“Mẹ, mẹ làm vậy không sợ sẽ gặp quả báo sao?” Nhìn thẳng vào trước mặt người phụ nữ trung niên đang bày ra bộ mặt dữ tợn, Cố Niệm Niệm nói, đầy vẻ không dám tin. Cô mới hai mươi tuổi thôi, vậy mà mẹ lại vì tiền tài mà ép cô phải ngủ với một tên đần! Cố Niệm Niệm không đồng ý, Chu Mỹ Ngọc lại buộc cô đến khách sạn để cô ngủ với tên đần kia ngay tối nay! Người trước mặt này thật sự là mẹ ruột của mình sao? Chu Mỹ Ngọc hung ác kéo Cố Niệm Niệm đẩy vào trong phòng tổng thống xa hoa. Bên trong có một người đàn ông đang vừa cắn ngón tay, vừa ch** n**c miếng, đần độn nhìn Cố Niệm Niệm: “Tôi thấy gái đẹp, tôi muốn gái đẹp.” “Con bé này, con đừng có đứng lỳ ở đây nữa.” Chu Mỹ Ngọc nói đầy vẻ hung dữ: “Ơn cha ơn mẹ cao hơn trời, mẹ kêu con gả cho cậu chủ nhà họ Lưu thì con phải gả. Đêm nay con hầu hạ cậu chủ Lưu cho tốt vào cho mẹ, nêu không con sẽ biết tay!” Nói đến đây, giọng bà đột nhiên trở nên dịu dàng, nửa uy h**p, nửa dụ dỗ nói: “Niệm Niệm à, nhà mình nghèo thế nào con biết mà. Cậu chủ…
Chương 182: Chương 183
Cô Vợ Lọ Lem Của Tổng TàiTác giả: lolilaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Mẹ, mẹ làm vậy không sợ sẽ gặp quả báo sao?” Nhìn thẳng vào trước mặt người phụ nữ trung niên đang bày ra bộ mặt dữ tợn, Cố Niệm Niệm nói, đầy vẻ không dám tin. Cô mới hai mươi tuổi thôi, vậy mà mẹ lại vì tiền tài mà ép cô phải ngủ với một tên đần! Cố Niệm Niệm không đồng ý, Chu Mỹ Ngọc lại buộc cô đến khách sạn để cô ngủ với tên đần kia ngay tối nay! Người trước mặt này thật sự là mẹ ruột của mình sao? Chu Mỹ Ngọc hung ác kéo Cố Niệm Niệm đẩy vào trong phòng tổng thống xa hoa. Bên trong có một người đàn ông đang vừa cắn ngón tay, vừa ch** n**c miếng, đần độn nhìn Cố Niệm Niệm: “Tôi thấy gái đẹp, tôi muốn gái đẹp.” “Con bé này, con đừng có đứng lỳ ở đây nữa.” Chu Mỹ Ngọc nói đầy vẻ hung dữ: “Ơn cha ơn mẹ cao hơn trời, mẹ kêu con gả cho cậu chủ nhà họ Lưu thì con phải gả. Đêm nay con hầu hạ cậu chủ Lưu cho tốt vào cho mẹ, nêu không con sẽ biết tay!” Nói đến đây, giọng bà đột nhiên trở nên dịu dàng, nửa uy h**p, nửa dụ dỗ nói: “Niệm Niệm à, nhà mình nghèo thế nào con biết mà. Cậu chủ… Đến lúc đó có thể hảo hảo mở mày mở mặt một phen, để xem lúc đó những người ở A đại có động một chút là cười nhạo mình nghèo hay không.Nghĩ nghĩ Cố Niệm Niệm liền không nhịn được mà cười ra tiếng.Chẳng qua rất nhanh cô lại không cười nỗi.Ngày này khẳng định là sẽ không có đi, hai”&p!Cho dù sau khi cô tốt nghiệp tìm được một công việc tốt cũng không có khả năng có nhiều tiền như thế.Cố Niệm Niệm nghĩ, có lẽ cô thật đúng là số nghèo cả đời.!“Cố tiểu thư, đã tới văn phòng của Ôn tổng.” Lúc này thang máy bỗng nhiên dừng lại.Có Niệm Niệm gật gật đầu, trong lòng không hiểu sao lại có một ít khẩn trương.Ừm, đây là văn phòng của Ôn Đình Vực.Cố Niệm Niệm là lần đầu tiên trong đời đi vào văn phòng của tổng tài.“Cố tiểu thư, mời vào.” Lúc này Tô Bạch đi ra thang máy cùng Cố Niệm Niệm, đến cửa văn phòng thấy Cố Niệm Niệm vẻ mặt ngơ ngác liền nhắc nhở.Có Niệm Niệm lung tung hít vào một hơi, sau đó trực tiếp đẩy cửa vào.Đập vào mắt chính là văn phòng lớn đến kinh người, tuy rằng giản lược nhưng lại quý khí mười phần, hơn nữa còn có một mặt cửa số sát đất vô cùng lớn.