Tác giả:

Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…

Chương 137

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 137: Bạn trai hôn mê của cô HàNgủ một giấc cho đến lúc mặt trời lặn.Sáu giờ tối, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửacủa người làm, đánh thức bọn họ.“Tôi biết rồi. Kiều Bích Ngọc nghe đượctiếng động, mơ hồ trả lời một câu.Dì Phương đã chuẩn bị xong bữa tối, hômnay đám người ông cụ Quách trở về, nhất địnhphải qua nhà chính ăn cơm.“Quách Cao Minh, dậy thôi.”Cô có chút kỳ lạ, hôm nay người đàn ôngnày thế mà ngủ say như vậy, buổi sáng hôm nay,tỉnh thần của anh còn sáng láng,Nhưng lúc cô lay anh dậy, lúc này mới chú ýđến nhiệt độ trên người anh hơi nóng. Kiều BíchNgọc lập tức khẩn trương: “Quách Cao Minh, cóphải anh bị sốt rồi không?”Kiều Bích Ngọc đặt tay lên trán anh, giọngnói trở nên sốt sắng.Người đàn ông ở bên cạnh nhanh chóng mởmắt ra: “Không có việc gì.Anh lên tiếng, giọng nói hơi khàn khàn.Anh lấy tay cô ra, ngồi thẳng người dậy,muốn xuống giường.“Khoảng thời gian gần đây, hình như anh hơimột xíu là sốt cao.“ Kiều Bích Ngọc dịch đến bêncạnh anh, hai tay ôm lấy sau lưng anh.Có thể là do vừa mới tỉnh ngủ, bị cô ôm từsau lưng như thế, vẻ mặt anh hơi giật mình.Anh quay đầu, ánh mắt hơi nghi ngờ nhìn vẻmặt sầu lo của cô, vươn tay ra, vỗ l*n đ*nh đầucủa cô: “Đó là do bị em chọc tức đấy.“ Anh giốngnhư cố ý trêu chọc cô.Nhưng Kiều Bích Ngọc tuyệt đối không cảmthấy buồn cười, ngược lại cô cảm thấy anh cố ýnói sang chuyện khác.“Quách Cao Minh, em nói cho anh biết, nếunhư anh bị bệnh, nhất định phải đi khám bác sĩđể lấy thuốc uống, những chuyện này là kiếnthức thông thường, anh đừng suốt ngày để chongười ta phải dặn dò như vậy, lần trước cũng lànhư thế, bị sốt cao còn tăng ca.”Anh đã đi xuống giường, chỉnh lại quần áo,nghe người phụ nữ sau lưng đang không ngừnglảm nhảm.Anh đi đến bên người cô, ôm cô cùng đi rakhỏi phòng ngủ, thuận tiện cảm thán một câu:“Kiều Bích Ngọc, cuối cùng em cũng học đượcquan tâm ông xã của mình, thật đúng là khôngdễ dàng/Kiều Bích Ngọc tức đến mức sưng mặt lên,thật sự muốn đạp anh một cái.Bọn họ đi đến nhà chính ăn cơm, mấy ngườiông cụ Quách và Giang Mỹ Linh đã ngồi vào chỗ,Hà Thủy Tiên cũng ở chỗ này ăn cơm, cô tangẩng đầu mỉm cười với bọn họ, mà QuáchThanh Châu ngồi một bên khác, dường như cóchút nhát gan, ngồi rất nghiêm chỉnh.Trên mặt Quách Cao Minh không có quánhiều cảm xúc, đợi hai người bọn họ ngồi xuống,quản gia lập tức ra hiệu cho người làm nữ mangthức ăn lên.“Cô Hà, thật sự xin lỗi cô” Lúc dì Phươngmúc canh cho bọn họ, bệnh cũ cánh tay phảicủa bà ấy tái phát, tay run lên, bát canh trong tayđổ ra ngoài.“Không sao đâu.” Hà Thủy Tiên không để ý,ngược lại đứng dậy, cầm muôi trong tay dìPhương: “Để tôi làm cho, người một nhà khôngcần quá câu nệ.”Cô ta cười rất thân thiện.“Ông nội, ông ăn nhiều một xíu” Hà ThủyTiên tự mình múc bát canh sâm cho ông cụQuách.Ông cụ Quách khẽ ừ một tiếng, vẻ mặt tâmsự nặng nề, ăn không ngon miệng.Mà rõ ràng Giang Mỹ Linh rất thân thiết vớiHà Thủy Tiên, bà ta rất vui nhận lấy bát canhsâm mà Hà Thủy Tiên đưa cho, tùy ý quan tâmhỏi một câu: “Cháu được điều động về thànhphố Bắc An để nhận chức, mấy việc vặt liên quanđến cuộc sống, cháu đã sắp xếp xong chứ?”“Thủy Tiên, cháu được điều động từ Seattlevề thành phố Bắc An à?”“ Ông cụ đột nhiênngước mắt, giống như có chút quan tâm đến vấnđề này.Những người khác là do người làm nữ giúpđỡ lấy canh, Hà Thủy Tiên cũng ung dung ngồixuống, bắt đầu dùng cơm, cô ta nhìn về phía ôngcụ Quách, quy củ trả lời: “Vâng ạ, toàn bộ côngviệc của cháu đều đã được bàn giao xong, nếunhư không có gì ngoài ý muốn, chắc hẳn cháu sẽvẫn luôn ở trong nước phát triển.Giang Mỹ Linh nghe thấy cô ta nói như thế,nụ cười trên mặt bà ta càng thêm rực rỡ: “Ở lạitrong nước cũng rất tốt, dù sao ngay từ đầucũng vì muốn chăm sóc cho Đường…”“Ăn cơm đừng nhắc đến chuyện công việc.”Ông cụ Quách đột nhiên trầm giọng cắtngang cuộc đối thoại của bọn họ.Giang Mỹ Linh lập tức thu liễm cảm xúc củamình, bà ta cúi đầu an phận ăn cơm, còn KiềuBích Ngọc, ở trước bàn ăn, một câu cũng khôngdám nói, ngẫu nhiên liếc thoáng qua người đànông ở bên cạnh, lúc Quách Cao Minh ăn cơmgiống như ở văn phòng, sắc mặt không biểu tình.