Tác giả:

Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…

Chương 154

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 154: Rất muốn, rất muôn ở bên anhVô trách nhiệm đi trêu chọc đàn ông, hậuquả rất nghiêm trọng, nhất là ở trên giường lạidám chọc giận người đàn ông nhà mình.Quách Cao Minh lấy “quan hệ” hợp pháplàm lý do, lật người lại, lập tức ăn sạch sẽ ngườiphụ nữ gây chuyện, sau khi xong việc, anh ngồidựa vào đầu giường, nhìn Kiều Bích Ngọc nằmtrên gối mang theo vẻ uể oải, nhắm mắt giả vờngủ, anh có chút muốn cười.Anh phát hiện ra lấy bạo chế bạo đối với vợmình là tương đối có tác dụng, nếu không để côtheo tính tình của mình tiếp tục giày vò anh, anhthật đúng là hại thân.“Anh cười cái gì mà cười.”Chiếm được chỗ hời còn cười âm hiểm nhưthế.Kiểu Bích Ngọc ngẩng đầu lên trừng anh,gương mặt của cô ửng đỏ, trong lòng có phầntức giận, muốn đấm lên lồng ngực của anh mộtcái, nhưng cô phát hiện mình chẳng còn sức giơtay lên, tên khốn này cũng không biết thươnghương tiếc ngọc.Vì sao mỗi lần xong việc, người đàn ông thốitha này luôn có tỉnh thần sáng láng, thể lực củaanh thật đúng là tốt, cả người Kiều Bích Ngọcbủn rủn có chút không phục, dứt khoát hai tayôm bắp đùi của anh, đưa đầu mình đến gần, trựctiếp cắn một cái, còn rất có khí thế hung hăngkêu gào: “Quách Cao Minh, trước mặt con traiem, anh lại dám ức h**p em, anh chờ đó cho em,chờ sau này con trai em ra đời, nhất định thằngbé sẽ giúp em trả thù lại.”Răng Kiều Bích Ngọc sắc như thế, bị cô cắnmột cái, thật đúng là đau.Lúc này tâm trạng của Quách Cao Minh rấttốt, anh không so đo với cô nhóc này, bàn tayanh trấn an xoa đầu cô, nhưng lời nói lại hù dọacô: “Kiều Bích Ngọc, em còn muốn một lần nữa à?”Trong lòng Kiều Bích Ngọc giật thót: “Concủa anh rất mệt mỏi, bọn nhỏ cần ngủ.”Cô dùng chăn quấn kít mít, lập tức co lại đếnbên giường.Quách Cao Minh thấy cô giống như con đàđiểu, bật cười một tiếng.Đưa tay giúp cô kéo bớt chăn ra, cúi đầuhôn lên trán cô một cái, không tiếp tục nhiều lờinữa, trực tiếp xuống giường thay quần áo, nhẹnhàng bước ra phòng ngủ.Gương mặt của Kiều Bích Ngọc có chút ửngđỏ, nằm nghiêng, mãi cho đến khi nghe thấytiếng anh đóng cửa phòng, lúc này mới bình tĩnhlại.“Tại sao mình phải khẩn trương như thế chứ?”Có đôi khi ngay cả chính bản thân cô cũngkhông hiểu vì sao nhịp tim của mình lại đậpnhanh như thế.Tim cô đập rất nhanh, trong lòng có chútngọt ngào, có chút choáng váng… Rất kỳ diệu.Đột nhiên cô phát hiện bản thân mình rấtmuốn, rất muốn ở cùng anh, cứ như thế sống hết đời.“Quách Cao Minh, anh cũng muốn cùng emsống hết đời ư?”Kiều Bích Ngọc ôm chăn, nhỏ giọng tự hỏi,giọng điệu lại bất an.Không chỉ vì trong lòng cảm thấy hèn mọn,hơn nữa cô thật sự không hiểu rõ anh.“Vì sao không để cho tôi nói?”“Không thể để cho cô ấy biết.”Trong phòng làm việc, Quách Cao Minh vừanghe một cú điện thoại, anh cầm di động, sắcmặt có vẻ lạnh lùng: “Chuyện này không đượcnhắc đến với cô ấy.”Đầu dây bên kia điện thoại di động, LụcKhánh Nam có chút không đồng ý: “Cao Minh,anh cũng biết tính tình thích làm ầm ï của KiềuBích Ngọc rồi đó, để cho cô ấy suy nghĩ lungtung, chẳng bằng dứt khoát nói cho cô ấy biếtbệnh tình của anh.”“Tôi đã nói rồi không được nhắc đếnchuyện này với Kiều Bích Ngọc”Giọng nói của Quách Cao Minh lạnh lùnghơn, cắn răng nói: “Còn bên phía ông nội,chuyện ông cụ muốn điều tra cũng đừng để choông cụ biết”Lục Khánh Nam nghe thấy tiếng quát tháocủa anh thì hơi giật mình, lông mày nhíu chặt.Lúc này, Lục Khánh Nam không còn dáng vẻcợt nhả như ngày thường, ngược lại anh ta trởnên nghiêm túc hơn: “Ông cụ phái người đi điềutra nhiều chuyện như thế cũng là vì anh, ông ấylo lắng viên đạn kia vẫn còn ở trong đầu anh, rốtcuộc anh có biết hay không, nếu như nó hơi dichuyển chệch đi, anh có thể chết bất kỳ lúcnào.”“Năm đó anh và Đường Tuấn Nghĩa độtnhiên xảy ra tai nạn xe cô, anh ta bị thương nặngbiến thành người thực vật, còn anh tỉnh lại, sauđó dần dần khôi phục. Anh cảm thấy áy náy, chonên anh che giấu chuyện viên đạn này, chậmchạp không đồng ý làm phẫu thuật, rốt cuộc là vìtrừng phạt chính mình, hay là nghiêm khắc vớilương tâm của mình, hiện tại Đường Tuấn Nghĩađã khỏe lại, rốt cuộc anh còn dự định kéo dàiđến khi nào.”Lời nói đến sau cùng, giọng điệu của LụcKhánh Nam có phần nóng nảy.Ông nội rất sốt ruột, anh ta và Bùi HưngNam cũng như thế, nhưng Quách Cao Minh cănbản không nghe lời bọn họ.Lục Khánh Nam nghĩ, có lẽ để cô nàng yêunữ Kiểu Bích Ngọc kia biết, cô sẽ có chút tácdụng, nhưng hết lần này đến lần khác, thái độcủa Quách Cao Minh vô cùng kiên quyết khôngcho bọn họ nói với cô.“Cao Minh, Đường Tuấn Nghĩa anh ta sẽkhông trách anh đâu, anh không cần chờ anh tachính miệng tha thứ cho anh”So với một Lục Khánh Nam lo lắng, QuáchCao Minh sải bước đi đến chỗ cửa sổ sát mặtđất, bước chân anh lộ ra bình tĩnh hơn nhiều,cười một tiếng tự giễu: “Sáu năm rồi.“Đường Tuấn Nghĩa nằm trong bệnh việnsáu năm, anh ta bỏ qua nhiều lắm.”Thời gian sáu năm có thể hoàn toàn thay đổimột người.“Nếu lúc trước anh ta biết lái xe đến cứu tôisẽ khiến bản thân mình mất đi sau năm, anh tanhất định không nỡ… Mạng của tôi là do anh ta cho.”Tôi nợ anh ta.

