Tác giả:

Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…

Chương 153

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 153: Kiều Bích Ngọc, em lại dẫn lửa“Em đúng là có rất nhiều yêu cầu.”Anh lẳng lặng nhìn cô một lúc lâu, sau cùngmới khẽ cười một tiếng.Tay phải của Quách Cao Minh rất tự nhiênôm lấy cổ của cô, để mặt của cô càng thêm gầnsát lồng ngực của mình hơi, cằm của anh tựa vàotrán cô: “Anh đồng ý với emMặt của Kiều Bích Ngọc đỏ lên, cô có thểnghe được một cách rõ ràng giọng nói của anhvang lên trên đỉnh đầu của cô, lồng ngực củaanh hơi lên xuống, khẽ chấn động mang theochút ý cười, giống như đang chê cười hành độngtrước đó của cô quá ngây thơ.Cô có làm gì đâu, cô chỉ nói lúc mình gọi tênanh, anh nhất định phải đáp lại cô một xíu màthôi, vốn dĩ là một chuyện rất đơn giản, chẳngqua nếu như thật sự có một ngày, cô gọi anh,anh lại không đáp lại… Vậy cô phải làm sao bây giờ.Cô không hiểu rõ thế giới của anh, khônghiểu rõ bí mật của anh, ngộ nhỡ…Kiều Bích Ngọc càng nghĩ lại càng cảm thấytức giận, trực tiếp dùng trán mình đập vào lồngngực của anh: “Đều là tại anh..” Anh quá cao,cao đến mức cô không thể chạm được.“Kiểu Bích Ngọc, ông xã của em đang bị sốtđấy, em còn muốn ngược đãi anh hả?”Anh bật cười, nhìn dáng vẻ xù lông của cô.Lúc này Kiều Bích Ngọc mới nhớ đến anhcòn đang là bệnh nhân, cho nên hào phóngkhông so đo với anh nữa.Cô ở trong ngực anh giấy dụa một lúc, hơinhổm người lên, vươn tay cầm lấy chiếc nhiệt kếđược đặt trên tủ đầu giường để kiểm tra lại nhiệtđộ cho anh, may mắn nhiệt độ cơ thể anh đã hạxuống 37 độ, chắc hẳn không còn gì đáng ngại.“Quách Cao Minh, hay là em đi nấu chútcháo nóng cho anh nhé.”Kiều Bích Ngọc thấy sắc mặt của anh đã tốthơn rất nhiều, chẳng qua nhớ đến người đàn ôngnày buổi trưa chỉ ăn một nửa chiếc bánh ú, côlập tức cảm thấy xấu hổ.“Anh không đói.”“Nhưng cơm trưa anh cũng đâu ăn gì, chỉuống nửa bát súp với nửa chiếc bánh.”Quách Cao Minh nghe thấy cô nói như thế,anh cảm thấy hơi ngoài ý muốn, lông màynhướng lên, nghiêm túc nhìn người phụ nữ ở bêncạnh: “Kiều Bích Ngọc, em biết anh uống súp…Ừ, việc này thật đúng là không dễ dàng.” Câu nóiphía sau, giống như là cố ý trêu cô, nói rất cảmthán.Kiều Bích Ngọc lườm anh một cái, thật đúnglà muốn cầm gối đầu đánh anh.“Bà xã của anh rất quan tâm anh đấy, chodù khả năng bếp núc của em không tốt, nhưngem sẽ cố gắng, hơn nữa em cũng sẽ không thuakém gì Hà Thủy Tiên. Cô ta leo lên vị trí quản lýcấp cao của tập đoàn thì có gì hơn người chứ, từnăm ba tuổi em đã được nhà họ Kiều cho đi học,lên đại học, em dùng ba năm để học xong y họclâm sàng, thu được nhiều thành tựu, có một sốviệc em không nói, không có nghĩa là em không biết.Cái cô họ Hà kia còn nói đầu óc cô ngungốc, Kiều Bích Ngọc nghiêm mặt, có hơi tức giận.“Thủy Tiên đã nói gì với em?”Giọng nói của Quách Cao Minh lập tức trởnên nghiêm túc, nhanh chóng hỏi một câu.“Thủy Tiên, gọi thân mật như thế.” Hừ.Sắc mặt Kiểu Bích Ngọc vẫn nghiêm nghị,cô nhìn thoáng qua anh, lại càng khó chịu.Quách Cao Minh nhìn cô một lúc lâu, thămdò hỏi lại: “Em ăn giấm à?”Anh thật sự không hiểu rõ tâm tư phức tạpcủa phụ nữ.Kiều Bích Ngọc tức đến mức mặt sưng lên,trực tiếp thừa nhận, cô như thế khiến cho QuáchCao Minh hơi giật mình, có chút muốn cười, khóemôi giương lên: “Em không cần ăn giấm.”“Thủy Tiên đã có bạn trai.”Kiều Bích Ngọc vẫn rất khó chịu: “Anh chorằng người ta đã có bạn trai thì không có tâm tưkhác à. Anh nhìn cái cô Quan Liên kia xem, cô tathân là vợ của người ta, lại vẫn ra ngoài làm loạnvới người đàn ông khác, hơn nữa cái cô Hà ThủyTiên này rất kỳ lạ.”“Làm sao lại kỳ lạ?”“Mỗi lần cô ta nhìn thấy ánh, ánh mắt của côta rất khác thường, còn có…” Nói được nửa câu,Kiều Bích Ngọc bỗng nhiên dừng lại, cô khôngthích hợp là người thổi gió bên gối.Ánh mắt của Quách Cao Minh có chút suynghĩ sâu xa, một lúc sau mới thản nhiên nói: “Đốivới anh mà nói, Hà Thủy Tiên có hơi đặc thù…Bạn trai của cô ta vì anh mà mới trở thành ngườithực vật, phải nằm ở bệnh viện, anh nhất địnhphải chăm sóc cô ta, bởi vì Đường…”“Được rồi, chuyện của mấy người đừng nóicho em biết.”Kiều Bích Ngọc giống như đang hờn dỗi, haitay ôm lấy eo anh, cả người dựa sát vào anh:“Quách Cao Minh, anh đã là người có vợ con rồiđấy, anh tuyệt đối từng ngoại tình, nếu không…”Kiều Bích Ngọc nhướng mày, ánh mắt hơilóe lên, một tay theo lồng ngực cường tráng củaanh hướng xuống dưới, mãi cho đến dưới đũngquần của anh.“Quách Cao Minh, nếu anh dám ngoại tình,thứ đồ chơi này của anh sẽ mất theo đấySắc mặt của người đàn ông dần đỏ ửng,khàn giọng cảnh cáo: “Kiều Bích Ngọc, em đangdẫn lửa đấy”