“Thủy Tiên, sau khi về nước, cháu có dựđịnh gì không?”“Thanh Châu nhà bác thích cháu như thế,cháu nhất định phải thường xuyên đến nhà họQuách chơi với con bé đấy nhé, nếu không vớitính tình này của con bé, đoán chừng cũngkhông tìm được bạn chơi cùng.”Sau khi ăn cơm xong, bọn họ đến phòngkhách vừa uống trà, vừa ăn chút hoa quả, GiangMỹ Linh rủ Hà Thủy Tiên tán gẫu.Kiều Bích Ngọc mang thai không thể uốngtrà, cô chỉ đi qua đó, chẳng qua nghe hai ngườinày nói cười với nhau, cô cảm thấy, nếu nhưkhông phải Giang Mỹ Linh vẫn luôn dùng gươngmặt lạnh lùng để đối xử với cô, cô sẽ thật sự hiểulầm người mẹ đoan trang xinh đẹp Giang Mỹ Linhnày của Quách Cao Minh là người rất hòa ái.Mình đắc tội với bà ta khi nào nhỉ, Kiều BíchNgọc không chỉ tự hỏi một lần.Quách Cao Minh giống như cô, anh khôngthích ngồi ở phòng khách, trực tiếp đi đến phòngsách.“Hiện tại tôi không dám hỏi nữa.”Cục cưng vô địch: “Tôi không muốn cãinhau với anh ấy.Kiểu Bích Ngọc rời khỏi phòng khách, côkhông muốn làm ổ trong phòng ngủ, cho nên côchạy đến vườn hoa phía sau ngồi, trên đỉnh đầulà mặt trăng, có chút không khí đoàn viên, chẳngqua bữa ăn tối hôm nay, cô ăn lại có phần khóchịu.Cô cũng không phải người thơ mộng thíchngắm hoa ngắm trăng gì đó, cô lấy điện thoại diđộng ra để giết thời gian.Đúng lúc nhìn thấy Châu Mỹ Duy vừa mớinhắn tin trên zalo cho cô, cô ấy nói, ngày maitrong công ty có một vị sếp mới đến, tâm trạngcủa cô ấy có phần kích động.Bé Heo muốn trở mình: “Kiều Bích Ngọc,cậu đừng ầm ï với Mark nữa, ngày đó không tìmthấy cậu đâu, anh ấy rất khẩn trương, về saumình nghe nói, bọn họ tìm thấy cậu ở khu giảiphóng cũ Chiến Thành, lúc này mới yên tâm.”Châu Mỹ Duy nhớ đến hôm qua, trong lònghơi ngạc nhiên.Bé Heo muốn trở mình: “Kiểu Bích Ngọc,mình phục cậu thật đấy, lòng tốt của cậu bộcphát, dẫn đứa nhỏ về nhà, sau đó chính mình lạilạc đường, may mắn là cậu không sao, nếukhông phải vậy, theo như mình thấy, nhất địnhchồng cậu sẽ lật tung cả cái thành phố Bắc Annày lên.”Kiều Bích Ngọc nhìn màn hình di động, vẻmặt hơi trầm xuống, trong lòng dâng trào cảmxúc, cô biết anh quan tâm mình.Bé Heo muốn trở mình: “Ngày mai, công tycó một vị quản lý cấp cao, người này tên là HàThủy Tiên, chẳng lẽ cô ta chính là tình địch giảtưởng như cậu nói?”Cục cưng vô địch: “Mình chưa từng nóingười ta là tình địch gì cả, chẳng qua mình cảmthấy quan hệ giữa cô ta và Quách Cao Minh có gìđó rất kỳ lạ.”Bé Heo muốn trở mình: “Kiều Bích Ngọc,cậu không cần phải lo lắng đâu, bởi vì nhânphẩm của Hà Thủy Tiên này rất đoan chính,trước đó, lúc mình du học ở Mỹ, đã từng đi thựctập nửa năm trong chỉ nhánh của công ty ởSeattle, tuy mình không có tư cách tiếp xúc vớicô Hà này, nhưng danh tiếng của Hà Thủy Tiên ởtrong công ty rất tốt.Châu Mỹ Duy nghĩ một lúc, cô ấy nhớ đếnmột chuyện khác: “Đúng rồi, mình nghe nói HàThủy Tiên người này rất sỉ tình, bạn trai của cô tahôn mê ở trong bệnh viện tư nhân Seattle đãnhiều năm, mỗi ngày cô ta đều đến bệnh việnchăm sóc, vẫn luôn chờ đối phương tỉnh lại.”“Bạn trai của Hà Thủy Tiên ư?”Sau khi kết thúc cuộc trò chuyện với ChâuMỹ Duy, Kiểu Bích Ngọc thấy thời gian khôngcòn sớm nữa, cô đứng dậy, chuẩn bị đi về phòngngủ.Tay phải cô cầm điện thoại di động, lôngmày nhíu chặt: “Lục Khánh Nam không nhắc đếnbạn trai của cô ta, mình ở bệnh viện tư nhânSeattle lâu như thế, sao không nghe nói?”Phòng sách của Quách Cao Minh ở ngaybên cạnh phòng ngủ của bọn họ, Kiều Bích Ngọcvừa mới đi lên cầu thang, lại ngoài ý muốn ngheđược một số tiếng động.Hình như cửa phòng sách bị người ta khôngkiên nhẫn mở ra: “Tôi biết cô về nước là vìĐường Tuấn Nghĩa, tôi nhất định sẽ tìm ra anhta” Là giọng nói của Quách Cao Minh, chẳngqua vì khoảng cách quá xa, cô nghe không rõlãm.Kiều Bích Ngọc thả chậm bước chân, đứngở chỗ đầu bậc thang, ngay chỗ rẽ, lén lén lút lútvươn cổ ra nhìn về phía phòng sách.“Cao Minh, em chỉ muốn hỏi, ông nội nói gìvới anh vậy?”“Người em lo lắng anh.”

