“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 3573: “Bắt lấy cho ta”
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Không ngờ đầu lâu kia lại rất nóng tính, một lời không hợp là chiến ngay.Đánh một lúc Tiểu Linh Oa bỏ chạy, đầu lâu cũng ngẩn ra, liều mạng đuổi theo, đến Diệp Thành cũng bị liên luỵ, thế nên mới có cảnh tượng này.“Chắc đây là đầu của một Chuẩn Đế”, Tiểu Linh Oa vừa chạy vừa không quên quay đầu nhìn lại.Advertisement“Cút, cút đi cho lão tử”, Diệp Thành mắng to, mặt đầy vạch đen: “Đã nói đừng động đến nó rồi, ngươi ăn no rửng mỡ à? Lợi hại vậy thì quay về đánh tiếp đi!”“Đừng đùa nữa, ta đánh không lại nó”.“Kiếp trước lão tử tạo nghiệp gì mà lại gặp tên xấu xa như ngươi chứ, đi đến đâu bị đuổi giết đến đó”.“Nói linh tinh, đây chỉ là trùng hợp thôi”, Tiểu Linh Oa lắc đầu, tốc độ dưới chân không chậm lại chút nào.“Ta…”, Diệp Thành còn chưa kịp mắng tiếp đã bị một làn ma vụ của đầu lâu kia bắn trúng, đầu lâu Chuẩn Đế mang theo khí tức tịch diệt, đến Thánh thể cũng bị xé nát.Tiểu Linh Oa ở bên cạnh cũng không khá hơn là bao, bị ma vụ đánh máu xương đầm đìa, may mà cơ thể Bá Vương Long mạnh mẽ, nếu không một đòn đó đã đủ khiến cơ thể hắn ta nổ tung.“Đi!”Diệp Thành lại sử dụng Thiên Đạo, đưa Tiểu Linh Oa ra khỏi hố đen không gian, né tránh trấn áp của đầu lâu.Nhưng hai người xuất hiện lần nữa không phải ở trong tinh không mà là trong một tiên sơn rực rỡ sắc màu, một tấm bia đá cao trăm trượng dựng thẳng đứng với bốn chữ lớn nổi bật: Bái Nguyệt Thần Giáo.“Có phải chúng ta đi vào hang ổ kẻ trộm không?”, Tiểu Linh Oa dừng lại, ngơ ngác nhìn tấm bia đá, bốn chữ Bái Nguyệt Thần Giáo trên tấm bia ấy ở trong đôi mắt to tròn của hắn ta cực kỳ chói mắt.“Nghe nói kẻ mạnh của Bái Nguyệt Thần Giáo đều đã đi tấn công nhà Ngự Linh rồi”, Diệp Thành vuốt tóc đầy ẩn ý.“Tiểu long ta bấm đốt tính thấy đêm nay có thể ra oai một phen đây”, Tiểu Linh Oa cũng tỏ vẻ nghiêm túc.“Yên tâm”.“Bắt lấy cho ta”, bị phớt lờ như thế, sáu Thánh Nhân của Bái Nguyệt Thần Giáo đều nổi cơn tam bành.“Dám tới Bái Nguyệt Thần Giáo càn rỡ, đúng là tự tìm cái chết”, bốn Chuẩn Thánh xông lên, cười âm hiểm.Nhưng cả bốn vừa tiến lên đã bay ngược ra, bị một gậy của Diệp Thành hất văng, điều đáng nói là tư thế bay ra của bốn người còn rất đẹp, bay thẳng ra khỏi bầu trời.Shh…
Không ngờ đầu lâu kia lại rất nóng tính, một lời không hợp là chiến ngay.
Đánh một lúc Tiểu Linh Oa bỏ chạy, đầu lâu cũng ngẩn ra, liều mạng đuổi theo, đến Diệp Thành cũng bị liên luỵ, thế nên mới có cảnh tượng này.
“Chắc đây là đầu của một Chuẩn Đế”, Tiểu Linh Oa vừa chạy vừa không quên quay đầu nhìn lại.
Advertisement
“Cút, cút đi cho lão tử”, Diệp Thành mắng to, mặt đầy vạch đen: “Đã nói đừng động đến nó rồi, ngươi ăn no rửng mỡ à? Lợi hại vậy thì quay về đánh tiếp đi!”
“Đừng đùa nữa, ta đánh không lại nó”.
“Kiếp trước lão tử tạo nghiệp gì mà lại gặp tên xấu xa như ngươi chứ, đi đến đâu bị đuổi giết đến đó”.
“Nói linh tinh, đây chỉ là trùng hợp thôi”, Tiểu Linh Oa lắc đầu, tốc độ dưới chân không chậm lại chút nào.
“Ta…”, Diệp Thành còn chưa kịp mắng tiếp đã bị một làn ma vụ của đầu lâu kia bắn trúng, đầu lâu Chuẩn Đế mang theo khí tức tịch diệt, đến Thánh thể cũng bị xé nát.
Tiểu Linh Oa ở bên cạnh cũng không khá hơn là bao, bị ma vụ đánh máu xương đầm đìa, may mà cơ thể Bá Vương Long mạnh mẽ, nếu không một đòn đó đã đủ khiến cơ thể hắn ta nổ tung.
“Đi!”
