Đáng tiếc là tuy tìm được nhiều người chuyển kiếp nhưng không có ai trong số họ là cực kỳ quen thuộc với hắn, người duy nhất tạm coi như thân thuộc là thần tướng dưới trướng Huyền Hoàng, hắn đã từng kề vai chiến đấu với ông.
Lại là một đêm sâu thẳm, Diệp Thành dừng lại trên tinh không, nheo mắt nhìn về phía xa.
Advertisement
Ở đó có một cổ tinh cực kỳ lớn, có thể so sánh với Tử Vi Tinh của Đại La Kiếm Tông.
Đó chính là cổ tinh của Cô Lâu Vương Điện, đúng như tên gọi Cô Lâu, bên ngoài cổ tinh thật sự có một cái đầu lâu hư ảo khổng lồ, đầu lâu to như vậy chỉ nhìn thôi đã thấy sợ.
Diệp Thành tìm cả một tháng, đây là cổ tinh cuối cùng hắn chưa đặt chân tới, bởi hắn cố ý tới đây cuối cùng.
“Thánh chủ, hãy cẩn thận”, trong Hỗn Độn Thần Đỉnh vang lên tiếng nhắc nhở của người chuyển kiếp: “Cô Lâu Vương Điện không như những cổ tinh khác, bên trong có Chuẩn Thánh Vương trấn thủ, không dễ đụng đến đâu”.
“Ta biết rồi”, Diệp Thành cười nhạt, mặc áo choàng đen lên, đeo mặt nạ Quỷ Minh rồi dùng Chu Thiên Diễn Hoá che đi khí tức, lần này hắn đến để tìm người, không phải để đánh nhau.
Sau khi chuẩn bị kỹ lưỡng hắn mới cất bước đi vào, lặng lẽ bay vào Cô Lâu Tinh như một tia thần quang.
Cô Lâu Tinh về đêm rất u ám, vừa mới đáp xuống, Diệp Thành đã nghe thấy tiếng khóc than của lệ quỷ, dường như không phải hắn đi vào cổ tinh mà là địa ngục cửu u, đến linh lực tinh thuần trong không khí cũng tràn ngập mùi máu tanh cùng với oán niệm và ác niệm từ tiếng kêu gào của vong linh.
Diệp Thành không đến quá gần tiên sơn của Cô Lâu Vương Điện, mà ẩn mình trong núi sâu rừng già.
Chu Thiên Diễn Hoá đã chuyển động, điều khiến hắn vừa vui mừng lại vừa phải nhíu mày là cổ tinh này có người chuyển kiếp, hơn nữa không phải một mà là hai, còn là một nam một nữ.
“Khó khăn rồi đây!”
Diệp Thành gãi đầu, lúc trước hắn mới diệt hai Chuẩn Thánh và một Thánh Nhân của Cô Lâu Vương Điện, nếu đây là tiền bối của người chuyển kiếp thì đúng là buồn cười, khi ấy hắn lại không để ý đến điều này.
“Ngượng thật!”
Diệp Thành lắc đầu rồi xoay người bước vào hư không mờ ảo, lại bay ra khỏi Cô Lâu Cổ Tinh.
Cô Lâu Vương Điện không phải thế lực nhỏ, không thể cứ thế ngốc nghếch xông vào, nơi đây có Chuẩn Thánh Vương trấn giữ, bất cẩn một chút là sẽ bị đánh hội đồng ngay.
Vì vậy Diệp Thành cần một thân phận, một thân phận có thể ngông nghênh thoải mái đi vào Cô Lâu Vương Điện.
