Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 3574: “Giết, giết cho ta!”  

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Cướp?”Đến Bái Nguyệt Thần Giáo để cướp?Chuyện này mà truyền ra ngoài chắc chắn sẽ không ai tin, Bái Nguyệt Thần Giáo là sự tồn tại thế nào? Là bá chủ tinh vực này, dù nhà Ngự Linh cũng phải dè chừng ba phần, tới đây cướp đúng là ăn no rửng mỡ.AdvertisementNhưng sự thật lại là như thế, thật sự có người tới cướp, hơn nữa còn rất kiêu ngạo ngông nghênh.Diệp Thành đã bắt đầu hành động, vô cùng hung hãn, một gậy đưa Bái Nguyệt Thánh Nhân lên trời, còn chưa đáp đất đã bị hắn thêm một gậy nữa, đưa thẳng xuống hoàng tuyền.Sự hung hãn của hắn khiến sắc mặt kẻ mạnh Bái Nguyệt Thần Giáo chợt tái nhợt, một đòn giết được Thánh Nhân, hắn là Thánh Vương sao?“Cướp!”Diệp Thành lại hét lên, cao thủ của Bái Nguyệt Thần Giáo vẫn còn đang chấn động đã thoáng chốc bị quét sạch, hắn dọn ra một đường đi thẳng tới một toà Địa Cung của Bái Nguyệt Thần Giáo.Địa Cung đó có bảo bối, hắn đã nhìn thấy rất rõ, nếu không cũng không có mục tiêu rõ ràng như vậy.Tiểu Linh Oa cũng không nhàn rỗi, tiến thẳng đến linh hồ ở nơi sâu trong tiên sơn, tuy sức chiến đấu chẳng ra sao nhưng tốc độ cực nhanh, như một tia tiên mang cái thế, đúng là tư thế đi rất khoa trương, nhìn thấy khe hở là chui xuống.“Ngăn chúng lại!”“Tế sát trận!”“Cứu viện!”Thánh Nhân của Bái Nguyệt Thần Giáo vừa hét vừa tập trung kẻ mạnh bao vây đuổi theo Diệp Thành và Tiểu Linh Oa.Nhưng dù chúng đông người cũng chẳng có tác dụng gì, chẳng hạn như Diệp Thành, chúng muốn ngăn cũng không ngăn được, chẳng hạn như Tiểu Linh Oa, tên nhóc nhỏ bé chạy cực nhanh, không ai có thể theo kịp tốc độ của hắn ta.Ù!Một tiếng ù vang lên, Hỗn Độn Thần Đỉnh cũng chạy ra khỏi thần hải, thân đỉnh khổng lồ hút lấy từng pháp khí, những pháp khí đó tuy cấp thấp nhưng số lượng nhiều, cũng có thể gom lại tạo thành sự thay đổi về lượng.“Cút!”Diệp Thành gặp tên nào xử tên đó, mạnh mẽ tiến vào cung điện, đi thẳng đến Địa Cung đó.Phía sau hắn, cao thủ của Bái Nguyệt Thần Giáo tràn vào như sóng thủy triều, nhưng vừa mới xông vào đã bay hết ra ngoài cả lượt ngay sau đó, còn chưa đáp đất đã hoá thành huyết vụ, đến Chuẩn Thánh cũng không thoát khỏi kiếp nạn này.Chẳng mấy chốc Địa Cung đó sụp đổ, Diệp Thành xông ra, bảo vật trong Địa Cung cũng đã được hắn cất vào trong túi, sau đó hắn lại chạy tới một ngọn núi khác, ở đó cũng có một bảo bối tốt.“Giết, giết cho ta!”Bái Nguyệt Thánh Nhân hét lớn, tự mình không dám lên nhưng không ngừng vung sát kiếm, lệnh cho các Chuẩn Thánh làm bia đỡ đạn, chỉ mong những tấm bia này có thể giữ chân Diệp Thành một lúc, chờ tới khi lão tổ trở về.

