Tác giả:

“Mẹ, mẹ làm vậy không sợ sẽ gặp quả báo sao?” Nhìn thẳng vào trước mặt người phụ nữ trung niên đang bày ra bộ mặt dữ tợn, Cố Niệm Niệm nói, đầy vẻ không dám tin. Cô mới hai mươi tuổi thôi, vậy mà mẹ lại vì tiền tài mà ép cô phải ngủ với một tên đần! Cố Niệm Niệm không đồng ý, Chu Mỹ Ngọc lại buộc cô đến khách sạn để cô ngủ với tên đần kia ngay tối nay! Người trước mặt này thật sự là mẹ ruột của mình sao? Chu Mỹ Ngọc hung ác kéo Cố Niệm Niệm đẩy vào trong phòng tổng thống xa hoa. Bên trong có một người đàn ông đang vừa cắn ngón tay, vừa ch** n**c miếng, đần độn nhìn Cố Niệm Niệm: “Tôi thấy gái đẹp, tôi muốn gái đẹp.” “Con bé này, con đừng có đứng lỳ ở đây nữa.” Chu Mỹ Ngọc nói đầy vẻ hung dữ: “Ơn cha ơn mẹ cao hơn trời, mẹ kêu con gả cho cậu chủ nhà họ Lưu thì con phải gả. Đêm nay con hầu hạ cậu chủ Lưu cho tốt vào cho mẹ, nêu không con sẽ biết tay!” Nói đến đây, giọng bà đột nhiên trở nên dịu dàng, nửa uy h**p, nửa dụ dỗ nói: “Niệm Niệm à, nhà mình nghèo thế nào con biết mà. Cậu chủ…

Chương 183: Chương 184

Cô Vợ Lọ Lem Của Tổng TàiTác giả: lolilaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Mẹ, mẹ làm vậy không sợ sẽ gặp quả báo sao?” Nhìn thẳng vào trước mặt người phụ nữ trung niên đang bày ra bộ mặt dữ tợn, Cố Niệm Niệm nói, đầy vẻ không dám tin. Cô mới hai mươi tuổi thôi, vậy mà mẹ lại vì tiền tài mà ép cô phải ngủ với một tên đần! Cố Niệm Niệm không đồng ý, Chu Mỹ Ngọc lại buộc cô đến khách sạn để cô ngủ với tên đần kia ngay tối nay! Người trước mặt này thật sự là mẹ ruột của mình sao? Chu Mỹ Ngọc hung ác kéo Cố Niệm Niệm đẩy vào trong phòng tổng thống xa hoa. Bên trong có một người đàn ông đang vừa cắn ngón tay, vừa ch** n**c miếng, đần độn nhìn Cố Niệm Niệm: “Tôi thấy gái đẹp, tôi muốn gái đẹp.” “Con bé này, con đừng có đứng lỳ ở đây nữa.” Chu Mỹ Ngọc nói đầy vẻ hung dữ: “Ơn cha ơn mẹ cao hơn trời, mẹ kêu con gả cho cậu chủ nhà họ Lưu thì con phải gả. Đêm nay con hầu hạ cậu chủ Lưu cho tốt vào cho mẹ, nêu không con sẽ biết tay!” Nói đến đây, giọng bà đột nhiên trở nên dịu dàng, nửa uy h**p, nửa dụ dỗ nói: “Niệm Niệm à, nhà mình nghèo thế nào con biết mà. Cậu chủ… “Hương vị có được không?” Cố Niệm Niệm nhỏ giọng hỏi.Ôn Đình Vực ngước mắt nhìn Có Niệm Niệm: “Rất ngon.”Ngữ khí nhàn nhạt của anh nghe không ra thật giả.Có Niệm Niệm chớp chớp mắt: “Tôi vừa nghe trợ lý của anh nói, đâu bếp ở nhà ăn của các anh đêu là đầu bếp năm sao.”Ôn Đình Vực nhìn Cố Niệm Niệm: “Không bằng người nào đó.”Hô hấp Cố Niệm Niệm hơi dừng, ánh mắt Ôn Đình Vực nhìn mình thật sâu thẳm, thiếu chút nữa khiến cô vừa nhìn liền không thoát ra được.!Cố Niệm Niệm cố sức mà thoát ra khỏi ánh mắt của Ôn Đình Vực: “Tôi chọn hộp cơm cho anh đẹp không?”“Chỉ cần là cô làm, dùng cái gì đều có thể.” Ôn Đình Vực không có ý kiến gì với hộp cơm này.“A.” Có Niệm Niệm nói.Kế tiếp cô bỗng nhiên có chút không biết nói gì, Ôn Đình Vực đã ăn xong rồi.Anh rất cho Cố Niệm Niệm mặt mũi, Cố Niệm Niệm mang theo nhiều cơm như thế vậy mà cũng bị anh ăn hét.“Vậy tôi về đây.” Có Niệm Niệm nói.Cô vốn là tới đưa cơm cho Ôn Đình Vực ăn, néu Ôn Đình Vực đã ăn xong rồi, vậy cô cũng nên trở về.“Công việc hôm nay của tôi ngay lập tức sẽ hoàn thành, không bằng chờ lát nữa cùng trở về.” Ôn Đình Vực nhàn nhạt nói.Mắt Cố Niệm Niệm sáng lên.Cùng Ôn Đình Vực trở về? Cái này hình như không tồi.“Vậy tôi chờ anh?” Có Niệm Niệm thử hỏi.“Ừm.” Ôn Đình Vực gật đầu.Cố Niệm Niệm nghe vậy liền trực tiếp ngồi xuống sô pha trong văn phòng, sô pha rất mềm rất mềm, Cố Niệm Niệm cảm thấy ngồi lên thoải mái vô cùng.Tiếp theo chính là chờ đợi.Ban đầu Cố Niệm Niệm còn cảm thất rất thú vị, nhìn cái này lại xem cái kia, lại nhìn dáng vẻ Ôn Đình Vực làm việc, cuối cùng cũng xem nhàm chán, liền đơn giản ly ra di động chơi trò chơi.Trò chơi cô chơi là một trò chơi rất cũ.“Plants vs Zombie”Có Niệm Niệm dần dần chơi đến mê mắn, Ôn Đình Vực đến bên cạnh mình lúc nào cũng không biết.“Trò chơi này là rất lâu trước đây đi.” Thanh âm trầm thấp của nam nhân bỗng nhiên vang bên tai Có Niệm Niệm.“Hay là đi thôi, lại chết rồi.” Bàn này Cố Niệm Niệm lại thua.Bàn này quá khó quá khó, chơi thế nào cũng không qua được.“Nếu không tôi thử xem.” Ôn Đình Vực nói..

