Ở trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướng. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”…
Chương 458: Tôi Xem Ai Dám Chặn Lại
Chàng Rể Của Tổng TàiTác giả: ThôngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướng. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.“Ngại quá, con người tôi từ trước tới nay đều ngông cuồng như thế.”Hoàng Thiên thản nhiên nói.Tuy trông Sử Chính Tưởng rất khí thế nhưng Hoàng Thiên lại không hề e ngại ông ta.Sử Chính Tưởng lại cảm nhận được cảm giác bị xem thường một lân nữa, ông ta cũng rất nghi hoặc, chẳng lẽ Hoàng Thiên thật sự không sợ chết à? Với cái tình hình này mà Hoàng Thiên vẫn đi à? Tên này không sợ phải bỏ cái mạng nhỏ lại chõn này à? “Ha ha.Rất đúng, quả nhiên cậu chủ nhà họ Hoàng không tâm thường! Nhưng cậu có nghĩ ông đây mà muốn g**t ch*t cậu thì chỉ cân vài phút thôi không, cậu nghĩ hôm nay cậu có thể sống sót rời khỏi đây à?”Sử Chính Tưởng lạnh lùng cười, nhìn Hoàng Thiên và nói.Thật ra lão già này đang cố kéo dài thời gian để tìm cơ hội cứu Sử Chấn! Nếu Hoàng Thiên mà không dùng dao ép Sử Chấn thì Sử Chính Tưởng đã ra lệnh ra tay từ lâu rôi.Đương nhiên là Sử Chính Tưởng không thật sự muốn lấy mạng Hoàng Thiên.Ông ta chỉ muốn khống chế Hoàng Thiên và đòi một lời giải thích của nhà họ Hoàng ở thủ đô.Dù sao Sử Chính Tưởng cũng không dám động bừa vào cậu chủ của nhà họ Hoàng ở Hà Nội.Hoàng Thiên nhìn Sử Chính Tưởng, lúc này Hoàng Thiên không còn kiên nhẫn nữa.Càng kéo dài thời gian thì mình càng bất lợi, dù sao ở đây cũng là ở Đà Nẵng, không phải địa bàn của mình.Mà lần này tới đây cũng không gióng trống khua chiêng gì mà chỉ có Lã Việt và mười mấy đàn em của ông ta.Cứ nghĩ là sẽ cứu được Hoàng Linh ra một cách dễ dàng rồi sau đó quay về thành phố Bắc Ninh, nhưng không ngờ lại xảy ra nhiều việc hỗn loạn như vậy.“Tôi muốn rời đi thì ông ngăn được tôi à?”Hoàng Thiên lạnh lùng nói với Sử Chính Tưởng.“Ha ha ha! Tôi cũng đã nghe nói về năng lực của cậu Thiên.Nhưng nếu muốn đưa tất cả mọi người thoát ra khỏi vòng vây thì khó càng thêm khó.Nhất là Hoàng Linh và cả cô gái vô tội kia, một khi đã ra tay thì chắc chắn bọn họ sẽ là người đầu tiên bị hại..
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
“Ngại quá, con người tôi từ trước tới nay đều ngông cuồng như thế.
”
Hoàng Thiên thản nhiên nói.
Tuy trông Sử Chính Tưởng rất khí thế nhưng Hoàng Thiên lại không hề e ngại ông ta.
Sử Chính Tưởng lại cảm nhận được cảm giác bị xem thường một lân nữa, ông ta cũng rất nghi hoặc, chẳng lẽ Hoàng Thiên thật sự không sợ chết à? Với cái tình hình này mà Hoàng Thiên vẫn đi à? Tên này không sợ phải bỏ cái mạng nhỏ lại chõn này à? “Ha ha.
Rất đúng, quả nhiên cậu chủ nhà họ Hoàng không tâm thường! Nhưng cậu có nghĩ ông đây mà muốn g**t ch*t cậu thì chỉ cân vài phút thôi không, cậu nghĩ hôm nay cậu có thể sống sót rời khỏi đây à?”
Sử Chính Tưởng lạnh lùng cười, nhìn Hoàng Thiên và nói.
Thật ra lão già này đang cố kéo dài thời gian để tìm cơ hội cứu Sử Chấn! Nếu Hoàng Thiên mà không dùng dao ép Sử Chấn thì Sử Chính Tưởng đã ra lệnh ra tay từ lâu rôi.
Đương nhiên là Sử Chính Tưởng không thật sự muốn lấy mạng Hoàng Thiên.
