Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 3738: “Có phải chúng ta rất mất mặt không?”

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Chút quà nhỏ của vãn bối, xin tiền bối vui lòng đón nhận”, thần tử Nhật Nguyệt hoàn toàn phớt lờ Diệp Thành và Kỳ Vương, lấy một viên thần châu trong túi ra đưa cho bà lão Thánh Vương đón khách.“Thần tử Nhật Nguyệt có lòng quá”, bà lão nhận lấy, càng cười tươi hơn, dường như bà ta đã nhìn ra được độ phi thường của thần châu ấy, bà ta thích nhất kiểu người khéo hiểu lòng người này.Advertisement“Mời thần tử vào trong”, các nữ đệ tử của Dao Trì phất tay áo làm động tác mời, ai nấy đều cười ngọt ngào, chỉ tại thần tử Nhật Nguyệt cũng hơi đẹp trai, các cô nhìn thấy mà lòng rạo rực, nói thẳng ra là si mê.“Được, được”, thần tử Nhật Nguyệt phất nhẹ chiếc quạt sơn hà, phong độ phóng khoáng, trước khi đi còn nhếch môi nhìn Diệp Thành và Kỳ Vương phía sau.“Không phải ta nói phét với ngươi đâu, người như hắn, một mình ta có thể đánh mười tên”, Kỳ Vương nhìn theo bóng lưng thần tử Nhật Nguyệt rời đi, nghiêm túc nói, thoáng chốc lấy lại vẻ ngông nghênh.“Còn không lui đi?”, bà lão liếc nhìn hai người, lại tăng thêm vẻ uy nghiêm vô thượng.“Chúng ta thật sự là bạn cũ của thần nữ nhà bà”, Kỳ Vương vuốt tóc: “Mấy ngày trước chúng ta còn cùng nhau đi dạo thanh lâu đó, hai bà không tin thì gọi ra đây hỏi thử xem!”“Hoang đường”, bà lão nổi giận, quát lớn làm đầu óc Kỳ Vương ong ong, đến Diệp Thành cũng bị tiếng hét ấy làm cho trước mắt toàn sao: “Các ngươi mà còn quấy rối nữa thì đừng trách lão thân nghiêm trị”.“Đi đi đi”, Diệp Thành vừa dụi mắt vừa kéo Kỳ Vương còn đang lảo đảo rời đi, tên này ăn nói không biết giữ kẽ chút nào, chuyện gì cũng nói ra, không mắng ngươi thì mắng ai!Vì thế hai người còn chưa vào sơn môn đã bị quát đuổi đi, hơn nữa đi đường còn lảo đảo lắc lư, tiếng quát giận dữ của Thánh Vương không phải người bình thường có thể chịu nổi, không hộc máu là tốt lắm rồi.Hai người đi thẳng tới nơi cách sơn môn trăm trượng mới dừng lại, ngồi xổm hai bên đường khiến những người tới tham dự đại hội đi vào sơn môn đều quan sát họ một lượt.“Có phải chúng ta rất mất mặt không?”, Kỳ Vương mặt dày lau vết máu chảy ra từ lỗ mũi, đến giờ đầu óc hắn ta mới bình thường lại, nhưng máu mũi lại chảy ra hơi nhiều.“Đi cùng ngươi, tới đâu cũng mất mặt”, Diệp Thành khinh thường nhìn Kỳ Vương.“Đừng đùa”.“Xuỳ”, Diệp Thành chẳng quan tâm, lấy vò rượu ra ngồi bệt xuống đất, vừa uống rượu vừa nhìn từng người đi qua, ai cũng có thiệp mời.Hắn còn thấy không ít người quen, chẳng hạn như người của Thái Thanh Cung, Chí Tôn Thành, Phiếu Miểu Cung, từ rất xa hắn đã nhìn thấy thần tử Thái Thanh, thần tử Chí Tôn và thần tử Phiếu Miểu.Ba tên kiêu ngạo hống hách, dường như được Dao Trì Thánh Địa mời là rất có thể diện, khi đi qua nhìn thấy Diệp Thành và Kỳ Vương, đến ánh mắt nhìn hai người họ cũng đều ngạo nghễ.Diệp Thành thẳng thừng phớt lờ, nếu có thể, hắn sẽ bớt chút thời gian quay lại đập cho bọn chúng một trận.Ngoài đám Thái Thanh Cung, thần tử của Thiên Phạt Thánh Địa, Vũ Hoá Thần Triều và Thương Linh Điện cũng tới.

