“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 3663: “Việc này khiến ta suýt thì tè ra quần đấy”.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Ngươi thấy sao?”, thần tử của ba bên bật cười để lộ ra hàm răng trắng bóc, nếu không phải lão tổ của bọn họ ở đây thì bọn họ đã sát phạt tới chém chết Diệp Thành rửa nỗi nhục trước đó rồi.“Ta cũng sắp phải chết rồi, nói đôi lời cũng không quá đáng nhỉ?”, Diệp Thành cứ thế ngó lơ ba tên thần tử, hắn nhìn sang Đại Thánh của ba nhà, “ba vị đèu là cao nhân đắc đạo, sẽ không chối từ chứ?”Advertisement“Thánh thể chính là huyết mạch nghịch thiên, lão phu cho phép ngươi nói lời cuối”, Đại Thánh của Phiếu Miểu Cung bật cười tôi độc.“Sau khi ta chết có thể lập cho ta một cái bia mộ không?”“Chỉ vậy thôi?”“Đâu có, còn nhiều hơn thế nữa”, Diệp Thành trút một ngụm rượu, xong xuôi còn không quên hắng giọng, “con người ta có một tật xấu đó là không thích nơi nào yên tĩnh, ba vị có thể đem bài vị của ta ném vào xó xỉnh nào đó cũng được, miễn là có nhiều người qua lại, hoặc đặt trong tổ điện của các vị cũng không thành vấn đề, còn nữa, ta rất thích mĩ nữ tuyệt sắc không mặc y phục, thân hình bốc lửa, có thể ca hát nhảy múa càng tốt....”“Mẹ kiếp”, nghe Diệp Thành nói vậy, tu sĩ tứ phương trừng mắt, bọn họ đều biết khả năng chiến đấu của Hoang Cổ Thánh Thể vô song, nhưng lại không biết thánh thể lại mặt dày đến vậy.“Mẹ kiếp, đúng là mặt dày”, phía Tiểu Linh Oa cũng lần lượt ôm đầu, cục diện gì thế này.“Đại Sở quả là nhiều nhân tài”, trong đại điện, Nhược Thiên Chu Tước nghe xong cũng đổi sắc mặt, có thể đùa cợt trong tình thế như vậy thì Diệp Thành là người đầu tiên, hậu bối của Huyền Thần quả là lớp lớp nhân tài, vn năm mới gặp.“Ta...”, lại nhìn sang tu sĩ của ba nhà, tất cả đều sững sờ, Đại Thánh của ba nhà cũng không ngoại lệ, có lẽ vài nghìn năm cũng chưa từng gặp ai kì lạ đến vậy nên nhất thời không kịp phản ứng lại.“Vãn bối cho rằng việc tu đạo này không thể xem cơ duyên, nhân phẩm đôi lúc cũng rất quan trọng”, dưới sự chứng kiến của tất cả mọi người, Diệp Thành vẫn khoan thai lên tiếng, rõ ràng đang nói về di ngôn mà sao bây giờ lại thành nói về tu đạo, vả lại còn nói có dẫn chứng cụ thể.“Đủ rồi”, Đại Thánh của ba nhà cuối cùng cũng nổi điên, đây đâu thể nói là di ngôn, mẹ kiếp, đúng là vớ vẩn, nói khó nghe một chút chính là chơi khăm bọn họ, tất cả mọi người có mặt ở đây đều bị tên đê tiện này chơi khăm.“Đừng vội, phía sau còn có, ta...”, Diệp Thành khoát tay nhưng lời nói vừa đến miệng thì đã vội đảo mắt nhìn về một hướng, vẻ mặt hắn thẫn thờ.Cũng chẳng thể trách hắn như vậy, nếu trách thì chỉ có thể trách người đang tiến lại từ bên ngoài đám người rợp trời kia, nói chính xác là một lão già với dáng hình nhỏ bé, đi vào đây mà chẳng phát ra tiếng động nào.Nếu nói về ông ta thì thật sự trông rất quen, nhìn kĩ hơn thì đúng là quen thật, đó chính là lão già ngồi dưới bình hồ lô tử kim khi nhìn thấy Diệp Thành là quay đầu bỏ chạy.Diệp Thành sững sờ, tu sĩ tứ phương sững sờ, kẻ mạnh của ba nhà kia cũng khó hiểu, tất cả đều nhìn lão già kia và không hiểu vì làm cách nào mà ông ta có thể vào đây được.
