Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 3605: “Chắc là đã bị bắn thành tro rồi”

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Đừng khiến người khác hiểu lầm”, có người nói: “Ta nghe nói vừa nãy Bái Nguyệt Thần Giáo và Thái Thanh Cung mới bắn phá đánh chìm một thuyền chiến cấp Thánh binh, bây giờ chắc đang bắn người dưới nước đấy”.“Vậy phải hận đến mức nào chứ! Người ta đã rơi xuống nước rồi mà vẫn đánh, không lấy nguyên thạch của người ta luôn đi?”Advertisement“Đánh, đánh cho lão phu”, khi bốn phía đang bàn tán xôn xao thì Ân Trọng và Bái Nguyệt Thánh chủ lại làm như không nghe thấy gì, hai người họ người này hét to hơn người kia, giống như hai con chó điên.Không biết qua bao lâu mới thấy tiếng đùng đoàng biến mất.Gần năm trăm thuyền chiến của Thái Thanh Cung và Bái Nguyệt Thần Giáo cuối cùng cũng ngừng công kích, người trên thuyền đứng đó theo dõi nhưng chưa thấy bóng dáng Diệp Thành và Tiểu Linh Oa nổi lên lần nào.“Chắc là đã bị bắn thành tro rồi”, có người lên tiếng: “Không bị bắn thành tro thì cũng sẽ bị nhấn chìm chết đuối thôi”.“Đây là cái giá phải trả cho việc đụng đến Bái Nguyệt Thần Giáo chúng ta”, Bái Nguyệt Thánh chủ lạnh lùng nói.“Bái Nguyệt, không ở yên tại Bái Nguyệt Cổ Tinh của ngươi đi, sao lại tới Huyền Hoang Tinh Hải?”, Ân Trọng nhìn Bái Nguyệt Thánh chủ: “Còn điều động đội hình thuyền chiến cổ lớn thế này nữa”.“Không giấu gì các lão, lần này chúng ta tới là để đuổi giết hai tên đó”, Bái Nguyệt Thánh chủ vội trả lời với vẻ mặt cung kính, ngưng tụ rất nhiều chuyện thành thần thức rồi truyền cho Ân Trọng.Ân Trọng xem thần thức xong khuôn mặt già nua đột nhiên tối sầm lại, ông ta lạnh giọng quát: “Đường đường là Bái Nguyệt Thần Giáo mà lại bị hai Chuẩn Thánh làm cho long trời lở đất, các ngươi làm ăn kiểu gì vậy?”“Các lão minh giám, chúng ta… hửm?”, Bái Nguyệt Thánh chủ còn chưa nói xong bỗng thấy mặt biển tĩnh lặng dậy lên sóng trào, sau đó một con thuyền chiến của Bái Nguyệt Thần Giáo bị nhấn chìm ngay tại chỗ.“Gì thế này…”, người của Bái Nguyệt Thần Giáo và Thái Thanh Cung đều biến sắc, đến Ân Trọng và Bái Nguyệt Thánh chủ cùng với tu sĩ bốn phương theo dõi từ xa cũng sửng sốt, không biết tại sao lại có sự thay đổi này.Bùm!Khi tất cả mọi người đang bị sốc, một chiếc thuyền chiến của Thái Thanh Cung đã nổ tung một cách khó hiểu, bị một luồng thần mang từ dưới đáy biển bắn lên xuyên thủng, thần mang quá mạnh, người trên thuyền đều bị ảnh hưởng.“Có sinh linh dưới đáy biển”, Ân Trọng tu vi Chuẩn Thánh Vương phản ứng lại đầu tiên rồi ngay lập tức hét lên.Ông ta vừa dứt lời đã nghe thấy tiếng rồng gầm khoáng thế vọng lại từ dưới đáy biển tinh hải, hùng hồn mà bá đạo.

“Đừng khiến người khác hiểu lầm”, có người nói: “Ta nghe nói vừa nãy Bái Nguyệt Thần Giáo và Thái Thanh Cung mới bắn phá đánh chìm một thuyền chiến cấp Thánh binh, bây giờ chắc đang bắn người dưới nước đấy”.

“Vậy phải hận đến mức nào chứ! Người ta đã rơi xuống nước rồi mà vẫn đánh, không lấy nguyên thạch của người ta luôn đi?”

Advertisement

“Đánh, đánh cho lão phu”, khi bốn phía đang bàn tán xôn xao thì Ân Trọng và Bái Nguyệt Thánh chủ lại làm như không nghe thấy gì, hai người họ người này hét to hơn người kia, giống như hai con chó điên.

Không biết qua bao lâu mới thấy tiếng đùng đoàng biến mất.

Gần năm trăm thuyền chiến của Thái Thanh Cung và Bái Nguyệt Thần Giáo cuối cùng cũng ngừng công kích, người trên thuyền đứng đó theo dõi nhưng chưa thấy bóng dáng Diệp Thành và Tiểu Linh Oa nổi lên lần nào.

“Chắc là đã bị bắn thành tro rồi”, có người lên tiếng: “Không bị bắn thành tro thì cũng sẽ bị nhấn chìm chết đuối thôi”.

“Đây là cái giá phải trả cho việc đụng đến Bái Nguyệt Thần Giáo chúng ta”, Bái Nguyệt Thánh chủ lạnh lùng nói.

“Bái Nguyệt, không ở yên tại Bái Nguyệt Cổ Tinh của ngươi đi, sao lại tới Huyền Hoang Tinh Hải?”, Ân Trọng nhìn Bái Nguyệt Thánh chủ: “Còn điều động đội hình thuyền chiến cổ lớn thế này nữa”.

