“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 3596: “Huyết mạch thật bá đạo”
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Chúng ta đều là người của Huyền Hoang Đại Lục”, Cổ Tam Thông kể ra sự thật: “Chỉ vì động đến Thái Thanh Cung mà bị đuổi giết suốt chặng đường, trốn tới Huyền Hoang Tinh Hải, bất đắc dĩ đành phải làm hải tặc”.“Những người này cũng tương tự như vậy”, Vô Nhai Đạo Nhân nhìn đám tiểu đệ phía sau: “Rất nhiều người gia tộc đã bị xoá sổ, chúng ta cũng coi như đùm bọc lẫn nhau tìm kiếm sự ấm no, không ngờ Thái Thanh Cung lại đuổi theo tới tận Huyền Hoang Tinh Hải”.Advertisement“Ta đến muộn rồi”, Diệp Thành thở dài, giọng điệu buồn bã, tu sĩ Đại Sở từng vì chúng sinh Vạn Vực mà chiến đấu, bây giờ lại phải sống khổ sở thế này, đúng là khiến người ta căm hận.“Nói những lời này có tác dụng gì”, Tiểu Linh Oa lắc đầu: “Nghĩ cách gì thiết thực đi”.“Điều này à!”, Diệp Thành sờ cằm.“Chúng ta có cách”, Cổ Tam Thông mỉm cười: “Có một hòn đảo nhỏ cách một trăm nghìn dặm về phía Đông Nam, đó là nơi ở trước đây của chúng ta, trốn ở đó đảm bảo an toàn”.“Đảo nhỏ?”, Diệp Thành nhướng mày: “Hai người không sợ bị tìm ra rồi mất nhà à?”“Xem xem, coi thường hòn đảo nhỏ của ta phải không”, Vô Nhai Đạo Nhân cười toe toét: “Tuy hòn đảo đó không lớn nhưng cũng không đơn giản, bên trong tự hình thành một thế giới lớn, Chuẩn Đế đến cũng chưa chắc phát hiện ra, nơi này là do chúng ta tình cờ phát hiện, thấy nó bí ẩn nên đã tới đó ẩn náu”.“Còn có nơi tuyệt vời như vậy à”, Diệp Thành cảm thán: “Quả nhiên tinh hải này đâu đâu cũng có điều bất ngờ”.“Mấy năm nay chúng ta vẫn luôn trốn ở hòn đảo đó, Thái Thanh Cung nhiều lần tìm kiếm nhưng đều không tìm được”.“Cũng phải, Huyền Hoang Tinh Hải rộng lớn vô biên, muốn tìm một hòn đảo nhỏ khó khăn nhường nào, càng không nói đến hòn đảo ấy còn tự hình thành một thế giới lớn”, Tiểu Linh Oa nhàn nhạt nói.“Vậy tới hòn đảo đó trước đi”.“Cắt đuôi thuyền chiến của Thái Thanh Cung phía sau trước đã”.“Yên tâm, đảm bảo sẽ bá đạo”, Tiểu Linh Oa xung phong đi đầu, nhảy lên trận đài lái thuyền, khí huyết của Bá Vương Long dâng lên, đan xen cùng nguyên thạch hừng hực, hắn ta dốc hết sức điều khiển thuyền chiến, tốc độ của thuyền chiến tăng vọt, vèo một cái, con thuyền vút đi, đạp gió rẽ sóng tiến về phía trước.“Huyết mạch thật bá đạo”, cảm nhận được khí huyết đang dâng lên của Tiểu Linh Oa, Cổ Tam Thông và Vô Nhai Đạo Nhân đều kinh ngạc, long khí này không hề yếu hơn Thái Hư Cổ Long, có thể nói là ngang tài ngang sức.“Hắn là Bá Vương Long”, Diệp Thành truyền âm tới.
“Chúng ta đều là người của Huyền Hoang Đại Lục”, Cổ Tam Thông kể ra sự thật: “Chỉ vì động đến Thái Thanh Cung mà bị đuổi giết suốt chặng đường, trốn tới Huyền Hoang Tinh Hải, bất đắc dĩ đành phải làm hải tặc”.
“Những người này cũng tương tự như vậy”, Vô Nhai Đạo Nhân nhìn đám tiểu đệ phía sau: “Rất nhiều người gia tộc đã bị xoá sổ, chúng ta cũng coi như đùm bọc lẫn nhau tìm kiếm sự ấm no, không ngờ Thái Thanh Cung lại đuổi theo tới tận Huyền Hoang Tinh Hải”.
Advertisement
“Ta đến muộn rồi”, Diệp Thành thở dài, giọng điệu buồn bã, tu sĩ Đại Sở từng vì chúng sinh Vạn Vực mà chiến đấu, bây giờ lại phải sống khổ sở thế này, đúng là khiến người ta căm hận.
“Nói những lời này có tác dụng gì”, Tiểu Linh Oa lắc đầu: “Nghĩ cách gì thiết thực đi”.
“Điều này à!”, Diệp Thành sờ cằm.
“Chúng ta có cách”, Cổ Tam Thông mỉm cười: “Có một hòn đảo nhỏ cách một trăm nghìn dặm về phía Đông Nam, đó là nơi ở trước đây của chúng ta, trốn ở đó đảm bảo an toàn”.
“Đảo nhỏ?”, Diệp Thành nhướng mày: “Hai người không sợ bị tìm ra rồi mất nhà à?”