Chương 153: Kiều Bích Ngọc, em lại dẫn lửa

“Em đúng là có rất nhiều yêu cầu.”

Anh lẳng lặng nhìn cô một lúc lâu, sau cùng

mới khẽ cười một tiếng.

Tay phải của Quách Cao Minh rất tự nhiên

ôm lấy cổ của cô, để mặt của cô càng thêm gần

sát lồng ngực của mình hơi, cằm của anh tựa vào

trán cô: “Anh đồng ý với em

Mặt của Kiều Bích Ngọc đỏ lên, cô có thể

nghe được một cách rõ ràng giọng nói của anh

vang lên trên đỉnh đầu của cô, lồng ngực của

anh hơi lên xuống, khẽ chấn động mang theo

chút ý cười, giống như đang chê cười hành động

trước đó của cô quá ngây thơ.

Cô có làm gì đâu, cô chỉ nói lúc mình gọi tên

anh, anh nhất định phải đáp lại cô một xíu mà

thôi, vốn dĩ là một chuyện rất đơn giản, chẳng

qua nếu như thật sự có một ngày, cô gọi anh,

anh lại không đáp lại… Vậy cô phải làm sao bây giờ.

Cô không hiểu rõ thế giới của anh, không

hiểu rõ bí mật của anh, ngộ nhỡ…

Kiều Bích Ngọc càng nghĩ lại càng cảm thấy

tức giận, trực tiếp dùng trán mình đập vào lồng

ngực của anh: “Đều là tại anh..” Anh quá cao,

cao đến mức cô không thể chạm được.

