Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 3692: Không phải là Thần Huyền Phong

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Không thể phủ nhận câu nói này của hắn rất có tác dụng, tu sĩ của Nhật Nguyệt Thần Giáo đâu dám đuổi theo.Được lắm!AdvertisementTu sĩ tứ phương nhìn mà tặc lưỡi, bọn họ vốn tưởng rằng Diệp Thành đến để nộp mạng, ai có thể ngờ tới lại có kết cục hoàn toàn trái ngược nhưu vậy, vả lại hắn còn rút lui an toàn.Lại nhìn tu sĩ của Nhật Nguyệt Thần Giáo, bọn họ tỏ ra vô cùng chuyên nghiệp, bao vây Thần Tử Nhật Nguyệt ba vòng trong ngoài không dám tiến lên trước, chỉ sợ đụng phải phân thân của Diệp Thành khiến phân thân nổ tung.Cho tới nửa canh giờ sau mới thấy phân thân hoá thành làn khói xanh.Giết!Giữa thiên địa vang vọng tiếng gào thét rầm trời, đó là Thần Tử Nhật Nguyệt, hắn như con chó điên khiến tu sĩ tứ phương sợ hãi rút lui, chỉ sợ khiến tên này càng thêm phẫn nộ.Còn lúc này, Diệp Thành đã đưa theo Hồng Trần bốc hơi tới nơi nào không rõ.Nhìn Diệp Thành đang điên cuồn bay đi, phía Yêu Vương tặc lưỡi, chuyển kiếp tới kiếp này rồi thì đương nhiên bọn họ biết Nhật Nguyệt Thần Giáo là thế lực thế nào, đó là thế lực lớn trong phạm vi hàng chục triệu dặm quanh đây.Nhưng thế lực lớn đến vậy lại chẳng làm gì được Diệp Thành, mất hết cả thể diện cũng vì hắn.Cho tới tận đêm khuya, Diệp Thành mới đáp xuống một cổ thành, hắn bỏ ra một nghìn nguyên thạch thuê một tiểu viên.Cho tới lúc này hắn mới thả Hồng Trần ra, đến cả phía Yêu Vương cũng được ra ngoài.Hồng Trần vẫn đờ đẫn như vậy, đôi mắt vô hồn, ông ta ngồi bất động như pho tượng như thể không quan tâm tới bất cứ thứ gì trên đời này, trầm tĩch im ắng còn hơn cả chết chóc.Diệp Thành tĩnh lặng quan sát, hắn chắc chắn Hồng Trần là Chuẩn Thánh, không có Lục Đạo Tiên Luân Nhãn, không có huyết mạch đặc biệt, chỉ là một tu sĩ bình thường không hơn không kém.Trong chốc lát, Diệp Thành mở tiên nhãn, hắn quan sát thật kĩ thần hải của Hồng Trần, điều khiến hắn phải nheo mắt đó là thần hải của Hồng Trần là một mớ hỗn độn, cho dù là tiên nhãn của hắn thì cũng không thể nhìn thấu.Ngoài điểm này ra thì hắn còn có thể cảm nhận được một luồng sức mạnh thần bí tiềm tàng trong cơ thể Hồng Trần khiến hắn khó có thể nắm bắt và khiến hắn phải kiêng dè.“Không phải là Thần Huyền Phong, có lẽ là Hồng Trần”, Yêu Vương cũng quan sát, ánh mắt thâm sâu khó dò.“Đều là Chuẩn Thánh, khả năng chiến đấu của Hồng Trần tuyệt đối không thể kém Diệp Thành”, Huyết Vương lên tiếng.Thần Tử Nhật Nguyệt có thể bắt hắn là vì hắn không phản kháng, nhưng nếu hắn phản kháng thì một chưởng thôi cũng đủ trấn áp Thần Tử Nhật Nguyệt rồi”, Quỷ Vương hít sâu, “ta căn bản không nhìn thấu hắn”.