“Xem xem, coi thường hòn đảo nhỏ của ta phải không”, Vô Nhai Đạo Nhân cười toe toét: “Tuy hòn đảo đó không lớn nhưng cũng không đơn giản, bên trong tự hình thành một thế giới lớn, Chuẩn Đế đến cũng chưa chắc phát hiện ra, nơi này là do chúng ta tình cờ phát hiện, thấy nó bí ẩn nên đã tới đó ẩn náu”.
“Còn có nơi tuyệt vời như vậy à”, Diệp Thành cảm thán: “Quả nhiên tinh hải này đâu đâu cũng có điều bất ngờ”.
“Mấy năm nay chúng ta vẫn luôn trốn ở hòn đảo đó, Thái Thanh Cung nhiều lần tìm kiếm nhưng đều không tìm được”.
“Cũng phải, Huyền Hoang Tinh Hải rộng lớn vô biên, muốn tìm một hòn đảo nhỏ khó khăn nhường nào, càng không nói đến hòn đảo ấy còn tự hình thành một thế giới lớn”, Tiểu Linh Oa nhàn nhạt nói.
“Vậy tới hòn đảo đó trước đi”.
“Cắt đuôi thuyền chiến của Thái Thanh Cung phía sau trước đã”.
“Yên tâm, đảm bảo sẽ bá đạo”, Tiểu Linh Oa xung phong đi đầu, nhảy lên trận đài lái thuyền, khí huyết của Bá Vương Long dâng lên, đan xen cùng nguyên thạch hừng hực, hắn ta dốc hết sức điều khiển thuyền chiến, tốc độ của thuyền chiến tăng vọt, vèo một cái, con thuyền vút đi, đạp gió rẽ sóng tiến về phía trước.
“Huyết mạch thật bá đạo”, cảm nhận được khí huyết đang dâng lên của Tiểu Linh Oa, Cổ Tam Thông và Vô Nhai Đạo Nhân đều kinh ngạc, long khí này không hề yếu hơn Thái Hư Cổ Long, có thể nói là ngang tài ngang sức.
“Hắn là Bá Vương Long”, Diệp Thành truyền âm tới.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Chúng ta đều là người của Huyền Hoang Đại Lục”, Cổ Tam Thông kể ra sự thật: “Chỉ vì động đến Thái Thanh Cung mà bị đuổi giết suốt chặng đường, trốn tới Huyền Hoang Tinh Hải, bất đắc dĩ đành phải làm hải tặc”.“Những người này cũng tương tự như vậy”, Vô Nhai Đạo Nhân nhìn đám tiểu đệ phía sau: “Rất nhiều người gia tộc đã bị xoá sổ, chúng ta cũng coi như đùm bọc lẫn nhau tìm kiếm sự ấm no, không ngờ Thái Thanh Cung lại đuổi theo tới tận Huyền Hoang Tinh Hải”.Advertisement“Ta đến muộn rồi”, Diệp Thành thở dài, giọng điệu buồn bã, tu sĩ Đại Sở từng vì chúng sinh Vạn Vực mà chiến đấu, bây giờ lại phải sống khổ sở thế này, đúng là khiến người ta căm hận.“Nói những lời này có tác dụng gì”, Tiểu Linh Oa lắc đầu: “Nghĩ cách gì thiết thực đi”.“Điều này à!”, Diệp Thành sờ cằm.“Chúng ta có cách”, Cổ Tam Thông mỉm cười: “Có một hòn đảo nhỏ cách một trăm nghìn dặm về phía Đông Nam, đó là nơi ở trước đây của chúng ta, trốn ở đó đảm bảo an toàn”.“Đảo nhỏ?”, Diệp Thành nhướng mày: “Hai người không sợ bị tìm ra rồi mất nhà à?”“Xem xem, coi thường hòn đảo nhỏ của ta phải không”, Vô Nhai Đạo Nhân cười toe toét: “Tuy hòn đảo đó không lớn nhưng cũng không đơn giản, bên trong tự hình thành một thế giới lớn, Chuẩn Đế đến cũng chưa chắc phát hiện ra, nơi này là do chúng ta tình cờ phát hiện, thấy nó bí ẩn nên đã tới đó ẩn náu”.“Còn có nơi tuyệt vời như vậy à”, Diệp Thành cảm thán: “Quả nhiên tinh hải này đâu đâu cũng có điều bất ngờ”.“Mấy năm nay chúng ta vẫn luôn trốn ở hòn đảo đó, Thái Thanh Cung nhiều lần tìm kiếm nhưng đều không tìm được”.“Cũng phải, Huyền Hoang Tinh Hải rộng lớn vô biên, muốn tìm một hòn đảo nhỏ khó khăn nhường nào, càng không nói đến hòn đảo ấy còn tự hình thành một thế giới lớn”, Tiểu Linh Oa nhàn nhạt nói.“Vậy tới hòn đảo đó trước đi”.“Cắt đuôi thuyền chiến của Thái Thanh Cung phía sau trước đã”.“Yên tâm, đảm bảo sẽ bá đạo”, Tiểu Linh Oa xung phong đi đầu, nhảy lên trận đài lái thuyền, khí huyết của Bá Vương Long dâng lên, đan xen cùng nguyên thạch hừng hực, hắn ta dốc hết sức điều khiển thuyền chiến, tốc độ của thuyền chiến tăng vọt, vèo một cái, con thuyền vút đi, đạp gió rẽ sóng tiến về phía trước.“Huyết mạch thật bá đạo”, cảm nhận được khí huyết đang dâng lên của Tiểu Linh Oa, Cổ Tam Thông và Vô Nhai Đạo Nhân đều kinh ngạc, long khí này không hề yếu hơn Thái Hư Cổ Long, có thể nói là ngang tài ngang sức.“Hắn là Bá Vương Long”, Diệp Thành truyền âm tới.