“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 3664: “Nhìn thấy ngọn lúi cao kia không?”
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Dưới sự chứng kiến của tất cả mọi người, lão già kia mới khoanh tay lảo đảo giữa hư thiên như có bệnh, ông ta cứ lẩm bẩm như nói với chính mình và cũng nói cho người khác nghe.Nếu nói về những người ở hiện trường thì rất biết phối hợp, đôi mắt bọn họ đảo đi đảo lại, đến Diệp Thành và Nhược Thiên Chu Tước cũng không ngoại lệ, sắc mặt rất đặc sắc.AdvertisementNhất thời không một ai tiến lên trước hỏi: Ông là ai, đến từ đâu, lẩm bẩm gì thế?Còn Diệp Thành vốn dĩ là nhân vật chính thì lúc này lại trở thành nhân vật phụ.“Ừm, cứ như vậy đi, đem về nghiên cứu dần”, dưới ánh mắt thắc mắc của tất cả mọi người, ông lão kia cuối cùng cũng không đắn đo nữa, nhanh chóng len đến chỗ Diệp Thành và kéo hắn dậy như thể trước đó hai người từng quen nhau, ông ta chẳng nói chẳng rằng, cứ thế kéo hắn dậy và đi luôn như người một nhà.“Ta..ta không phải nằm mơ chứ?”, Diệp Thành bị kéo đi thì gãi đầu khó hiểu.“To gan”, thấy ông lão kia định kéo Diệp Thành đi, Thần Tử Thái Thanh lập tức nhảy ra: “Ông ở đâu ra, người của Thái Thanh Cung chúng ta mà cũng dám đưa đi, không phải ông chán sống rồi chứ?”“Vị đạo hữu này, thả hắn ra thì giữa chúng ta coi như không có chuyện gì xảy ra”, Thần Tử Thái Thanh nạt nộ, nhắc nhở ba Đại Thánh, lời nói vang vọng khắp chư thiên như thể nhìn ra sự bất phàm của ông lão này, chắc chắn là cùng cấp với bọn họ.“Nào nào, cả ba tới đây”, ông lão kia khoát tay, chỉ một câu nói mà khiến cả ba Đại Thánh đứng trên hư thiên đang hoang mang thì lại lần nữa hiện thân tới bên cạnh ông ta.“Dịch thiên hoán địa”, ba Đại Thánh kinh ngạc, những người có mặt ở đây cũng vô cùng kinh ngạc, có thể dùng bí pháp dịch thiên hoán địa một cách tuỳ tiện như vậy thì đây là đại thần thông tới mức nào, so với bọn họ mà nói thì Diệp Thành lại điềm tĩnh hơn nhiều, hắn có tiên nhãn, có thể nhìn ra tu vi của ông ta, thủ đoạn của Chuẩn Đế hết sức bá đạo.“Không biết tiền bối giá lâm, vãn bối đã mạo phạm rồi”, cả ba Đại Thánh tỏ ra vô cùng sợ hãi, bọn họ vội hành lễ, vả lại còn hành lễ của vãn bối khiến người có mặt ở hiện trường đều kinh ngạc, có thể khiến cả ba Đại Thánh xưng là tiền bối thì tu vi của người đó phải ở cảnh giới nào, là Chuẩn Đế trong truyền thuyết sao?”“Không...không biết tiền bối giá lâm, vãn bối đã mạo phạm rồi”, tu sĩ mạnh của ba nhà đều lần lượt hành lễ, đến cả Đại Thánh cũng xưng vãn bối huống hồ là bọn họ, đặc biệt là Thần Tử Thái Thanh suýt chút nữa thì đái ra quần, cơ thể co rúm thành một đống, cảm giác toàn thân lạnh toát.“Nhìn thấy ngọn lúi cao kia không?”, lão già lên tiếng, cả người lơ lửng giữa không trung, một tay ông ta đặt vào vai Đại Thánh của Thái Thanh Cung, một tay chỉ về phía ngọn núi cao nguy nga ở phía xa.“Có...có ạ”, ba Đại Thánh vội lau mồ hôi lạnh loát.“Nào, tới đó chơi đi”, thế rồi ông ta gảy tay, cả ba Đại Thánh giây phút trước còn ở bên cạnh ông ta thì giây phút sau đã được tiễn lên trời, cả ba như ba đạo thần hồng cứ thế bay về phía ngọn núi phía xa, vẽ ra ba đường vòng cung tuyệt đẹp trên hư không.
