“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 3691: “Thả thì ta sẽ không thả”
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Ta không tin, ta không tin”, trong tiếng bàn tán xôn xao, Thần Tử Nhật Nguyệt gào thét vang vọng khắp hư thiên, trước đó hắn thể hiện vẻ tự cao nhưng lúc này lại chẳng khác gì một con chó, một kẻ cao cao tại thượng như hắn, sự tôn quý của hắn sao có thể khiến hắn chấp nhận sự thực thảm bại thế này, vả lại đối phương còn là một Chuẩn Thánh.“Ồn ào”, Diệp Thành phất tay, một đạo linh phù cứ thế bay vào miệng Thần Tử Nhật Nguyệt.Advertisement“Thả Thần Tử nhà ta ra”, tu sĩ của Nhật Nguyệt Thần Giáo phản ứng lại thì lao tới từ tứ phương, người nào người nấy mặt mày hung hãn, sát khí ngút trời, trấn áp khiến hư thiên nứt ra từng tấc một.“Ngoan ngoãn thì ngươi yên ổn, ta yên ổn và mọi người yên ổn”, Diệp Thành vặn cổ, tay cầm chắc kiếm Xích Tiêu, sát khí ngút trời, hắn đã cứ vào cổ họng của Thần Tử Nhật Nguyệt.“Ngươi muốn chết?”, Chuẩn Thánh Vương của Nhật Nguyệt Thần Giáo gằn lên phẫn nộ, sát khí không thể nào kiềm chế được hơn, nếu không phải vì kiêng dè sự an nguy của Thần Tử Nhật Nguyệt thì bọn họ đã tế ra sát trận đại thuật rồi.“Thả người”, Diệp Thành hắng giọng.“Nằm mơ”, tu sĩ tứ phương gằn lên phẫn nộ.“Đừng ép ta ra tay”, ánh mắt Diệp Thành sắc lạnh, hắn vung tay trảm lìa một tay của Thần Tử Nhật Nguyệt, máu tươi bắn vọt, cảnh tượng này mới đẫm máu và vô cùng choán mắt.“Ngươi...”“Thả thì ta sẽ không thả”, Diệp Thành vung tay và trảm tiếp một cánh tay khác của Thần Tử Nhật Nguyệt.“Thả người”, Chuẩn Thánh Vương của Nhật Nguyệt Thần Giáo nghiến răng nghiến lợi, cuối cùng cũng hạ lệnh này, bọn họ có lí do tin rằng Diệp Thành là một tên điên, việc gì hắn cũng làm ra được.“Vậy mới phải chứ”, Diệp Thành vung tay, Hồng Trần vừa được thả ra thì đã bị thu vào trong đại đỉnh.“Người đã thả, thả Thần Tử nhà ta ra”, Chuẩn Thánh Vương của Nhật Nguyệt Thần Giáo nhìn Diệp Thành chằm chằm.“Thả, đương nhiên là ta sẽ thả”, nói rồi Diệp Thành kéo Thần Tử Nhật Nguyệt lùi về sau liên tiếp.Thấy vậy, tu sĩ của Nhật Nguyệt Thần Giáo đều xông lên trước, rất nhiều người đã chuẩn bị bí thuật tuyệt sát, chỉ đợi Diệp Thành thả Thần Tử Nhật Nguyệt ra thì sẽ sát phạt đến giết Diệp Thành.Có điều, bọn họ đã quá coi thường Diệp Thành, với hình thế hiện giờ sao hắn có thể khinh xuất thả người.Chỉ thấy hắn tạo ra một đạo thân, dùng bí thuật cấm kị liên kết với sinh mệnh của Thần Tử Nhật Nguyệt khiến kẻ mạnh của Nhật Nguyệt Thần Giáo cứ thế phun ra máu, bọn họ đã đánh giá thấp trí thông minh của Diệp Thành.Diệp Thành bắt đầu lùi về sau, chỉ để lại phân thân giữ lấy Thần Tử Nhật Nguyệt.
