“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 3588: Nó rốt cục có lai lịch gì mà sao rộng lớn đến vậy?
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Giữa tinh hải mênh mông, thuyền chiến cứ thế lướt qua giống như một đạo lưu quang.Tiểu Linh Oa đã sửa xong thuyền chiến, hắn lại lần nữa bước lên pháo đài, đồng lực ngưng tụ nhìn về phía sau, phóng tầm mắt ra xa và không còn thấy thuyền chiến của Bái Nguyệt Thần Giáo đâu nữa, có chăng chỉ là những lượt sóng lên cao.AdvertisementCho tới lúc này hắn mới thở phào nhẹ nhõm, nằm nhoài ra trên trận đài như con chó hoang, cho dù luân hồi rồi nhưng vẫn không thay đổi được thói quen xấu từ kiếp trước: Nhai nguyên thạch rôm rốp.Lại nhìn sang Diệp Thành, hắn không hề nhàn rỗi, khí huyết vẫn đang lên cao, Diệp Thành nhanh chóng điều khiển thuyền chiến di chuyển.Từ hôm hải chiến đền giờ đã chín ngày trôi qua, mặc dù đã bỏ xa Bái Nguyệt Thần Giáo ở phía sau nhưng hắn không dám chậm trễ, vì hắn biết Bái Nguyệt Thần Giáo vẫn đang đuổi theo, không biết bao giờ có thể đuổi kịp.“Ngươi vội gì chứ, đám khốn kiếp đó không đuổi kịp chúng ta đâu”, Tiểu Linh Oa liếc nhìn Diệp Thành.“Chạy nhanh vẫn hay hơn, chạy nhanh khiến ta yên tâm hơn”, Diệp Thành nói rồi lại chất thêm một trăm nghìn nguyên thạch.“Ta chư thấy Hoang Cổ Thánh Thể nào hung hãn như vậy”.“Khi ngươi hung hãn trông cũng rất bá đạo”.“Hừ”, Tiểu Linh Oa tỏ ra thản nhiên, tiếp tục ăn nguyên thạch, hắn nhai rôm rốp, nghe rất có tiết tấu.“Hừ”, Diệp Thành cũng chẳng buồn để ý đến tên này nữa, hắn dùng bí thuật cố định phương hướng mà thuyền di chuyển rồi mới nhảy xuống khỏi trận đài, tiếp đến là bắt đầu bận rộn chạy qua chạy lại trên thuyền chiến.Không lâu sau đó, thuyền chiến vang lên âm thanh vù vù, thuyền chiến được chu thiên diễn hoá củng cố, khí tức được che đi, người ngoài nhìn vào chỉ biết nó là con thuyền cấp bậc Hoàng.Tiểu Linh Oa liếc nhìn, hắn không nói gì, hắn biết cách làm này của Diệp Thành có ý nghĩa gì, tứ phía của Huyền Hoang Tinh Hải đều có nguy cơ tiềm ẩn, rất nhiều sự tồn tại mà bọn họ không hề biết, nếu phô trương quá sẽ khiến nhiều hải tặc tới.Tiếp theo đó, trên thuyền chiến yên ắng hơn nhiều, Diệp Thành khoan chân ngồi xuống, Tiểu Linh Oa làm một giấc ngủ ngon.Ngày đêm dần trôi.Chớp mắt, chín ngày đã trôi qua.Bái Nguyệt Thần Giáo quả thưc không thể đuổi kịp, tinh hải này cũng coi như yên bình hơn, nhưng dù là vậy thì Diệp Thành cũng không thể ngồi yên.Huyền Hoang Tinh Hải này quả thật rộng lớn, thuyền chiến cấp bậc Thánh Binh đi mất chín ngày mà vẫn chưa cập bến, hình ảnh về bến vẫn còn rất xa xôi.“Trong kí ức ngươi được truyền lại có bí mật khác nào của Huyền Hoang Tinh Hải không? Nó rốt cục có lai lịch gì mà sao rộng lớn đến vậy?”, Diệp Thành bất lực nhìn Tiểu Linh Oa ở bên trên.“Có lẽ ngươi đã từng nghe nói tới Huyền Cổ Đại Đế”, Tiểu Linh Oa nhét một viên nguyên thạch trắng sáng vào miệng.
