“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 3707: “Không thiếu của ngươi đâu”,
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Phá!Chín Thánh Nhân cũng không dễ bị khống chế, hợp lực huy động một chiếc thần đao đen kịt, lạnh lẽo.AdvertisementĐó là Chuẩn Thánh Vương binh đáng sợ, trên đó còn có máu tươi chưa khô, không biết đã chém giết bao nhiêu sinh linh, một khi bị chém vào sẽ có những tiếng lệ quỷ gào khóc, uy lực của nó cũng vô cùng cường hãn, một đao chém đứt tiên hà, dù là bầu trời sao mênh mông cũng bị nó phá vỡ.Sở Linh Ngọc vẫn không nói gì, nhẹ nhàng bước đi, di chuyển tới trước mặt Thánh Nhân tóc đỏ, ngón tay óng ánh khép lại, kiếm khí rực rỡ và huỷ diệt lượn quanh, Thánh Nhân đó bị chém chết ngay tại chỗ.Thấy vậy, sắc mặt tám Thánh Nhân còn lại đột ngột thay đổi.Giờ phút này, Sở Linh Ngọc lại lần nữa phóng tới, thân hình quỷ dị như ma, đến khi cô ta rời đi, Thánh Nhân thứ hai đã tan thành mây khói, nguyên thần cũng không tránh khỏi kiếp nạn bị huỷ diệt, đến tiếng gào thét cũng chẳng kịp thốt lên.Cảnh tượng tiếp theo thực sự rợn người, mỗi nơi Sở Linh Ngọc đi qua đều có một Thánh Nhân bị giết, không ai đỡ nổi một chiêu trong tay cô ta, Kỳ Vương nhìn thấy cũng phải sững sờ.Máu nhuộm đầy tinh không, trong huyết vụ rợp trời, Thánh Nhân cuối cùng cũng không thoát khỏi kiếp nạn.Lúc này Sở Linh Ngọc mới đáp xuống từ trên hư thiên vời vợi, chậm rãi đi tới, khẽ cau mày nhìn Cơ Tuyết Băng, dường như đã nhận ra Cơ Tuyết Băng, và dường như cũng đã nhận ra cô ta có chỗ nào không ổn.Sở Linh Ngọc rời mắt khỏi Cơ Tuyết Băng, nhìn sang Diệp Thành bên cạnh lại càng nhíu mày chặt hơn, cô ta không biết vì sao Diệp Thành cũng chọc giận ông trời, hơn nữa thiên khiển còn đáng sợ hơn cả Cơ Tuyết Băng.Khi nhìn thấy mặt Diệp Thành, thần trí của cô ta chợt có một thoáng ngẩn ngơ, cảm giác quen thuộc nhàn nhạt hiện lên, dường như đã nhìn thấy hắn ở đâu đó nhưng lại không nhớ ra được, chỉ là trông hắn rất quen.“Ta nói này người đẹp, cô giải trừ cấm chế cho ta trước được không?”, Kỳ Vương mong ngóng nhìn Sở Linh Ngọc, chín Thánh Nhân dễ dàng bị g**t ch*t, còn nó vẫn đang bị bí pháp phong cấm trói chặt cơ thể.Sở Linh Ngọc không lên tiếng, vừa nhìn Diệp Thành vừa phất tay giải trừ cấm chế cho Kỳ Vương.“Ta biết mà, lừa gia ta người hiền tự có thiên tướng”, Kỳ Vương mặt dày cười toe toét, bốn vó lừa giơ lên, nhảy vài vòng trên hư thiên, rất bất cần đời.“Lần này vẫn chưa trả bảo bối cho ta à?”, vui chơi một hồi nó mới chạy lại, hai mắt lừa nhìn chăm chăm vào túi đựng đồ của Diệp Thành: “Lần này nếu là ta thì ngươi đã chết từ lâu rồi, lão tử không đòi tiền thù lao của ngươi nữa, chỉ cần trả lại chuông đựng đồ cho ta là được”.“Không thiếu của ngươi đâu”, Diệp Thành truyền âm tới rồi lại chìm vào im lặng, mắt thần thức không quên nhìn Sở Linh Ngọc, cô ta vẫn đứng đó, yên lặng nhìn hắn.Màn đêm lại chìm vào tĩnh lặng.Vùng thiên địa này đã được Sở Linh Ngọc lập kết giới, đề phòng lại có kẻ đến gây rối.Lại nhìn tới Diệp Thành và Cơ Tuyết Băng, vẻ mặt họ đã không còn quá đau đớn nữa, có lẽ là đã vượt qua khoảng thời gian gian nan nhất, lúc này họ như cỏ khô đang khôi phục, hồi phục chỉ là vấn đề thời gian.