Chương 154: Rất muốn, rất muôn ở bên anh

Vô trách nhiệm đi trêu chọc đàn ông, hậu

quả rất nghiêm trọng, nhất là ở trên giường lại

dám chọc giận người đàn ông nhà mình.

Quách Cao Minh lấy “quan hệ” hợp pháp

làm lý do, lật người lại, lập tức ăn sạch sẽ người

phụ nữ gây chuyện, sau khi xong việc, anh ngồi

dựa vào đầu giường, nhìn Kiều Bích Ngọc nằm

trên gối mang theo vẻ uể oải, nhắm mắt giả vờ

ngủ, anh có chút muốn cười.

Anh phát hiện ra lấy bạo chế bạo đối với vợ

mình là tương đối có tác dụng, nếu không để cô

theo tính tình của mình tiếp tục giày vò anh, anh

thật đúng là hại thân.

“Anh cười cái gì mà cười.”

Chiếm được chỗ hời còn cười âm hiểm như

thế.

Kiểu Bích Ngọc ngẩng đầu lên trừng anh,

gương mặt của cô ửng đỏ, trong lòng có phần

tức giận, muốn đấm lên lồng ngực của anh một

cái, nhưng cô phát hiện mình chẳng còn sức giơ

tay lên, tên khốn này cũng không biết thương

hương tiếc ngọc.