Giữa tinh hải mênh mông, thuyền chiến cứ thế lướt qua giống như một đạo lưu quang.
Tiểu Linh Oa đã sửa xong thuyền chiến, hắn lại lần nữa bước lên pháo đài, đồng lực ngưng tụ nhìn về phía sau, phóng tầm mắt ra xa và không còn thấy thuyền chiến của Bái Nguyệt Thần Giáo đâu nữa, có chăng chỉ là những lượt sóng lên cao.
Advertisement
Cho tới lúc này hắn mới thở phào nhẹ nhõm, nằm nhoài ra trên trận đài như con chó hoang, cho dù luân hồi rồi nhưng vẫn không thay đổi được thói quen xấu từ kiếp trước: Nhai nguyên thạch rôm rốp.
Lại nhìn sang Diệp Thành, hắn không hề nhàn rỗi, khí huyết vẫn đang lên cao, Diệp Thành nhanh chóng điều khiển thuyền chiến di chuyển.
Từ hôm hải chiến đền giờ đã chín ngày trôi qua, mặc dù đã bỏ xa Bái Nguyệt Thần Giáo ở phía sau nhưng hắn không dám chậm trễ, vì hắn biết Bái Nguyệt Thần Giáo vẫn đang đuổi theo, không biết bao giờ có thể đuổi kịp.
“Ngươi vội gì chứ, đám khốn kiếp đó không đuổi kịp chúng ta đâu”, Tiểu Linh Oa liếc nhìn Diệp Thành.
“Chạy nhanh vẫn hay hơn, chạy nhanh khiến ta yên tâm hơn”, Diệp Thành nói rồi lại chất thêm một trăm nghìn nguyên thạch.
“Ta chư thấy Hoang Cổ Thánh Thể nào hung hãn như vậy”.
“Khi ngươi hung hãn trông cũng rất bá đạo”.
“Hừ”, Tiểu Linh Oa tỏ ra thản nhiên, tiếp tục ăn nguyên thạch, hắn nhai rôm rốp, nghe rất có tiết tấu.
“Hừ”, Diệp Thành cũng chẳng buồn để ý đến tên này nữa, hắn dùng bí thuật cố định phương hướng mà thuyền di chuyển rồi mới nhảy xuống khỏi trận đài, tiếp đến là bắt đầu bận rộn chạy qua chạy lại trên thuyền chiến.
Không lâu sau đó, thuyền chiến vang lên âm thanh vù vù, thuyền chiến được chu thiên diễn hoá củng cố, khí tức được che đi, người ngoài nhìn vào chỉ biết nó là con thuyền cấp bậc Hoàng.
Tiểu Linh Oa liếc nhìn, hắn không nói gì, hắn biết cách làm này của Diệp Thành có ý nghĩa gì, tứ phía của Huyền Hoang Tinh Hải đều có nguy cơ tiềm ẩn, rất nhiều sự tồn tại mà bọn họ không hề biết, nếu phô trương quá sẽ khiến nhiều hải tặc tới.
Tiếp theo đó, trên thuyền chiến yên ắng hơn nhiều, Diệp Thành khoan chân ngồi xuống, Tiểu Linh Oa làm một giấc ngủ ngon.
Ngày đêm dần trôi.
Chớp mắt, chín ngày đã trôi qua.
Bái Nguyệt Thần Giáo quả thưc không thể đuổi kịp, tinh hải này cũng coi như yên bình hơn, nhưng dù là vậy thì Diệp Thành cũng không thể ngồi yên.
Huyền Hoang Tinh Hải này quả thật rộng lớn, thuyền chiến cấp bậc Thánh Binh đi mất chín ngày mà vẫn chưa cập bến, hình ảnh về bến vẫn còn rất xa xôi.
“Trong kí ức ngươi được truyền lại có bí mật khác nào của Huyền Hoang Tinh Hải không? Nó rốt cục có lai lịch gì mà sao rộng lớn đến vậy?”, Diệp Thành bất lực nhìn Tiểu Linh Oa ở bên trên.