Phá!
Chín Thánh Nhân cũng không dễ bị khống chế, hợp lực huy động một chiếc thần đao đen kịt, lạnh lẽo.
Advertisement
Đó là Chuẩn Thánh Vương binh đáng sợ, trên đó còn có máu tươi chưa khô, không biết đã chém giết bao nhiêu sinh linh, một khi bị chém vào sẽ có những tiếng lệ quỷ gào khóc, uy lực của nó cũng vô cùng cường hãn, một đao chém đứt tiên hà, dù là bầu trời sao mênh mông cũng bị nó phá vỡ.
Sở Linh Ngọc vẫn không nói gì, nhẹ nhàng bước đi, di chuyển tới trước mặt Thánh Nhân tóc đỏ, ngón tay óng ánh khép lại, kiếm khí rực rỡ và huỷ diệt lượn quanh, Thánh Nhân đó bị chém chết ngay tại chỗ.
Thấy vậy, sắc mặt tám Thánh Nhân còn lại đột ngột thay đổi.
Giờ phút này, Sở Linh Ngọc lại lần nữa phóng tới, thân hình quỷ dị như ma, đến khi cô ta rời đi, Thánh Nhân thứ hai đã tan thành mây khói, nguyên thần cũng không tránh khỏi kiếp nạn bị huỷ diệt, đến tiếng gào thét cũng chẳng kịp thốt lên.
Cảnh tượng tiếp theo thực sự rợn người, mỗi nơi Sở Linh Ngọc đi qua đều có một Thánh Nhân bị giết, không ai đỡ nổi một chiêu trong tay cô ta, Kỳ Vương nhìn thấy cũng phải sững sờ.
Máu nhuộm đầy tinh không, trong huyết vụ rợp trời, Thánh Nhân cuối cùng cũng không thoát khỏi kiếp nạn.
Lúc này Sở Linh Ngọc mới đáp xuống từ trên hư thiên vời vợi, chậm rãi đi tới, khẽ cau mày nhìn Cơ Tuyết Băng, dường như đã nhận ra Cơ Tuyết Băng, và dường như cũng đã nhận ra cô ta có chỗ nào không ổn.
Sở Linh Ngọc rời mắt khỏi Cơ Tuyết Băng, nhìn sang Diệp Thành bên cạnh lại càng nhíu mày chặt hơn, cô ta không biết vì sao Diệp Thành cũng chọc giận ông trời, hơn nữa thiên khiển còn đáng sợ hơn cả Cơ Tuyết Băng.
Khi nhìn thấy mặt Diệp Thành, thần trí của cô ta chợt có một thoáng ngẩn ngơ, cảm giác quen thuộc nhàn nhạt hiện lên, dường như đã nhìn thấy hắn ở đâu đó nhưng lại không nhớ ra được, chỉ là trông hắn rất quen.
“Ta nói này người đẹp, cô giải trừ cấm chế cho ta trước được không?”, Kỳ Vương mong ngóng nhìn Sở Linh Ngọc, chín Thánh Nhân dễ dàng bị g**t ch*t, còn nó vẫn đang bị bí pháp phong cấm trói chặt cơ thể.
Sở Linh Ngọc không lên tiếng, vừa nhìn Diệp Thành vừa phất tay giải trừ cấm chế cho Kỳ Vương.
“Ta biết mà, lừa gia ta người hiền tự có thiên tướng”, Kỳ Vương mặt dày cười toe toét, bốn vó lừa giơ lên, nhảy vài vòng trên hư thiên, rất bất cần đời.
“Lần này vẫn chưa trả bảo bối cho ta à?”, vui chơi một hồi nó mới chạy lại, hai mắt lừa nhìn chăm chăm vào túi đựng đồ của Diệp Thành: “Lần này nếu là ta thì ngươi đã chết từ lâu rồi, lão tử không đòi tiền thù lao của ngươi nữa, chỉ cần trả lại chuông đựng đồ cho ta là được”.
“Không thiếu của ngươi đâu”, Diệp Thành truyền âm tới rồi lại chìm vào im lặng, mắt thần thức không quên nhìn Sở Linh Ngọc, cô ta vẫn đứng đó, yên lặng nhìn hắn.
Màn đêm lại chìm vào tĩnh lặng.
Vùng thiên địa này đã được Sở Linh Ngọc lập kết giới, đề phòng lại có kẻ đến gây rối.