Diệp Thành lại sử dụng Thiên Đạo, đưa Tiểu Linh Oa ra khỏi hố đen không gian, né tránh trấn áp của đầu lâu.
Nhưng hai người xuất hiện lần nữa không phải ở trong tinh không mà là trong một tiên sơn rực rỡ sắc màu, một tấm bia đá cao trăm trượng dựng thẳng đứng với bốn chữ lớn nổi bật: Bái Nguyệt Thần Giáo.
“Có phải chúng ta đi vào hang ổ kẻ trộm không?”, Tiểu Linh Oa dừng lại, ngơ ngác nhìn tấm bia đá, bốn chữ Bái Nguyệt Thần Giáo trên tấm bia ấy ở trong đôi mắt to tròn của hắn ta cực kỳ chói mắt.
“Nghe nói kẻ mạnh của Bái Nguyệt Thần Giáo đều đã đi tấn công nhà Ngự Linh rồi”, Diệp Thành vuốt tóc đầy ẩn ý.
“Tiểu long ta bấm đốt tính thấy đêm nay có thể ra oai một phen đây”, Tiểu Linh Oa cũng tỏ vẻ nghiêm túc.
“Yên tâm”.
“Bắt lấy cho ta”, bị phớt lờ như thế, sáu Thánh Nhân của Bái Nguyệt Thần Giáo đều nổi cơn tam bành.
“Dám tới Bái Nguyệt Thần Giáo càn rỡ, đúng là tự tìm cái chết”, bốn Chuẩn Thánh xông lên, cười âm hiểm.
Nhưng cả bốn vừa tiến lên đã bay ngược ra, bị một gậy của Diệp Thành hất văng, điều đáng nói là tư thế bay ra của bốn người còn rất đẹp, bay thẳng ra khỏi bầu trời.
Shh…
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Không ngờ đầu lâu kia lại rất nóng tính, một lời không hợp là chiến ngay.Đánh một lúc Tiểu Linh Oa bỏ chạy, đầu lâu cũng ngẩn ra, liều mạng đuổi theo, đến Diệp Thành cũng bị liên luỵ, thế nên mới có cảnh tượng này.“Chắc đây là đầu của một Chuẩn Đế”, Tiểu Linh Oa vừa chạy vừa không quên quay đầu nhìn lại.Advertisement“Cút, cút đi cho lão tử”, Diệp Thành mắng to, mặt đầy vạch đen: “Đã nói đừng động đến nó rồi, ngươi ăn no rửng mỡ à? Lợi hại vậy thì quay về đánh tiếp đi!”“Đừng đùa nữa, ta đánh không lại nó”.“Kiếp trước lão tử tạo nghiệp gì mà lại gặp tên xấu xa như ngươi chứ, đi đến đâu bị đuổi giết đến đó”.“Nói linh tinh, đây chỉ là trùng hợp thôi”, Tiểu Linh Oa lắc đầu, tốc độ dưới chân không chậm lại chút nào.“Ta…”, Diệp Thành còn chưa kịp mắng tiếp đã bị một làn ma vụ của đầu lâu kia bắn trúng, đầu lâu Chuẩn Đế mang theo khí tức tịch diệt, đến Thánh thể cũng bị xé nát.Tiểu Linh Oa ở bên cạnh cũng không khá hơn là bao, bị ma vụ đánh máu xương đầm đìa, may mà cơ thể Bá Vương Long mạnh mẽ, nếu không một đòn đó đã đủ khiến cơ thể hắn ta nổ tung.“Đi!”Diệp Thành lại sử dụng Thiên Đạo, đưa Tiểu Linh Oa ra khỏi hố đen không gian, né tránh trấn áp của đầu lâu.Nhưng hai người xuất hiện lần nữa không phải ở trong tinh không mà là trong một tiên sơn rực rỡ sắc màu, một tấm bia đá cao trăm trượng dựng thẳng đứng với bốn chữ lớn nổi bật: Bái Nguyệt Thần Giáo.“Có phải chúng ta đi vào hang ổ kẻ trộm không?”, Tiểu Linh Oa dừng lại, ngơ ngác nhìn tấm bia đá, bốn chữ Bái Nguyệt Thần Giáo trên tấm bia ấy ở trong đôi mắt to tròn của hắn ta cực kỳ chói mắt.“Nghe nói kẻ mạnh của Bái Nguyệt Thần Giáo đều đã đi tấn công nhà Ngự Linh rồi”, Diệp Thành vuốt tóc đầy ẩn ý.“Tiểu long ta bấm đốt tính thấy đêm nay có thể ra oai một phen đây”, Tiểu Linh Oa cũng tỏ vẻ nghiêm túc.“Yên tâm”.“Bắt lấy cho ta”, bị phớt lờ như thế, sáu Thánh Nhân của Bái Nguyệt Thần Giáo đều nổi cơn tam bành.“Dám tới Bái Nguyệt Thần Giáo càn rỡ, đúng là tự tìm cái chết”, bốn Chuẩn Thánh xông lên, cười âm hiểm.Nhưng cả bốn vừa tiến lên đã bay ngược ra, bị một gậy của Diệp Thành hất văng, điều đáng nói là tư thế bay ra của bốn người còn rất đẹp, bay thẳng ra khỏi bầu trời.Shh…