“Ta không tin, ta không tin”, trong tiếng bàn tán xôn xao, Thần Tử Nhật Nguyệt gào thét vang vọng khắp hư thiên, trước đó hắn thể hiện vẻ tự cao nhưng lúc này lại chẳng khác gì một con chó, một kẻ cao cao tại thượng như hắn, sự tôn quý của hắn sao có thể khiến hắn chấp nhận sự thực thảm bại thế này, vả lại đối phương còn là một Chuẩn Thánh.
“Ồn ào”, Diệp Thành phất tay, một đạo linh phù cứ thế bay vào miệng Thần Tử Nhật Nguyệt.
Advertisement
“Thả Thần Tử nhà ta ra”, tu sĩ của Nhật Nguyệt Thần Giáo phản ứng lại thì lao tới từ tứ phương, người nào người nấy mặt mày hung hãn, sát khí ngút trời, trấn áp khiến hư thiên nứt ra từng tấc một.
“Ngoan ngoãn thì ngươi yên ổn, ta yên ổn và mọi người yên ổn”, Diệp Thành vặn cổ, tay cầm chắc kiếm Xích Tiêu, sát khí ngút trời, hắn đã cứ vào cổ họng của Thần Tử Nhật Nguyệt.
“Ngươi muốn chết?”, Chuẩn Thánh Vương của Nhật Nguyệt Thần Giáo gằn lên phẫn nộ, sát khí không thể nào kiềm chế được hơn, nếu không phải vì kiêng dè sự an nguy của Thần Tử Nhật Nguyệt thì bọn họ đã tế ra sát trận đại thuật rồi.
“Thả người”, Diệp Thành hắng giọng.
“Nằm mơ”, tu sĩ tứ phương gằn lên phẫn nộ.
“Đừng ép ta ra tay”, ánh mắt Diệp Thành sắc lạnh, hắn vung tay trảm lìa một tay của Thần Tử Nhật Nguyệt, máu tươi bắn vọt, cảnh tượng này mới đẫm máu và vô cùng choán mắt.
“Ngươi...”
“Thả thì ta sẽ không thả”, Diệp Thành vung tay và trảm tiếp một cánh tay khác của Thần Tử Nhật Nguyệt.
“Thả người”, Chuẩn Thánh Vương của Nhật Nguyệt Thần Giáo nghiến răng nghiến lợi, cuối cùng cũng hạ lệnh này, bọn họ có lí do tin rằng Diệp Thành là một tên điên, việc gì hắn cũng làm ra được.
“Vậy mới phải chứ”, Diệp Thành vung tay, Hồng Trần vừa được thả ra thì đã bị thu vào trong đại đỉnh.
“Người đã thả, thả Thần Tử nhà ta ra”, Chuẩn Thánh Vương của Nhật Nguyệt Thần Giáo nhìn Diệp Thành chằm chằm.
“Thả, đương nhiên là ta sẽ thả”, nói rồi Diệp Thành kéo Thần Tử Nhật Nguyệt lùi về sau liên tiếp.
Thấy vậy, tu sĩ của Nhật Nguyệt Thần Giáo đều xông lên trước, rất nhiều người đã chuẩn bị bí thuật tuyệt sát, chỉ đợi Diệp Thành thả Thần Tử Nhật Nguyệt ra thì sẽ sát phạt đến giết Diệp Thành.
Có điều, bọn họ đã quá coi thường Diệp Thành, với hình thế hiện giờ sao hắn có thể khinh xuất thả người.
Chỉ thấy hắn tạo ra một đạo thân, dùng bí thuật cấm kị liên kết với sinh mệnh của Thần Tử Nhật Nguyệt khiến kẻ mạnh của Nhật Nguyệt Thần Giáo cứ thế phun ra máu, bọn họ đã đánh giá thấp trí thông minh của Diệp Thành.