“Hương vị có được không?” Cố Niệm Niệm nhỏ giọng hỏi.

Ôn Đình Vực ngước mắt nhìn Có Niệm Niệm: “Rất ngon.”

Ngữ khí nhàn nhạt của anh nghe không ra thật giả.

Có Niệm Niệm chớp chớp mắt: “Tôi vừa nghe trợ lý của anh nói, đâu bếp ở nhà ăn của các anh đêu là đầu bếp năm sao.”

Ôn Đình Vực nhìn Cố Niệm Niệm: “Không bằng người nào đó.”

Hô hấp Cố Niệm Niệm hơi dừng, ánh mắt Ôn Đình Vực nhìn mình thật sâu thẳm, thiếu chút nữa khiến cô vừa nhìn liền không thoát ra được.

!Cố Niệm Niệm cố sức mà thoát ra khỏi ánh mắt của Ôn Đình Vực: “Tôi chọn hộp cơm cho anh đẹp không?”

“Chỉ cần là cô làm, dùng cái gì đều có thể.” Ôn Đình Vực không có ý kiến gì với hộp cơm này.

“A.” Có Niệm Niệm nói.

Kế tiếp cô bỗng nhiên có chút không biết nói gì, Ôn Đình Vực đã ăn xong rồi.

Anh rất cho Cố Niệm Niệm mặt mũi, Cố Niệm Niệm mang theo nhiều cơm như thế vậy mà cũng bị anh ăn hét.

“Vậy tôi về đây.” Có Niệm Niệm nói.

Cô vốn là tới đưa cơm cho Ôn Đình Vực ăn, néu Ôn Đình Vực đã ăn xong rồi, vậy cô cũng nên trở về.

“Công việc hôm nay của tôi ngay lập tức sẽ hoàn thành, không bằng chờ lát nữa cùng trở về.” Ôn Đình Vực nhàn nhạt nói.

Mắt Cố Niệm Niệm sáng lên.

Cùng Ôn Đình Vực trở về? Cái này hình như không tồi.

“Vậy tôi chờ anh?” Có Niệm Niệm thử hỏi.

“Ừm.” Ôn Đình Vực gật đầu.

Cố Niệm Niệm nghe vậy liền trực tiếp ngồi xuống sô pha trong văn phòng, sô pha rất mềm rất mềm, Cố Niệm Niệm cảm thấy ngồi lên thoải mái vô cùng.

Tiếp theo chính là chờ đợi.

Ban đầu Cố Niệm Niệm còn cảm thất rất thú vị, nhìn cái này lại xem cái kia, lại nhìn dáng vẻ Ôn Đình Vực làm việc, cuối cùng cũng xem nhàm chán, liền đơn giản ly ra di động chơi trò chơi.

Trò chơi cô chơi là một trò chơi rất cũ.

“Plants vs Zombie”

Có Niệm Niệm dần dần chơi đến mê mắn, Ôn Đình Vực đến bên cạnh mình lúc nào cũng không biết.

“Trò chơi này là rất lâu trước đây đi.” Thanh âm trầm thấp của nam nhân bỗng nhiên vang bên tai Có Niệm Niệm.

“Hay là đi thôi, lại chết rồi.” Bàn này Cố Niệm Niệm lại thua.

Bàn này quá khó quá khó, chơi thế nào cũng không qua được.

“Nếu không tôi thử xem.” Ôn Đình Vực nói..