Chương 137: Bạn trai hôn mê của cô Hà

Ngủ một giấc cho đến lúc mặt trời lặn.

Sáu giờ tối, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa

của người làm, đánh thức bọn họ.

“Tôi biết rồi. Kiều Bích Ngọc nghe được

tiếng động, mơ hồ trả lời một câu.

Dì Phương đã chuẩn bị xong bữa tối, hôm

nay đám người ông cụ Quách trở về, nhất định

phải qua nhà chính ăn cơm.

“Quách Cao Minh, dậy thôi.”

Cô có chút kỳ lạ, hôm nay người đàn ông

này thế mà ngủ say như vậy, buổi sáng hôm nay,

tỉnh thần của anh còn sáng láng,

Nhưng lúc cô lay anh dậy, lúc này mới chú ý

đến nhiệt độ trên người anh hơi nóng. Kiều Bích

Ngọc lập tức khẩn trương: “Quách Cao Minh, có

phải anh bị sốt rồi không?”

Kiều Bích Ngọc đặt tay lên trán anh, giọng

nói trở nên sốt sắng.

Người đàn ông ở bên cạnh nhanh chóng mở

mắt ra: “Không có việc gì.

Anh lên tiếng, giọng nói hơi khàn khàn.

Anh lấy tay cô ra, ngồi thẳng người dậy,

muốn xuống giường.

“Khoảng thời gian gần đây, hình như anh hơi

một xíu là sốt cao.“ Kiều Bích Ngọc dịch đến bên

cạnh anh, hai tay ôm lấy sau lưng anh.

Có thể là do vừa mới tỉnh ngủ, bị cô ôm từ

sau lưng như thế, vẻ mặt anh hơi giật mình.

