Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 3706: “Bảo bối có lẽ không ít”,

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Hai người này do ta bảo vệ, cút đi”, Kì Vương tế ra lớp bảo vệ, phẫn nộ nhìn chín người.“Một Chuẩn Thánh, muốn chết à?”, một Thánh Nhân hắng giọng vung kiếm trảm tới.Advertisement“Mẹ kiếp”, Kì Vương mắng chửi, phần trán có thần mang bay ra đánh tan kiếm mang kia.“Chết đi”, Thánh Nhân thứ hai sát phạt đến, một tay như thần đao trảm tới khiến Kì Vương lảo đảo, Kì Vương còn chưa đứng vững đã bị một chưởng của Thánh Nhân thứ ba đánh tới mức máu me be bét.“Trấn áp”, lại có ba Thánh Nhân tới, bọn họ liên thủ, hợp sức xoay chuyển lư đồng, trấn áp từ trên cao xuống, Kì Vương vốn dĩ bị thương thì lập tức bị trấn áp đến mức không đứng dậy nổi.“Có gan thì đánh một một với ta”, Kì Vương phẫn nộ, nó muốn đứng lên nhưng lại bị trấn áp không thể cử động, mặc dù là Chuẩn Thánh nhưng khả năng của nó là tìm bảo bối chứ không có khả năng chiến đấu, không thể nào so sánh được với Diệp Thành và Cơ Tuyết Băng chứ đừng nói là chín Thánh Nhân kia.“Không biết tự lượng sức”, nghe giọng phẫn nộ của Kì Vương, chín Thánh Nhân cứ thế ngó lơ, bọn họ nhìn chằm chằm vào Diệp Thành và Cơ Tuyết Băng vả lại cùng vây lên, người nào người nấy hung quang rõ rệt.“Hai người tỉnh lại đi chứ?”, Kì Vương bất lực, nó điên cuồng gào thét phía sau lưng Diệp Thành và Cơ Tuyết Băng, “cho dù là một người tỉnh lại cũng được mà, làm thế này thì chúng ta tiêu đời cả lũ đấy”.Thế nhưng dù cho Kì Vương có thét gào thế nào thì Diệp Thành và Cơ Tuyết Băng cũng không nghe thấy, hoặc có thể nghe thấy nhưng không có sức đứng dậy, nếu trách thì chỉ có thể trách thiên khiển này quá hung hãn.Đúng như Kì Vương nghĩ, cả hai người họ còn khó bảo vệ được bản thân chứ nói gì đến chiến đấu.“Bảo bối có lẽ không ít”, một Thánh Nhân cười tôi độc, ông ta giơ sát kiếm đẫm máu lên.Thế nhưng đúng lúc này, một đạo thần hồng bay từ xa tới đánh trúng vào sát kiếm kia khiến nó bay đi, cho dù là Thánh Nhân đó thì cũng không ngoại lệ.“Kẻ nào?”, tám người còn lại quay đầu nhìn về phía thần hồng đang bay từ phía xa tới.Nơi đó, có một bóng hình mặc y phục trắng đang bay về phía này, trông như tiên tử trong mộng cảnh, đôi mắt long lanh nước, thần sắc điềm tĩnh, mái tóc dài bồng bềnh, mỗi một lọn tóc đều được nhuốm quang hoa, sự thánh khiết của cô không nhuốm chút bụi trần, vạn vật chỉ như tô điểm thêm cho sắc đẹp của cô.Nữ tử đó rất quen, và nhìn kĩ thì đúng là người quen rồi.“Sở Linh Ngọc”, Diệp Thành đang nhắm mắt khoé miệng chợt nở nụ cười như biết được người tới là ai chuyển kiếp, đệ tử chân truyền của Chư Thiên Kiếm Thần, quả nhiên phong hoa tuyệt đại”.Khi Diệp Thành lẩm bẩm thì Sở Linh Ngọc đã nhẹ nhàng đi đến, cô ta thờ ơ đứng nhìn, không chút rung động.Giết cô ta!

