“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 3680: “Có khác gì không?”
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Lão tổ, hắn là ai? Sao lại có Lục Đạo Tiên Luân Nhãn của Tiên tộc vậy?”, nhìn bóng lưng Diệp Thành rời đi, Phượng Tiên nhìn Phượng Hoàng với vẻ ngờ vực, trong lòng rất không phục, lại bổ sung thêm một câu: “Vì thế mà người còn tặng cho hắn Phượng Hoàng Tiên Ngự nữa”.“Hắn là một tiểu tử rất thú vị”, Phượng Hoàng khẽ cười, chậm rãi xoay người ngồi xuống, nhìn Phượng Nhi trước mặt: “Lần này con tới là vì Phượng hoàng tộc đã xảy ra chuyện gì à?”Advertisement“Không phải ạ, là đại hội Dao Trì”, Phượng Tiên vội lấy một tấm thiệp mời ra: “Tiên mẫu Dao Trì đích thân mời, mong lão tổ tới thăm nên đã gửi thiệp mời tới”.“Ta biết rồi, con về đi!”, Phượng Hoàng nhận thiệp mời rồi biến mất như một làn sương mù.“Tiên Nhi cáo lui”, Phượng Tiên hành lễ với hướng Phượng Hoàng biến mất, sau đó xoay người bay ra khỏi Phượng Hoàng Cốc, đi theo một hướng, đó là hướng Diệp Thành rời đi.“Một Chuẩn Thánh thôi, ngươi có tài đức gì mà cũng xứng có được Phượng Hoàng Tiên Ngự của lão tổ?”, Phượng Tiên cười khẩy, nhìn theo bóng dáng Diệp Thành từ xa, chân bước trên cầu vồng lộng lẫy, bay đi với tốc độ cực nhanh.“Phượng Hoàng Tiên Ngự, được lắm”, Diệp Thành vừa đi trên không vừa chìm đắm trong sự huyền diệu của Phượng Hoàng tiên pháp, có lẽ là quá tập trung nên hắn không nhận ra phía sau có người đang theo dõi mình.Mãi tới khi bay vào một dải núi, hắn mới chầm chậm dừng bước, đôi mắt nheo lại nhìn về hư thiên phía trước.Ở đó có một cánh cửa ánh sáng chợt hiện ra, hai bà lão một trắng một đen bước ra, đều là cấp Thánh Nhân, khí tức cực kỳ cường đại, nghiền ép hư không rung chuyển ầm ầm.Diệp Thành nhướng mày, nhìn hai bà lão hắc bạch rồi lại nhìn về khoảng hư không phía sau, một bóng dáng áo trắng từ từ bước đến, chính là Phượng Tiên.“Chặn trước đuổi sau, ba vị có ý gì đây?”, Diệp Thành hứng thú nhìn Phượng Tiên.“Đã biết sao còn phải hỏi nhiều”, giọng điệu của Phượng Tiên lạnh lùng, cô ta đứng trên cửu tiêu cao ngạo nhìn xuống Diệp Thành bên dưới: “Giao Phượng Hoàng Tiên Ngự ra đây, đó không phải thứ ngươi có thể nhúng chàm”.“Không biết cô tự làm vậy hay là Phượng Hoàng tiền bối bảo cô tới?”, Diệp Thành ngoáy tai.“Có khác gì không?”, Phượng Tiên cười khẩy, trong đôi mắt đẹp lãnh đạm chỉ có sự khinh thường.“Đương nhiên là có rồi”, Diệp Thành nhún vai: “Phượng Hoàng Tiên Ngự do Phượng Hoàng tiền bối tặng cho ta, nếu bà ấy lấy lại thì đương nhiên ta không có gì để nói, nhưng nếu cô muốn lấy thì xin lỗi, không có cửa đâu”.“Rượu mời không uống, uống rượu phạt, bắt hắn lại cho ta”, Phượng Tiên lạnh lùng quát, giọng nói chấn động cả hư không cửu tiêu.Hai bà lão hắc bạch nghe lệnh rồi lần lượt di chuyển, vươn tay muốn bắt lấy Diệp Thành, lòng bàn tay có bí pháp phong cấm diễn hoá, muốn một đòn trấn áp Diệp Thành.