Vì sao mỗi lần xong việc, người đàn ông thối

tha này luôn có tỉnh thần sáng láng, thể lực của

anh thật đúng là tốt, cả người Kiều Bích Ngọc

bủn rủn có chút không phục, dứt khoát hai tay

ôm bắp đùi của anh, đưa đầu mình đến gần, trực

tiếp cắn một cái, còn rất có khí thế hung hăng

kêu gào: “Quách Cao Minh, trước mặt con trai

em, anh lại dám ức h**p em, anh chờ đó cho em,

chờ sau này con trai em ra đời, nhất định thằng

bé sẽ giúp em trả thù lại.”

Răng Kiều Bích Ngọc sắc như thế, bị cô cắn

một cái, thật đúng là đau.

Lúc này tâm trạng của Quách Cao Minh rất

tốt, anh không so đo với cô nhóc này, bàn tay

anh trấn an xoa đầu cô, nhưng lời nói lại hù dọa

cô: “Kiều Bích Ngọc, em còn muốn một lần nữa à?”

Trong lòng Kiều Bích Ngọc giật thót: “Con

của anh rất mệt mỏi, bọn nhỏ cần ngủ.”

Cô dùng chăn quấn kít mít, lập tức co lại đến

bên giường.

Quách Cao Minh thấy cô giống như con đà

điểu, bật cười một tiếng.

Đưa tay giúp cô kéo bớt chăn ra, cúi đầu

hôn lên trán cô một cái, không tiếp tục nhiều lời

nữa, trực tiếp xuống giường thay quần áo, nhẹ

nhàng bước ra phòng ngủ.

Gương mặt của Kiều Bích Ngọc có chút ửng

đỏ, nằm nghiêng, mãi cho đến khi nghe thấy

tiếng anh đóng cửa phòng, lúc này mới bình tĩnh

lại.

“Tại sao mình phải khẩn trương như thế chứ?”

Có đôi khi ngay cả chính bản thân cô cũng

không hiểu vì sao nhịp tim của mình lại đập

nhanh như thế.

Tim cô đập rất nhanh, trong lòng có chút

ngọt ngào, có chút choáng váng… Rất kỳ diệu.

Đột nhiên cô phát hiện bản thân mình rất

muốn, rất muốn ở cùng anh, cứ như thế sống hết đời.

“Quách Cao Minh, anh cũng muốn cùng em

sống hết đời ư?”

Kiều Bích Ngọc ôm chăn, nhỏ giọng tự hỏi,

giọng điệu lại bất an.

Không chỉ vì trong lòng cảm thấy hèn mọn,

hơn nữa cô thật sự không hiểu rõ anh.

“Vì sao không để cho tôi nói?”

“Không thể để cho cô ấy biết.”

Trong phòng làm việc, Quách Cao Minh vừa

nghe một cú điện thoại, anh cầm di động, sắc

mặt có vẻ lạnh lùng: “Chuyện này không được

nhắc đến với cô ấy.”

Đầu dây bên kia điện thoại di động, Lục

Khánh Nam có chút không đồng ý: “Cao Minh,

anh cũng biết tính tình thích làm ầm ï của Kiều

Bích Ngọc rồi đó, để cho cô ấy suy nghĩ lung

tung, chẳng bằng dứt khoát nói cho cô ấy biết

bệnh tình của anh.”

“Tôi đã nói rồi không được nhắc đến

chuyện này với Kiều Bích Ngọc”

Giọng nói của Quách Cao Minh lạnh lùng

hơn, cắn răng nói: “Còn bên phía ông nội,

chuyện ông cụ muốn điều tra cũng đừng để cho

ông cụ biết”

Lục Khánh Nam nghe thấy tiếng quát tháo

của anh thì hơi giật mình, lông mày nhíu chặt.

Lúc này, Lục Khánh Nam không còn dáng vẻ

cợt nhả như ngày thường, ngược lại anh ta trở

nên nghiêm túc hơn: “Ông cụ phái người đi điều

tra nhiều chuyện như thế cũng là vì anh, ông ấy

lo lắng viên đạn kia vẫn còn ở trong đầu anh, rốt

cuộc anh có biết hay không, nếu như nó hơi di

chuyển chệch đi, anh có thể chết bất kỳ lúc

nào.”

“Năm đó anh và Đường Tuấn Nghĩa đột

nhiên xảy ra tai nạn xe cô, anh ta bị thương nặng

biến thành người thực vật, còn anh tỉnh lại, sau

đó dần dần khôi phục. Anh cảm thấy áy náy, cho

nên anh che giấu chuyện viên đạn này, chậm

chạp không đồng ý làm phẫu thuật, rốt cuộc là vì

trừng phạt chính mình, hay là nghiêm khắc với

lương tâm của mình, hiện tại Đường Tuấn Nghĩa

đã khỏe lại, rốt cuộc anh còn dự định kéo dài

đến khi nào.”