“Không giấu gì các lão, lần này chúng ta tới là để đuổi giết hai tên đó”, Bái Nguyệt Thánh chủ vội trả lời với vẻ mặt cung kính, ngưng tụ rất nhiều chuyện thành thần thức rồi truyền cho Ân Trọng.

Ân Trọng xem thần thức xong khuôn mặt già nua đột nhiên tối sầm lại, ông ta lạnh giọng quát: “Đường đường là Bái Nguyệt Thần Giáo mà lại bị hai Chuẩn Thánh làm cho long trời lở đất, các ngươi làm ăn kiểu gì vậy?”

“Các lão minh giám, chúng ta… hửm?”, Bái Nguyệt Thánh chủ còn chưa nói xong bỗng thấy mặt biển tĩnh lặng dậy lên sóng trào, sau đó một con thuyền chiến của Bái Nguyệt Thần Giáo bị nhấn chìm ngay tại chỗ.

“Gì thế này…”, người của Bái Nguyệt Thần Giáo và Thái Thanh Cung đều biến sắc, đến Ân Trọng và Bái Nguyệt Thánh chủ cùng với tu sĩ bốn phương theo dõi từ xa cũng sửng sốt, không biết tại sao lại có sự thay đổi này.

Bùm!

Khi tất cả mọi người đang bị sốc, một chiếc thuyền chiến của Thái Thanh Cung đã nổ tung một cách khó hiểu, bị một luồng thần mang từ dưới đáy biển bắn lên xuyên thủng, thần mang quá mạnh, người trên thuyền đều bị ảnh hưởng.

“Có sinh linh dưới đáy biển”, Ân Trọng tu vi Chuẩn Thánh Vương phản ứng lại đầu tiên rồi ngay lập tức hét lên.

Ông ta vừa dứt lời đã nghe thấy tiếng rồng gầm khoáng thế vọng lại từ dưới đáy biển tinh hải, hùng hồn mà bá đạo.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Đừng khiến người khác hiểu lầm”, có người nói: “Ta nghe nói vừa nãy Bái Nguyệt Thần Giáo và Thái Thanh Cung mới bắn phá đánh chìm một thuyền chiến cấp Thánh binh, bây giờ chắc đang bắn người dưới nước đấy”.“Vậy phải hận đến mức nào chứ! Người ta đã rơi xuống nước rồi mà vẫn đánh, không lấy nguyên thạch của người ta luôn đi?”Advertisement“Đánh, đánh cho lão phu”, khi bốn phía đang bàn tán xôn xao thì Ân Trọng và Bái Nguyệt Thánh chủ lại làm như không nghe thấy gì, hai người họ người này hét to hơn người kia, giống như hai con chó điên.Không biết qua bao lâu mới thấy tiếng đùng đoàng biến mất.Gần năm trăm thuyền chiến của Thái Thanh Cung và Bái Nguyệt Thần Giáo cuối cùng cũng ngừng công kích, người trên thuyền đứng đó theo dõi nhưng chưa thấy bóng dáng Diệp Thành và Tiểu Linh Oa nổi lên lần nào.“Chắc là đã bị bắn thành tro rồi”, có người lên tiếng: “Không bị bắn thành tro thì cũng sẽ bị nhấn chìm chết đuối thôi”.“Đây là cái giá phải trả cho việc đụng đến Bái Nguyệt Thần Giáo chúng ta”, Bái Nguyệt Thánh chủ lạnh lùng nói.“Bái Nguyệt, không ở yên tại Bái Nguyệt Cổ Tinh của ngươi đi, sao lại tới Huyền Hoang Tinh Hải?”, Ân Trọng nhìn Bái Nguyệt Thánh chủ: “Còn điều động đội hình thuyền chiến cổ lớn thế này nữa”.“Không giấu gì các lão, lần này chúng ta tới là để đuổi giết hai tên đó”, Bái Nguyệt Thánh chủ vội trả lời với vẻ mặt cung kính, ngưng tụ rất nhiều chuyện thành thần thức rồi truyền cho Ân Trọng.Ân Trọng xem thần thức xong khuôn mặt già nua đột nhiên tối sầm lại, ông ta lạnh giọng quát: “Đường đường là Bái Nguyệt Thần Giáo mà lại bị hai Chuẩn Thánh làm cho long trời lở đất, các ngươi làm ăn kiểu gì vậy?”“Các lão minh giám, chúng ta… hửm?”, Bái Nguyệt Thánh chủ còn chưa nói xong bỗng thấy mặt biển tĩnh lặng dậy lên sóng trào, sau đó một con thuyền chiến của Bái Nguyệt Thần Giáo bị nhấn chìm ngay tại chỗ.“Gì thế này…”, người của Bái Nguyệt Thần Giáo và Thái Thanh Cung đều biến sắc, đến Ân Trọng và Bái Nguyệt Thánh chủ cùng với tu sĩ bốn phương theo dõi từ xa cũng sửng sốt, không biết tại sao lại có sự thay đổi này.Bùm!Khi tất cả mọi người đang bị sốc, một chiếc thuyền chiến của Thái Thanh Cung đã nổ tung một cách khó hiểu, bị một luồng thần mang từ dưới đáy biển bắn lên xuyên thủng, thần mang quá mạnh, người trên thuyền đều bị ảnh hưởng.“Có sinh linh dưới đáy biển”, Ân Trọng tu vi Chuẩn Thánh Vương phản ứng lại đầu tiên rồi ngay lập tức hét lên.Ông ta vừa dứt lời đã nghe thấy tiếng rồng gầm khoáng thế vọng lại từ dưới đáy biển tinh hải, hùng hồn mà bá đạo.

Chương 3605: “Chắc là đã bị bắn thành tro rồi”