Hắn muốn dùng thân phận của hai Chuẩn Thánh và một Thánh Nhân bị hắn giết lúc trước để trà trộn vào, nhưng như vậy lại là không suy nghĩ kỹ càng, ba người kia đã chết thì ngọc bài nguyên thần của họ trong Cô Lâu Vương Điện chắc chắn cũng đã vỡ, trong mắt Cô Lâu Vương Điện bọn họ thực sự đã chết.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Đáng tiếc là tuy tìm được nhiều người chuyển kiếp nhưng không có ai trong số họ là cực kỳ quen thuộc với hắn, người duy nhất tạm coi như thân thuộc là thần tướng dưới trướng Huyền Hoàng, hắn đã từng kề vai chiến đấu với ông.Lại là một đêm sâu thẳm, Diệp Thành dừng lại trên tinh không, nheo mắt nhìn về phía xa.AdvertisementỞ đó có một cổ tinh cực kỳ lớn, có thể so sánh với Tử Vi Tinh của Đại La Kiếm Tông.Đó chính là cổ tinh của Cô Lâu Vương Điện, đúng như tên gọi Cô Lâu, bên ngoài cổ tinh thật sự có một cái đầu lâu hư ảo khổng lồ, đầu lâu to như vậy chỉ nhìn thôi đã thấy sợ.Diệp Thành tìm cả một tháng, đây là cổ tinh cuối cùng hắn chưa đặt chân tới, bởi hắn cố ý tới đây cuối cùng.“Thánh chủ, hãy cẩn thận”, trong Hỗn Độn Thần Đỉnh vang lên tiếng nhắc nhở của người chuyển kiếp: “Cô Lâu Vương Điện không như những cổ tinh khác, bên trong có Chuẩn Thánh Vương trấn thủ, không dễ đụng đến đâu”.“Ta biết rồi”, Diệp Thành cười nhạt, mặc áo choàng đen lên, đeo mặt nạ Quỷ Minh rồi dùng Chu Thiên Diễn Hoá che đi khí tức, lần này hắn đến để tìm người, không phải để đánh nhau.Sau khi chuẩn bị kỹ lưỡng hắn mới cất bước đi vào, lặng lẽ bay vào Cô Lâu Tinh như một tia thần quang.Cô Lâu Tinh về đêm rất u ám, vừa mới đáp xuống, Diệp Thành đã nghe thấy tiếng khóc than của lệ quỷ, dường như không phải hắn đi vào cổ tinh mà là địa ngục cửu u, đến linh lực tinh thuần trong không khí cũng tràn ngập mùi máu tanh cùng với oán niệm và ác niệm từ tiếng kêu gào của vong linh.Diệp Thành không đến quá gần tiên sơn của Cô Lâu Vương Điện, mà ẩn mình trong núi sâu rừng già.Chu Thiên Diễn Hoá đã chuyển động, điều khiến hắn vừa vui mừng lại vừa phải nhíu mày là cổ tinh này có người chuyển kiếp, hơn nữa không phải một mà là hai, còn là một nam một nữ.“Khó khăn rồi đây!”Diệp Thành gãi đầu, lúc trước hắn mới diệt hai Chuẩn Thánh và một Thánh Nhân của Cô Lâu Vương Điện, nếu đây là tiền bối của người chuyển kiếp thì đúng là buồn cười, khi ấy hắn lại không để ý đến điều này.“Ngượng thật!”Diệp Thành lắc đầu rồi xoay người bước vào hư không mờ ảo, lại bay ra khỏi Cô Lâu Cổ Tinh.Cô Lâu Vương Điện không phải thế lực nhỏ, không thể cứ thế ngốc nghếch xông vào, nơi đây có Chuẩn Thánh Vương trấn giữ, bất cẩn một chút là sẽ bị đánh hội đồng ngay.Vì vậy Diệp Thành cần một thân phận, một thân phận có thể ngông nghênh thoải mái đi vào Cô Lâu Vương Điện.Hắn muốn dùng thân phận của hai Chuẩn Thánh và một Thánh Nhân bị hắn giết lúc trước để trà trộn vào, nhưng như vậy lại là không suy nghĩ kỹ càng, ba người kia đã chết thì ngọc bài nguyên thần của họ trong Cô Lâu Vương Điện chắc chắn cũng đã vỡ, trong mắt Cô Lâu Vương Điện bọn họ thực sự đã chết.