Ôn Đình Vực ngồi trước bàn làm việc, hai tròng mắt nhìn chằm chằm màn hình máy tính, ngón tay trên bàn phím bay nhanh.Cố Niệm Niệm bỗng nhiên cảm thấy mình ăn mặc một thân hàng vỉa hè cùng một hộp cơm hai mươi đồng mua tới đứng trong văn phòng tổng tài xa hoa đại khí thật sự là không xứng.“Tới rồi sao.” Ôn Đình Vực không nhác mắt nhìn Cố Niệm Niệm, một bên nhìn chằm chằm vào máy tính, một bên nói.Cố Niệm Niệm bỗng nhiên có chút miệng khô lưỡi khô.*Ừm, tới rồi.”Kế tiếp là một mảnh trầm mặc.Thẳng đến khi Ôn Đình Vực rốt cuộc ngước mắt nhìn Cố Niệm Niệm: “Không phải tới mang cơm cho tôi sao, như thế nào lại đứng ngốc ở đó”Lúc này Cố Niệm Niệm mới phản ứng lại.Cô bỗng nhiên cảm thấy hộp cơm của mình có chút không hợp.“Anh sẽ không ghét bỏ tôi làm đi.” Lông mi Có Niệm Niệm run rầy.Cô không quên những gì vừa rồi Tô Bạch nói với cô, làm cơm cho Ôn Đình Vực đều là đầu bếp cấp năm sao.Có Niệm Niệm nhìn Ôn Đình Vực, trong lòng một trận cảm khái.Không thể không nói, tổng tài chính là tổng tài, quý tộc chính là quý tộc.Cho dù ăn một bữa cơm cũng đẹp như vậy, đều là cảnh đẹp ý vui..
Đến lúc đó có thể hảo hảo mở mày mở mặt một phen, để xem lúc đó những người ở A đại có động một chút là cười nhạo mình nghèo hay không.
Nghĩ nghĩ Cố Niệm Niệm liền không nhịn được mà cười ra tiếng.
Chẳng qua rất nhanh cô lại không cười nỗi.
Ngày này khẳng định là sẽ không có đi, hai”&p!
Cho dù sau khi cô tốt nghiệp tìm được một công việc tốt cũng không có khả năng có nhiều tiền như thế.
Cố Niệm Niệm nghĩ, có lẽ cô thật đúng là số nghèo cả đời.
!“Cố tiểu thư, đã tới văn phòng của Ôn tổng.” Lúc này thang máy bỗng nhiên dừng lại.
Có Niệm Niệm gật gật đầu, trong lòng không hiểu sao lại có một ít khẩn trương.
Ừm, đây là văn phòng của Ôn Đình Vực.
Cố Niệm Niệm là lần đầu tiên trong đời đi vào văn phòng của tổng tài.
“Cố tiểu thư, mời vào.” Lúc này Tô Bạch đi ra thang máy cùng Cố Niệm Niệm, đến cửa văn phòng thấy Cố Niệm Niệm vẻ mặt ngơ ngác liền nhắc nhở.
Có Niệm Niệm lung tung hít vào một hơi, sau đó trực tiếp đẩy cửa vào.
Đập vào mắt chính là văn phòng lớn đến kinh người, tuy rằng giản lược nhưng lại quý khí mười phần, hơn nữa còn có một mặt cửa số sát đất vô cùng lớn.
Ôn Đình Vực ngồi trước bàn làm việc, hai tròng mắt nhìn chằm chằm màn hình máy tính, ngón tay trên bàn phím bay nhanh.
Cố Niệm Niệm bỗng nhiên cảm thấy mình ăn mặc một thân hàng vỉa hè cùng một hộp cơm hai mươi đồng mua tới đứng trong văn phòng tổng tài xa hoa đại khí thật sự là không xứng.
“Tới rồi sao.” Ôn Đình Vực không nhác mắt nhìn Cố Niệm Niệm, một bên nhìn chằm chằm vào máy tính, một bên nói.
Cố Niệm Niệm bỗng nhiên có chút miệng khô lưỡi khô.
*Ừm, tới rồi.”
Kế tiếp là một mảnh trầm mặc.
Thẳng đến khi Ôn Đình Vực rốt cuộc ngước mắt nhìn Cố Niệm Niệm: “Không phải tới mang cơm cho tôi sao, như thế nào lại đứng ngốc ở đó”
Lúc này Cố Niệm Niệm mới phản ứng lại.
Cô bỗng nhiên cảm thấy hộp cơm của mình có chút không hợp.
“Anh sẽ không ghét bỏ tôi làm đi.” Lông mi Có Niệm Niệm run rầy.
Cô không quên những gì vừa rồi Tô Bạch nói với cô, làm cơm cho Ôn Đình Vực đều là đầu bếp cấp năm sao.
Có Niệm Niệm nhìn Ôn Đình Vực, trong lòng một trận cảm khái.
Không thể không nói, tổng tài chính là tổng tài, quý tộc chính là quý tộc.
Cho dù ăn một bữa cơm cũng đẹp như vậy, đều là cảnh đẹp ý vui..