Cô Vợ Lọ Lem Của Tổng TàiTác giả: lolilaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Mẹ, mẹ làm vậy không sợ sẽ gặp quả báo sao?” Nhìn thẳng vào trước mặt người phụ nữ trung niên đang bày ra bộ mặt dữ tợn, Cố Niệm Niệm nói, đầy vẻ không dám tin. Cô mới hai mươi tuổi thôi, vậy mà mẹ lại vì tiền tài mà ép cô phải ngủ với một tên đần! Cố Niệm Niệm không đồng ý, Chu Mỹ Ngọc lại buộc cô đến khách sạn để cô ngủ với tên đần kia ngay tối nay! Người trước mặt này thật sự là mẹ ruột của mình sao? Chu Mỹ Ngọc hung ác kéo Cố Niệm Niệm đẩy vào trong phòng tổng thống xa hoa. Bên trong có một người đàn ông đang vừa cắn ngón tay, vừa ch** n**c miếng, đần độn nhìn Cố Niệm Niệm: “Tôi thấy gái đẹp, tôi muốn gái đẹp.” “Con bé này, con đừng có đứng lỳ ở đây nữa.” Chu Mỹ Ngọc nói đầy vẻ hung dữ: “Ơn cha ơn mẹ cao hơn trời, mẹ kêu con gả cho cậu chủ nhà họ Lưu thì con phải gả. Đêm nay con hầu hạ cậu chủ Lưu cho tốt vào cho mẹ, nêu không con sẽ biết tay!” Nói đến đây, giọng bà đột nhiên trở nên dịu dàng, nửa uy h**p, nửa dụ dỗ nói: “Niệm Niệm à, nhà mình nghèo thế nào con biết mà. Cậu chủ… “Hương vị có được không?” Cố Niệm Niệm nhỏ giọng hỏi.Ôn Đình Vực ngước mắt nhìn Có Niệm Niệm: “Rất ngon.”Ngữ khí nhàn nhạt của anh nghe không ra thật giả.Có Niệm Niệm chớp chớp mắt: “Tôi vừa nghe trợ lý của anh nói, đâu bếp ở nhà ăn của các anh đêu là đầu bếp năm sao.”Ôn Đình Vực nhìn Cố Niệm Niệm: “Không bằng người nào đó.”Hô hấp Cố Niệm Niệm hơi dừng, ánh mắt Ôn Đình Vực nhìn mình thật sâu thẳm, thiếu chút nữa khiến cô vừa nhìn liền không thoát ra được.!Cố Niệm Niệm cố sức mà thoát ra khỏi ánh mắt của Ôn Đình Vực: “Tôi chọn hộp cơm cho anh đẹp không?”“Chỉ cần là cô làm, dùng cái gì đều có thể.” Ôn Đình Vực không có ý kiến gì với hộp cơm này.“A.” Có Niệm Niệm nói.Kế tiếp cô bỗng nhiên có chút không biết nói gì, Ôn Đình Vực đã ăn xong rồi.Anh rất cho Cố Niệm Niệm mặt mũi, Cố Niệm Niệm mang theo nhiều cơm như thế vậy mà cũng bị anh ăn hét.“Vậy tôi về đây.” Có Niệm Niệm nói.Cô vốn là tới đưa cơm cho Ôn Đình Vực ăn, néu Ôn Đình Vực đã ăn xong rồi, vậy cô cũng nên trở về.“Công việc hôm nay của tôi ngay lập tức sẽ hoàn thành, không bằng chờ lát nữa cùng trở về.” Ôn Đình Vực nhàn nhạt nói.Mắt Cố Niệm Niệm sáng lên.Cùng Ôn Đình Vực trở về? Cái này hình như không tồi.“Vậy tôi chờ anh?” Có Niệm Niệm thử hỏi.“Ừm.” Ôn Đình Vực gật đầu.Cố Niệm Niệm nghe vậy liền trực tiếp ngồi xuống sô pha trong văn phòng, sô pha rất mềm rất mềm, Cố Niệm Niệm cảm thấy ngồi lên thoải mái vô cùng.Tiếp theo chính là chờ đợi.Ban đầu Cố Niệm Niệm còn cảm thất rất thú vị, nhìn cái này lại xem cái kia, lại nhìn dáng vẻ Ôn Đình Vực làm việc, cuối cùng cũng xem nhàm chán, liền đơn giản ly ra di động chơi trò chơi.Trò chơi cô chơi là một trò chơi rất cũ.“Plants vs Zombie”Có Niệm Niệm dần dần chơi đến mê mắn, Ôn Đình Vực đến bên cạnh mình lúc nào cũng không biết.“Trò chơi này là rất lâu trước đây đi.” Thanh âm trầm thấp của nam nhân bỗng nhiên vang bên tai Có Niệm Niệm.“Hay là đi thôi, lại chết rồi.” Bàn này Cố Niệm Niệm lại thua.Bàn này quá khó quá khó, chơi thế nào cũng không qua được.“Nếu không tôi thử xem.” Ôn Đình Vực nói..

Chương 183: Chương 184