“Kiểu Bích Ngọc, ông xã của em đang bị sốt

đấy, em còn muốn ngược đãi anh hả?”

Anh bật cười, nhìn dáng vẻ xù lông của cô.

Lúc này Kiều Bích Ngọc mới nhớ đến anh

còn đang là bệnh nhân, cho nên hào phóng

không so đo với anh nữa.

Cô ở trong ngực anh giấy dụa một lúc, hơi

nhổm người lên, vươn tay cầm lấy chiếc nhiệt kế

được đặt trên tủ đầu giường để kiểm tra lại nhiệt

độ cho anh, may mắn nhiệt độ cơ thể anh đã hạ

xuống 37 độ, chắc hẳn không còn gì đáng ngại.

“Quách Cao Minh, hay là em đi nấu chút

cháo nóng cho anh nhé.”

Kiều Bích Ngọc thấy sắc mặt của anh đã tốt

hơn rất nhiều, chẳng qua nhớ đến người đàn ông

này buổi trưa chỉ ăn một nửa chiếc bánh ú, cô

lập tức cảm thấy xấu hổ.

“Anh không đói.”

“Nhưng cơm trưa anh cũng đâu ăn gì, chỉ

uống nửa bát súp với nửa chiếc bánh.”

Quách Cao Minh nghe thấy cô nói như thế,

anh cảm thấy hơi ngoài ý muốn, lông mày

nhướng lên, nghiêm túc nhìn người phụ nữ ở bên

cạnh: “Kiều Bích Ngọc, em biết anh uống súp…

Ừ, việc này thật đúng là không dễ dàng.” Câu nói

phía sau, giống như là cố ý trêu cô, nói rất cảm

thán.

Kiều Bích Ngọc lườm anh một cái, thật đúng

là muốn cầm gối đầu đánh anh.

“Bà xã của anh rất quan tâm anh đấy, cho

dù khả năng bếp núc của em không tốt, nhưng

em sẽ cố gắng, hơn nữa em cũng sẽ không thua

kém gì Hà Thủy Tiên. Cô ta leo lên vị trí quản lý

cấp cao của tập đoàn thì có gì hơn người chứ, từ

năm ba tuổi em đã được nhà họ Kiều cho đi học,

lên đại học, em dùng ba năm để học xong y học

lâm sàng, thu được nhiều thành tựu, có một số

việc em không nói, không có nghĩa là em không biết.

Cái cô họ Hà kia còn nói đầu óc cô ngu

ngốc, Kiều Bích Ngọc nghiêm mặt, có hơi tức giận.

“Thủy Tiên đã nói gì với em?”

Giọng nói của Quách Cao Minh lập tức trở

nên nghiêm túc, nhanh chóng hỏi một câu.

“Thủy Tiên, gọi thân mật như thế.” Hừ.

Sắc mặt Kiểu Bích Ngọc vẫn nghiêm nghị,

cô nhìn thoáng qua anh, lại càng khó chịu.

Quách Cao Minh nhìn cô một lúc lâu, thăm

dò hỏi lại: “Em ăn giấm à?”

Anh thật sự không hiểu rõ tâm tư phức tạp

của phụ nữ.

Kiều Bích Ngọc tức đến mức mặt sưng lên,

trực tiếp thừa nhận, cô như thế khiến cho Quách

Cao Minh hơi giật mình, có chút muốn cười, khóe

môi giương lên: “Em không cần ăn giấm.”

“Thủy Tiên đã có bạn trai.”

Kiều Bích Ngọc vẫn rất khó chịu: “Anh cho

rằng người ta đã có bạn trai thì không có tâm tư

khác à. Anh nhìn cái cô Quan Liên kia xem, cô ta

thân là vợ của người ta, lại vẫn ra ngoài làm loạn

với người đàn ông khác, hơn nữa cái cô Hà Thủy

Tiên này rất kỳ lạ.”

“Làm sao lại kỳ lạ?”