“Ngươi thấy sao?”, thần tử của ba bên bật cười để lộ ra hàm răng trắng bóc, nếu không phải lão tổ của bọn họ ở đây thì bọn họ đã sát phạt tới chém chết Diệp Thành rửa nỗi nhục trước đó rồi.
“Ta cũng sắp phải chết rồi, nói đôi lời cũng không quá đáng nhỉ?”, Diệp Thành cứ thế ngó lơ ba tên thần tử, hắn nhìn sang Đại Thánh của ba nhà, “ba vị đèu là cao nhân đắc đạo, sẽ không chối từ chứ?”
Advertisement
“Thánh thể chính là huyết mạch nghịch thiên, lão phu cho phép ngươi nói lời cuối”, Đại Thánh của Phiếu Miểu Cung bật cười tôi độc.
“Sau khi ta chết có thể lập cho ta một cái bia mộ không?”
“Chỉ vậy thôi?”
“Đâu có, còn nhiều hơn thế nữa”, Diệp Thành trút một ngụm rượu, xong xuôi còn không quên hắng giọng, “con người ta có một tật xấu đó là không thích nơi nào yên tĩnh, ba vị có thể đem bài vị của ta ném vào xó xỉnh nào đó cũng được, miễn là có nhiều người qua lại, hoặc đặt trong tổ điện của các vị cũng không thành vấn đề, còn nữa, ta rất thích mĩ nữ tuyệt sắc không mặc y phục, thân hình bốc lửa, có thể ca hát nhảy múa càng tốt....”
“Mẹ kiếp”, nghe Diệp Thành nói vậy, tu sĩ tứ phương trừng mắt, bọn họ đều biết khả năng chiến đấu của Hoang Cổ Thánh Thể vô song, nhưng lại không biết thánh thể lại mặt dày đến vậy.
“Mẹ kiếp, đúng là mặt dày”, phía Tiểu Linh Oa cũng lần lượt ôm đầu, cục diện gì thế này.
“Đại Sở quả là nhiều nhân tài”, trong đại điện, Nhược Thiên Chu Tước nghe xong cũng đổi sắc mặt, có thể đùa cợt trong tình thế như vậy thì Diệp Thành là người đầu tiên, hậu bối của Huyền Thần quả là lớp lớp nhân tài, vn năm mới gặp.
“Ta...”, lại nhìn sang tu sĩ của ba nhà, tất cả đều sững sờ, Đại Thánh của ba nhà cũng không ngoại lệ, có lẽ vài nghìn năm cũng chưa từng gặp ai kì lạ đến vậy nên nhất thời không kịp phản ứng lại.
“Vãn bối cho rằng việc tu đạo này không thể xem cơ duyên, nhân phẩm đôi lúc cũng rất quan trọng”, dưới sự chứng kiến của tất cả mọi người, Diệp Thành vẫn khoan thai lên tiếng, rõ ràng đang nói về di ngôn mà sao bây giờ lại thành nói về tu đạo, vả lại còn nói có dẫn chứng cụ thể.
“Đủ rồi”, Đại Thánh của ba nhà cuối cùng cũng nổi điên, đây đâu thể nói là di ngôn, mẹ kiếp, đúng là vớ vẩn, nói khó nghe một chút chính là chơi khăm bọn họ, tất cả mọi người có mặt ở đây đều bị tên đê tiện này chơi khăm.
“Đừng vội, phía sau còn có, ta...”, Diệp Thành khoát tay nhưng lời nói vừa đến miệng thì đã vội đảo mắt nhìn về một hướng, vẻ mặt hắn thẫn thờ.
Cũng chẳng thể trách hắn như vậy, nếu trách thì chỉ có thể trách người đang tiến lại từ bên ngoài đám người rợp trời kia, nói chính xác là một lão già với dáng hình nhỏ bé, đi vào đây mà chẳng phát ra tiếng động nào.
Nếu nói về ông ta thì thật sự trông rất quen, nhìn kĩ hơn thì đúng là quen thật, đó chính là lão già ngồi dưới bình hồ lô tử kim khi nhìn thấy Diệp Thành là quay đầu bỏ chạy.