Dưới sự chứng kiến của tất cả mọi người, lão già kia mới khoanh tay lảo đảo giữa hư thiên như có bệnh, ông ta cứ lẩm bẩm như nói với chính mình và cũng nói cho người khác nghe.
Nếu nói về những người ở hiện trường thì rất biết phối hợp, đôi mắt bọn họ đảo đi đảo lại, đến Diệp Thành và Nhược Thiên Chu Tước cũng không ngoại lệ, sắc mặt rất đặc sắc.
Advertisement
Nhất thời không một ai tiến lên trước hỏi: Ông là ai, đến từ đâu, lẩm bẩm gì thế?
Còn Diệp Thành vốn dĩ là nhân vật chính thì lúc này lại trở thành nhân vật phụ.
“Ừm, cứ như vậy đi, đem về nghiên cứu dần”, dưới ánh mắt thắc mắc của tất cả mọi người, ông lão kia cuối cùng cũng không đắn đo nữa, nhanh chóng len đến chỗ Diệp Thành và kéo hắn dậy như thể trước đó hai người từng quen nhau, ông ta chẳng nói chẳng rằng, cứ thế kéo hắn dậy và đi luôn như người một nhà.
“Ta..ta không phải nằm mơ chứ?”, Diệp Thành bị kéo đi thì gãi đầu khó hiểu.
“To gan”, thấy ông lão kia định kéo Diệp Thành đi, Thần Tử Thái Thanh lập tức nhảy ra: “Ông ở đâu ra, người của Thái Thanh Cung chúng ta mà cũng dám đưa đi, không phải ông chán sống rồi chứ?”
“Vị đạo hữu này, thả hắn ra thì giữa chúng ta coi như không có chuyện gì xảy ra”, Thần Tử Thái Thanh nạt nộ, nhắc nhở ba Đại Thánh, lời nói vang vọng khắp chư thiên như thể nhìn ra sự bất phàm của ông lão này, chắc chắn là cùng cấp với bọn họ.
“Nào nào, cả ba tới đây”, ông lão kia khoát tay, chỉ một câu nói mà khiến cả ba Đại Thánh đứng trên hư thiên đang hoang mang thì lại lần nữa hiện thân tới bên cạnh ông ta.
“Dịch thiên hoán địa”, ba Đại Thánh kinh ngạc, những người có mặt ở đây cũng vô cùng kinh ngạc, có thể dùng bí pháp dịch thiên hoán địa một cách tuỳ tiện như vậy thì đây là đại thần thông tới mức nào, so với bọn họ mà nói thì Diệp Thành lại điềm tĩnh hơn nhiều, hắn có tiên nhãn, có thể nhìn ra tu vi của ông ta, thủ đoạn của Chuẩn Đế hết sức bá đạo.
“Không biết tiền bối giá lâm, vãn bối đã mạo phạm rồi”, cả ba Đại Thánh tỏ ra vô cùng sợ hãi, bọn họ vội hành lễ, vả lại còn hành lễ của vãn bối khiến người có mặt ở hiện trường đều kinh ngạc, có thể khiến cả ba Đại Thánh xưng là tiền bối thì tu vi của người đó phải ở cảnh giới nào, là Chuẩn Đế trong truyền thuyết sao?”
“Không...không biết tiền bối giá lâm, vãn bối đã mạo phạm rồi”, tu sĩ mạnh của ba nhà đều lần lượt hành lễ, đến cả Đại Thánh cũng xưng vãn bối huống hồ là bọn họ, đặc biệt là Thần Tử Thái Thanh suýt chút nữa thì đái ra quần, cơ thể co rúm thành một đống, cảm giác toàn thân lạnh toát.
“Nhìn thấy ngọn lúi cao kia không?”, lão già lên tiếng, cả người lơ lửng giữa không trung, một tay ông ta đặt vào vai Đại Thánh của Thái Thanh Cung, một tay chỉ về phía ngọn núi cao nguy nga ở phía xa.
“Có...có ạ”, ba Đại Thánh vội lau mồ hôi lạnh loát.