“Mỗi lần cô ta nhìn thấy ánh, ánh mắt của cô

ta rất khác thường, còn có…” Nói được nửa câu,

Kiều Bích Ngọc bỗng nhiên dừng lại, cô không

thích hợp là người thổi gió bên gối.

Ánh mắt của Quách Cao Minh có chút suy

nghĩ sâu xa, một lúc sau mới thản nhiên nói: “Đối

với anh mà nói, Hà Thủy Tiên có hơi đặc thù…

Bạn trai của cô ta vì anh mà mới trở thành người

thực vật, phải nằm ở bệnh viện, anh nhất định

phải chăm sóc cô ta, bởi vì Đường…”

“Được rồi, chuyện của mấy người đừng nói

cho em biết.”

Kiều Bích Ngọc giống như đang hờn dỗi, hai

tay ôm lấy eo anh, cả người dựa sát vào anh:

“Quách Cao Minh, anh đã là người có vợ con rồi

đấy, anh tuyệt đối từng ngoại tình, nếu không…”

Kiều Bích Ngọc nhướng mày, ánh mắt hơi

lóe lên, một tay theo lồng ngực cường tráng của

anh hướng xuống dưới, mãi cho đến dưới đũng

quần của anh.

“Quách Cao Minh, nếu anh dám ngoại tình,

thứ đồ chơi này của anh sẽ mất theo đấy

Sắc mặt của người đàn ông dần đỏ ửng,

khàn giọng cảnh cáo: “Kiều Bích Ngọc, em đang

dẫn lửa đấy”