Anh quay đầu, ánh mắt hơi nghi ngờ nhìn vẻ

mặt sầu lo của cô, vươn tay ra, vỗ l*n đ*nh đầu

của cô: “Đó là do bị em chọc tức đấy.“ Anh giống

như cố ý trêu chọc cô.

Nhưng Kiều Bích Ngọc tuyệt đối không cảm

thấy buồn cười, ngược lại cô cảm thấy anh cố ý

nói sang chuyện khác.

“Quách Cao Minh, em nói cho anh biết, nếu

như anh bị bệnh, nhất định phải đi khám bác sĩ

để lấy thuốc uống, những chuyện này là kiến

thức thông thường, anh đừng suốt ngày để cho

người ta phải dặn dò như vậy, lần trước cũng là

như thế, bị sốt cao còn tăng ca.”

Anh đã đi xuống giường, chỉnh lại quần áo,

nghe người phụ nữ sau lưng đang không ngừng

lảm nhảm.

Anh đi đến bên người cô, ôm cô cùng đi ra

khỏi phòng ngủ, thuận tiện cảm thán một câu:

“Kiều Bích Ngọc, cuối cùng em cũng học được

quan tâm ông xã của mình, thật đúng là không

dễ dàng/

Kiều Bích Ngọc tức đến mức sưng mặt lên,

thật sự muốn đạp anh một cái.

Bọn họ đi đến nhà chính ăn cơm, mấy người

ông cụ Quách và Giang Mỹ Linh đã ngồi vào chỗ,

Hà Thủy Tiên cũng ở chỗ này ăn cơm, cô ta

ngẩng đầu mỉm cười với bọn họ, mà Quách

Thanh Châu ngồi một bên khác, dường như có

chút nhát gan, ngồi rất nghiêm chỉnh.

Trên mặt Quách Cao Minh không có quá

nhiều cảm xúc, đợi hai người bọn họ ngồi xuống,

quản gia lập tức ra hiệu cho người làm nữ mang

thức ăn lên.

“Cô Hà, thật sự xin lỗi cô” Lúc dì Phương

múc canh cho bọn họ, bệnh cũ cánh tay phải

của bà ấy tái phát, tay run lên, bát canh trong tay

đổ ra ngoài.

“Không sao đâu.” Hà Thủy Tiên không để ý,

ngược lại đứng dậy, cầm muôi trong tay dì

Phương: “Để tôi làm cho, người một nhà không

cần quá câu nệ.”

Cô ta cười rất thân thiện.

“Ông nội, ông ăn nhiều một xíu” Hà Thủy

Tiên tự mình múc bát canh sâm cho ông cụ

Quách.

Ông cụ Quách khẽ ừ một tiếng, vẻ mặt tâm

sự nặng nề, ăn không ngon miệng.

Mà rõ ràng Giang Mỹ Linh rất thân thiết với

Hà Thủy Tiên, bà ta rất vui nhận lấy bát canh

sâm mà Hà Thủy Tiên đưa cho, tùy ý quan tâm

hỏi một câu: “Cháu được điều động về thành

phố Bắc An để nhận chức, mấy việc vặt liên quan

đến cuộc sống, cháu đã sắp xếp xong chứ?”

“Thủy Tiên, cháu được điều động từ Seattle

về thành phố Bắc An à?”“ Ông cụ đột nhiên

ngước mắt, giống như có chút quan tâm đến vấn

đề này.

Những người khác là do người làm nữ giúp

đỡ lấy canh, Hà Thủy Tiên cũng ung dung ngồi

xuống, bắt đầu dùng cơm, cô ta nhìn về phía ông

cụ Quách, quy củ trả lời: “Vâng ạ, toàn bộ công

việc của cháu đều đã được bàn giao xong, nếu

như không có gì ngoài ý muốn, chắc hẳn cháu sẽ

vẫn luôn ở trong nước phát triển.

Giang Mỹ Linh nghe thấy cô ta nói như thế,

nụ cười trên mặt bà ta càng thêm rực rỡ: “Ở lại

trong nước cũng rất tốt, dù sao ngay từ đầu

cũng vì muốn chăm sóc cho Đường…”

“Ăn cơm đừng nhắc đến chuyện công việc.”

Ông cụ Quách đột nhiên trầm giọng cắt

ngang cuộc đối thoại của bọn họ.

Giang Mỹ Linh lập tức thu liễm cảm xúc của

mình, bà ta cúi đầu an phận ăn cơm, còn Kiều

Bích Ngọc, ở trước bàn ăn, một câu cũng không

dám nói, ngẫu nhiên liếc thoáng qua người đàn

ông ở bên cạnh, lúc Quách Cao Minh ăn cơm

giống như ở văn phòng, sắc mặt không biểu tình.