Không thể phủ nhận câu nói này của hắn rất có tác dụng, tu sĩ của Nhật Nguyệt Thần Giáo đâu dám đuổi theo.

Được lắm!

Advertisement

Tu sĩ tứ phương nhìn mà tặc lưỡi, bọn họ vốn tưởng rằng Diệp Thành đến để nộp mạng, ai có thể ngờ tới lại có kết cục hoàn toàn trái ngược nhưu vậy, vả lại hắn còn rút lui an toàn.

Lại nhìn tu sĩ của Nhật Nguyệt Thần Giáo, bọn họ tỏ ra vô cùng chuyên nghiệp, bao vây Thần Tử Nhật Nguyệt ba vòng trong ngoài không dám tiến lên trước, chỉ sợ đụng phải phân thân của Diệp Thành khiến phân thân nổ tung.

Cho tới nửa canh giờ sau mới thấy phân thân hoá thành làn khói xanh.

Giết!

Giữa thiên địa vang vọng tiếng gào thét rầm trời, đó là Thần Tử Nhật Nguyệt, hắn như con chó điên khiến tu sĩ tứ phương sợ hãi rút lui, chỉ sợ khiến tên này càng thêm phẫn nộ.

Còn lúc này, Diệp Thành đã đưa theo Hồng Trần bốc hơi tới nơi nào không rõ.

Nhìn Diệp Thành đang điên cuồn bay đi, phía Yêu Vương tặc lưỡi, chuyển kiếp tới kiếp này rồi thì đương nhiên bọn họ biết Nhật Nguyệt Thần Giáo là thế lực thế nào, đó là thế lực lớn trong phạm vi hàng chục triệu dặm quanh đây.

Nhưng thế lực lớn đến vậy lại chẳng làm gì được Diệp Thành, mất hết cả thể diện cũng vì hắn.

Cho tới tận đêm khuya, Diệp Thành mới đáp xuống một cổ thành, hắn bỏ ra một nghìn nguyên thạch thuê một tiểu viên.

Cho tới lúc này hắn mới thả Hồng Trần ra, đến cả phía Yêu Vương cũng được ra ngoài.

Hồng Trần vẫn đờ đẫn như vậy, đôi mắt vô hồn, ông ta ngồi bất động như pho tượng như thể không quan tâm tới bất cứ thứ gì trên đời này, trầm tĩch im ắng còn hơn cả chết chóc.

Diệp Thành tĩnh lặng quan sát, hắn chắc chắn Hồng Trần là Chuẩn Thánh, không có Lục Đạo Tiên Luân Nhãn, không có huyết mạch đặc biệt, chỉ là một tu sĩ bình thường không hơn không kém.

Trong chốc lát, Diệp Thành mở tiên nhãn, hắn quan sát thật kĩ thần hải của Hồng Trần, điều khiến hắn phải nheo mắt đó là thần hải của Hồng Trần là một mớ hỗn độn, cho dù là tiên nhãn của hắn thì cũng không thể nhìn thấu.

Ngoài điểm này ra thì hắn còn có thể cảm nhận được một luồng sức mạnh thần bí tiềm tàng trong cơ thể Hồng Trần khiến hắn khó có thể nắm bắt và khiến hắn phải kiêng dè.

“Không phải là Thần Huyền Phong, có lẽ là Hồng Trần”, Yêu Vương cũng quan sát, ánh mắt thâm sâu khó dò.

“Đều là Chuẩn Thánh, khả năng chiến đấu của Hồng Trần tuyệt đối không thể kém Diệp Thành”, Huyết Vương lên tiếng.