Lại nhìn tới Diệp Thành và Cơ Tuyết Băng, vẻ mặt họ đã không còn quá đau đớn nữa, có lẽ là đã vượt qua khoảng thời gian gian nan nhất, lúc này họ như cỏ khô đang khôi phục, hồi phục chỉ là vấn đề thời gian.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Phá!Chín Thánh Nhân cũng không dễ bị khống chế, hợp lực huy động một chiếc thần đao đen kịt, lạnh lẽo.AdvertisementĐó là Chuẩn Thánh Vương binh đáng sợ, trên đó còn có máu tươi chưa khô, không biết đã chém giết bao nhiêu sinh linh, một khi bị chém vào sẽ có những tiếng lệ quỷ gào khóc, uy lực của nó cũng vô cùng cường hãn, một đao chém đứt tiên hà, dù là bầu trời sao mênh mông cũng bị nó phá vỡ.Sở Linh Ngọc vẫn không nói gì, nhẹ nhàng bước đi, di chuyển tới trước mặt Thánh Nhân tóc đỏ, ngón tay óng ánh khép lại, kiếm khí rực rỡ và huỷ diệt lượn quanh, Thánh Nhân đó bị chém chết ngay tại chỗ.Thấy vậy, sắc mặt tám Thánh Nhân còn lại đột ngột thay đổi.Giờ phút này, Sở Linh Ngọc lại lần nữa phóng tới, thân hình quỷ dị như ma, đến khi cô ta rời đi, Thánh Nhân thứ hai đã tan thành mây khói, nguyên thần cũng không tránh khỏi kiếp nạn bị huỷ diệt, đến tiếng gào thét cũng chẳng kịp thốt lên.Cảnh tượng tiếp theo thực sự rợn người, mỗi nơi Sở Linh Ngọc đi qua đều có một Thánh Nhân bị giết, không ai đỡ nổi một chiêu trong tay cô ta, Kỳ Vương nhìn thấy cũng phải sững sờ.Máu nhuộm đầy tinh không, trong huyết vụ rợp trời, Thánh Nhân cuối cùng cũng không thoát khỏi kiếp nạn.Lúc này Sở Linh Ngọc mới đáp xuống từ trên hư thiên vời vợi, chậm rãi đi tới, khẽ cau mày nhìn Cơ Tuyết Băng, dường như đã nhận ra Cơ Tuyết Băng, và dường như cũng đã nhận ra cô ta có chỗ nào không ổn.Sở Linh Ngọc rời mắt khỏi Cơ Tuyết Băng, nhìn sang Diệp Thành bên cạnh lại càng nhíu mày chặt hơn, cô ta không biết vì sao Diệp Thành cũng chọc giận ông trời, hơn nữa thiên khiển còn đáng sợ hơn cả Cơ Tuyết Băng.Khi nhìn thấy mặt Diệp Thành, thần trí của cô ta chợt có một thoáng ngẩn ngơ, cảm giác quen thuộc nhàn nhạt hiện lên, dường như đã nhìn thấy hắn ở đâu đó nhưng lại không nhớ ra được, chỉ là trông hắn rất quen.“Ta nói này người đẹp, cô giải trừ cấm chế cho ta trước được không?”, Kỳ Vương mong ngóng nhìn Sở Linh Ngọc, chín Thánh Nhân dễ dàng bị g**t ch*t, còn nó vẫn đang bị bí pháp phong cấm trói chặt cơ thể.Sở Linh Ngọc không lên tiếng, vừa nhìn Diệp Thành vừa phất tay giải trừ cấm chế cho Kỳ Vương.“Ta biết mà, lừa gia ta người hiền tự có thiên tướng”, Kỳ Vương mặt dày cười toe toét, bốn vó lừa giơ lên, nhảy vài vòng trên hư thiên, rất bất cần đời.“Lần này vẫn chưa trả bảo bối cho ta à?”, vui chơi một hồi nó mới chạy lại, hai mắt lừa nhìn chăm chăm vào túi đựng đồ của Diệp Thành: “Lần này nếu là ta thì ngươi đã chết từ lâu rồi, lão tử không đòi tiền thù lao của ngươi nữa, chỉ cần trả lại chuông đựng đồ cho ta là được”.“Không thiếu của ngươi đâu”, Diệp Thành truyền âm tới rồi lại chìm vào im lặng, mắt thần thức không quên nhìn Sở Linh Ngọc, cô ta vẫn đứng đó, yên lặng nhìn hắn.Màn đêm lại chìm vào tĩnh lặng.Vùng thiên địa này đã được Sở Linh Ngọc lập kết giới, đề phòng lại có kẻ đến gây rối.Lại nhìn tới Diệp Thành và Cơ Tuyết Băng, vẻ mặt họ đã không còn quá đau đớn nữa, có lẽ là đã vượt qua khoảng thời gian gian nan nhất, lúc này họ như cỏ khô đang khôi phục, hồi phục chỉ là vấn đề thời gian.