“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 3739: “Nên là vinh hạnh của chúng ta mới đúng”
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Sau đó còn có rất nhiều người tới nữa, Diệp Thành nhìn hết một lượt nhưng không thấy có người chuyển kiếp nào.Điều đáng khẳng định là trong tiên sơn Dao Trì ngoài Cơ Tuyết Băng còn có người chuyển kiếp khác, đây cũng là lý do vì sao hắn nhất định phải đi vào, dù phải đi thì cũng giải trừ phong ấn cho họ trước đã.AdvertisementThời gian từng giây từng phút trôi qua, số người tới tham gia đại hội Dao Trì cũng ít đi rất nhiều.Diệp Thành mong ngóng nhìn từ đầu tới cuối cũng không thấy người chuyển kiếp nào, chẳng những không có người chuyển kiếp mà đến người có thể đưa hắn vào tiên sơn cũng chẳng có, chẳng hạn như Phượng Hoàng của Phượng Hoàng tộc, Xích Dương Tử của Đông Hoa hay chủ mẫu của Nam Minh Ngọc Thu, nhưng tiếc là chẳng có ai.So với hai người ở đây, trong tiên sơn Dao Trì sôi động hơn rất nhiều, thật sự là người đông như biển.Nhìn từ xa, trong mây mù vờn quanh có từng chiếc bàn ngọc, trên mỗi chiếc bàn ngọc đều được đặt Quỳnh Tương Ngọc Lộ và bàn đào căng mọng tươi ngon, hương thơm tràn ngập khắp tiên sơn.Đây mới là tiên cảnh thực sự, không nhiễm bụi trần, mỗi bông hoa mỗi ngọn cỏ, mỗi cái cây mỗi khúc gỗ đều tản ra tiên khí, đến bạch hạc cũng đang múa lượn trong đám mây.Tất cả những người tới tham dự đại hội đều đã vào chỗ ngồi, nói chuyện với nhau, chờ đại hội bắt đầu.Không biết tới lúc nào mới thấy tiếng trò chuyện dừng lại, ánh mắt của mọi người đều hướng về một phía.Nơi đó có một bóng người yêu kiều chậm rãi bước tới, áo trắng tinh khôi, quanh người có tiên hoa rực rỡ tựa như hoa sen đang nở rộ, thánh khiết hoàn mỹ.Đó là Cơ Tuyết Băng, cô đã thay quần áo nữ nhi, dung nhan tuyệt thế, phong hoa tuyệt đại, đệ nhất mỹ nữ Đông Hoang, một cái nhíu mày một nụ cười đều hút hồn, hoàn mỹ không có một chút khuyết điểm.Tu sĩ trẻ tuồi nhìn cô mà mê mẩn, say mê, tu sĩ cũng thích người đẹp, huống chi đây còn là một nữ tử hoàn mỹ, đừng nói bọn họ, rất nhiều tu sĩ già cũng còn rung động.Cơ Tuyết Băng ngồi uống, đôi mắt đẹp như nước nhìn xung quanh, dường như đang tìm kiếm gì đó.Cô vừa nhìn như vậy, rất nhiều tu sĩ trẻ lập tức ngồi ngay ngắn, ai nấy đều tỏ ra phóng khoáng khẽ đung đưa quạt xếp, tưởng rằng cô đang tìm lang quân như ý tương lai nên vội vàng thể hiện.Nhưng họ nghĩ nhiều rồi, hơn nữa còn là quá nhiều, Cơ Tuyết Băng nhìn quanh một lượt rồi dời mắt, dường như không tìm được người muốn gặp, ánh mắt cô không khỏi tối lại.“Tiên mẫu Dao Trì tới rồi”, có người khẽ nói, thu hút sự chú ý của tất cả những người đang có mặt về hướng đó, trên vân đài có tiên hà uốn lượn, Tiên mẫu Dao Trì hiện thân, cũng phong hoa tuyệt đại, dù cách không xa nhưng dường như còn xa hơn cả trong mộng, mọi người lại lần nữa thất thần.“Cảm tạ tất cả các vị đạo hữu đã nể mặt, Dao Trì Thánh Địa rất lấy làm vinh hạnh”, Tiên mẫu Dao Trì cười nhẹ, lời nói nhẹ nhàng không uy nghiêm, dễ nghe hơn cả âm thanh tự nhiên, khiến người ta say mê.“Nên là vinh hạnh của chúng ta mới đúng”, mọi người đều đứng lên, hành lễ về hướng đó.
