“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 3604: “Không cần quan tâm sống chết”
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Diệp Thành càng thêm ngây người, cùng rơi xuống nước mà pháp lực của Tiểu Linh Oa bị khống chế còn hắn thì không.Chẳng lẽ là? Diệp Thành thoáng nghĩ tới một khả năng, Hoang Cổ Thánh Thể là huyết mạch phụ hệ của Huyền Cổ Đại Đế, Thánh thể không bị khống chế khả năng là do đặc quyền của Huyền Cổ Đại Đế.AdvertisementNghĩ một lúc, hắn nở nụ cười.Hai hàm răng trắng như tuyết lộ ra, sau đó hắn lấy gậy răng sói ra.“Đánh cho ta”, tiếng hét của Ân Trọng chấn động tinh hải.“Không cần quan tâm sống chết”, Bái Nguyệt Thánh chủ cũng giận dữ hét lên, tiếng hét còn cao hơn cả Ân Trọng.Không cần hai người hạ lệnh, thuyền chiến pháo đài của Thái Thanh Cung và Bái Nguyệt Thần Giáo cũng đã nhắm chuẩn vùng tinh hải mà Diệp Thành và Tiểu Linh Oa rơi xuống, thần mang huỷ diệt lần lượt b*n r*.Vùng tinh hải đó bị bắn đến mức sóng biển dâng cao, Tiểu Linh Oa vẫn đang vùng vẫy trong nước lập tức bị nhấn chìm, đường đường là Bá Vương Long, rơi xuống tinh hải cũng chỉ như người phàm, sức tay trói gà không chặt.Tiểu Linh Oa bất lực, bị cuốn vào sóng chìm xuống đáy biển, hắn ta đã cảm nhận được hơi thở của cái chết.Nhưng lúc này trong nước chợt có một bàn tay màu vàng to lớn đưa ra, cứu hắn ta khỏi đó, trong ánh sao sáng ngời, Tiểu Linh Oa mơ hồ nhìn thấy người ấy, chẳng phải chính là Diệp Thành sao?Ngay lập tức, Tiểu Linh Oa trợn mắt, rõ ràng nhìn thấy pháp lực tản ra và cả khí huyết đang phun ra từ trong cơ thể Diệp Thành, đây đâu giống như người pháp lực bị khống chế, rõ ràng hắn không sao cả!Hắn ta choáng váng, cùng rơi xuống nước, lão tử sắp chết đuối đến nơi mà sao ngươi lại chẳng hề hấn gì?Diệp Thành cười tươi không giải thích, đưa hắn ta vào Hỗn Độn Thần Đỉnh, phong ấn trong thần hải.Sau khi cứu được Tiểu Linh Oa, Diệp Thành bay vụt đi trong biển như một tia thần mang, bay thẳng về phía thuyền chiến của Thái Thanh Cung và Bái Nguyệt Thần Giáo, gậy lang nha màu vàng rực rỡ trong tay hội tụ sức mạnh vô tận.Trên mặt biển, gần năm trăm thuyền chiến của Thái Thanh Cung và Bái Nguyệt Thần Giáo vẫn đang bắn phá, dường như phải phá huỷ vùng tinh hải này mới chịu thôi, bọn chúng đã phẫn nộ tới cực điểm, tên nào tên nấy như bị hắt máu gà.“Thế này là thế nào?”, động tĩnh lớn như vậy khiến những người lái thuyền chiến đi qua nhìn thấy đều sững sờ: “Thái Thanh Cung và Bái Nguyệt Thần Giáo phát điên gì thế, năm trăm thuyền chiến đang đánh gì vậy?”“Lão phu bấm đốt tay rồi, khả năng là đang đánh cá, muốn mang về hầm canh cá đấy”, một ông lão thầy bói hèn mọn vuốt râu: “Đội hình lớn thế này, lão phu đánh giá cao bọn chúng đấy”.
Diệp Thành càng thêm ngây người, cùng rơi xuống nước mà pháp lực của Tiểu Linh Oa bị khống chế còn hắn thì không.
Chẳng lẽ là? Diệp Thành thoáng nghĩ tới một khả năng, Hoang Cổ Thánh Thể là huyết mạch phụ hệ của Huyền Cổ Đại Đế, Thánh thể không bị khống chế khả năng là do đặc quyền của Huyền Cổ Đại Đế.
Advertisement
Nghĩ một lúc, hắn nở nụ cười.
Hai hàm răng trắng như tuyết lộ ra, sau đó hắn lấy gậy răng sói ra.
“Đánh cho ta”, tiếng hét của Ân Trọng chấn động tinh hải.
“Không cần quan tâm sống chết”, Bái Nguyệt Thánh chủ cũng giận dữ hét lên, tiếng hét còn cao hơn cả Ân Trọng.
Không cần hai người hạ lệnh, thuyền chiến pháo đài của Thái Thanh Cung và Bái Nguyệt Thần Giáo cũng đã nhắm chuẩn vùng tinh hải mà Diệp Thành và Tiểu Linh Oa rơi xuống, thần mang huỷ diệt lần lượt b*n r*.
Vùng tinh hải đó bị bắn đến mức sóng biển dâng cao, Tiểu Linh Oa vẫn đang vùng vẫy trong nước lập tức bị nhấn chìm, đường đường là Bá Vương Long, rơi xuống tinh hải cũng chỉ như người phàm, sức tay trói gà không chặt.
Tiểu Linh Oa bất lực, bị cuốn vào sóng chìm xuống đáy biển, hắn ta đã cảm nhận được hơi thở của cái chết.
Nhưng lúc này trong nước chợt có một bàn tay màu vàng to lớn đưa ra, cứu hắn ta khỏi đó, trong ánh sao sáng ngời, Tiểu Linh Oa mơ hồ nhìn thấy người ấy, chẳng phải chính là Diệp Thành sao?