“Lão tổ, hắn là ai? Sao lại có Lục Đạo Tiên Luân Nhãn của Tiên tộc vậy?”, nhìn bóng lưng Diệp Thành rời đi, Phượng Tiên nhìn Phượng Hoàng với vẻ ngờ vực, trong lòng rất không phục, lại bổ sung thêm một câu: “Vì thế mà người còn tặng cho hắn Phượng Hoàng Tiên Ngự nữa”.
“Hắn là một tiểu tử rất thú vị”, Phượng Hoàng khẽ cười, chậm rãi xoay người ngồi xuống, nhìn Phượng Nhi trước mặt: “Lần này con tới là vì Phượng hoàng tộc đã xảy ra chuyện gì à?”
Advertisement
“Không phải ạ, là đại hội Dao Trì”, Phượng Tiên vội lấy một tấm thiệp mời ra: “Tiên mẫu Dao Trì đích thân mời, mong lão tổ tới thăm nên đã gửi thiệp mời tới”.
“Ta biết rồi, con về đi!”, Phượng Hoàng nhận thiệp mời rồi biến mất như một làn sương mù.
“Tiên Nhi cáo lui”, Phượng Tiên hành lễ với hướng Phượng Hoàng biến mất, sau đó xoay người bay ra khỏi Phượng Hoàng Cốc, đi theo một hướng, đó là hướng Diệp Thành rời đi.
“Một Chuẩn Thánh thôi, ngươi có tài đức gì mà cũng xứng có được Phượng Hoàng Tiên Ngự của lão tổ?”, Phượng Tiên cười khẩy, nhìn theo bóng dáng Diệp Thành từ xa, chân bước trên cầu vồng lộng lẫy, bay đi với tốc độ cực nhanh.
“Phượng Hoàng Tiên Ngự, được lắm”, Diệp Thành vừa đi trên không vừa chìm đắm trong sự huyền diệu của Phượng Hoàng tiên pháp, có lẽ là quá tập trung nên hắn không nhận ra phía sau có người đang theo dõi mình.
Mãi tới khi bay vào một dải núi, hắn mới chầm chậm dừng bước, đôi mắt nheo lại nhìn về hư thiên phía trước.
Ở đó có một cánh cửa ánh sáng chợt hiện ra, hai bà lão một trắng một đen bước ra, đều là cấp Thánh Nhân, khí tức cực kỳ cường đại, nghiền ép hư không rung chuyển ầm ầm.
Diệp Thành nhướng mày, nhìn hai bà lão hắc bạch rồi lại nhìn về khoảng hư không phía sau, một bóng dáng áo trắng từ từ bước đến, chính là Phượng Tiên.
“Chặn trước đuổi sau, ba vị có ý gì đây?”, Diệp Thành hứng thú nhìn Phượng Tiên.
“Đã biết sao còn phải hỏi nhiều”, giọng điệu của Phượng Tiên lạnh lùng, cô ta đứng trên cửu tiêu cao ngạo nhìn xuống Diệp Thành bên dưới: “Giao Phượng Hoàng Tiên Ngự ra đây, đó không phải thứ ngươi có thể nhúng chàm”.
“Không biết cô tự làm vậy hay là Phượng Hoàng tiền bối bảo cô tới?”, Diệp Thành ngoáy tai.
“Có khác gì không?”, Phượng Tiên cười khẩy, trong đôi mắt đẹp lãnh đạm chỉ có sự khinh thường.
“Đương nhiên là có rồi”, Diệp Thành nhún vai: “Phượng Hoàng Tiên Ngự do Phượng Hoàng tiền bối tặng cho ta, nếu bà ấy lấy lại thì đương nhiên ta không có gì để nói, nhưng nếu cô muốn lấy thì xin lỗi, không có cửa đâu”.
“Rượu mời không uống, uống rượu phạt, bắt hắn lại cho ta”, Phượng Tiên lạnh lùng quát, giọng nói chấn động cả hư không cửu tiêu.