Diệp Thành sững sờ, tu sĩ tứ phương sững sờ, kẻ mạnh của ba nhà kia cũng khó hiểu, tất cả đều nhìn lão già kia và không hiểu vì làm cách nào mà ông ta có thể vào đây được.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Ngươi thấy sao?”, thần tử của ba bên bật cười để lộ ra hàm răng trắng bóc, nếu không phải lão tổ của bọn họ ở đây thì bọn họ đã sát phạt tới chém chết Diệp Thành rửa nỗi nhục trước đó rồi.“Ta cũng sắp phải chết rồi, nói đôi lời cũng không quá đáng nhỉ?”, Diệp Thành cứ thế ngó lơ ba tên thần tử, hắn nhìn sang Đại Thánh của ba nhà, “ba vị đèu là cao nhân đắc đạo, sẽ không chối từ chứ?”Advertisement“Thánh thể chính là huyết mạch nghịch thiên, lão phu cho phép ngươi nói lời cuối”, Đại Thánh của Phiếu Miểu Cung bật cười tôi độc.“Sau khi ta chết có thể lập cho ta một cái bia mộ không?”“Chỉ vậy thôi?”“Đâu có, còn nhiều hơn thế nữa”, Diệp Thành trút một ngụm rượu, xong xuôi còn không quên hắng giọng, “con người ta có một tật xấu đó là không thích nơi nào yên tĩnh, ba vị có thể đem bài vị của ta ném vào xó xỉnh nào đó cũng được, miễn là có nhiều người qua lại, hoặc đặt trong tổ điện của các vị cũng không thành vấn đề, còn nữa, ta rất thích mĩ nữ tuyệt sắc không mặc y phục, thân hình bốc lửa, có thể ca hát nhảy múa càng tốt....”“Mẹ kiếp”, nghe Diệp Thành nói vậy, tu sĩ tứ phương trừng mắt, bọn họ đều biết khả năng chiến đấu của Hoang Cổ Thánh Thể vô song, nhưng lại không biết thánh thể lại mặt dày đến vậy.“Mẹ kiếp, đúng là mặt dày”, phía Tiểu Linh Oa cũng lần lượt ôm đầu, cục diện gì thế này.“Đại Sở quả là nhiều nhân tài”, trong đại điện, Nhược Thiên Chu Tước nghe xong cũng đổi sắc mặt, có thể đùa cợt trong tình thế như vậy thì Diệp Thành là người đầu tiên, hậu bối của Huyền Thần quả là lớp lớp nhân tài, vn năm mới gặp.“Ta...”, lại nhìn sang tu sĩ của ba nhà, tất cả đều sững sờ, Đại Thánh của ba nhà cũng không ngoại lệ, có lẽ vài nghìn năm cũng chưa từng gặp ai kì lạ đến vậy nên nhất thời không kịp phản ứng lại.“Vãn bối cho rằng việc tu đạo này không thể xem cơ duyên, nhân phẩm đôi lúc cũng rất quan trọng”, dưới sự chứng kiến của tất cả mọi người, Diệp Thành vẫn khoan thai lên tiếng, rõ ràng đang nói về di ngôn mà sao bây giờ lại thành nói về tu đạo, vả lại còn nói có dẫn chứng cụ thể.“Đủ rồi”, Đại Thánh của ba nhà cuối cùng cũng nổi điên, đây đâu thể nói là di ngôn, mẹ kiếp, đúng là vớ vẩn, nói khó nghe một chút chính là chơi khăm bọn họ, tất cả mọi người có mặt ở đây đều bị tên đê tiện này chơi khăm.“Đừng vội, phía sau còn có, ta...”, Diệp Thành khoát tay nhưng lời nói vừa đến miệng thì đã vội đảo mắt nhìn về một hướng, vẻ mặt hắn thẫn thờ.Cũng chẳng thể trách hắn như vậy, nếu trách thì chỉ có thể trách người đang tiến lại từ bên ngoài đám người rợp trời kia, nói chính xác là một lão già với dáng hình nhỏ bé, đi vào đây mà chẳng phát ra tiếng động nào.Nếu nói về ông ta thì thật sự trông rất quen, nhìn kĩ hơn thì đúng là quen thật, đó chính là lão già ngồi dưới bình hồ lô tử kim khi nhìn thấy Diệp Thành là quay đầu bỏ chạy.Diệp Thành sững sờ, tu sĩ tứ phương sững sờ, kẻ mạnh của ba nhà kia cũng khó hiểu, tất cả đều nhìn lão già kia và không hiểu vì làm cách nào mà ông ta có thể vào đây được.