“Hai người này do ta bảo vệ, cút đi”, Kì Vương tế ra lớp bảo vệ, phẫn nộ nhìn chín người.

“Một Chuẩn Thánh, muốn chết à?”, một Thánh Nhân hắng giọng vung kiếm trảm tới.

Advertisement

“Mẹ kiếp”, Kì Vương mắng chửi, phần trán có thần mang bay ra đánh tan kiếm mang kia.

“Chết đi”, Thánh Nhân thứ hai sát phạt đến, một tay như thần đao trảm tới khiến Kì Vương lảo đảo, Kì Vương còn chưa đứng vững đã bị một chưởng của Thánh Nhân thứ ba đánh tới mức máu me be bét.

“Trấn áp”, lại có ba Thánh Nhân tới, bọn họ liên thủ, hợp sức xoay chuyển lư đồng, trấn áp từ trên cao xuống, Kì Vương vốn dĩ bị thương thì lập tức bị trấn áp đến mức không đứng dậy nổi.

“Có gan thì đánh một một với ta”, Kì Vương phẫn nộ, nó muốn đứng lên nhưng lại bị trấn áp không thể cử động, mặc dù là Chuẩn Thánh nhưng khả năng của nó là tìm bảo bối chứ không có khả năng chiến đấu, không thể nào so sánh được với Diệp Thành và Cơ Tuyết Băng chứ đừng nói là chín Thánh Nhân kia.

“Không biết tự lượng sức”, nghe giọng phẫn nộ của Kì Vương, chín Thánh Nhân cứ thế ngó lơ, bọn họ nhìn chằm chằm vào Diệp Thành và Cơ Tuyết Băng vả lại cùng vây lên, người nào người nấy hung quang rõ rệt.

“Hai người tỉnh lại đi chứ?”, Kì Vương bất lực, nó điên cuồng gào thét phía sau lưng Diệp Thành và Cơ Tuyết Băng, “cho dù là một người tỉnh lại cũng được mà, làm thế này thì chúng ta tiêu đời cả lũ đấy”.

Thế nhưng dù cho Kì Vương có thét gào thế nào thì Diệp Thành và Cơ Tuyết Băng cũng không nghe thấy, hoặc có thể nghe thấy nhưng không có sức đứng dậy, nếu trách thì chỉ có thể trách thiên khiển này quá hung hãn.

Đúng như Kì Vương nghĩ, cả hai người họ còn khó bảo vệ được bản thân chứ nói gì đến chiến đấu.

“Bảo bối có lẽ không ít”, một Thánh Nhân cười tôi độc, ông ta giơ sát kiếm đẫm máu lên.

Thế nhưng đúng lúc này, một đạo thần hồng bay từ xa tới đánh trúng vào sát kiếm kia khiến nó bay đi, cho dù là Thánh Nhân đó thì cũng không ngoại lệ.

“Kẻ nào?”, tám người còn lại quay đầu nhìn về phía thần hồng đang bay từ phía xa tới.

Nơi đó, có một bóng hình mặc y phục trắng đang bay về phía này, trông như tiên tử trong mộng cảnh, đôi mắt long lanh nước, thần sắc điềm tĩnh, mái tóc dài bồng bềnh, mỗi một lọn tóc đều được nhuốm quang hoa, sự thánh khiết của cô không nhuốm chút bụi trần, vạn vật chỉ như tô điểm thêm cho sắc đẹp của cô.

Nữ tử đó rất quen, và nhìn kĩ thì đúng là người quen rồi.

“Sở Linh Ngọc”, Diệp Thành đang nhắm mắt khoé miệng chợt nở nụ cười như biết được người tới là ai chuyển kiếp, đệ tử chân truyền của Chư Thiên Kiếm Thần, quả nhiên phong hoa tuyệt đại”.

Khi Diệp Thành lẩm bẩm thì Sở Linh Ngọc đã nhẹ nhàng đi đến, cô ta thờ ơ đứng nhìn, không chút rung động.

Giết cô ta!