“Thủy Tiên, sau khi về nước, cháu có dự

định gì không?”

“Thanh Châu nhà bác thích cháu như thế,

cháu nhất định phải thường xuyên đến nhà họ

Quách chơi với con bé đấy nhé, nếu không với

tính tình này của con bé, đoán chừng cũng

không tìm được bạn chơi cùng.”

Sau khi ăn cơm xong, bọn họ đến phòng

khách vừa uống trà, vừa ăn chút hoa quả, Giang

Mỹ Linh rủ Hà Thủy Tiên tán gẫu.

Kiều Bích Ngọc mang thai không thể uống

trà, cô chỉ đi qua đó, chẳng qua nghe hai người

này nói cười với nhau, cô cảm thấy, nếu như

không phải Giang Mỹ Linh vẫn luôn dùng gương

mặt lạnh lùng để đối xử với cô, cô sẽ thật sự hiểu

lầm người mẹ đoan trang xinh đẹp Giang Mỹ Linh

này của Quách Cao Minh là người rất hòa ái.

Mình đắc tội với bà ta khi nào nhỉ, Kiều Bích

Ngọc không chỉ tự hỏi một lần.

Quách Cao Minh giống như cô, anh không

thích ngồi ở phòng khách, trực tiếp đi đến phòng

sách.

“Hiện tại tôi không dám hỏi nữa.”

Cục cưng vô địch: “Tôi không muốn cãi

nhau với anh ấy.

Kiểu Bích Ngọc rời khỏi phòng khách, cô

không muốn làm ổ trong phòng ngủ, cho nên cô

chạy đến vườn hoa phía sau ngồi, trên đỉnh đầu

là mặt trăng, có chút không khí đoàn viên, chẳng

qua bữa ăn tối hôm nay, cô ăn lại có phần khó

chịu.

Cô cũng không phải người thơ mộng thích

ngắm hoa ngắm trăng gì đó, cô lấy điện thoại di

động ra để giết thời gian.

Đúng lúc nhìn thấy Châu Mỹ Duy vừa mới

nhắn tin trên zalo cho cô, cô ấy nói, ngày mai

trong công ty có một vị sếp mới đến, tâm trạng

của cô ấy có phần kích động.

Bé Heo muốn trở mình: “Kiều Bích Ngọc,

cậu đừng ầm ï với Mark nữa, ngày đó không tìm

thấy cậu đâu, anh ấy rất khẩn trương, về sau

mình nghe nói, bọn họ tìm thấy cậu ở khu giải

phóng cũ Chiến Thành, lúc này mới yên tâm.”

Châu Mỹ Duy nhớ đến hôm qua, trong lòng

hơi ngạc nhiên.

Bé Heo muốn trở mình: “Kiểu Bích Ngọc,

mình phục cậu thật đấy, lòng tốt của cậu bộc

phát, dẫn đứa nhỏ về nhà, sau đó chính mình lại

lạc đường, may mắn là cậu không sao, nếu

không phải vậy, theo như mình thấy, nhất định

chồng cậu sẽ lật tung cả cái thành phố Bắc An

này lên.”

Kiều Bích Ngọc nhìn màn hình di động, vẻ

mặt hơi trầm xuống, trong lòng dâng trào cảm

xúc, cô biết anh quan tâm mình.

Bé Heo muốn trở mình: “Ngày mai, công ty

có một vị quản lý cấp cao, người này tên là Hà

Thủy Tiên, chẳng lẽ cô ta chính là tình địch giả

tưởng như cậu nói?”

Cục cưng vô địch: “Mình chưa từng nói

người ta là tình địch gì cả, chẳng qua mình cảm

thấy quan hệ giữa cô ta và Quách Cao Minh có gì

đó rất kỳ lạ.”

Bé Heo muốn trở mình: “Kiều Bích Ngọc,

cậu không cần phải lo lắng đâu, bởi vì nhân

phẩm của Hà Thủy Tiên này rất đoan chính,

trước đó, lúc mình du học ở Mỹ, đã từng đi thực

tập nửa năm trong chỉ nhánh của công ty ở

Seattle, tuy mình không có tư cách tiếp xúc với

cô Hà này, nhưng danh tiếng của Hà Thủy Tiên ở

trong công ty rất tốt.

Châu Mỹ Duy nghĩ một lúc, cô ấy nhớ đến

một chuyện khác: “Đúng rồi, mình nghe nói Hà

Thủy Tiên người này rất sỉ tình, bạn trai của cô ta

hôn mê ở trong bệnh viện tư nhân Seattle đã

nhiều năm, mỗi ngày cô ta đều đến bệnh viện

chăm sóc, vẫn luôn chờ đối phương tỉnh lại.”