“Cướp?”

Đến Bái Nguyệt Thần Giáo để cướp?

Chuyện này mà truyền ra ngoài chắc chắn sẽ không ai tin, Bái Nguyệt Thần Giáo là sự tồn tại thế nào? Là bá chủ tinh vực này, dù nhà Ngự Linh cũng phải dè chừng ba phần, tới đây cướp đúng là ăn no rửng mỡ.

Advertisement

Nhưng sự thật lại là như thế, thật sự có người tới cướp, hơn nữa còn rất kiêu ngạo ngông nghênh.

Diệp Thành đã bắt đầu hành động, vô cùng hung hãn, một gậy đưa Bái Nguyệt Thánh Nhân lên trời, còn chưa đáp đất đã bị hắn thêm một gậy nữa, đưa thẳng xuống hoàng tuyền.

Sự hung hãn của hắn khiến sắc mặt kẻ mạnh Bái Nguyệt Thần Giáo chợt tái nhợt, một đòn giết được Thánh Nhân, hắn là Thánh Vương sao?

“Cướp!”

Diệp Thành lại hét lên, cao thủ của Bái Nguyệt Thần Giáo vẫn còn đang chấn động đã thoáng chốc bị quét sạch, hắn dọn ra một đường đi thẳng tới một toà Địa Cung của Bái Nguyệt Thần Giáo.

Địa Cung đó có bảo bối, hắn đã nhìn thấy rất rõ, nếu không cũng không có mục tiêu rõ ràng như vậy.

Tiểu Linh Oa cũng không nhàn rỗi, tiến thẳng đến linh hồ ở nơi sâu trong tiên sơn, tuy sức chiến đấu chẳng ra sao nhưng tốc độ cực nhanh, như một tia tiên mang cái thế, đúng là tư thế đi rất khoa trương, nhìn thấy khe hở là chui xuống.

“Ngăn chúng lại!”

“Tế sát trận!”

“Cứu viện!”

Thánh Nhân của Bái Nguyệt Thần Giáo vừa hét vừa tập trung kẻ mạnh bao vây đuổi theo Diệp Thành và Tiểu Linh Oa.

Nhưng dù chúng đông người cũng chẳng có tác dụng gì, chẳng hạn như Diệp Thành, chúng muốn ngăn cũng không ngăn được, chẳng hạn như Tiểu Linh Oa, tên nhóc nhỏ bé chạy cực nhanh, không ai có thể theo kịp tốc độ của hắn ta.

Ù!

Một tiếng ù vang lên, Hỗn Độn Thần Đỉnh cũng chạy ra khỏi thần hải, thân đỉnh khổng lồ hút lấy từng pháp khí, những pháp khí đó tuy cấp thấp nhưng số lượng nhiều, cũng có thể gom lại tạo thành sự thay đổi về lượng.

“Cút!”

Diệp Thành gặp tên nào xử tên đó, mạnh mẽ tiến vào cung điện, đi thẳng đến Địa Cung đó.

Phía sau hắn, cao thủ của Bái Nguyệt Thần Giáo tràn vào như sóng thủy triều, nhưng vừa mới xông vào đã bay hết ra ngoài cả lượt ngay sau đó, còn chưa đáp đất đã hoá thành huyết vụ, đến Chuẩn Thánh cũng không thoát khỏi kiếp nạn này.

Chẳng mấy chốc Địa Cung đó sụp đổ, Diệp Thành xông ra, bảo vật trong Địa Cung cũng đã được hắn cất vào trong túi, sau đó hắn lại chạy tới một ngọn núi khác, ở đó cũng có một bảo bối tốt.

“Giết, giết cho ta!”