“Có lẽ ngươi đã từng nghe nói tới Huyền Cổ Đại Đế”, Tiểu Linh Oa nhét một viên nguyên thạch trắng sáng vào miệng.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Giữa tinh hải mênh mông, thuyền chiến cứ thế lướt qua giống như một đạo lưu quang.Tiểu Linh Oa đã sửa xong thuyền chiến, hắn lại lần nữa bước lên pháo đài, đồng lực ngưng tụ nhìn về phía sau, phóng tầm mắt ra xa và không còn thấy thuyền chiến của Bái Nguyệt Thần Giáo đâu nữa, có chăng chỉ là những lượt sóng lên cao.AdvertisementCho tới lúc này hắn mới thở phào nhẹ nhõm, nằm nhoài ra trên trận đài như con chó hoang, cho dù luân hồi rồi nhưng vẫn không thay đổi được thói quen xấu từ kiếp trước: Nhai nguyên thạch rôm rốp.Lại nhìn sang Diệp Thành, hắn không hề nhàn rỗi, khí huyết vẫn đang lên cao, Diệp Thành nhanh chóng điều khiển thuyền chiến di chuyển.Từ hôm hải chiến đền giờ đã chín ngày trôi qua, mặc dù đã bỏ xa Bái Nguyệt Thần Giáo ở phía sau nhưng hắn không dám chậm trễ, vì hắn biết Bái Nguyệt Thần Giáo vẫn đang đuổi theo, không biết bao giờ có thể đuổi kịp.“Ngươi vội gì chứ, đám khốn kiếp đó không đuổi kịp chúng ta đâu”, Tiểu Linh Oa liếc nhìn Diệp Thành.“Chạy nhanh vẫn hay hơn, chạy nhanh khiến ta yên tâm hơn”, Diệp Thành nói rồi lại chất thêm một trăm nghìn nguyên thạch.“Ta chư thấy Hoang Cổ Thánh Thể nào hung hãn như vậy”.“Khi ngươi hung hãn trông cũng rất bá đạo”.“Hừ”, Tiểu Linh Oa tỏ ra thản nhiên, tiếp tục ăn nguyên thạch, hắn nhai rôm rốp, nghe rất có tiết tấu.“Hừ”, Diệp Thành cũng chẳng buồn để ý đến tên này nữa, hắn dùng bí thuật cố định phương hướng mà thuyền di chuyển rồi mới nhảy xuống khỏi trận đài, tiếp đến là bắt đầu bận rộn chạy qua chạy lại trên thuyền chiến.Không lâu sau đó, thuyền chiến vang lên âm thanh vù vù, thuyền chiến được chu thiên diễn hoá củng cố, khí tức được che đi, người ngoài nhìn vào chỉ biết nó là con thuyền cấp bậc Hoàng.Tiểu Linh Oa liếc nhìn, hắn không nói gì, hắn biết cách làm này của Diệp Thành có ý nghĩa gì, tứ phía của Huyền Hoang Tinh Hải đều có nguy cơ tiềm ẩn, rất nhiều sự tồn tại mà bọn họ không hề biết, nếu phô trương quá sẽ khiến nhiều hải tặc tới.Tiếp theo đó, trên thuyền chiến yên ắng hơn nhiều, Diệp Thành khoan chân ngồi xuống, Tiểu Linh Oa làm một giấc ngủ ngon.Ngày đêm dần trôi.Chớp mắt, chín ngày đã trôi qua.Bái Nguyệt Thần Giáo quả thưc không thể đuổi kịp, tinh hải này cũng coi như yên bình hơn, nhưng dù là vậy thì Diệp Thành cũng không thể ngồi yên.Huyền Hoang Tinh Hải này quả thật rộng lớn, thuyền chiến cấp bậc Thánh Binh đi mất chín ngày mà vẫn chưa cập bến, hình ảnh về bến vẫn còn rất xa xôi.“Trong kí ức ngươi được truyền lại có bí mật khác nào của Huyền Hoang Tinh Hải không? Nó rốt cục có lai lịch gì mà sao rộng lớn đến vậy?”, Diệp Thành bất lực nhìn Tiểu Linh Oa ở bên trên.“Có lẽ ngươi đã từng nghe nói tới Huyền Cổ Đại Đế”, Tiểu Linh Oa nhét một viên nguyên thạch trắng sáng vào miệng.