Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 3597: “Còn cách hòn đảo đó bao xa nữa?”

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Cổ Tam Thông và Vô Nhai Đạo Nhân mỉm cười, lập tức khoanh chân ngồi xuống, bản nguyên Hoang Cổ Thánh Thể tẩy luyện huyết mạch là một cơ hội may mắn, là một món quà cực lớn đối với tu sĩ.Đám tiểu đệ của hai người cũng vậy, tuy không biết vì sao khí huyết của Diệp Thành lại dồi dào đến thế, nhưng họ biết huyết mạch của hắn cực kỳ bá đạo, ít nhất không yếu hơn con rồng trên trận đài lái thuyền kia.AdvertisementThuyền chiến lập tức chìm vào im lặng.Lúc này Diệp Thành đang rất nỗ lực, không hề bủn xỉn đan dược và khí huyết Thánh thể với người của mình.Tiểu Linh Oa cũng không nhàn rỗi, tế ra một làn long huyết, đan xen cùng với bản nguyên Thánh thể của Diệp Thành, dùng sức mạnh dung hợp của hai người để tẩy luyện huyết mạch, chắc chắn sẽ có hiệu quả không ngờ tới.Ưm! Ưm! Ưm!Tiếng k** r*n đau đớn chẳng mấy chốc vang lên trong t** ch**n.Bản nguyên Thánh thể và Bá Vương Long huyết quá bá đạo, tẩy luyện huyết mạch đau đớn khiến người bình thường không thể chịu nổi.Sau khi Bá Vương Long huyết, Tiểu Linh Oa tập trung điều khiển tàu, t** ch**n khổng lồ điên cuồng lao nhanh.Lại nhìn về phía sau, t** ch**n của Thái Thanh Cung cũng đang tăng tốc, liều mạng đuổi giết, nhưng kỹ năng lái tàu của chúng kém hơn Tiểu Linh Oa, t** ch**n của chúng nhiều, thế trận lớn nhưng vẫn không thể đuổi kịp.Gần đến sáng, Tiểu Linh Oa mới dừng tàu ở một vùng biển tĩnh lặng, còn đám Thái Thanh Cung đuổi theo phía sau suốt cả đêm, nhưng đuổi mãi đuổi mãi bỗng không thấy t** ch**n Lôi Đình đâu nữa, đến lúc này chúng cũng không biết đã bị mất dấu từ chỗ nào, đứng ở mũi tàu chửi bới điên cuồng.“Làm tốt lắm”, Tiểu Linh Oa lấy túi đựng đồ cỡ lớn ra, vừa tự khen mình vừa nhai nguyên thạch: “Không biết đám người đó có tức phát khóc không”.“Còn cách hòn đảo đó bao xa nữa?”, Diệp Thành nhìn xung quanh rồi lại nhìn Cổ Tam Thông.“Để ta lái cho, không dễ tìm lắm”, Cổ Tam Thông lên trận đài lái tàu, rất tự nhiên đá Tiểu Linh Oa xuống: “Chưa lái t** ch**n cấp bậc Thánh binh bao giờ, chắc cảm giác sẽ tuyệt lắm đây”.“Thể hiện cũng được lắm”.“Về nhà”, Cổ Tam Thông điều khiển t** ch**n, kỹ năng lái tàu cũng rất tốt, con tàu lướt đi như bay trên mặt biển.“Về nhà”, đám tiểu đệ của Cổ Tam Thông và Vô Nhai Đạo Nhân cười không khép được miệng, lần này ra ngoài đúng là không ngừng gặp biến cố, dạo chơi quỷ môn quan hai lần, bây giờ nghĩ lại vẫn thấy sợ hãi.Nhưng may mắn không bị nguy hại, chẳng những sống sót trở về mà còn nhận được một cơ hội, huyết mạch được tẩy luyện, không ít người còn vì cơ hội này mà mạnh mẽ tiến cấp cảnh giới tu vi.