“Nào, tới đó chơi đi”, thế rồi ông ta gảy tay, cả ba Đại Thánh giây phút trước còn ở bên cạnh ông ta thì giây phút sau đã được tiễn lên trời, cả ba như ba đạo thần hồng cứ thế bay về phía ngọn núi phía xa, vẽ ra ba đường vòng cung tuyệt đẹp trên hư không.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Dưới sự chứng kiến của tất cả mọi người, lão già kia mới khoanh tay lảo đảo giữa hư thiên như có bệnh, ông ta cứ lẩm bẩm như nói với chính mình và cũng nói cho người khác nghe.Nếu nói về những người ở hiện trường thì rất biết phối hợp, đôi mắt bọn họ đảo đi đảo lại, đến Diệp Thành và Nhược Thiên Chu Tước cũng không ngoại lệ, sắc mặt rất đặc sắc.AdvertisementNhất thời không một ai tiến lên trước hỏi: Ông là ai, đến từ đâu, lẩm bẩm gì thế?Còn Diệp Thành vốn dĩ là nhân vật chính thì lúc này lại trở thành nhân vật phụ.“Ừm, cứ như vậy đi, đem về nghiên cứu dần”, dưới ánh mắt thắc mắc của tất cả mọi người, ông lão kia cuối cùng cũng không đắn đo nữa, nhanh chóng len đến chỗ Diệp Thành và kéo hắn dậy như thể trước đó hai người từng quen nhau, ông ta chẳng nói chẳng rằng, cứ thế kéo hắn dậy và đi luôn như người một nhà.“Ta..ta không phải nằm mơ chứ?”, Diệp Thành bị kéo đi thì gãi đầu khó hiểu.“To gan”, thấy ông lão kia định kéo Diệp Thành đi, Thần Tử Thái Thanh lập tức nhảy ra: “Ông ở đâu ra, người của Thái Thanh Cung chúng ta mà cũng dám đưa đi, không phải ông chán sống rồi chứ?”“Vị đạo hữu này, thả hắn ra thì giữa chúng ta coi như không có chuyện gì xảy ra”, Thần Tử Thái Thanh nạt nộ, nhắc nhở ba Đại Thánh, lời nói vang vọng khắp chư thiên như thể nhìn ra sự bất phàm của ông lão này, chắc chắn là cùng cấp với bọn họ.“Nào nào, cả ba tới đây”, ông lão kia khoát tay, chỉ một câu nói mà khiến cả ba Đại Thánh đứng trên hư thiên đang hoang mang thì lại lần nữa hiện thân tới bên cạnh ông ta.“Dịch thiên hoán địa”, ba Đại Thánh kinh ngạc, những người có mặt ở đây cũng vô cùng kinh ngạc, có thể dùng bí pháp dịch thiên hoán địa một cách tuỳ tiện như vậy thì đây là đại thần thông tới mức nào, so với bọn họ mà nói thì Diệp Thành lại điềm tĩnh hơn nhiều, hắn có tiên nhãn, có thể nhìn ra tu vi của ông ta, thủ đoạn của Chuẩn Đế hết sức bá đạo.“Không biết tiền bối giá lâm, vãn bối đã mạo phạm rồi”, cả ba Đại Thánh tỏ ra vô cùng sợ hãi, bọn họ vội hành lễ, vả lại còn hành lễ của vãn bối khiến người có mặt ở hiện trường đều kinh ngạc, có thể khiến cả ba Đại Thánh xưng là tiền bối thì tu vi của người đó phải ở cảnh giới nào, là Chuẩn Đế trong truyền thuyết sao?”“Không...không biết tiền bối giá lâm, vãn bối đã mạo phạm rồi”, tu sĩ mạnh của ba nhà đều lần lượt hành lễ, đến cả Đại Thánh cũng xưng vãn bối huống hồ là bọn họ, đặc biệt là Thần Tử Thái Thanh suýt chút nữa thì đái ra quần, cơ thể co rúm thành một đống, cảm giác toàn thân lạnh toát.“Nhìn thấy ngọn lúi cao kia không?”, lão già lên tiếng, cả người lơ lửng giữa không trung, một tay ông ta đặt vào vai Đại Thánh của Thái Thanh Cung, một tay chỉ về phía ngọn núi cao nguy nga ở phía xa.“Có...có ạ”, ba Đại Thánh vội lau mồ hôi lạnh loát.“Nào, tới đó chơi đi”, thế rồi ông ta gảy tay, cả ba Đại Thánh giây phút trước còn ở bên cạnh ông ta thì giây phút sau đã được tiễn lên trời, cả ba như ba đạo thần hồng cứ thế bay về phía ngọn núi phía xa, vẽ ra ba đường vòng cung tuyệt đẹp trên hư không.