“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 3681: “Ngươi dám đả thương ta”,
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Diệp Thành chẳng để tâm, không nói gì lập tức hành động, một chưởng quét bay chưởng ấn của hai bà lão hắc bạch, với sức chiến đấu của hai Thánh Nhân mà cũng lảo đảo lùi về sau.“Mạnh quá”, trong lòng hai bà lão hắc bạch sửng sốt, không chỉ hai bà mà Phượng Tiên cũng nhíu mày, thực lực của Diệp Thành vượt xa dự đoán của bọn họ, hai Thánh Nhân bắt tay mà còn bị đẩy lùi, hơn nữa đối phương chỉ là Chuẩn Thánh.Advertisement“Phục chưa?”, Diệp Thành nhìn ba người.“Ngông cuồng tự đại”, Phượng Tiên chế nhạo, giơ tay lên, bàn tay ngọc trong suốt từ trên cao giáng xuống, một chưởng dung hợp rất nhiều tiên pháp, có phượng hoàng đạo tắc đan xen, uy lực vô cùng mạnh.“Cô và ta đều là Chuẩn Thánh, cô kiêu ngạo cái gì?”, Diệp Thành bay lên trời, tung ra một quyền Bát Hoang bá đạo vô song: “Còn nữa, đừng dùng tư thế cao ngạo nhìn ta từ trên xuống như thế nữa, lão tử rất khó chịu”.Trong phút chốc, quyền chưởng va chạm, âm thanh ầm ầm rung chuyển cửu tiêu, Phượng Tiên thất bại hoàn toàn, bàn tay lập tức nhuốm máu.“Thật sự đã đánh giá thấp ngươi rồi”, khuôn mặt Phượng Tiên lạnh như sương băng, cô ta vẫn cao ngạo như thế, bàn tay có tiên quang tản ra, vết thương trong thoáng chốc lành lại hoàn toàn, khả năng hồi phục rất bá đạo.“Ta còn có việc, không rảnh điên cùng cô”, Diệp Thành chạy đi, một bước vượt qua hư thiên.“Ngươi đi được không?”, Phượng Tiên hừ lạnh, trong tay đã nhiều thêm một thanh Tiên kiếm màu đỏ, đó là một Thánh binh, một kiếm chém ra cả dải Tiên hà, toàn bộ thương khung đều bị chém rách.Diệp Thành cau mày, hắn xoay người, bàn tay to màu vàng một chưởng san bằng thiên địa hỗn loạn, nét mặt hắn lạnh đi: “Vì Phượng Hoàng Tiên Ngự mà cô dám dùng dến đại thuật sát sinh?”“Là do ngươi vọng tưởng nhúng chàm Phượng hoàng tiên pháp”, Phượng Tiên lại vung kiếm, vẫn không chịu dừng lại.“Xem ra ta phải thay Phượng Hoàng tiền bối dạy dỗ cô cách làm người rồi”, Diệp Thành quay lại, một chưởng phá tan kiếm mang của Tiên kiếm, hắn trở tay tung ra một quyền đấm xuyên hư thiên rộng lớn, dù huyết mạch của Phượng Tiên cường đại nhưng cô ta vẫn bị đẩy lùi loạng choạng, Phượng thể cũng nhuốm máu.“Ngươi dám đả thương ta”, bị một đòn làm trọng thương, Phượng Tiên cắn răng nghiến lợi, cô ta là ai, là Cửu công chúa của Phượng hoàng tộc, đã bao giờ cô ta phải chịu sự sỉ nhục thế này, hơn nữa đối phượng còn là cấp Chuẩn Thánh, sự kiêu ngạo và tôn quý của cô ta trong khoảnh khắc này đã bị đánh bại không còn lại gì.“Chưa một chưởng g**t ch*t cô đã là may mắn rồi”, Diệp Thành lạnh lùng nói xong thì lại quay người.“Đứng lại”, hai bà lão hắc bạch vọt tới, thi triển bí pháp chặn đường Diệp Thành.“Cút”, Diệp Thành quát lớn, có phần mất kiên nhẫn, hắn tung ra một chưởng mạnh mẽ nghiền nát hư không, hai bà lão vừa mới chặn đường đã bị chưởng này hất văng ra ngoài.Đúng lúc này, Phượng Tiên lại đuổi tới, đầu mày b*n r* tiên quang huyễn hoá thành một bảo tháp.