Lời nói đến sau cùng, giọng điệu của Lục

Khánh Nam có phần nóng nảy.

Ông nội rất sốt ruột, anh ta và Bùi Hưng

Nam cũng như thế, nhưng Quách Cao Minh căn

bản không nghe lời bọn họ.

Lục Khánh Nam nghĩ, có lẽ để cô nàng yêu

nữ Kiểu Bích Ngọc kia biết, cô sẽ có chút tác

dụng, nhưng hết lần này đến lần khác, thái độ

của Quách Cao Minh vô cùng kiên quyết không

cho bọn họ nói với cô.

“Cao Minh, Đường Tuấn Nghĩa anh ta sẽ

không trách anh đâu, anh không cần chờ anh ta

chính miệng tha thứ cho anh”

So với một Lục Khánh Nam lo lắng, Quách

Cao Minh sải bước đi đến chỗ cửa sổ sát mặt

đất, bước chân anh lộ ra bình tĩnh hơn nhiều,

cười một tiếng tự giễu: “Sáu năm rồi.

“Đường Tuấn Nghĩa nằm trong bệnh viện

sáu năm, anh ta bỏ qua nhiều lắm.”

Thời gian sáu năm có thể hoàn toàn thay đổi

một người.

“Nếu lúc trước anh ta biết lái xe đến cứu tôi

sẽ khiến bản thân mình mất đi sau năm, anh ta

nhất định không nỡ… Mạng của tôi là do anh ta cho.”

Tôi nợ anh ta.