Thần Tử Nhật Nguyệt có thể bắt hắn là vì hắn không phản kháng, nhưng nếu hắn phản kháng thì một chưởng thôi cũng đủ trấn áp Thần Tử Nhật Nguyệt rồi”, Quỷ Vương hít sâu, “ta căn bản không nhìn thấu hắn”.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Không thể phủ nhận câu nói này của hắn rất có tác dụng, tu sĩ của Nhật Nguyệt Thần Giáo đâu dám đuổi theo.Được lắm!AdvertisementTu sĩ tứ phương nhìn mà tặc lưỡi, bọn họ vốn tưởng rằng Diệp Thành đến để nộp mạng, ai có thể ngờ tới lại có kết cục hoàn toàn trái ngược nhưu vậy, vả lại hắn còn rút lui an toàn.Lại nhìn tu sĩ của Nhật Nguyệt Thần Giáo, bọn họ tỏ ra vô cùng chuyên nghiệp, bao vây Thần Tử Nhật Nguyệt ba vòng trong ngoài không dám tiến lên trước, chỉ sợ đụng phải phân thân của Diệp Thành khiến phân thân nổ tung.Cho tới nửa canh giờ sau mới thấy phân thân hoá thành làn khói xanh.Giết!Giữa thiên địa vang vọng tiếng gào thét rầm trời, đó là Thần Tử Nhật Nguyệt, hắn như con chó điên khiến tu sĩ tứ phương sợ hãi rút lui, chỉ sợ khiến tên này càng thêm phẫn nộ.Còn lúc này, Diệp Thành đã đưa theo Hồng Trần bốc hơi tới nơi nào không rõ.Nhìn Diệp Thành đang điên cuồn bay đi, phía Yêu Vương tặc lưỡi, chuyển kiếp tới kiếp này rồi thì đương nhiên bọn họ biết Nhật Nguyệt Thần Giáo là thế lực thế nào, đó là thế lực lớn trong phạm vi hàng chục triệu dặm quanh đây.Nhưng thế lực lớn đến vậy lại chẳng làm gì được Diệp Thành, mất hết cả thể diện cũng vì hắn.Cho tới tận đêm khuya, Diệp Thành mới đáp xuống một cổ thành, hắn bỏ ra một nghìn nguyên thạch thuê một tiểu viên.Cho tới lúc này hắn mới thả Hồng Trần ra, đến cả phía Yêu Vương cũng được ra ngoài.Hồng Trần vẫn đờ đẫn như vậy, đôi mắt vô hồn, ông ta ngồi bất động như pho tượng như thể không quan tâm tới bất cứ thứ gì trên đời này, trầm tĩch im ắng còn hơn cả chết chóc.Diệp Thành tĩnh lặng quan sát, hắn chắc chắn Hồng Trần là Chuẩn Thánh, không có Lục Đạo Tiên Luân Nhãn, không có huyết mạch đặc biệt, chỉ là một tu sĩ bình thường không hơn không kém.Trong chốc lát, Diệp Thành mở tiên nhãn, hắn quan sát thật kĩ thần hải của Hồng Trần, điều khiến hắn phải nheo mắt đó là thần hải của Hồng Trần là một mớ hỗn độn, cho dù là tiên nhãn của hắn thì cũng không thể nhìn thấu.Ngoài điểm này ra thì hắn còn có thể cảm nhận được một luồng sức mạnh thần bí tiềm tàng trong cơ thể Hồng Trần khiến hắn khó có thể nắm bắt và khiến hắn phải kiêng dè.“Không phải là Thần Huyền Phong, có lẽ là Hồng Trần”, Yêu Vương cũng quan sát, ánh mắt thâm sâu khó dò.“Đều là Chuẩn Thánh, khả năng chiến đấu của Hồng Trần tuyệt đối không thể kém Diệp Thành”, Huyết Vương lên tiếng.Thần Tử Nhật Nguyệt có thể bắt hắn là vì hắn không phản kháng, nhưng nếu hắn phản kháng thì một chưởng thôi cũng đủ trấn áp Thần Tử Nhật Nguyệt rồi”, Quỷ Vương hít sâu, “ta căn bản không nhìn thấu hắn”.

Chương 3692: Không phải là Thần Huyền Phong