Cô Vợ Lọ Lem Của Tổng TàiTác giả: lolilaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Mẹ, mẹ làm vậy không sợ sẽ gặp quả báo sao?” Nhìn thẳng vào trước mặt người phụ nữ trung niên đang bày ra bộ mặt dữ tợn, Cố Niệm Niệm nói, đầy vẻ không dám tin. Cô mới hai mươi tuổi thôi, vậy mà mẹ lại vì tiền tài mà ép cô phải ngủ với một tên đần! Cố Niệm Niệm không đồng ý, Chu Mỹ Ngọc lại buộc cô đến khách sạn để cô ngủ với tên đần kia ngay tối nay! Người trước mặt này thật sự là mẹ ruột của mình sao? Chu Mỹ Ngọc hung ác kéo Cố Niệm Niệm đẩy vào trong phòng tổng thống xa hoa. Bên trong có một người đàn ông đang vừa cắn ngón tay, vừa ch** n**c miếng, đần độn nhìn Cố Niệm Niệm: “Tôi thấy gái đẹp, tôi muốn gái đẹp.” “Con bé này, con đừng có đứng lỳ ở đây nữa.” Chu Mỹ Ngọc nói đầy vẻ hung dữ: “Ơn cha ơn mẹ cao hơn trời, mẹ kêu con gả cho cậu chủ nhà họ Lưu thì con phải gả. Đêm nay con hầu hạ cậu chủ Lưu cho tốt vào cho mẹ, nêu không con sẽ biết tay!” Nói đến đây, giọng bà đột nhiên trở nên dịu dàng, nửa uy h**p, nửa dụ dỗ nói: “Niệm Niệm à, nhà mình nghèo thế nào con biết mà. Cậu chủ… Đến lúc đó có thể hảo hảo mở mày mở mặt một phen, để xem lúc đó những người ở A đại có động một chút là cười nhạo mình nghèo hay không.Nghĩ nghĩ Cố Niệm Niệm liền không nhịn được mà cười ra tiếng.Chẳng qua rất nhanh cô lại không cười nỗi.Ngày này khẳng định là sẽ không có đi, hai”&p!Cho dù sau khi cô tốt nghiệp tìm được một công việc tốt cũng không có khả năng có nhiều tiền như thế.Cố Niệm Niệm nghĩ, có lẽ cô thật đúng là số nghèo cả đời.!“Cố tiểu thư, đã tới văn phòng của Ôn tổng.” Lúc này thang máy bỗng nhiên dừng lại.Có Niệm Niệm gật gật đầu, trong lòng không hiểu sao lại có một ít khẩn trương.Ừm, đây là văn phòng của Ôn Đình Vực.Cố Niệm Niệm là lần đầu tiên trong đời đi vào văn phòng của tổng tài.“Cố tiểu thư, mời vào.” Lúc này Tô Bạch đi ra thang máy cùng Cố Niệm Niệm, đến cửa văn phòng thấy Cố Niệm Niệm vẻ mặt ngơ ngác liền nhắc nhở.Có Niệm Niệm lung tung hít vào một hơi, sau đó trực tiếp đẩy cửa vào.Đập vào mắt chính là văn phòng lớn đến kinh người, tuy rằng giản lược nhưng lại quý khí mười phần, hơn nữa còn có một mặt cửa số sát đất vô cùng lớn.Ôn Đình Vực ngồi trước bàn làm việc, hai tròng mắt nhìn chằm chằm màn hình máy tính, ngón tay trên bàn phím bay nhanh.Cố Niệm Niệm bỗng nhiên cảm thấy mình ăn mặc một thân hàng vỉa hè cùng một hộp cơm hai mươi đồng mua tới đứng trong văn phòng tổng tài xa hoa đại khí thật sự là không xứng.“Tới rồi sao.” Ôn Đình Vực không nhác mắt nhìn Cố Niệm Niệm, một bên nhìn chằm chằm vào máy tính, một bên nói.Cố Niệm Niệm bỗng nhiên có chút miệng khô lưỡi khô.*Ừm, tới rồi.”Kế tiếp là một mảnh trầm mặc.Thẳng đến khi Ôn Đình Vực rốt cuộc ngước mắt nhìn Cố Niệm Niệm: “Không phải tới mang cơm cho tôi sao, như thế nào lại đứng ngốc ở đó”Lúc này Cố Niệm Niệm mới phản ứng lại.Cô bỗng nhiên cảm thấy hộp cơm của mình có chút không hợp.“Anh sẽ không ghét bỏ tôi làm đi.” Lông mi Có Niệm Niệm run rầy.Cô không quên những gì vừa rồi Tô Bạch nói với cô, làm cơm cho Ôn Đình Vực đều là đầu bếp cấp năm sao.Có Niệm Niệm nhìn Ôn Đình Vực, trong lòng một trận cảm khái.Không thể không nói, tổng tài chính là tổng tài, quý tộc chính là quý tộc.Cho dù ăn một bữa cơm cũng đẹp như vậy, đều là cảnh đẹp ý vui..