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 154: Rất muốn, rất muôn ở bên anhVô trách nhiệm đi trêu chọc đàn ông, hậuquả rất nghiêm trọng, nhất là ở trên giường lạidám chọc giận người đàn ông nhà mình.Quách Cao Minh lấy “quan hệ” hợp pháplàm lý do, lật người lại, lập tức ăn sạch sẽ ngườiphụ nữ gây chuyện, sau khi xong việc, anh ngồidựa vào đầu giường, nhìn Kiều Bích Ngọc nằmtrên gối mang theo vẻ uể oải, nhắm mắt giả vờngủ, anh có chút muốn cười.Anh phát hiện ra lấy bạo chế bạo đối với vợmình là tương đối có tác dụng, nếu không để côtheo tính tình của mình tiếp tục giày vò anh, anhthật đúng là hại thân.“Anh cười cái gì mà cười.”Chiếm được chỗ hời còn cười âm hiểm nhưthế.Kiểu Bích Ngọc ngẩng đầu lên trừng anh,gương mặt của cô ửng đỏ, trong lòng có phầntức giận, muốn đấm lên lồng ngực của anh mộtcái, nhưng cô phát hiện mình chẳng còn sức giơtay lên, tên khốn này cũng không biết thươnghương tiếc ngọc.Vì sao mỗi lần xong việc, người đàn ông thốitha này luôn có tỉnh thần sáng láng, thể lực củaanh thật đúng là tốt, cả người Kiều Bích Ngọcbủn rủn có chút không phục, dứt khoát hai tayôm bắp đùi của anh, đưa đầu mình đến gần, trựctiếp cắn một cái, còn rất có khí thế hung hăngkêu gào: “Quách Cao Minh, trước mặt con traiem, anh lại dám ức h**p em, anh chờ đó cho em,chờ sau này con trai em ra đời, nhất định thằngbé sẽ giúp em trả thù lại.”Răng Kiều Bích Ngọc sắc như thế, bị cô cắnmột cái, thật đúng là đau.Lúc này tâm trạng của Quách Cao Minh rấttốt, anh không so đo với cô nhóc này, bàn tayanh trấn an xoa đầu cô, nhưng lời nói lại hù dọacô: “Kiều Bích Ngọc, em còn muốn một lần nữa à?”Trong lòng Kiều Bích Ngọc giật thót: “Concủa anh rất mệt mỏi, bọn nhỏ cần ngủ.”Cô dùng chăn quấn kít mít, lập tức co lại đếnbên giường.Quách Cao Minh thấy cô giống như con đàđiểu, bật cười một tiếng.Đưa tay giúp cô kéo bớt chăn ra, cúi đầuhôn lên trán cô một cái, không tiếp tục nhiều lờinữa, trực tiếp xuống giường thay quần áo, nhẹnhàng bước ra phòng ngủ.Gương mặt của Kiều Bích Ngọc có chút ửngđỏ, nằm nghiêng, mãi cho đến khi nghe thấytiếng anh đóng cửa phòng, lúc này mới bình tĩnhlại.“Tại sao mình phải khẩn trương như thế chứ?”Có đôi khi ngay cả chính bản thân cô cũngkhông hiểu vì sao nhịp tim của mình lại đậpnhanh như thế.Tim cô đập rất nhanh, trong lòng có chútngọt ngào, có chút choáng váng… Rất kỳ diệu.Đột nhiên cô phát hiện bản thân mình rấtmuốn, rất muốn ở cùng anh, cứ như thế sống hết đời.“Quách Cao Minh, anh cũng muốn cùng emsống hết đời ư?”Kiều Bích Ngọc ôm chăn, nhỏ giọng tự hỏi,giọng điệu lại bất an.Không chỉ vì trong lòng cảm thấy hèn mọn,hơn nữa cô thật sự không hiểu rõ anh.“Vì sao không để cho tôi nói?”“Không thể để cho cô ấy biết.”Trong phòng làm việc, Quách Cao Minh vừanghe một cú điện thoại, anh cầm di động, sắcmặt có vẻ lạnh lùng: “Chuyện này không đượcnhắc đến với cô ấy.”Đầu dây bên kia điện thoại di động, LụcKhánh Nam có chút không đồng ý: “Cao Minh,anh cũng biết tính tình thích làm ầm ï của KiềuBích Ngọc rồi đó, để cho cô ấy suy nghĩ lungtung, chẳng bằng dứt khoát nói cho cô ấy biếtbệnh tình của anh.”“Tôi đã nói rồi không được nhắc đếnchuyện này với Kiều Bích Ngọc”Giọng nói của Quách Cao Minh lạnh lùnghơn, cắn răng nói: “Còn bên phía ông nội,chuyện ông cụ muốn điều tra cũng đừng để choông cụ biết”Lục Khánh Nam nghe thấy tiếng quát tháocủa anh thì hơi giật mình, lông mày nhíu chặt.Lúc này, Lục Khánh Nam không còn dáng vẻcợt nhả như ngày thường, ngược lại anh ta trởnên nghiêm túc hơn: “Ông cụ phái người đi điềutra nhiều chuyện như thế cũng là vì anh, ông ấylo lắng viên đạn kia vẫn còn ở trong đầu anh, rốtcuộc anh có biết hay không, nếu như nó hơi dichuyển chệch đi, anh có thể chết bất kỳ lúcnào.”“Năm đó anh và Đường Tuấn Nghĩa độtnhiên xảy ra tai nạn xe cô, anh ta bị thương nặngbiến thành người thực vật, còn anh tỉnh lại, sauđó dần dần khôi phục. Anh cảm thấy áy náy, chonên anh che giấu chuyện viên đạn này, chậmchạp không đồng ý làm phẫu thuật, rốt cuộc là vìtrừng phạt chính mình, hay là nghiêm khắc vớilương tâm của mình, hiện tại Đường Tuấn Nghĩađã khỏe lại, rốt cuộc anh còn dự định kéo dàiđến khi nào.”Lời nói đến sau cùng, giọng điệu của LụcKhánh Nam có phần nóng nảy.Ông nội rất sốt ruột, anh ta và Bùi HưngNam cũng như thế, nhưng Quách Cao Minh cănbản không nghe lời bọn họ.Lục Khánh Nam nghĩ, có lẽ để cô nàng yêunữ Kiểu Bích Ngọc kia biết, cô sẽ có chút tácdụng, nhưng hết lần này đến lần khác, thái độcủa Quách Cao Minh vô cùng kiên quyết khôngcho bọn họ nói với cô.“Cao Minh, Đường Tuấn Nghĩa anh ta sẽkhông trách anh đâu, anh không cần chờ anh tachính miệng tha thứ cho anh”So với một Lục Khánh Nam lo lắng, QuáchCao Minh sải bước đi đến chỗ cửa sổ sát mặtđất, bước chân anh lộ ra bình tĩnh hơn nhiều,cười một tiếng tự giễu: “Sáu năm rồi.“Đường Tuấn Nghĩa nằm trong bệnh việnsáu năm, anh ta bỏ qua nhiều lắm.”Thời gian sáu năm có thể hoàn toàn thay đổimột người.“Nếu lúc trước anh ta biết lái xe đến cứu tôisẽ khiến bản thân mình mất đi sau năm, anh tanhất định không nỡ… Mạng của tôi là do anh ta cho.”Tôi nợ anh ta.

Chương 154