Ngay lập tức, Tiểu Linh Oa trợn mắt, rõ ràng nhìn thấy pháp lực tản ra và cả khí huyết đang phun ra từ trong cơ thể Diệp Thành, đây đâu giống như người pháp lực bị khống chế, rõ ràng hắn không sao cả!
Hắn ta choáng váng, cùng rơi xuống nước, lão tử sắp chết đuối đến nơi mà sao ngươi lại chẳng hề hấn gì?
Diệp Thành cười tươi không giải thích, đưa hắn ta vào Hỗn Độn Thần Đỉnh, phong ấn trong thần hải.
Sau khi cứu được Tiểu Linh Oa, Diệp Thành bay vụt đi trong biển như một tia thần mang, bay thẳng về phía thuyền chiến của Thái Thanh Cung và Bái Nguyệt Thần Giáo, gậy lang nha màu vàng rực rỡ trong tay hội tụ sức mạnh vô tận.
Trên mặt biển, gần năm trăm thuyền chiến của Thái Thanh Cung và Bái Nguyệt Thần Giáo vẫn đang bắn phá, dường như phải phá huỷ vùng tinh hải này mới chịu thôi, bọn chúng đã phẫn nộ tới cực điểm, tên nào tên nấy như bị hắt máu gà.
“Thế này là thế nào?”, động tĩnh lớn như vậy khiến những người lái thuyền chiến đi qua nhìn thấy đều sững sờ: “Thái Thanh Cung và Bái Nguyệt Thần Giáo phát điên gì thế, năm trăm thuyền chiến đang đánh gì vậy?”
“Lão phu bấm đốt tay rồi, khả năng là đang đánh cá, muốn mang về hầm canh cá đấy”, một ông lão thầy bói hèn mọn vuốt râu: “Đội hình lớn thế này, lão phu đánh giá cao bọn chúng đấy”.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Diệp Thành càng thêm ngây người, cùng rơi xuống nước mà pháp lực của Tiểu Linh Oa bị khống chế còn hắn thì không.Chẳng lẽ là? Diệp Thành thoáng nghĩ tới một khả năng, Hoang Cổ Thánh Thể là huyết mạch phụ hệ của Huyền Cổ Đại Đế, Thánh thể không bị khống chế khả năng là do đặc quyền của Huyền Cổ Đại Đế.AdvertisementNghĩ một lúc, hắn nở nụ cười.Hai hàm răng trắng như tuyết lộ ra, sau đó hắn lấy gậy răng sói ra.“Đánh cho ta”, tiếng hét của Ân Trọng chấn động tinh hải.“Không cần quan tâm sống chết”, Bái Nguyệt Thánh chủ cũng giận dữ hét lên, tiếng hét còn cao hơn cả Ân Trọng.Không cần hai người hạ lệnh, thuyền chiến pháo đài của Thái Thanh Cung và Bái Nguyệt Thần Giáo cũng đã nhắm chuẩn vùng tinh hải mà Diệp Thành và Tiểu Linh Oa rơi xuống, thần mang huỷ diệt lần lượt b*n r*.Vùng tinh hải đó bị bắn đến mức sóng biển dâng cao, Tiểu Linh Oa vẫn đang vùng vẫy trong nước lập tức bị nhấn chìm, đường đường là Bá Vương Long, rơi xuống tinh hải cũng chỉ như người phàm, sức tay trói gà không chặt.Tiểu Linh Oa bất lực, bị cuốn vào sóng chìm xuống đáy biển, hắn ta đã cảm nhận được hơi thở của cái chết.Nhưng lúc này trong nước chợt có một bàn tay màu vàng to lớn đưa ra, cứu hắn ta khỏi đó, trong ánh sao sáng ngời, Tiểu Linh Oa mơ hồ nhìn thấy người ấy, chẳng phải chính là Diệp Thành sao?Ngay lập tức, Tiểu Linh Oa trợn mắt, rõ ràng nhìn thấy pháp lực tản ra và cả khí huyết đang phun ra từ trong cơ thể Diệp Thành, đây đâu giống như người pháp lực bị khống chế, rõ ràng hắn không sao cả!Hắn ta choáng váng, cùng rơi xuống nước, lão tử sắp chết đuối đến nơi mà sao ngươi lại chẳng hề hấn gì?Diệp Thành cười tươi không giải thích, đưa hắn ta vào Hỗn Độn Thần Đỉnh, phong ấn trong thần hải.Sau khi cứu được Tiểu Linh Oa, Diệp Thành bay vụt đi trong biển như một tia thần mang, bay thẳng về phía thuyền chiến của Thái Thanh Cung và Bái Nguyệt Thần Giáo, gậy lang nha màu vàng rực rỡ trong tay hội tụ sức mạnh vô tận.Trên mặt biển, gần năm trăm thuyền chiến của Thái Thanh Cung và Bái Nguyệt Thần Giáo vẫn đang bắn phá, dường như phải phá huỷ vùng tinh hải này mới chịu thôi, bọn chúng đã phẫn nộ tới cực điểm, tên nào tên nấy như bị hắt máu gà.“Thế này là thế nào?”, động tĩnh lớn như vậy khiến những người lái thuyền chiến đi qua nhìn thấy đều sững sờ: “Thái Thanh Cung và Bái Nguyệt Thần Giáo phát điên gì thế, năm trăm thuyền chiến đang đánh gì vậy?”“Lão phu bấm đốt tay rồi, khả năng là đang đánh cá, muốn mang về hầm canh cá đấy”, một ông lão thầy bói hèn mọn vuốt râu: “Đội hình lớn thế này, lão phu đánh giá cao bọn chúng đấy”.