“Bạn trai của Hà Thủy Tiên ư?”

Sau khi kết thúc cuộc trò chuyện với Châu

Mỹ Duy, Kiểu Bích Ngọc thấy thời gian không

còn sớm nữa, cô đứng dậy, chuẩn bị đi về phòng

ngủ.

Tay phải cô cầm điện thoại di động, lông

mày nhíu chặt: “Lục Khánh Nam không nhắc đến

bạn trai của cô ta, mình ở bệnh viện tư nhân

Seattle lâu như thế, sao không nghe nói?”

Phòng sách của Quách Cao Minh ở ngay

bên cạnh phòng ngủ của bọn họ, Kiều Bích Ngọc

vừa mới đi lên cầu thang, lại ngoài ý muốn nghe

được một số tiếng động.

Hình như cửa phòng sách bị người ta không

kiên nhẫn mở ra: “Tôi biết cô về nước là vì

Đường Tuấn Nghĩa, tôi nhất định sẽ tìm ra anh

ta” Là giọng nói của Quách Cao Minh, chẳng

qua vì khoảng cách quá xa, cô nghe không rõ

lãm.

Kiều Bích Ngọc thả chậm bước chân, đứng

ở chỗ đầu bậc thang, ngay chỗ rẽ, lén lén lút lút

vươn cổ ra nhìn về phía phòng sách.

“Cao Minh, em chỉ muốn hỏi, ông nội nói gì

với anh vậy?”

“Người em lo lắng anh.”