Ông ta chỉ muốn khống chế Hoàng Thiên và đòi một lời giải thích của nhà họ Hoàng ở thủ đô.
Dù sao Sử Chính Tưởng cũng không dám động bừa vào cậu chủ của nhà họ Hoàng ở Hà Nội.
Hoàng Thiên nhìn Sử Chính Tưởng, lúc này Hoàng Thiên không còn kiên nhẫn nữa.
Càng kéo dài thời gian thì mình càng bất lợi, dù sao ở đây cũng là ở Đà Nẵng, không phải địa bàn của mình.
Mà lần này tới đây cũng không gióng trống khua chiêng gì mà chỉ có Lã Việt và mười mấy đàn em của ông ta.
Cứ nghĩ là sẽ cứu được Hoàng Linh ra một cách dễ dàng rồi sau đó quay về thành phố Bắc Ninh, nhưng không ngờ lại xảy ra nhiều việc hỗn loạn như vậy.
“Tôi muốn rời đi thì ông ngăn được tôi à?”
Hoàng Thiên lạnh lùng nói với Sử Chính Tưởng.
“Ha ha ha! Tôi cũng đã nghe nói về năng lực của cậu Thiên.
Nhưng nếu muốn đưa tất cả mọi người thoát ra khỏi vòng vây thì khó càng thêm khó.
Nhất là Hoàng Linh và cả cô gái vô tội kia, một khi đã ra tay thì chắc chắn bọn họ sẽ là người đầu tiên bị hại.
.
Chàng Rể Của Tổng TàiTác giả: ThôngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướng. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.“Ngại quá, con người tôi từ trước tới nay đều ngông cuồng như thế.”Hoàng Thiên thản nhiên nói.Tuy trông Sử Chính Tưởng rất khí thế nhưng Hoàng Thiên lại không hề e ngại ông ta.Sử Chính Tưởng lại cảm nhận được cảm giác bị xem thường một lân nữa, ông ta cũng rất nghi hoặc, chẳng lẽ Hoàng Thiên thật sự không sợ chết à? Với cái tình hình này mà Hoàng Thiên vẫn đi à? Tên này không sợ phải bỏ cái mạng nhỏ lại chõn này à? “Ha ha.Rất đúng, quả nhiên cậu chủ nhà họ Hoàng không tâm thường! Nhưng cậu có nghĩ ông đây mà muốn g**t ch*t cậu thì chỉ cân vài phút thôi không, cậu nghĩ hôm nay cậu có thể sống sót rời khỏi đây à?”Sử Chính Tưởng lạnh lùng cười, nhìn Hoàng Thiên và nói.Thật ra lão già này đang cố kéo dài thời gian để tìm cơ hội cứu Sử Chấn! Nếu Hoàng Thiên mà không dùng dao ép Sử Chấn thì Sử Chính Tưởng đã ra lệnh ra tay từ lâu rôi.Đương nhiên là Sử Chính Tưởng không thật sự muốn lấy mạng Hoàng Thiên.Ông ta chỉ muốn khống chế Hoàng Thiên và đòi một lời giải thích của nhà họ Hoàng ở thủ đô.Dù sao Sử Chính Tưởng cũng không dám động bừa vào cậu chủ của nhà họ Hoàng ở Hà Nội.Hoàng Thiên nhìn Sử Chính Tưởng, lúc này Hoàng Thiên không còn kiên nhẫn nữa.Càng kéo dài thời gian thì mình càng bất lợi, dù sao ở đây cũng là ở Đà Nẵng, không phải địa bàn của mình.Mà lần này tới đây cũng không gióng trống khua chiêng gì mà chỉ có Lã Việt và mười mấy đàn em của ông ta.Cứ nghĩ là sẽ cứu được Hoàng Linh ra một cách dễ dàng rồi sau đó quay về thành phố Bắc Ninh, nhưng không ngờ lại xảy ra nhiều việc hỗn loạn như vậy.“Tôi muốn rời đi thì ông ngăn được tôi à?”Hoàng Thiên lạnh lùng nói với Sử Chính Tưởng.“Ha ha ha! Tôi cũng đã nghe nói về năng lực của cậu Thiên.Nhưng nếu muốn đưa tất cả mọi người thoát ra khỏi vòng vây thì khó càng thêm khó.Nhất là Hoàng Linh và cả cô gái vô tội kia, một khi đã ra tay thì chắc chắn bọn họ sẽ là người đầu tiên bị hại..