Tác giả:

Ở trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướng. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”…

Chương 459: Chúng Ta Cũng Vậy

Chàng Rể Của Tổng TàiTác giả: ThôngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướng. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Nhìn người đàn ông râu ria xôm xoàm bên cạnh, Sử Chính Tưởng tức đến mức nghiến răng nghiến lợi.Cứ thả Hoàng Thiên đi như vậy ư? Làm sao có thểi “Hổ Đen, anh dẫn người đi theo sau, tuyệt đối không được thả Hoàng Thiên đi!”Sử Chính Tưởng tức giận ra lệnh.“Dạ, thưa ông chủ!”Hổ Đen gật đầu nghe theo, muốn dẫn người đuổi theo đám người Hoàng Thiên.Hơn nữa, từ trong giọng nói của Sử Chính Tưởng, Hố Đen đã hiểu, Sử Chính Tưởng đã nổi ý định muốn giết Hoàng Thiên! Cho dù gã có dẫn người giết Hoàng Thiên, thì Sử Chính Tưởng cũng sẽ không trách gã.“Khoan! Nhất định phải đảm bảo an toàn của con trai tôi, biết không?”Sử Chính Tưởng bổ sung thêm một câu.“Đã rõ!" Hổ Đen to giọng đáp lại, sau đó dẫn theo khoảng hai mươi ba mươi người đuổi theo.Sử Chính Tưởng cũng không nhàn rỗi, ông †a cầm lấy cây trượng có đầu hình con rông, sau đó nói với mấy vệ sĩ sau lưng Sử Chiến: “Mấy người đi theo tôi!”“Dạ, thưa ông chủ!”Mấy vệ sĩ đồng loạt đáp, đối với bọn họ mà nói, Sử Chính Tưởng có uy vọng rất lớn, bọn họ không dám không nghe theo ông cụ nhà họ Sử này.“Chiến, con đi bệnh viện trị thương đi, cha nhất định sẽ báo mối thù này cho con!”Sử Chính Tưởng nói với Sử Chiến, sau đó dẫn theo mấy vệ sĩ đuổi theo.Sau khi ông ta ngôi lên xe, trong mắt ông ta lóe lên một tia sáng độc ác, mặc dù đã hơn tám mươi tuổi rồi nhưng tính cách ông ta khá nóng nảy, bây giờ ông ta hận Hoàng Thiên thấu xương, quyết tâm phải g**t ch*t Hoàng Thiên.Lúc này Hoàng Thiên đã bảo cô bé kia xuống xe về một mình, trong xe của anh chỉ còn lại mỗi mình Hoàng Linh.Đám người Lã Việt lái mấy chiếc xe khác theo sát theo xe Hoàng Thiên.“Anh, nếu người nhà họ Sử đuổi theo chúng ta thì phải làm sao?”Hoàng Linh lo lắng hỏi Hoàng Thiên.Hoàng Thiên cười nói với cô: “Có anh trai ở đây, em còn sợ sao?”“Không sợ.”Hoàng Linh suy nghĩ một chút, nhẹ giọng nói với Hoàng Thiên.Tuy nói là không sợ, nhưng trong lòng cô lại rất sợ hãi, những chuyện ở nhà họ Sử đã để lại nỗi ám ảnh sâu sắc cho cô.Lúc này, Lã Việt gọi điện thoại cho Hoàng Thiên.“Anh sắp xếp một chút, nếu như bọn họ dám đuổi tới thành phố Bắc Ninh, vậy thì bọn họ không cần phải trở về nữa.”.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Nhìn người đàn ông râu ria xôm xoàm bên cạnh, Sử Chính Tưởng tức đến mức nghiến răng nghiến lợi.

Cứ thả Hoàng Thiên đi như vậy ư? Làm sao có thểi “Hổ Đen, anh dẫn người đi theo sau, tuyệt đối không được thả Hoàng Thiên đi!”

Sử Chính Tưởng tức giận ra lệnh.

“Dạ, thưa ông chủ!”

Hổ Đen gật đầu nghe theo, muốn dẫn người đuổi theo đám người Hoàng Thiên.

Hơn nữa, từ trong giọng nói của Sử Chính Tưởng, Hố Đen đã hiểu, Sử Chính Tưởng đã nổi ý định muốn giết Hoàng Thiên! Cho dù gã có dẫn người giết Hoàng Thiên, thì Sử Chính Tưởng cũng sẽ không trách gã.

“Khoan! Nhất định phải đảm bảo an toàn của con trai tôi, biết không?”

Sử Chính Tưởng bổ sung thêm một câu.

“Đã rõ!" Hổ Đen to giọng đáp lại, sau đó dẫn theo khoảng hai mươi ba mươi người đuổi theo.

Sử Chính Tưởng cũng không nhàn rỗi, ông †a cầm lấy cây trượng có đầu hình con rông, sau đó nói với mấy vệ sĩ sau lưng Sử Chiến: “Mấy người đi theo tôi!”

“Dạ, thưa ông chủ!”

Mấy vệ sĩ đồng loạt đáp, đối với bọn họ mà nói, Sử Chính Tưởng có uy vọng rất lớn, bọn họ không dám không nghe theo ông cụ nhà họ Sử này.