Diệp Thành chẳng để tâm, không nói gì lập tức hành động, một chưởng quét bay chưởng ấn của hai bà lão hắc bạch, với sức chiến đấu của hai Thánh Nhân mà cũng lảo đảo lùi về sau.
“Mạnh quá”, trong lòng hai bà lão hắc bạch sửng sốt, không chỉ hai bà mà Phượng Tiên cũng nhíu mày, thực lực của Diệp Thành vượt xa dự đoán của bọn họ, hai Thánh Nhân bắt tay mà còn bị đẩy lùi, hơn nữa đối phương chỉ là Chuẩn Thánh.
Advertisement
“Phục chưa?”, Diệp Thành nhìn ba người.
“Ngông cuồng tự đại”, Phượng Tiên chế nhạo, giơ tay lên, bàn tay ngọc trong suốt từ trên cao giáng xuống, một chưởng dung hợp rất nhiều tiên pháp, có phượng hoàng đạo tắc đan xen, uy lực vô cùng mạnh.
“Cô và ta đều là Chuẩn Thánh, cô kiêu ngạo cái gì?”, Diệp Thành bay lên trời, tung ra một quyền Bát Hoang bá đạo vô song: “Còn nữa, đừng dùng tư thế cao ngạo nhìn ta từ trên xuống như thế nữa, lão tử rất khó chịu”.
Trong phút chốc, quyền chưởng va chạm, âm thanh ầm ầm rung chuyển cửu tiêu, Phượng Tiên thất bại hoàn toàn, bàn tay lập tức nhuốm máu.
“Thật sự đã đánh giá thấp ngươi rồi”, khuôn mặt Phượng Tiên lạnh như sương băng, cô ta vẫn cao ngạo như thế, bàn tay có tiên quang tản ra, vết thương trong thoáng chốc lành lại hoàn toàn, khả năng hồi phục rất bá đạo.
“Ta còn có việc, không rảnh điên cùng cô”, Diệp Thành chạy đi, một bước vượt qua hư thiên.
“Ngươi đi được không?”, Phượng Tiên hừ lạnh, trong tay đã nhiều thêm một thanh Tiên kiếm màu đỏ, đó là một Thánh binh, một kiếm chém ra cả dải Tiên hà, toàn bộ thương khung đều bị chém rách.
Diệp Thành cau mày, hắn xoay người, bàn tay to màu vàng một chưởng san bằng thiên địa hỗn loạn, nét mặt hắn lạnh đi: “Vì Phượng Hoàng Tiên Ngự mà cô dám dùng dến đại thuật sát sinh?”
“Là do ngươi vọng tưởng nhúng chàm Phượng hoàng tiên pháp”, Phượng Tiên lại vung kiếm, vẫn không chịu dừng lại.
“Xem ra ta phải thay Phượng Hoàng tiền bối dạy dỗ cô cách làm người rồi”, Diệp Thành quay lại, một chưởng phá tan kiếm mang của Tiên kiếm, hắn trở tay tung ra một quyền đấm xuyên hư thiên rộng lớn, dù huyết mạch của Phượng Tiên cường đại nhưng cô ta vẫn bị đẩy lùi loạng choạng, Phượng thể cũng nhuốm máu.
“Ngươi dám đả thương ta”, bị một đòn làm trọng thương, Phượng Tiên cắn răng nghiến lợi, cô ta là ai, là Cửu công chúa của Phượng hoàng tộc, đã bao giờ cô ta phải chịu sự sỉ nhục thế này, hơn nữa đối phượng còn là cấp Chuẩn Thánh, sự kiêu ngạo và tôn quý của cô ta trong khoảnh khắc này đã bị đánh bại không còn lại gì.
“Chưa một chưởng g**t ch*t cô đã là may mắn rồi”, Diệp Thành lạnh lùng nói xong thì lại quay người.
“Đứng lại”, hai bà lão hắc bạch vọt tới, thi triển bí pháp chặn đường Diệp Thành.
“Cút”, Diệp Thành quát lớn, có phần mất kiên nhẫn, hắn tung ra một chưởng mạnh mẽ nghiền nát hư không, hai bà lão vừa mới chặn đường đã bị chưởng này hất văng ra ngoài.