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 137: Bạn trai hôn mê của cô HàNgủ một giấc cho đến lúc mặt trời lặn.Sáu giờ tối, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửacủa người làm, đánh thức bọn họ.“Tôi biết rồi. Kiều Bích Ngọc nghe đượctiếng động, mơ hồ trả lời một câu.Dì Phương đã chuẩn bị xong bữa tối, hômnay đám người ông cụ Quách trở về, nhất địnhphải qua nhà chính ăn cơm.“Quách Cao Minh, dậy thôi.”Cô có chút kỳ lạ, hôm nay người đàn ôngnày thế mà ngủ say như vậy, buổi sáng hôm nay,tỉnh thần của anh còn sáng láng,Nhưng lúc cô lay anh dậy, lúc này mới chú ýđến nhiệt độ trên người anh hơi nóng. Kiều BíchNgọc lập tức khẩn trương: “Quách Cao Minh, cóphải anh bị sốt rồi không?”Kiều Bích Ngọc đặt tay lên trán anh, giọngnói trở nên sốt sắng.Người đàn ông ở bên cạnh nhanh chóng mởmắt ra: “Không có việc gì.Anh lên tiếng, giọng nói hơi khàn khàn.Anh lấy tay cô ra, ngồi thẳng người dậy,muốn xuống giường.“Khoảng thời gian gần đây, hình như anh hơimột xíu là sốt cao.“ Kiều Bích Ngọc dịch đến bêncạnh anh, hai tay ôm lấy sau lưng anh.Có thể là do vừa mới tỉnh ngủ, bị cô ôm từsau lưng như thế, vẻ mặt anh hơi giật mình.Anh quay đầu, ánh mắt hơi nghi ngờ nhìn vẻmặt sầu lo của cô, vươn tay ra, vỗ l*n đ*nh đầucủa cô: “Đó là do bị em chọc tức đấy.“ Anh giốngnhư cố ý trêu chọc cô.Nhưng Kiều Bích Ngọc tuyệt đối không cảmthấy buồn cười, ngược lại cô cảm thấy anh cố ýnói sang chuyện khác.“Quách Cao Minh, em nói cho anh biết, nếunhư anh bị bệnh, nhất định phải đi khám bác sĩđể lấy thuốc uống, những chuyện này là kiếnthức thông thường, anh đừng suốt ngày để chongười ta phải dặn dò như vậy, lần trước cũng lànhư thế, bị sốt cao còn tăng ca.”Anh đã đi xuống giường, chỉnh lại quần áo,nghe người phụ nữ sau lưng đang không ngừnglảm nhảm.Anh đi đến bên người cô, ôm cô cùng đi rakhỏi phòng ngủ, thuận tiện cảm thán một câu:“Kiều Bích Ngọc, cuối cùng em cũng học đượcquan tâm ông xã của mình, thật đúng là khôngdễ dàng/Kiều Bích Ngọc tức đến mức sưng mặt lên,thật sự muốn đạp anh một cái.Bọn họ đi đến nhà chính ăn cơm, mấy ngườiông cụ Quách và Giang Mỹ Linh đã ngồi vào chỗ,Hà Thủy Tiên cũng ở chỗ này ăn cơm, cô tangẩng đầu mỉm cười với bọn họ, mà QuáchThanh Châu ngồi một bên khác, dường như cóchút nhát gan, ngồi rất nghiêm chỉnh.Trên mặt Quách Cao Minh không có quánhiều cảm xúc, đợi hai người bọn họ ngồi xuống,quản gia lập tức ra hiệu cho người làm nữ mangthức ăn lên.“Cô Hà, thật sự xin lỗi cô” Lúc dì Phươngmúc canh cho bọn họ, bệnh cũ cánh tay phảicủa bà ấy tái phát, tay run lên, bát canh trong tayđổ ra ngoài.“Không sao đâu.” Hà Thủy Tiên không để ý,ngược lại đứng dậy, cầm muôi trong tay dìPhương: “Để tôi làm cho, người một nhà khôngcần quá câu nệ.”Cô ta cười rất thân thiện.“Ông nội, ông ăn nhiều một xíu” Hà ThủyTiên tự mình múc bát canh sâm cho ông cụQuách.Ông cụ Quách khẽ ừ một tiếng, vẻ mặt tâmsự nặng nề, ăn không ngon miệng.Mà rõ ràng Giang Mỹ Linh rất thân thiết vớiHà Thủy Tiên, bà ta rất vui nhận lấy bát canhsâm mà Hà Thủy Tiên đưa cho, tùy ý quan tâmhỏi một câu: “Cháu được điều động về thànhphố Bắc An để nhận chức, mấy việc vặt liên quanđến cuộc sống, cháu đã sắp xếp xong chứ?”“Thủy Tiên, cháu được điều động từ Seattlevề thành phố Bắc An à?”“ Ông cụ đột nhiênngước mắt, giống như có chút quan tâm đến vấnđề này.Những người khác là do người làm nữ giúpđỡ lấy canh, Hà Thủy Tiên cũng ung dung ngồixuống, bắt đầu dùng cơm, cô ta nhìn về phía ôngcụ Quách, quy củ trả lời: “Vâng ạ, toàn bộ côngviệc của cháu đều đã được bàn giao xong, nếunhư không có gì ngoài ý muốn, chắc hẳn cháu sẽvẫn luôn ở trong nước phát triển.Giang Mỹ Linh nghe thấy cô ta nói như thế,nụ cười trên mặt bà ta càng thêm rực rỡ: “Ở lạitrong nước cũng rất tốt, dù sao ngay từ đầucũng vì muốn chăm sóc cho Đường…”“Ăn cơm đừng nhắc đến chuyện công việc.”Ông cụ Quách đột nhiên trầm giọng cắtngang cuộc đối thoại của bọn họ.Giang Mỹ Linh lập tức thu liễm cảm xúc củamình, bà ta cúi đầu an phận ăn cơm, còn KiềuBích Ngọc, ở trước bàn ăn, một câu cũng khôngdám nói, ngẫu nhiên liếc thoáng qua người đànông ở bên cạnh, lúc Quách Cao Minh ăn cơmgiống như ở văn phòng, sắc mặt không biểu tình.