“Chút quà nhỏ của vãn bối, xin tiền bối vui lòng đón nhận”, thần tử Nhật Nguyệt hoàn toàn phớt lờ Diệp Thành và Kỳ Vương, lấy một viên thần châu trong túi ra đưa cho bà lão Thánh Vương đón khách.

“Thần tử Nhật Nguyệt có lòng quá”, bà lão nhận lấy, càng cười tươi hơn, dường như bà ta đã nhìn ra được độ phi thường của thần châu ấy, bà ta thích nhất kiểu người khéo hiểu lòng người này.

Advertisement

“Mời thần tử vào trong”, các nữ đệ tử của Dao Trì phất tay áo làm động tác mời, ai nấy đều cười ngọt ngào, chỉ tại thần tử Nhật Nguyệt cũng hơi đẹp trai, các cô nhìn thấy mà lòng rạo rực, nói thẳng ra là si mê.

“Được, được”, thần tử Nhật Nguyệt phất nhẹ chiếc quạt sơn hà, phong độ phóng khoáng, trước khi đi còn nhếch môi nhìn Diệp Thành và Kỳ Vương phía sau.

“Không phải ta nói phét với ngươi đâu, người như hắn, một mình ta có thể đánh mười tên”, Kỳ Vương nhìn theo bóng lưng thần tử Nhật Nguyệt rời đi, nghiêm túc nói, thoáng chốc lấy lại vẻ ngông nghênh.

“Còn không lui đi?”, bà lão liếc nhìn hai người, lại tăng thêm vẻ uy nghiêm vô thượng.

“Chúng ta thật sự là bạn cũ của thần nữ nhà bà”, Kỳ Vương vuốt tóc: “Mấy ngày trước chúng ta còn cùng nhau đi dạo thanh lâu đó, hai bà không tin thì gọi ra đây hỏi thử xem!”

“Hoang đường”, bà lão nổi giận, quát lớn làm đầu óc Kỳ Vương ong ong, đến Diệp Thành cũng bị tiếng hét ấy làm cho trước mắt toàn sao: “Các ngươi mà còn quấy rối nữa thì đừng trách lão thân nghiêm trị”.

“Đi đi đi”, Diệp Thành vừa dụi mắt vừa kéo Kỳ Vương còn đang lảo đảo rời đi, tên này ăn nói không biết giữ kẽ chút nào, chuyện gì cũng nói ra, không mắng ngươi thì mắng ai!

Vì thế hai người còn chưa vào sơn môn đã bị quát đuổi đi, hơn nữa đi đường còn lảo đảo lắc lư, tiếng quát giận dữ của Thánh Vương không phải người bình thường có thể chịu nổi, không hộc máu là tốt lắm rồi.

Hai người đi thẳng tới nơi cách sơn môn trăm trượng mới dừng lại, ngồi xổm hai bên đường khiến những người tới tham dự đại hội đi vào sơn môn đều quan sát họ một lượt.

“Có phải chúng ta rất mất mặt không?”, Kỳ Vương mặt dày lau vết máu chảy ra từ lỗ mũi, đến giờ đầu óc hắn ta mới bình thường lại, nhưng máu mũi lại chảy ra hơi nhiều.

“Đi cùng ngươi, tới đâu cũng mất mặt”, Diệp Thành khinh thường nhìn Kỳ Vương.

“Đừng đùa”.

“Xuỳ”, Diệp Thành chẳng quan tâm, lấy vò rượu ra ngồi bệt xuống đất, vừa uống rượu vừa nhìn từng người đi qua, ai cũng có thiệp mời.

Hắn còn thấy không ít người quen, chẳng hạn như người của Thái Thanh Cung, Chí Tôn Thành, Phiếu Miểu Cung, từ rất xa hắn đã nhìn thấy thần tử Thái Thanh, thần tử Chí Tôn và thần tử Phiếu Miểu.

Ba tên kiêu ngạo hống hách, dường như được Dao Trì Thánh Địa mời là rất có thể diện, khi đi qua nhìn thấy Diệp Thành và Kỳ Vương, đến ánh mắt nhìn hai người họ cũng đều ngạo nghễ.

Diệp Thành thẳng thừng phớt lờ, nếu có thể, hắn sẽ bớt chút thời gian quay lại đập cho bọn chúng một trận.

