Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 3589: “Cổ Tam Thông, Vô Nhai Đạo Nhân”

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Việc này thì ta biết, không cần ngươi phải nhắc, nói về cái ta không biết đi”, Diệp Thành liếc nhìn Tiểu Linh Oa, “Huyền Hoang Tinh Hải và Huyền Cổ Đại Đế có liên quan gì nhau?”“Huyền Hoang Tinh Hải chính là do đan hải của Huyền Cổ Đại Đế hoá thành”.Advertisement“Đây...”“Đại Đế của Nhân Tộc vô cùng đáng kính”, Tiểu Linh Oa nói tiếp, vẻ mặt tỏ ra vô cùng cung kính, đó là sự tôn kính của huyết mạch Bá Vương Long đối với Đại Đế Nhân Tộc, “biển hoá ra từ đan hải, bao trọn lấy Huyền Hoang Đại Lục, đây chính là bức chắn lớn chống lại Thiên Ma, có lẽ là sự dốc sức cuối cùng của Huyền Cổ Đại Đế để bảo vệ cho Chư Thiên Vạn Vực, đời đời kiếp kiếp bảo vệ Vạn Vực Thương Sinh”.“Hoá ra là vậy”, lòng Diệp Thành chợt dậy sóng, hắn thầm cảm thấy kính nể Huyền Cổ Đại Đế, Đại Đế của Nhân Tộc đã chiến đấu tới giọt máu cuối cùng, cho tới chết cũng vẫn bảo vệ thương sinh.“Đây cũng là lý do vì sao Huyền Hoang Tinh Hải có thể kiểm soát pháp lực của tu sĩ”, Tiểu Linh Oa nói tiếp, “đây là bí mật của Vạn Cổ, nếu không phải có kí ức truyền lại thì ta cũng không biết được”.“Chư Thiên Vạn Vực quả nhiều điều thần bí”, Diệp Thành hít vào một hơi thật sâu.“Ấy, phía trước có thuyền chiến”, khi Diệp Thành còn đang trầm ngâm thì Tiểu Linh Oa đã đứng dậy, vả lại hai chân còn rất vững, trong tay cầm theo pháp khí với tên viễn vọng kính.Nghe vậy, Diệp Thành cũng ngẩng đầu đưa mắt nhìn, ập vào mắt hắn chính là từng con sóng dâng cao, đợi tới khi làn tinh vụ tản đi thì mới thấy mười mấy thuyền chiến cổ xưa, trận thế này không hề nhỏ.Hình ảnh mười mấy thuyền chiến dần hiện lên rõ ràng, vươn sóng vút lên cao, mỗi một con thuyền đều có mười mấy bóng hình đứng sừng sững, vả lại ai nấy đều cầm đại đao.“Dừng thuyền, cướp đây”, tiếp đó là một giọng nói đầy bá đạo vang vọng khắp mặt biển.“Hây”, Tiểu Linh Oa chợt lấy lại khí thế, hắn đã bắt đầu lấy nguyên thạch xếp từng đống từng đống một, hồi phục pháo đài trận pháp, ngắm chuẩn vị trí cần bắn.“Đúng là gặp hải tặc thật”, Diệp Thành bất giác xoa cằm, thầm nhủ đối phương coi chiến thuyền của hắn là cấp bậc Hoàng nếu không thì cũng không ngang nhiên tới cướp bóc.“Dừng thuyền, cướp đây”, tiếng gằn giọng lại lần nữa vang lên mang theo sự hống hách và hung hãn của hải tặc.“Ấy?”, Diệp Thành đang chuẩn bị ngự động thuyền chiến khai chiến thì nghe thấy tiếng hô vang, hắn tập trung quan sát, nhìn chằm chằm một con thuyền cổ xưa ở chính giữa như thể cách cả hàng chục nghìn trường trên tinh hải rộng lớn vẫn nhìn thấy hai bóng người đứng ở mui thuyền.Hai người đó vẻ mặt giảo hoạt, một người gãi mũi, một người gãi tai, chốc chốc lại hướng về bên này cất giọng.“Cổ Tam Thông, Vô Nhai Đạo Nhân”, mắt Diệp Thành chợt sáng lên, sau khi tính toán thì hắn chắc chắn hai người đó chính là người chuyển kiếp, vả lại còn là hai ngươi vô cùng quen thuộc với hắn, thân phận không hề thấp.