“Thủy Tiên, sau khi về nước, cháu có dựđịnh gì không?”“Thanh Châu nhà bác thích cháu như thế,cháu nhất định phải thường xuyên đến nhà họQuách chơi với con bé đấy nhé, nếu không vớitính tình này của con bé, đoán chừng cũngkhông tìm được bạn chơi cùng.”Sau khi ăn cơm xong, bọn họ đến phòngkhách vừa uống trà, vừa ăn chút hoa quả, GiangMỹ Linh rủ Hà Thủy Tiên tán gẫu.Kiều Bích Ngọc mang thai không thể uốngtrà, cô chỉ đi qua đó, chẳng qua nghe hai ngườinày nói cười với nhau, cô cảm thấy, nếu nhưkhông phải Giang Mỹ Linh vẫn luôn dùng gươngmặt lạnh lùng để đối xử với cô, cô sẽ thật sự hiểulầm người mẹ đoan trang xinh đẹp Giang Mỹ Linhnày của Quách Cao Minh là người rất hòa ái.Mình đắc tội với bà ta khi nào nhỉ, Kiều BíchNgọc không chỉ tự hỏi một lần.Quách Cao Minh giống như cô, anh khôngthích ngồi ở phòng khách, trực tiếp đi đến phòngsách.“Hiện tại tôi không dám hỏi nữa.”Cục cưng vô địch: “Tôi không muốn cãinhau với anh ấy.Kiểu Bích Ngọc rời khỏi phòng khách, côkhông muốn làm ổ trong phòng ngủ, cho nên côchạy đến vườn hoa phía sau ngồi, trên đỉnh đầulà mặt trăng, có chút không khí đoàn viên, chẳngqua bữa ăn tối hôm nay, cô ăn lại có phần khóchịu.Cô cũng không phải người thơ mộng thíchngắm hoa ngắm trăng gì đó, cô lấy điện thoại diđộng ra để giết thời gian.Đúng lúc nhìn thấy Châu Mỹ Duy vừa mớinhắn tin trên zalo cho cô, cô ấy nói, ngày maitrong công ty có một vị sếp mới đến, tâm trạngcủa cô ấy có phần kích động.Bé Heo muốn trở mình: “Kiều Bích Ngọc,cậu đừng ầm ï với Mark nữa, ngày đó không tìmthấy cậu đâu, anh ấy rất khẩn trương, về saumình nghe nói, bọn họ tìm thấy cậu ở khu giảiphóng cũ Chiến Thành, lúc này mới yên tâm.”Châu Mỹ Duy nhớ đến hôm qua, trong lònghơi ngạc nhiên.Bé Heo muốn trở mình: “Kiểu Bích Ngọc,mình phục cậu thật đấy, lòng tốt của cậu bộcphát, dẫn đứa nhỏ về nhà, sau đó chính mình lạilạc đường, may mắn là cậu không sao, nếukhông phải vậy, theo như mình thấy, nhất địnhchồng cậu sẽ lật tung cả cái thành phố Bắc Annày lên.”Kiều Bích Ngọc nhìn màn hình di động, vẻmặt hơi trầm xuống, trong lòng dâng trào cảmxúc, cô biết anh quan tâm mình.Bé Heo muốn trở mình: “Ngày mai, công tycó một vị quản lý cấp cao, người này tên là HàThủy Tiên, chẳng lẽ cô ta chính là tình địch giảtưởng như cậu nói?”Cục cưng vô địch: “Mình chưa từng nóingười ta là tình địch gì cả, chẳng qua mình cảmthấy quan hệ giữa cô ta và Quách Cao Minh có gìđó rất kỳ lạ.”Bé Heo muốn trở mình: “Kiều Bích Ngọc,cậu không cần phải lo lắng đâu, bởi vì nhânphẩm của Hà Thủy Tiên này rất đoan chính,trước đó, lúc mình du học ở Mỹ, đã từng đi thựctập nửa năm trong chỉ nhánh của công ty ởSeattle, tuy mình không có tư cách tiếp xúc vớicô Hà này, nhưng danh tiếng của Hà Thủy Tiên ởtrong công ty rất tốt.Châu Mỹ Duy nghĩ một lúc, cô ấy nhớ đếnmột chuyện khác: “Đúng rồi, mình nghe nói HàThủy Tiên người này rất sỉ tình, bạn trai của cô tahôn mê ở trong bệnh viện tư nhân Seattle đãnhiều năm, mỗi ngày cô ta đều đến bệnh việnchăm sóc, vẫn luôn chờ đối phương tỉnh lại.”“Bạn trai của Hà Thủy Tiên ư?”Sau khi kết thúc cuộc trò chuyện với ChâuMỹ Duy, Kiểu Bích Ngọc thấy thời gian khôngcòn sớm nữa, cô đứng dậy, chuẩn bị đi về phòngngủ.Tay phải cô cầm điện thoại di động, lôngmày nhíu chặt: “Lục Khánh Nam không nhắc đếnbạn trai của cô ta, mình ở bệnh viện tư nhânSeattle lâu như thế, sao không nghe nói?”Phòng sách của Quách Cao Minh ở ngaybên cạnh phòng ngủ của bọn họ, Kiều Bích Ngọcvừa mới đi lên cầu thang, lại ngoài ý muốn ngheđược một số tiếng động.Hình như cửa phòng sách bị người ta khôngkiên nhẫn mở ra: “Tôi biết cô về nước là vìĐường Tuấn Nghĩa, tôi nhất định sẽ tìm ra anhta” Là giọng nói của Quách Cao Minh, chẳngqua vì khoảng cách quá xa, cô nghe không rõlãm.Kiều Bích Ngọc thả chậm bước chân, đứngở chỗ đầu bậc thang, ngay chỗ rẽ, lén lén lút lútvươn cổ ra nhìn về phía phòng sách.“Cao Minh, em chỉ muốn hỏi, ông nội nói gìvới anh vậy?”“Người em lo lắng anh.”

Chương 137