Cổ Tam Thông và Vô Nhai Đạo Nhân mỉm cười, lập tức khoanh chân ngồi xuống, bản nguyên Hoang Cổ Thánh Thể tẩy luyện huyết mạch là một cơ hội may mắn, là một món quà cực lớn đối với tu sĩ.

Đám tiểu đệ của hai người cũng vậy, tuy không biết vì sao khí huyết của Diệp Thành lại dồi dào đến thế, nhưng họ biết huyết mạch của hắn cực kỳ bá đạo, ít nhất không yếu hơn con rồng trên trận đài lái thuyền kia.

Advertisement

Thuyền chiến lập tức chìm vào im lặng.

Lúc này Diệp Thành đang rất nỗ lực, không hề bủn xỉn đan dược và khí huyết Thánh thể với người của mình.

Tiểu Linh Oa cũng không nhàn rỗi, tế ra một làn long huyết, đan xen cùng với bản nguyên Thánh thể của Diệp Thành, dùng sức mạnh dung hợp của hai người để tẩy luyện huyết mạch, chắc chắn sẽ có hiệu quả không ngờ tới.

Ưm! Ưm! Ưm!

Tiếng k** r*n đau đớn chẳng mấy chốc vang lên trong t** ch**n.

Bản nguyên Thánh thể và Bá Vương Long huyết quá bá đạo, tẩy luyện huyết mạch đau đớn khiến người bình thường không thể chịu nổi.

Sau khi Bá Vương Long huyết, Tiểu Linh Oa tập trung điều khiển tàu, t** ch**n khổng lồ điên cuồng lao nhanh.

Lại nhìn về phía sau, t** ch**n của Thái Thanh Cung cũng đang tăng tốc, liều mạng đuổi giết, nhưng kỹ năng lái tàu của chúng kém hơn Tiểu Linh Oa, t** ch**n của chúng nhiều, thế trận lớn nhưng vẫn không thể đuổi kịp.

Gần đến sáng, Tiểu Linh Oa mới dừng tàu ở một vùng biển tĩnh lặng, còn đám Thái Thanh Cung đuổi theo phía sau suốt cả đêm, nhưng đuổi mãi đuổi mãi bỗng không thấy t** ch**n Lôi Đình đâu nữa, đến lúc này chúng cũng không biết đã bị mất dấu từ chỗ nào, đứng ở mũi tàu chửi bới điên cuồng.

“Làm tốt lắm”, Tiểu Linh Oa lấy túi đựng đồ cỡ lớn ra, vừa tự khen mình vừa nhai nguyên thạch: “Không biết đám người đó có tức phát khóc không”.

“Còn cách hòn đảo đó bao xa nữa?”, Diệp Thành nhìn xung quanh rồi lại nhìn Cổ Tam Thông.

“Để ta lái cho, không dễ tìm lắm”, Cổ Tam Thông lên trận đài lái tàu, rất tự nhiên đá Tiểu Linh Oa xuống: “Chưa lái t** ch**n cấp bậc Thánh binh bao giờ, chắc cảm giác sẽ tuyệt lắm đây”.

“Thể hiện cũng được lắm”.

“Về nhà”, Cổ Tam Thông điều khiển t** ch**n, kỹ năng lái tàu cũng rất tốt, con tàu lướt đi như bay trên mặt biển.

“Về nhà”, đám tiểu đệ của Cổ Tam Thông và Vô Nhai Đạo Nhân cười không khép được miệng, lần này ra ngoài đúng là không ngừng gặp biến cố, dạo chơi quỷ môn quan hai lần, bây giờ nghĩ lại vẫn thấy sợ hãi.