“Việc này thì ta biết, không cần ngươi phải nhắc, nói về cái ta không biết đi”, Diệp Thành liếc nhìn Tiểu Linh Oa, “Huyền Hoang Tinh Hải và Huyền Cổ Đại Đế có liên quan gì nhau?”

“Huyền Hoang Tinh Hải chính là do đan hải của Huyền Cổ Đại Đế hoá thành”.

Advertisement

“Đây...”

“Đại Đế của Nhân Tộc vô cùng đáng kính”, Tiểu Linh Oa nói tiếp, vẻ mặt tỏ ra vô cùng cung kính, đó là sự tôn kính của huyết mạch Bá Vương Long đối với Đại Đế Nhân Tộc, “biển hoá ra từ đan hải, bao trọn lấy Huyền Hoang Đại Lục, đây chính là bức chắn lớn chống lại Thiên Ma, có lẽ là sự dốc sức cuối cùng của Huyền Cổ Đại Đế để bảo vệ cho Chư Thiên Vạn Vực, đời đời kiếp kiếp bảo vệ Vạn Vực Thương Sinh”.

“Hoá ra là vậy”, lòng Diệp Thành chợt dậy sóng, hắn thầm cảm thấy kính nể Huyền Cổ Đại Đế, Đại Đế của Nhân Tộc đã chiến đấu tới giọt máu cuối cùng, cho tới chết cũng vẫn bảo vệ thương sinh.

“Đây cũng là lý do vì sao Huyền Hoang Tinh Hải có thể kiểm soát pháp lực của tu sĩ”, Tiểu Linh Oa nói tiếp, “đây là bí mật của Vạn Cổ, nếu không phải có kí ức truyền lại thì ta cũng không biết được”.

“Chư Thiên Vạn Vực quả nhiều điều thần bí”, Diệp Thành hít vào một hơi thật sâu.

“Ấy, phía trước có thuyền chiến”, khi Diệp Thành còn đang trầm ngâm thì Tiểu Linh Oa đã đứng dậy, vả lại hai chân còn rất vững, trong tay cầm theo pháp khí với tên viễn vọng kính.

Nghe vậy, Diệp Thành cũng ngẩng đầu đưa mắt nhìn, ập vào mắt hắn chính là từng con sóng dâng cao, đợi tới khi làn tinh vụ tản đi thì mới thấy mười mấy thuyền chiến cổ xưa, trận thế này không hề nhỏ.

Hình ảnh mười mấy thuyền chiến dần hiện lên rõ ràng, vươn sóng vút lên cao, mỗi một con thuyền đều có mười mấy bóng hình đứng sừng sững, vả lại ai nấy đều cầm đại đao.

“Dừng thuyền, cướp đây”, tiếp đó là một giọng nói đầy bá đạo vang vọng khắp mặt biển.

“Hây”, Tiểu Linh Oa chợt lấy lại khí thế, hắn đã bắt đầu lấy nguyên thạch xếp từng đống từng đống một, hồi phục pháo đài trận pháp, ngắm chuẩn vị trí cần bắn.

“Đúng là gặp hải tặc thật”, Diệp Thành bất giác xoa cằm, thầm nhủ đối phương coi chiến thuyền của hắn là cấp bậc Hoàng nếu không thì cũng không ngang nhiên tới cướp bóc.

“Dừng thuyền, cướp đây”, tiếng gằn giọng lại lần nữa vang lên mang theo sự hống hách và hung hãn của hải tặc.

“Ấy?”, Diệp Thành đang chuẩn bị ngự động thuyền chiến khai chiến thì nghe thấy tiếng hô vang, hắn tập trung quan sát, nhìn chằm chằm một con thuyền cổ xưa ở chính giữa như thể cách cả hàng chục nghìn trường trên tinh hải rộng lớn vẫn nhìn thấy hai bóng người đứng ở mui thuyền.

Hai người đó vẻ mặt giảo hoạt, một người gãi mũi, một người gãi tai, chốc chốc lại hướng về bên này cất giọng.