Đúng lúc này, Phượng Tiên lại đuổi tới, đầu mày b*n r* tiên quang huyễn hoá thành một bảo tháp.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Diệp Thành chẳng để tâm, không nói gì lập tức hành động, một chưởng quét bay chưởng ấn của hai bà lão hắc bạch, với sức chiến đấu của hai Thánh Nhân mà cũng lảo đảo lùi về sau.“Mạnh quá”, trong lòng hai bà lão hắc bạch sửng sốt, không chỉ hai bà mà Phượng Tiên cũng nhíu mày, thực lực của Diệp Thành vượt xa dự đoán của bọn họ, hai Thánh Nhân bắt tay mà còn bị đẩy lùi, hơn nữa đối phương chỉ là Chuẩn Thánh.Advertisement“Phục chưa?”, Diệp Thành nhìn ba người.“Ngông cuồng tự đại”, Phượng Tiên chế nhạo, giơ tay lên, bàn tay ngọc trong suốt từ trên cao giáng xuống, một chưởng dung hợp rất nhiều tiên pháp, có phượng hoàng đạo tắc đan xen, uy lực vô cùng mạnh.“Cô và ta đều là Chuẩn Thánh, cô kiêu ngạo cái gì?”, Diệp Thành bay lên trời, tung ra một quyền Bát Hoang bá đạo vô song: “Còn nữa, đừng dùng tư thế cao ngạo nhìn ta từ trên xuống như thế nữa, lão tử rất khó chịu”.Trong phút chốc, quyền chưởng va chạm, âm thanh ầm ầm rung chuyển cửu tiêu, Phượng Tiên thất bại hoàn toàn, bàn tay lập tức nhuốm máu.“Thật sự đã đánh giá thấp ngươi rồi”, khuôn mặt Phượng Tiên lạnh như sương băng, cô ta vẫn cao ngạo như thế, bàn tay có tiên quang tản ra, vết thương trong thoáng chốc lành lại hoàn toàn, khả năng hồi phục rất bá đạo.“Ta còn có việc, không rảnh điên cùng cô”, Diệp Thành chạy đi, một bước vượt qua hư thiên.“Ngươi đi được không?”, Phượng Tiên hừ lạnh, trong tay đã nhiều thêm một thanh Tiên kiếm màu đỏ, đó là một Thánh binh, một kiếm chém ra cả dải Tiên hà, toàn bộ thương khung đều bị chém rách.Diệp Thành cau mày, hắn xoay người, bàn tay to màu vàng một chưởng san bằng thiên địa hỗn loạn, nét mặt hắn lạnh đi: “Vì Phượng Hoàng Tiên Ngự mà cô dám dùng dến đại thuật sát sinh?”“Là do ngươi vọng tưởng nhúng chàm Phượng hoàng tiên pháp”, Phượng Tiên lại vung kiếm, vẫn không chịu dừng lại.“Xem ra ta phải thay Phượng Hoàng tiền bối dạy dỗ cô cách làm người rồi”, Diệp Thành quay lại, một chưởng phá tan kiếm mang của Tiên kiếm, hắn trở tay tung ra một quyền đấm xuyên hư thiên rộng lớn, dù huyết mạch của Phượng Tiên cường đại nhưng cô ta vẫn bị đẩy lùi loạng choạng, Phượng thể cũng nhuốm máu.“Ngươi dám đả thương ta”, bị một đòn làm trọng thương, Phượng Tiên cắn răng nghiến lợi, cô ta là ai, là Cửu công chúa của Phượng hoàng tộc, đã bao giờ cô ta phải chịu sự sỉ nhục thế này, hơn nữa đối phượng còn là cấp Chuẩn Thánh, sự kiêu ngạo và tôn quý của cô ta trong khoảnh khắc này đã bị đánh bại không còn lại gì.“Chưa một chưởng g**t ch*t cô đã là may mắn rồi”, Diệp Thành lạnh lùng nói xong thì lại quay người.“Đứng lại”, hai bà lão hắc bạch vọt tới, thi triển bí pháp chặn đường Diệp Thành.“Cút”, Diệp Thành quát lớn, có phần mất kiên nhẫn, hắn tung ra một chưởng mạnh mẽ nghiền nát hư không, hai bà lão vừa mới chặn đường đã bị chưởng này hất văng ra ngoài.Đúng lúc này, Phượng Tiên lại đuổi tới, đầu mày b*n r* tiên quang huyễn hoá thành một bảo tháp.