Nhưng may mắn không bị nguy hại, chẳng những sống sót trở về mà còn nhận được một cơ hội, huyết mạch được tẩy luyện, không ít người còn vì cơ hội này mà mạnh mẽ tiến cấp cảnh giới tu vi.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Cổ Tam Thông và Vô Nhai Đạo Nhân mỉm cười, lập tức khoanh chân ngồi xuống, bản nguyên Hoang Cổ Thánh Thể tẩy luyện huyết mạch là một cơ hội may mắn, là một món quà cực lớn đối với tu sĩ.Đám tiểu đệ của hai người cũng vậy, tuy không biết vì sao khí huyết của Diệp Thành lại dồi dào đến thế, nhưng họ biết huyết mạch của hắn cực kỳ bá đạo, ít nhất không yếu hơn con rồng trên trận đài lái thuyền kia.AdvertisementThuyền chiến lập tức chìm vào im lặng.Lúc này Diệp Thành đang rất nỗ lực, không hề bủn xỉn đan dược và khí huyết Thánh thể với người của mình.Tiểu Linh Oa cũng không nhàn rỗi, tế ra một làn long huyết, đan xen cùng với bản nguyên Thánh thể của Diệp Thành, dùng sức mạnh dung hợp của hai người để tẩy luyện huyết mạch, chắc chắn sẽ có hiệu quả không ngờ tới.Ưm! Ưm! Ưm!Tiếng k** r*n đau đớn chẳng mấy chốc vang lên trong t** ch**n.Bản nguyên Thánh thể và Bá Vương Long huyết quá bá đạo, tẩy luyện huyết mạch đau đớn khiến người bình thường không thể chịu nổi.Sau khi Bá Vương Long huyết, Tiểu Linh Oa tập trung điều khiển tàu, t** ch**n khổng lồ điên cuồng lao nhanh.Lại nhìn về phía sau, t** ch**n của Thái Thanh Cung cũng đang tăng tốc, liều mạng đuổi giết, nhưng kỹ năng lái tàu của chúng kém hơn Tiểu Linh Oa, t** ch**n của chúng nhiều, thế trận lớn nhưng vẫn không thể đuổi kịp.Gần đến sáng, Tiểu Linh Oa mới dừng tàu ở một vùng biển tĩnh lặng, còn đám Thái Thanh Cung đuổi theo phía sau suốt cả đêm, nhưng đuổi mãi đuổi mãi bỗng không thấy t** ch**n Lôi Đình đâu nữa, đến lúc này chúng cũng không biết đã bị mất dấu từ chỗ nào, đứng ở mũi tàu chửi bới điên cuồng.“Làm tốt lắm”, Tiểu Linh Oa lấy túi đựng đồ cỡ lớn ra, vừa tự khen mình vừa nhai nguyên thạch: “Không biết đám người đó có tức phát khóc không”.“Còn cách hòn đảo đó bao xa nữa?”, Diệp Thành nhìn xung quanh rồi lại nhìn Cổ Tam Thông.“Để ta lái cho, không dễ tìm lắm”, Cổ Tam Thông lên trận đài lái tàu, rất tự nhiên đá Tiểu Linh Oa xuống: “Chưa lái t** ch**n cấp bậc Thánh binh bao giờ, chắc cảm giác sẽ tuyệt lắm đây”.“Thể hiện cũng được lắm”.“Về nhà”, Cổ Tam Thông điều khiển t** ch**n, kỹ năng lái tàu cũng rất tốt, con tàu lướt đi như bay trên mặt biển.“Về nhà”, đám tiểu đệ của Cổ Tam Thông và Vô Nhai Đạo Nhân cười không khép được miệng, lần này ra ngoài đúng là không ngừng gặp biến cố, dạo chơi quỷ môn quan hai lần, bây giờ nghĩ lại vẫn thấy sợ hãi.Nhưng may mắn không bị nguy hại, chẳng những sống sót trở về mà còn nhận được một cơ hội, huyết mạch được tẩy luyện, không ít người còn vì cơ hội này mà mạnh mẽ tiến cấp cảnh giới tu vi.

Chương 3597: “Còn cách hòn đảo đó bao xa nữa?”