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Hai người này do ta bảo vệ, cút đi”, Kì Vương tế ra lớp bảo vệ, phẫn nộ nhìn chín người.“Một Chuẩn Thánh, muốn chết à?”, một Thánh Nhân hắng giọng vung kiếm trảm tới.Advertisement“Mẹ kiếp”, Kì Vương mắng chửi, phần trán có thần mang bay ra đánh tan kiếm mang kia.“Chết đi”, Thánh Nhân thứ hai sát phạt đến, một tay như thần đao trảm tới khiến Kì Vương lảo đảo, Kì Vương còn chưa đứng vững đã bị một chưởng của Thánh Nhân thứ ba đánh tới mức máu me be bét.“Trấn áp”, lại có ba Thánh Nhân tới, bọn họ liên thủ, hợp sức xoay chuyển lư đồng, trấn áp từ trên cao xuống, Kì Vương vốn dĩ bị thương thì lập tức bị trấn áp đến mức không đứng dậy nổi.“Có gan thì đánh một một với ta”, Kì Vương phẫn nộ, nó muốn đứng lên nhưng lại bị trấn áp không thể cử động, mặc dù là Chuẩn Thánh nhưng khả năng của nó là tìm bảo bối chứ không có khả năng chiến đấu, không thể nào so sánh được với Diệp Thành và Cơ Tuyết Băng chứ đừng nói là chín Thánh Nhân kia.“Không biết tự lượng sức”, nghe giọng phẫn nộ của Kì Vương, chín Thánh Nhân cứ thế ngó lơ, bọn họ nhìn chằm chằm vào Diệp Thành và Cơ Tuyết Băng vả lại cùng vây lên, người nào người nấy hung quang rõ rệt.“Hai người tỉnh lại đi chứ?”, Kì Vương bất lực, nó điên cuồng gào thét phía sau lưng Diệp Thành và Cơ Tuyết Băng, “cho dù là một người tỉnh lại cũng được mà, làm thế này thì chúng ta tiêu đời cả lũ đấy”.Thế nhưng dù cho Kì Vương có thét gào thế nào thì Diệp Thành và Cơ Tuyết Băng cũng không nghe thấy, hoặc có thể nghe thấy nhưng không có sức đứng dậy, nếu trách thì chỉ có thể trách thiên khiển này quá hung hãn.Đúng như Kì Vương nghĩ, cả hai người họ còn khó bảo vệ được bản thân chứ nói gì đến chiến đấu.“Bảo bối có lẽ không ít”, một Thánh Nhân cười tôi độc, ông ta giơ sát kiếm đẫm máu lên.Thế nhưng đúng lúc này, một đạo thần hồng bay từ xa tới đánh trúng vào sát kiếm kia khiến nó bay đi, cho dù là Thánh Nhân đó thì cũng không ngoại lệ.“Kẻ nào?”, tám người còn lại quay đầu nhìn về phía thần hồng đang bay từ phía xa tới.Nơi đó, có một bóng hình mặc y phục trắng đang bay về phía này, trông như tiên tử trong mộng cảnh, đôi mắt long lanh nước, thần sắc điềm tĩnh, mái tóc dài bồng bềnh, mỗi một lọn tóc đều được nhuốm quang hoa, sự thánh khiết của cô không nhuốm chút bụi trần, vạn vật chỉ như tô điểm thêm cho sắc đẹp của cô.Nữ tử đó rất quen, và nhìn kĩ thì đúng là người quen rồi.“Sở Linh Ngọc”, Diệp Thành đang nhắm mắt khoé miệng chợt nở nụ cười như biết được người tới là ai chuyển kiếp, đệ tử chân truyền của Chư Thiên Kiếm Thần, quả nhiên phong hoa tuyệt đại”.Khi Diệp Thành lẩm bẩm thì Sở Linh Ngọc đã nhẹ nhàng đi đến, cô ta thờ ơ đứng nhìn, không chút rung động.Giết cô ta!

Chương 3706: “Bảo bối có lẽ không ít”,