Tác giả:

Ở trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướng. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”…

Chương 470: Tức Đến Bốc Hỏa

Chàng Rể Của Tổng TàiTác giả: ThôngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướng. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Thực ra Sử Chính Tưởng đã tức giận từ lâu.Hoàng Thiên còn dám đến Đà Nẵng, Sử Chính Tưởng cho rằng đây là sự sỉ nhục của Hoàng Thiên đối với nhà họ Sử.Nhưng gừng càng già càng cay, mặc dù Sử Chính Tưởng tức giận nhưng đầu óc của ông ta vẫn khá tỉnh táo."Không được, các con đã từng nghĩ đến, tại sao Hoàng Thiên lại đến Đà Nẵng vào lúc này hay chưa?" Sử Chính Tưởng hỏi Sử Chấn và Thẩm Lâm Vũ.Thẩm Lâm Vũ đảo mắt: "Theo như những gì cháu biết được, anh ta đến đây là giúp Tường Vi chuyển nhà, Tường Vi muốn chuyển cả nhà của cô ta đến thành phố Bắc Ninh.""Tường Vi chính là cô gái mà cháu vẫn luôn theo đuổi đó sao?" Sử Chính Tưởng trừng mắt nhìn Thẩm Lâm Vũ nói.Thẩm Lâm Vũ đau lòng, nghiến răng gật đầu.Ánh mắt của Sử Chấn tràn đầy sự hung hăng nhìn Sử Chính Tưởng.Sử Chính Tưởng tức giận đến nỗi đấm xuống giường: "Sao có thể không báo thù? Anh trai của con đã bị Hoàng Thiên đánh gãy xương sườn, Khắc Nghị và Khắc Minh càng thảm hơn, tứ chi đều bị phế bỏ, nằm ở trên giường như con chó đã chết! Mẹ kiếp, cha muốn tên Hoàng Thiên đó phải chết rất khó coi!”"Vậy được, bây giờ con mang theo nhiêu người qua đó đánh cho tên Hoàng Thiên đó imgwebtruyen.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Thực ra Sử Chính Tưởng đã tức giận từ lâu.

Hoàng Thiên còn dám đến Đà Nẵng, Sử Chính Tưởng cho rằng đây là sự sỉ nhục của Hoàng Thiên đối với nhà họ Sử.

Nhưng gừng càng già càng cay, mặc dù Sử Chính Tưởng tức giận nhưng đầu óc của ông ta vẫn khá tỉnh táo.

"Không được, các con đã từng nghĩ đến, tại sao Hoàng Thiên lại đến Đà Nẵng vào lúc này hay chưa?" Sử Chính Tưởng hỏi Sử Chấn và Thẩm Lâm Vũ.

Thẩm Lâm Vũ đảo mắt: "Theo như những gì cháu biết được, anh ta đến đây là giúp Tường Vi chuyển nhà, Tường Vi muốn chuyển cả nhà của cô ta đến thành phố Bắc Ninh.

"

"Tường Vi chính là cô gái mà cháu vẫn luôn theo đuổi đó sao?" Sử Chính Tưởng trừng mắt nhìn Thẩm Lâm Vũ nói.

Thẩm Lâm Vũ đau lòng, nghiến răng gật đầu.

Ánh mắt của Sử Chấn tràn đầy sự hung hăng nhìn Sử Chính Tưởng.

Sử Chính Tưởng tức giận đến nỗi đấm xuống giường: "Sao có thể không báo thù? Anh trai của con đã bị Hoàng Thiên đánh gãy xương sườn, Khắc Nghị và Khắc Minh càng thảm hơn, tứ chi đều bị phế bỏ, nằm ở trên giường như con chó đã chết! Mẹ kiếp, cha muốn tên Hoàng Thiên đó phải chết rất khó coi!”

"Vậy được, bây giờ con mang theo nhiêu người qua đó đánh cho tên Hoàng Thiên đó imgwebtruyen

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

.

Chàng Rể Của Tổng TàiTác giả: ThôngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướng. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Thực ra Sử Chính Tưởng đã tức giận từ lâu.Hoàng Thiên còn dám đến Đà Nẵng, Sử Chính Tưởng cho rằng đây là sự sỉ nhục của Hoàng Thiên đối với nhà họ Sử.Nhưng gừng càng già càng cay, mặc dù Sử Chính Tưởng tức giận nhưng đầu óc của ông ta vẫn khá tỉnh táo."Không được, các con đã từng nghĩ đến, tại sao Hoàng Thiên lại đến Đà Nẵng vào lúc này hay chưa?" Sử Chính Tưởng hỏi Sử Chấn và Thẩm Lâm Vũ.Thẩm Lâm Vũ đảo mắt: "Theo như những gì cháu biết được, anh ta đến đây là giúp Tường Vi chuyển nhà, Tường Vi muốn chuyển cả nhà của cô ta đến thành phố Bắc Ninh.""Tường Vi chính là cô gái mà cháu vẫn luôn theo đuổi đó sao?" Sử Chính Tưởng trừng mắt nhìn Thẩm Lâm Vũ nói.Thẩm Lâm Vũ đau lòng, nghiến răng gật đầu.Ánh mắt của Sử Chấn tràn đầy sự hung hăng nhìn Sử Chính Tưởng.Sử Chính Tưởng tức giận đến nỗi đấm xuống giường: "Sao có thể không báo thù? Anh trai của con đã bị Hoàng Thiên đánh gãy xương sườn, Khắc Nghị và Khắc Minh càng thảm hơn, tứ chi đều bị phế bỏ, nằm ở trên giường như con chó đã chết! Mẹ kiếp, cha muốn tên Hoàng Thiên đó phải chết rất khó coi!”"Vậy được, bây giờ con mang theo nhiêu người qua đó đánh cho tên Hoàng Thiên đó imgwebtruyen.

Chương 470: Tức Đến Bốc Hỏa