Ngoài đám Thái Thanh Cung, thần tử của Thiên Phạt Thánh Địa, Vũ Hoá Thần Triều và Thương Linh Điện cũng tới.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Chút quà nhỏ của vãn bối, xin tiền bối vui lòng đón nhận”, thần tử Nhật Nguyệt hoàn toàn phớt lờ Diệp Thành và Kỳ Vương, lấy một viên thần châu trong túi ra đưa cho bà lão Thánh Vương đón khách.“Thần tử Nhật Nguyệt có lòng quá”, bà lão nhận lấy, càng cười tươi hơn, dường như bà ta đã nhìn ra được độ phi thường của thần châu ấy, bà ta thích nhất kiểu người khéo hiểu lòng người này.Advertisement“Mời thần tử vào trong”, các nữ đệ tử của Dao Trì phất tay áo làm động tác mời, ai nấy đều cười ngọt ngào, chỉ tại thần tử Nhật Nguyệt cũng hơi đẹp trai, các cô nhìn thấy mà lòng rạo rực, nói thẳng ra là si mê.“Được, được”, thần tử Nhật Nguyệt phất nhẹ chiếc quạt sơn hà, phong độ phóng khoáng, trước khi đi còn nhếch môi nhìn Diệp Thành và Kỳ Vương phía sau.“Không phải ta nói phét với ngươi đâu, người như hắn, một mình ta có thể đánh mười tên”, Kỳ Vương nhìn theo bóng lưng thần tử Nhật Nguyệt rời đi, nghiêm túc nói, thoáng chốc lấy lại vẻ ngông nghênh.“Còn không lui đi?”, bà lão liếc nhìn hai người, lại tăng thêm vẻ uy nghiêm vô thượng.“Chúng ta thật sự là bạn cũ của thần nữ nhà bà”, Kỳ Vương vuốt tóc: “Mấy ngày trước chúng ta còn cùng nhau đi dạo thanh lâu đó, hai bà không tin thì gọi ra đây hỏi thử xem!”“Hoang đường”, bà lão nổi giận, quát lớn làm đầu óc Kỳ Vương ong ong, đến Diệp Thành cũng bị tiếng hét ấy làm cho trước mắt toàn sao: “Các ngươi mà còn quấy rối nữa thì đừng trách lão thân nghiêm trị”.“Đi đi đi”, Diệp Thành vừa dụi mắt vừa kéo Kỳ Vương còn đang lảo đảo rời đi, tên này ăn nói không biết giữ kẽ chút nào, chuyện gì cũng nói ra, không mắng ngươi thì mắng ai!Vì thế hai người còn chưa vào sơn môn đã bị quát đuổi đi, hơn nữa đi đường còn lảo đảo lắc lư, tiếng quát giận dữ của Thánh Vương không phải người bình thường có thể chịu nổi, không hộc máu là tốt lắm rồi.Hai người đi thẳng tới nơi cách sơn môn trăm trượng mới dừng lại, ngồi xổm hai bên đường khiến những người tới tham dự đại hội đi vào sơn môn đều quan sát họ một lượt.“Có phải chúng ta rất mất mặt không?”, Kỳ Vương mặt dày lau vết máu chảy ra từ lỗ mũi, đến giờ đầu óc hắn ta mới bình thường lại, nhưng máu mũi lại chảy ra hơi nhiều.“Đi cùng ngươi, tới đâu cũng mất mặt”, Diệp Thành khinh thường nhìn Kỳ Vương.“Đừng đùa”.“Xuỳ”, Diệp Thành chẳng quan tâm, lấy vò rượu ra ngồi bệt xuống đất, vừa uống rượu vừa nhìn từng người đi qua, ai cũng có thiệp mời.Hắn còn thấy không ít người quen, chẳng hạn như người của Thái Thanh Cung, Chí Tôn Thành, Phiếu Miểu Cung, từ rất xa hắn đã nhìn thấy thần tử Thái Thanh, thần tử Chí Tôn và thần tử Phiếu Miểu.Ba tên kiêu ngạo hống hách, dường như được Dao Trì Thánh Địa mời là rất có thể diện, khi đi qua nhìn thấy Diệp Thành và Kỳ Vương, đến ánh mắt nhìn hai người họ cũng đều ngạo nghễ.Diệp Thành thẳng thừng phớt lờ, nếu có thể, hắn sẽ bớt chút thời gian quay lại đập cho bọn chúng một trận.Ngoài đám Thái Thanh Cung, thần tử của Thiên Phạt Thánh Địa, Vũ Hoá Thần Triều và Thương Linh Điện cũng tới.

Chương 3738: “Có phải chúng ta rất mất mặt không?”