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 153: Kiều Bích Ngọc, em lại dẫn lửa“Em đúng là có rất nhiều yêu cầu.”Anh lẳng lặng nhìn cô một lúc lâu, sau cùngmới khẽ cười một tiếng.Tay phải của Quách Cao Minh rất tự nhiênôm lấy cổ của cô, để mặt của cô càng thêm gầnsát lồng ngực của mình hơi, cằm của anh tựa vàotrán cô: “Anh đồng ý với emMặt của Kiều Bích Ngọc đỏ lên, cô có thểnghe được một cách rõ ràng giọng nói của anhvang lên trên đỉnh đầu của cô, lồng ngực củaanh hơi lên xuống, khẽ chấn động mang theochút ý cười, giống như đang chê cười hành độngtrước đó của cô quá ngây thơ.Cô có làm gì đâu, cô chỉ nói lúc mình gọi tênanh, anh nhất định phải đáp lại cô một xíu màthôi, vốn dĩ là một chuyện rất đơn giản, chẳngqua nếu như thật sự có một ngày, cô gọi anh,anh lại không đáp lại… Vậy cô phải làm sao bây giờ.Cô không hiểu rõ thế giới của anh, khônghiểu rõ bí mật của anh, ngộ nhỡ…Kiều Bích Ngọc càng nghĩ lại càng cảm thấytức giận, trực tiếp dùng trán mình đập vào lồngngực của anh: “Đều là tại anh..” Anh quá cao,cao đến mức cô không thể chạm được.“Kiểu Bích Ngọc, ông xã của em đang bị sốtđấy, em còn muốn ngược đãi anh hả?”Anh bật cười, nhìn dáng vẻ xù lông của cô.Lúc này Kiều Bích Ngọc mới nhớ đến anhcòn đang là bệnh nhân, cho nên hào phóngkhông so đo với anh nữa.Cô ở trong ngực anh giấy dụa một lúc, hơinhổm người lên, vươn tay cầm lấy chiếc nhiệt kếđược đặt trên tủ đầu giường để kiểm tra lại nhiệtđộ cho anh, may mắn nhiệt độ cơ thể anh đã hạxuống 37 độ, chắc hẳn không còn gì đáng ngại.“Quách Cao Minh, hay là em đi nấu chútcháo nóng cho anh nhé.”Kiều Bích Ngọc thấy sắc mặt của anh đã tốthơn rất nhiều, chẳng qua nhớ đến người đàn ôngnày buổi trưa chỉ ăn một nửa chiếc bánh ú, côlập tức cảm thấy xấu hổ.“Anh không đói.”“Nhưng cơm trưa anh cũng đâu ăn gì, chỉuống nửa bát súp với nửa chiếc bánh.”Quách Cao Minh nghe thấy cô nói như thế,anh cảm thấy hơi ngoài ý muốn, lông màynhướng lên, nghiêm túc nhìn người phụ nữ ở bêncạnh: “Kiều Bích Ngọc, em biết anh uống súp…Ừ, việc này thật đúng là không dễ dàng.” Câu nóiphía sau, giống như là cố ý trêu cô, nói rất cảmthán.Kiều Bích Ngọc lườm anh một cái, thật đúnglà muốn cầm gối đầu đánh anh.“Bà xã của anh rất quan tâm anh đấy, chodù khả năng bếp núc của em không tốt, nhưngem sẽ cố gắng, hơn nữa em cũng sẽ không thuakém gì Hà Thủy Tiên. Cô ta leo lên vị trí quản lýcấp cao của tập đoàn thì có gì hơn người chứ, từnăm ba tuổi em đã được nhà họ Kiều cho đi học,lên đại học, em dùng ba năm để học xong y họclâm sàng, thu được nhiều thành tựu, có một sốviệc em không nói, không có nghĩa là em không biết.Cái cô họ Hà kia còn nói đầu óc cô ngungốc, Kiều Bích Ngọc nghiêm mặt, có hơi tức giận.“Thủy Tiên đã nói gì với em?”Giọng nói của Quách Cao Minh lập tức trởnên nghiêm túc, nhanh chóng hỏi một câu.“Thủy Tiên, gọi thân mật như thế.” Hừ.Sắc mặt Kiểu Bích Ngọc vẫn nghiêm nghị,cô nhìn thoáng qua anh, lại càng khó chịu.Quách Cao Minh nhìn cô một lúc lâu, thămdò hỏi lại: “Em ăn giấm à?”Anh thật sự không hiểu rõ tâm tư phức tạpcủa phụ nữ.Kiều Bích Ngọc tức đến mức mặt sưng lên,trực tiếp thừa nhận, cô như thế khiến cho QuáchCao Minh hơi giật mình, có chút muốn cười, khóemôi giương lên: “Em không cần ăn giấm.”“Thủy Tiên đã có bạn trai.”Kiều Bích Ngọc vẫn rất khó chịu: “Anh chorằng người ta đã có bạn trai thì không có tâm tưkhác à. Anh nhìn cái cô Quan Liên kia xem, cô tathân là vợ của người ta, lại vẫn ra ngoài làm loạnvới người đàn ông khác, hơn nữa cái cô Hà ThủyTiên này rất kỳ lạ.”“Làm sao lại kỳ lạ?”“Mỗi lần cô ta nhìn thấy ánh, ánh mắt của côta rất khác thường, còn có…” Nói được nửa câu,Kiều Bích Ngọc bỗng nhiên dừng lại, cô khôngthích hợp là người thổi gió bên gối.Ánh mắt của Quách Cao Minh có chút suynghĩ sâu xa, một lúc sau mới thản nhiên nói: “Đốivới anh mà nói, Hà Thủy Tiên có hơi đặc thù…Bạn trai của cô ta vì anh mà mới trở thành ngườithực vật, phải nằm ở bệnh viện, anh nhất địnhphải chăm sóc cô ta, bởi vì Đường…”“Được rồi, chuyện của mấy người đừng nóicho em biết.”Kiều Bích Ngọc giống như đang hờn dỗi, haitay ôm lấy eo anh, cả người dựa sát vào anh:“Quách Cao Minh, anh đã là người có vợ con rồiđấy, anh tuyệt đối từng ngoại tình, nếu không…”Kiều Bích Ngọc nhướng mày, ánh mắt hơilóe lên, một tay theo lồng ngực cường tráng củaanh hướng xuống dưới, mãi cho đến dưới đũngquần của anh.“Quách Cao Minh, nếu anh dám ngoại tình,thứ đồ chơi này của anh sẽ mất theo đấySắc mặt của người đàn ông dần đỏ ửng,khàn giọng cảnh cáo: “Kiều Bích Ngọc, em đangdẫn lửa đấy”

Chương 153