Diệp Thành bắt đầu lùi về sau, chỉ để lại phân thân giữ lấy Thần Tử Nhật Nguyệt.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Ta không tin, ta không tin”, trong tiếng bàn tán xôn xao, Thần Tử Nhật Nguyệt gào thét vang vọng khắp hư thiên, trước đó hắn thể hiện vẻ tự cao nhưng lúc này lại chẳng khác gì một con chó, một kẻ cao cao tại thượng như hắn, sự tôn quý của hắn sao có thể khiến hắn chấp nhận sự thực thảm bại thế này, vả lại đối phương còn là một Chuẩn Thánh.“Ồn ào”, Diệp Thành phất tay, một đạo linh phù cứ thế bay vào miệng Thần Tử Nhật Nguyệt.Advertisement“Thả Thần Tử nhà ta ra”, tu sĩ của Nhật Nguyệt Thần Giáo phản ứng lại thì lao tới từ tứ phương, người nào người nấy mặt mày hung hãn, sát khí ngút trời, trấn áp khiến hư thiên nứt ra từng tấc một.“Ngoan ngoãn thì ngươi yên ổn, ta yên ổn và mọi người yên ổn”, Diệp Thành vặn cổ, tay cầm chắc kiếm Xích Tiêu, sát khí ngút trời, hắn đã cứ vào cổ họng của Thần Tử Nhật Nguyệt.“Ngươi muốn chết?”, Chuẩn Thánh Vương của Nhật Nguyệt Thần Giáo gằn lên phẫn nộ, sát khí không thể nào kiềm chế được hơn, nếu không phải vì kiêng dè sự an nguy của Thần Tử Nhật Nguyệt thì bọn họ đã tế ra sát trận đại thuật rồi.“Thả người”, Diệp Thành hắng giọng.“Nằm mơ”, tu sĩ tứ phương gằn lên phẫn nộ.“Đừng ép ta ra tay”, ánh mắt Diệp Thành sắc lạnh, hắn vung tay trảm lìa một tay của Thần Tử Nhật Nguyệt, máu tươi bắn vọt, cảnh tượng này mới đẫm máu và vô cùng choán mắt.“Ngươi...”“Thả thì ta sẽ không thả”, Diệp Thành vung tay và trảm tiếp một cánh tay khác của Thần Tử Nhật Nguyệt.“Thả người”, Chuẩn Thánh Vương của Nhật Nguyệt Thần Giáo nghiến răng nghiến lợi, cuối cùng cũng hạ lệnh này, bọn họ có lí do tin rằng Diệp Thành là một tên điên, việc gì hắn cũng làm ra được.“Vậy mới phải chứ”, Diệp Thành vung tay, Hồng Trần vừa được thả ra thì đã bị thu vào trong đại đỉnh.“Người đã thả, thả Thần Tử nhà ta ra”, Chuẩn Thánh Vương của Nhật Nguyệt Thần Giáo nhìn Diệp Thành chằm chằm.“Thả, đương nhiên là ta sẽ thả”, nói rồi Diệp Thành kéo Thần Tử Nhật Nguyệt lùi về sau liên tiếp.Thấy vậy, tu sĩ của Nhật Nguyệt Thần Giáo đều xông lên trước, rất nhiều người đã chuẩn bị bí thuật tuyệt sát, chỉ đợi Diệp Thành thả Thần Tử Nhật Nguyệt ra thì sẽ sát phạt đến giết Diệp Thành.Có điều, bọn họ đã quá coi thường Diệp Thành, với hình thế hiện giờ sao hắn có thể khinh xuất thả người.Chỉ thấy hắn tạo ra một đạo thân, dùng bí thuật cấm kị liên kết với sinh mệnh của Thần Tử Nhật Nguyệt khiến kẻ mạnh của Nhật Nguyệt Thần Giáo cứ thế phun ra máu, bọn họ đã đánh giá thấp trí thông minh của Diệp Thành.Diệp Thành bắt đầu lùi về sau, chỉ để lại phân thân giữ lấy Thần Tử Nhật Nguyệt.