Tác giả:

Ở trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướng. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”…

Chương 471: Mất Bảy Tỷ

Chàng Rể Của Tổng TàiTác giả: ThôngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướng. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Tường Vi đối với Lương Hải này tỏ rõ sự phiền chán.Còn có cả Tần Hổ kia, Tường Vi cũng khó chịu.Hai tên cặn bã này, không biết lúc trước bắt nạt người nhà của bọn họ như thế nào, bây giờ rốt cuộc cũng là thời điểm dọn sạch bọn chúng.Lương Hải hung tợn trừng mắt nhìn Tường Vị một cái, nhưng ông ta không ngờ lại bị một người phụ nữ mắng.Còn bắt ông ta quỳ xuống, đó là một sự sỉ nhục lớn đối với ông ta."Chắc là ông không nghe được tôi nói đâu nhỉ?" Tường Vi phát hỏa bước đến trước mặt Lương Hải.Lương Hải rất sợ Sử Chấn, nhưng đối với Tường Vi, ông ta không sợ chút nào."Con nhóc, cô cũng có thể nói chuyện ở đây? Chính là muốn cáo mượn oai hùm đúng không?”Lương Hải giở giọng xem thường hỏi Tường Vi.Chát! Sử Chấn lao tới và tát cho Lương Hải hai cái.Trước đây bị Hoàng Thiên ngược đãi thảm như vậy, trong lòng Sử Chấn hoảng loạn buôn phiên, hôm nay liên lấy Lương Hải ra trút giận."Ông hai Sử, ông, tại sao ông lại đánh tôi" Lương Hải bị đánh đến không còn bình tĩnh, bụm mặt hỏi Sử Chấn."Tổ cha mày! Cô Tường Vi kêu mày quỳ thì mày mau quỳ xuống, dong dài cái gì? Quỳ xuống trước mặt cậu Thiên mày còn không bằng lòng phải không?”Sử Chấn nghiêm khắc khiển trách Lương Hải.Ông chủ Lương Hải của ông ta còn như vậy, huống chỉ ông ta? Hiện tại một chút ý chí chiến đấu ông ta cũng không có."Tôi cái gì mà tôi! Mẹ kiếp!" Sử Chấn đá vào mông Tần Hổ..

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Tường Vi đối với Lương Hải này tỏ rõ sự phiền chán.

Còn có cả Tần Hổ kia, Tường Vi cũng khó chịu.

Hai tên cặn bã này, không biết lúc trước bắt nạt người nhà của bọn họ như thế nào, bây giờ rốt cuộc cũng là thời điểm dọn sạch bọn chúng.

Lương Hải hung tợn trừng mắt nhìn Tường Vị một cái, nhưng ông ta không ngờ lại bị một người phụ nữ mắng.

Còn bắt ông ta quỳ xuống, đó là một sự sỉ nhục lớn đối với ông ta.

"Chắc là ông không nghe được tôi nói đâu nhỉ?" Tường Vi phát hỏa bước đến trước mặt Lương Hải.

Lương Hải rất sợ Sử Chấn, nhưng đối với Tường Vi, ông ta không sợ chút nào.

"Con nhóc, cô cũng có thể nói chuyện ở đây? Chính là muốn cáo mượn oai hùm đúng không?”

Lương Hải giở giọng xem thường hỏi Tường Vi.

Chát! Sử Chấn lao tới và tát cho Lương Hải hai cái.

Trước đây bị Hoàng Thiên ngược đãi thảm như vậy, trong lòng Sử Chấn hoảng loạn buôn phiên, hôm nay liên lấy Lương Hải ra trút giận.

"Ông hai Sử, ông, tại sao ông lại đánh tôi" Lương Hải bị đánh đến không còn bình tĩnh, bụm mặt hỏi Sử Chấn.

"Tổ cha mày! Cô Tường Vi kêu mày quỳ thì mày mau quỳ xuống, dong dài cái gì? Quỳ xuống trước mặt cậu Thiên mày còn không bằng lòng phải không?”

Sử Chấn nghiêm khắc khiển trách Lương Hải.

Ông chủ Lương Hải của ông ta còn như vậy, huống chỉ ông ta? Hiện tại một chút ý chí chiến đấu ông ta cũng không có.

"Tôi cái gì mà tôi! Mẹ kiếp!" Sử Chấn đá vào mông Tần Hổ.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

.

Chàng Rể Của Tổng TàiTác giả: ThôngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướng. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Tường Vi đối với Lương Hải này tỏ rõ sự phiền chán.Còn có cả Tần Hổ kia, Tường Vi cũng khó chịu.Hai tên cặn bã này, không biết lúc trước bắt nạt người nhà của bọn họ như thế nào, bây giờ rốt cuộc cũng là thời điểm dọn sạch bọn chúng.Lương Hải hung tợn trừng mắt nhìn Tường Vị một cái, nhưng ông ta không ngờ lại bị một người phụ nữ mắng.Còn bắt ông ta quỳ xuống, đó là một sự sỉ nhục lớn đối với ông ta."Chắc là ông không nghe được tôi nói đâu nhỉ?" Tường Vi phát hỏa bước đến trước mặt Lương Hải.Lương Hải rất sợ Sử Chấn, nhưng đối với Tường Vi, ông ta không sợ chút nào."Con nhóc, cô cũng có thể nói chuyện ở đây? Chính là muốn cáo mượn oai hùm đúng không?”Lương Hải giở giọng xem thường hỏi Tường Vi.Chát! Sử Chấn lao tới và tát cho Lương Hải hai cái.Trước đây bị Hoàng Thiên ngược đãi thảm như vậy, trong lòng Sử Chấn hoảng loạn buôn phiên, hôm nay liên lấy Lương Hải ra trút giận."Ông hai Sử, ông, tại sao ông lại đánh tôi" Lương Hải bị đánh đến không còn bình tĩnh, bụm mặt hỏi Sử Chấn."Tổ cha mày! Cô Tường Vi kêu mày quỳ thì mày mau quỳ xuống, dong dài cái gì? Quỳ xuống trước mặt cậu Thiên mày còn không bằng lòng phải không?”Sử Chấn nghiêm khắc khiển trách Lương Hải.Ông chủ Lương Hải của ông ta còn như vậy, huống chỉ ông ta? Hiện tại một chút ý chí chiến đấu ông ta cũng không có."Tôi cái gì mà tôi! Mẹ kiếp!" Sử Chấn đá vào mông Tần Hổ..

Chương 471: Mất Bảy Tỷ