“Chiến, con đi bệnh viện trị thương đi, cha nhất định sẽ báo mối thù này cho con!”

Sử Chính Tưởng nói với Sử Chiến, sau đó dẫn theo mấy vệ sĩ đuổi theo.

Sau khi ông ta ngôi lên xe, trong mắt ông ta lóe lên một tia sáng độc ác, mặc dù đã hơn tám mươi tuổi rồi nhưng tính cách ông ta khá nóng nảy, bây giờ ông ta hận Hoàng Thiên thấu xương, quyết tâm phải g**t ch*t Hoàng Thiên.

Lúc này Hoàng Thiên đã bảo cô bé kia xuống xe về một mình, trong xe của anh chỉ còn lại mỗi mình Hoàng Linh.

Đám người Lã Việt lái mấy chiếc xe khác theo sát theo xe Hoàng Thiên.

“Anh, nếu người nhà họ Sử đuổi theo chúng ta thì phải làm sao?”

Hoàng Linh lo lắng hỏi Hoàng Thiên.

Hoàng Thiên cười nói với cô: “Có anh trai ở đây, em còn sợ sao?”

“Không sợ.

Hoàng Linh suy nghĩ một chút, nhẹ giọng nói với Hoàng Thiên.

Tuy nói là không sợ, nhưng trong lòng cô lại rất sợ hãi, những chuyện ở nhà họ Sử đã để lại nỗi ám ảnh sâu sắc cho cô.

Lúc này, Lã Việt gọi điện thoại cho Hoàng Thiên.

“Anh sắp xếp một chút, nếu như bọn họ dám đuổi tới thành phố Bắc Ninh, vậy thì bọn họ không cần phải trở về nữa.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

.

Chàng Rể Của Tổng TàiTác giả: ThôngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướng. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Nhìn người đàn ông râu ria xôm xoàm bên cạnh, Sử Chính Tưởng tức đến mức nghiến răng nghiến lợi.Cứ thả Hoàng Thiên đi như vậy ư? Làm sao có thểi “Hổ Đen, anh dẫn người đi theo sau, tuyệt đối không được thả Hoàng Thiên đi!”Sử Chính Tưởng tức giận ra lệnh.“Dạ, thưa ông chủ!”Hổ Đen gật đầu nghe theo, muốn dẫn người đuổi theo đám người Hoàng Thiên.Hơn nữa, từ trong giọng nói của Sử Chính Tưởng, Hố Đen đã hiểu, Sử Chính Tưởng đã nổi ý định muốn giết Hoàng Thiên! Cho dù gã có dẫn người giết Hoàng Thiên, thì Sử Chính Tưởng cũng sẽ không trách gã.“Khoan! Nhất định phải đảm bảo an toàn của con trai tôi, biết không?”Sử Chính Tưởng bổ sung thêm một câu.“Đã rõ!" Hổ Đen to giọng đáp lại, sau đó dẫn theo khoảng hai mươi ba mươi người đuổi theo.Sử Chính Tưởng cũng không nhàn rỗi, ông †a cầm lấy cây trượng có đầu hình con rông, sau đó nói với mấy vệ sĩ sau lưng Sử Chiến: “Mấy người đi theo tôi!”“Dạ, thưa ông chủ!”Mấy vệ sĩ đồng loạt đáp, đối với bọn họ mà nói, Sử Chính Tưởng có uy vọng rất lớn, bọn họ không dám không nghe theo ông cụ nhà họ Sử này.“Chiến, con đi bệnh viện trị thương đi, cha nhất định sẽ báo mối thù này cho con!”Sử Chính Tưởng nói với Sử Chiến, sau đó dẫn theo mấy vệ sĩ đuổi theo.Sau khi ông ta ngôi lên xe, trong mắt ông ta lóe lên một tia sáng độc ác, mặc dù đã hơn tám mươi tuổi rồi nhưng tính cách ông ta khá nóng nảy, bây giờ ông ta hận Hoàng Thiên thấu xương, quyết tâm phải g**t ch*t Hoàng Thiên.Lúc này Hoàng Thiên đã bảo cô bé kia xuống xe về một mình, trong xe của anh chỉ còn lại mỗi mình Hoàng Linh.Đám người Lã Việt lái mấy chiếc xe khác theo sát theo xe Hoàng Thiên.“Anh, nếu người nhà họ Sử đuổi theo chúng ta thì phải làm sao?”Hoàng Linh lo lắng hỏi Hoàng Thiên.Hoàng Thiên cười nói với cô: “Có anh trai ở đây, em còn sợ sao?”“Không sợ.”Hoàng Linh suy nghĩ một chút, nhẹ giọng nói với Hoàng Thiên.Tuy nói là không sợ, nhưng trong lòng cô lại rất sợ hãi, những chuyện ở nhà họ Sử đã để lại nỗi ám ảnh sâu sắc cho cô.Lúc này, Lã Việt gọi điện thoại cho Hoàng Thiên.“Anh sắp xếp một chút, nếu như bọn họ dám đuổi tới thành phố Bắc Ninh, vậy thì bọn họ không cần phải trở về nữa.”.

Chương 459: Chúng Ta Cũng Vậy