Hai bà lão hắc bạch nghe lệnh rồi lần lượt di chuyển, vươn tay muốn bắt lấy Diệp Thành, lòng bàn tay có bí pháp phong cấm diễn hoá, muốn một đòn trấn áp Diệp Thành.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Lão tổ, hắn là ai? Sao lại có Lục Đạo Tiên Luân Nhãn của Tiên tộc vậy?”, nhìn bóng lưng Diệp Thành rời đi, Phượng Tiên nhìn Phượng Hoàng với vẻ ngờ vực, trong lòng rất không phục, lại bổ sung thêm một câu: “Vì thế mà người còn tặng cho hắn Phượng Hoàng Tiên Ngự nữa”.“Hắn là một tiểu tử rất thú vị”, Phượng Hoàng khẽ cười, chậm rãi xoay người ngồi xuống, nhìn Phượng Nhi trước mặt: “Lần này con tới là vì Phượng hoàng tộc đã xảy ra chuyện gì à?”Advertisement“Không phải ạ, là đại hội Dao Trì”, Phượng Tiên vội lấy một tấm thiệp mời ra: “Tiên mẫu Dao Trì đích thân mời, mong lão tổ tới thăm nên đã gửi thiệp mời tới”.“Ta biết rồi, con về đi!”, Phượng Hoàng nhận thiệp mời rồi biến mất như một làn sương mù.“Tiên Nhi cáo lui”, Phượng Tiên hành lễ với hướng Phượng Hoàng biến mất, sau đó xoay người bay ra khỏi Phượng Hoàng Cốc, đi theo một hướng, đó là hướng Diệp Thành rời đi.“Một Chuẩn Thánh thôi, ngươi có tài đức gì mà cũng xứng có được Phượng Hoàng Tiên Ngự của lão tổ?”, Phượng Tiên cười khẩy, nhìn theo bóng dáng Diệp Thành từ xa, chân bước trên cầu vồng lộng lẫy, bay đi với tốc độ cực nhanh.“Phượng Hoàng Tiên Ngự, được lắm”, Diệp Thành vừa đi trên không vừa chìm đắm trong sự huyền diệu của Phượng Hoàng tiên pháp, có lẽ là quá tập trung nên hắn không nhận ra phía sau có người đang theo dõi mình.Mãi tới khi bay vào một dải núi, hắn mới chầm chậm dừng bước, đôi mắt nheo lại nhìn về hư thiên phía trước.Ở đó có một cánh cửa ánh sáng chợt hiện ra, hai bà lão một trắng một đen bước ra, đều là cấp Thánh Nhân, khí tức cực kỳ cường đại, nghiền ép hư không rung chuyển ầm ầm.Diệp Thành nhướng mày, nhìn hai bà lão hắc bạch rồi lại nhìn về khoảng hư không phía sau, một bóng dáng áo trắng từ từ bước đến, chính là Phượng Tiên.“Chặn trước đuổi sau, ba vị có ý gì đây?”, Diệp Thành hứng thú nhìn Phượng Tiên.“Đã biết sao còn phải hỏi nhiều”, giọng điệu của Phượng Tiên lạnh lùng, cô ta đứng trên cửu tiêu cao ngạo nhìn xuống Diệp Thành bên dưới: “Giao Phượng Hoàng Tiên Ngự ra đây, đó không phải thứ ngươi có thể nhúng chàm”.“Không biết cô tự làm vậy hay là Phượng Hoàng tiền bối bảo cô tới?”, Diệp Thành ngoáy tai.“Có khác gì không?”, Phượng Tiên cười khẩy, trong đôi mắt đẹp lãnh đạm chỉ có sự khinh thường.“Đương nhiên là có rồi”, Diệp Thành nhún vai: “Phượng Hoàng Tiên Ngự do Phượng Hoàng tiền bối tặng cho ta, nếu bà ấy lấy lại thì đương nhiên ta không có gì để nói, nhưng nếu cô muốn lấy thì xin lỗi, không có cửa đâu”.“Rượu mời không uống, uống rượu phạt, bắt hắn lại cho ta”, Phượng Tiên lạnh lùng quát, giọng nói chấn động cả hư không cửu tiêu.Hai bà lão hắc bạch nghe lệnh rồi lần lượt di chuyển, vươn tay muốn bắt lấy Diệp Thành, lòng bàn tay có bí pháp phong cấm diễn hoá, muốn một đòn trấn áp Diệp Thành.