Sau đó còn có rất nhiều người tới nữa, Diệp Thành nhìn hết một lượt nhưng không thấy có người chuyển kiếp nào.
Điều đáng khẳng định là trong tiên sơn Dao Trì ngoài Cơ Tuyết Băng còn có người chuyển kiếp khác, đây cũng là lý do vì sao hắn nhất định phải đi vào, dù phải đi thì cũng giải trừ phong ấn cho họ trước đã.
Advertisement
Thời gian từng giây từng phút trôi qua, số người tới tham gia đại hội Dao Trì cũng ít đi rất nhiều.
Diệp Thành mong ngóng nhìn từ đầu tới cuối cũng không thấy người chuyển kiếp nào, chẳng những không có người chuyển kiếp mà đến người có thể đưa hắn vào tiên sơn cũng chẳng có, chẳng hạn như Phượng Hoàng của Phượng Hoàng tộc, Xích Dương Tử của Đông Hoa hay chủ mẫu của Nam Minh Ngọc Thu, nhưng tiếc là chẳng có ai.
So với hai người ở đây, trong tiên sơn Dao Trì sôi động hơn rất nhiều, thật sự là người đông như biển.
Nhìn từ xa, trong mây mù vờn quanh có từng chiếc bàn ngọc, trên mỗi chiếc bàn ngọc đều được đặt Quỳnh Tương Ngọc Lộ và bàn đào căng mọng tươi ngon, hương thơm tràn ngập khắp tiên sơn.
Đây mới là tiên cảnh thực sự, không nhiễm bụi trần, mỗi bông hoa mỗi ngọn cỏ, mỗi cái cây mỗi khúc gỗ đều tản ra tiên khí, đến bạch hạc cũng đang múa lượn trong đám mây.
Tất cả những người tới tham dự đại hội đều đã vào chỗ ngồi, nói chuyện với nhau, chờ đại hội bắt đầu.
Không biết tới lúc nào mới thấy tiếng trò chuyện dừng lại, ánh mắt của mọi người đều hướng về một phía.
Nơi đó có một bóng người yêu kiều chậm rãi bước tới, áo trắng tinh khôi, quanh người có tiên hoa rực rỡ tựa như hoa sen đang nở rộ, thánh khiết hoàn mỹ.
Đó là Cơ Tuyết Băng, cô đã thay quần áo nữ nhi, dung nhan tuyệt thế, phong hoa tuyệt đại, đệ nhất mỹ nữ Đông Hoang, một cái nhíu mày một nụ cười đều hút hồn, hoàn mỹ không có một chút khuyết điểm.
Tu sĩ trẻ tuồi nhìn cô mà mê mẩn, say mê, tu sĩ cũng thích người đẹp, huống chi đây còn là một nữ tử hoàn mỹ, đừng nói bọn họ, rất nhiều tu sĩ già cũng còn rung động.
Cơ Tuyết Băng ngồi uống, đôi mắt đẹp như nước nhìn xung quanh, dường như đang tìm kiếm gì đó.
Cô vừa nhìn như vậy, rất nhiều tu sĩ trẻ lập tức ngồi ngay ngắn, ai nấy đều tỏ ra phóng khoáng khẽ đung đưa quạt xếp, tưởng rằng cô đang tìm lang quân như ý tương lai nên vội vàng thể hiện.
Nhưng họ nghĩ nhiều rồi, hơn nữa còn là quá nhiều, Cơ Tuyết Băng nhìn quanh một lượt rồi dời mắt, dường như không tìm được người muốn gặp, ánh mắt cô không khỏi tối lại.
“Tiên mẫu Dao Trì tới rồi”, có người khẽ nói, thu hút sự chú ý của tất cả những người đang có mặt về hướng đó, trên vân đài có tiên hà uốn lượn, Tiên mẫu Dao Trì hiện thân, cũng phong hoa tuyệt đại, dù cách không xa nhưng dường như còn xa hơn cả trong mộng, mọi người lại lần nữa thất thần.
“Cảm tạ tất cả các vị đạo hữu đã nể mặt, Dao Trì Thánh Địa rất lấy làm vinh hạnh”, Tiên mẫu Dao Trì cười nhẹ, lời nói nhẹ nhàng không uy nghiêm, dễ nghe hơn cả âm thanh tự nhiên, khiến người ta say mê.