Bái Nguyệt Thánh Nhân hét lớn, tự mình không dám lên nhưng không ngừng vung sát kiếm, lệnh cho các Chuẩn Thánh làm bia đỡ đạn, chỉ mong những tấm bia này có thể giữ chân Diệp Thành một lúc, chờ tới khi lão tổ trở về.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Cướp?”Đến Bái Nguyệt Thần Giáo để cướp?Chuyện này mà truyền ra ngoài chắc chắn sẽ không ai tin, Bái Nguyệt Thần Giáo là sự tồn tại thế nào? Là bá chủ tinh vực này, dù nhà Ngự Linh cũng phải dè chừng ba phần, tới đây cướp đúng là ăn no rửng mỡ.AdvertisementNhưng sự thật lại là như thế, thật sự có người tới cướp, hơn nữa còn rất kiêu ngạo ngông nghênh.Diệp Thành đã bắt đầu hành động, vô cùng hung hãn, một gậy đưa Bái Nguyệt Thánh Nhân lên trời, còn chưa đáp đất đã bị hắn thêm một gậy nữa, đưa thẳng xuống hoàng tuyền.Sự hung hãn của hắn khiến sắc mặt kẻ mạnh Bái Nguyệt Thần Giáo chợt tái nhợt, một đòn giết được Thánh Nhân, hắn là Thánh Vương sao?“Cướp!”Diệp Thành lại hét lên, cao thủ của Bái Nguyệt Thần Giáo vẫn còn đang chấn động đã thoáng chốc bị quét sạch, hắn dọn ra một đường đi thẳng tới một toà Địa Cung của Bái Nguyệt Thần Giáo.Địa Cung đó có bảo bối, hắn đã nhìn thấy rất rõ, nếu không cũng không có mục tiêu rõ ràng như vậy.Tiểu Linh Oa cũng không nhàn rỗi, tiến thẳng đến linh hồ ở nơi sâu trong tiên sơn, tuy sức chiến đấu chẳng ra sao nhưng tốc độ cực nhanh, như một tia tiên mang cái thế, đúng là tư thế đi rất khoa trương, nhìn thấy khe hở là chui xuống.“Ngăn chúng lại!”“Tế sát trận!”“Cứu viện!”Thánh Nhân của Bái Nguyệt Thần Giáo vừa hét vừa tập trung kẻ mạnh bao vây đuổi theo Diệp Thành và Tiểu Linh Oa.Nhưng dù chúng đông người cũng chẳng có tác dụng gì, chẳng hạn như Diệp Thành, chúng muốn ngăn cũng không ngăn được, chẳng hạn như Tiểu Linh Oa, tên nhóc nhỏ bé chạy cực nhanh, không ai có thể theo kịp tốc độ của hắn ta.Ù!Một tiếng ù vang lên, Hỗn Độn Thần Đỉnh cũng chạy ra khỏi thần hải, thân đỉnh khổng lồ hút lấy từng pháp khí, những pháp khí đó tuy cấp thấp nhưng số lượng nhiều, cũng có thể gom lại tạo thành sự thay đổi về lượng.“Cút!”Diệp Thành gặp tên nào xử tên đó, mạnh mẽ tiến vào cung điện, đi thẳng đến Địa Cung đó.Phía sau hắn, cao thủ của Bái Nguyệt Thần Giáo tràn vào như sóng thủy triều, nhưng vừa mới xông vào đã bay hết ra ngoài cả lượt ngay sau đó, còn chưa đáp đất đã hoá thành huyết vụ, đến Chuẩn Thánh cũng không thoát khỏi kiếp nạn này.Chẳng mấy chốc Địa Cung đó sụp đổ, Diệp Thành xông ra, bảo vật trong Địa Cung cũng đã được hắn cất vào trong túi, sau đó hắn lại chạy tới một ngọn núi khác, ở đó cũng có một bảo bối tốt.“Giết, giết cho ta!”Bái Nguyệt Thánh Nhân hét lớn, tự mình không dám lên nhưng không ngừng vung sát kiếm, lệnh cho các Chuẩn Thánh làm bia đỡ đạn, chỉ mong những tấm bia này có thể giữ chân Diệp Thành một lúc, chờ tới khi lão tổ trở về.

Chương 3574: “Giết, giết cho ta!”