“Cổ Tam Thông, Vô Nhai Đạo Nhân”, mắt Diệp Thành chợt sáng lên, sau khi tính toán thì hắn chắc chắn hai người đó chính là người chuyển kiếp, vả lại còn là hai ngươi vô cùng quen thuộc với hắn, thân phận không hề thấp.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Việc này thì ta biết, không cần ngươi phải nhắc, nói về cái ta không biết đi”, Diệp Thành liếc nhìn Tiểu Linh Oa, “Huyền Hoang Tinh Hải và Huyền Cổ Đại Đế có liên quan gì nhau?”“Huyền Hoang Tinh Hải chính là do đan hải của Huyền Cổ Đại Đế hoá thành”.Advertisement“Đây...”“Đại Đế của Nhân Tộc vô cùng đáng kính”, Tiểu Linh Oa nói tiếp, vẻ mặt tỏ ra vô cùng cung kính, đó là sự tôn kính của huyết mạch Bá Vương Long đối với Đại Đế Nhân Tộc, “biển hoá ra từ đan hải, bao trọn lấy Huyền Hoang Đại Lục, đây chính là bức chắn lớn chống lại Thiên Ma, có lẽ là sự dốc sức cuối cùng của Huyền Cổ Đại Đế để bảo vệ cho Chư Thiên Vạn Vực, đời đời kiếp kiếp bảo vệ Vạn Vực Thương Sinh”.“Hoá ra là vậy”, lòng Diệp Thành chợt dậy sóng, hắn thầm cảm thấy kính nể Huyền Cổ Đại Đế, Đại Đế của Nhân Tộc đã chiến đấu tới giọt máu cuối cùng, cho tới chết cũng vẫn bảo vệ thương sinh.“Đây cũng là lý do vì sao Huyền Hoang Tinh Hải có thể kiểm soát pháp lực của tu sĩ”, Tiểu Linh Oa nói tiếp, “đây là bí mật của Vạn Cổ, nếu không phải có kí ức truyền lại thì ta cũng không biết được”.“Chư Thiên Vạn Vực quả nhiều điều thần bí”, Diệp Thành hít vào một hơi thật sâu.“Ấy, phía trước có thuyền chiến”, khi Diệp Thành còn đang trầm ngâm thì Tiểu Linh Oa đã đứng dậy, vả lại hai chân còn rất vững, trong tay cầm theo pháp khí với tên viễn vọng kính.Nghe vậy, Diệp Thành cũng ngẩng đầu đưa mắt nhìn, ập vào mắt hắn chính là từng con sóng dâng cao, đợi tới khi làn tinh vụ tản đi thì mới thấy mười mấy thuyền chiến cổ xưa, trận thế này không hề nhỏ.Hình ảnh mười mấy thuyền chiến dần hiện lên rõ ràng, vươn sóng vút lên cao, mỗi một con thuyền đều có mười mấy bóng hình đứng sừng sững, vả lại ai nấy đều cầm đại đao.“Dừng thuyền, cướp đây”, tiếp đó là một giọng nói đầy bá đạo vang vọng khắp mặt biển.“Hây”, Tiểu Linh Oa chợt lấy lại khí thế, hắn đã bắt đầu lấy nguyên thạch xếp từng đống từng đống một, hồi phục pháo đài trận pháp, ngắm chuẩn vị trí cần bắn.“Đúng là gặp hải tặc thật”, Diệp Thành bất giác xoa cằm, thầm nhủ đối phương coi chiến thuyền của hắn là cấp bậc Hoàng nếu không thì cũng không ngang nhiên tới cướp bóc.“Dừng thuyền, cướp đây”, tiếng gằn giọng lại lần nữa vang lên mang theo sự hống hách và hung hãn của hải tặc.“Ấy?”, Diệp Thành đang chuẩn bị ngự động thuyền chiến khai chiến thì nghe thấy tiếng hô vang, hắn tập trung quan sát, nhìn chằm chằm một con thuyền cổ xưa ở chính giữa như thể cách cả hàng chục nghìn trường trên tinh hải rộng lớn vẫn nhìn thấy hai bóng người đứng ở mui thuyền.Hai người đó vẻ mặt giảo hoạt, một người gãi mũi, một người gãi tai, chốc chốc lại hướng về bên này cất giọng.“Cổ Tam Thông, Vô Nhai Đạo Nhân”, mắt Diệp Thành chợt sáng lên, sau khi tính toán thì hắn chắc chắn hai người đó chính là người chuyển kiếp, vả lại còn là hai ngươi vô cùng quen thuộc với hắn, thân phận không hề thấp.

Chương 3589: “Cổ Tam Thông, Vô Nhai Đạo Nhân”