“Nên là vinh hạnh của chúng ta mới đúng”, mọi người đều đứng lên, hành lễ về hướng đó.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Sau đó còn có rất nhiều người tới nữa, Diệp Thành nhìn hết một lượt nhưng không thấy có người chuyển kiếp nào.Điều đáng khẳng định là trong tiên sơn Dao Trì ngoài Cơ Tuyết Băng còn có người chuyển kiếp khác, đây cũng là lý do vì sao hắn nhất định phải đi vào, dù phải đi thì cũng giải trừ phong ấn cho họ trước đã.AdvertisementThời gian từng giây từng phút trôi qua, số người tới tham gia đại hội Dao Trì cũng ít đi rất nhiều.Diệp Thành mong ngóng nhìn từ đầu tới cuối cũng không thấy người chuyển kiếp nào, chẳng những không có người chuyển kiếp mà đến người có thể đưa hắn vào tiên sơn cũng chẳng có, chẳng hạn như Phượng Hoàng của Phượng Hoàng tộc, Xích Dương Tử của Đông Hoa hay chủ mẫu của Nam Minh Ngọc Thu, nhưng tiếc là chẳng có ai.So với hai người ở đây, trong tiên sơn Dao Trì sôi động hơn rất nhiều, thật sự là người đông như biển.Nhìn từ xa, trong mây mù vờn quanh có từng chiếc bàn ngọc, trên mỗi chiếc bàn ngọc đều được đặt Quỳnh Tương Ngọc Lộ và bàn đào căng mọng tươi ngon, hương thơm tràn ngập khắp tiên sơn.Đây mới là tiên cảnh thực sự, không nhiễm bụi trần, mỗi bông hoa mỗi ngọn cỏ, mỗi cái cây mỗi khúc gỗ đều tản ra tiên khí, đến bạch hạc cũng đang múa lượn trong đám mây.Tất cả những người tới tham dự đại hội đều đã vào chỗ ngồi, nói chuyện với nhau, chờ đại hội bắt đầu.Không biết tới lúc nào mới thấy tiếng trò chuyện dừng lại, ánh mắt của mọi người đều hướng về một phía.Nơi đó có một bóng người yêu kiều chậm rãi bước tới, áo trắng tinh khôi, quanh người có tiên hoa rực rỡ tựa như hoa sen đang nở rộ, thánh khiết hoàn mỹ.Đó là Cơ Tuyết Băng, cô đã thay quần áo nữ nhi, dung nhan tuyệt thế, phong hoa tuyệt đại, đệ nhất mỹ nữ Đông Hoang, một cái nhíu mày một nụ cười đều hút hồn, hoàn mỹ không có một chút khuyết điểm.Tu sĩ trẻ tuồi nhìn cô mà mê mẩn, say mê, tu sĩ cũng thích người đẹp, huống chi đây còn là một nữ tử hoàn mỹ, đừng nói bọn họ, rất nhiều tu sĩ già cũng còn rung động.Cơ Tuyết Băng ngồi uống, đôi mắt đẹp như nước nhìn xung quanh, dường như đang tìm kiếm gì đó.Cô vừa nhìn như vậy, rất nhiều tu sĩ trẻ lập tức ngồi ngay ngắn, ai nấy đều tỏ ra phóng khoáng khẽ đung đưa quạt xếp, tưởng rằng cô đang tìm lang quân như ý tương lai nên vội vàng thể hiện.Nhưng họ nghĩ nhiều rồi, hơn nữa còn là quá nhiều, Cơ Tuyết Băng nhìn quanh một lượt rồi dời mắt, dường như không tìm được người muốn gặp, ánh mắt cô không khỏi tối lại.“Tiên mẫu Dao Trì tới rồi”, có người khẽ nói, thu hút sự chú ý của tất cả những người đang có mặt về hướng đó, trên vân đài có tiên hà uốn lượn, Tiên mẫu Dao Trì hiện thân, cũng phong hoa tuyệt đại, dù cách không xa nhưng dường như còn xa hơn cả trong mộng, mọi người lại lần nữa thất thần.“Cảm tạ tất cả các vị đạo hữu đã nể mặt, Dao Trì Thánh Địa rất lấy làm vinh hạnh”, Tiên mẫu Dao Trì cười nhẹ, lời nói nhẹ nhàng không uy nghiêm, dễ nghe hơn cả âm thanh tự nhiên, khiến người ta say mê.“Nên là vinh hạnh của chúng ta mới đúng”, mọi người đều đứng lên, hành lễ về hướng đó.