Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…
Chương 188
Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 188: Tin nhắn quỷ dị trong đêm mưa gióTrong căn phòng ngủ mờ tối, tay của KiểuBích Ngọc không ngừng run rẩy, vội vàng bậtcông tắc đèn ở đầu giường, đem tất cả đèn đềubật lên, trong nháy mắt, cả căn phòng sáng nhưban ngày.Sắc mặt Kiều Bích Ngọc tái nhợt, trong lòngcòn rất hoảng sợ, đờ đẫn nhìn chằm chằm vềphía cửa phòng.Không có.Vừa rồi bóng đen ở chỗ cửa phòng, lúc nàylại không thấy đâu nữa.Bốn phía sáng như ban ngày khiến cho KiềuBích Ngọc bình tĩnh hơn, cô hít một hơi thật sâu,dùng sức nhéo lên đùi của mình, rất đau, nhưngít nhất cô có thể chắc chắn mình không nằm mơ.“Chẳng lẽ là bởi vì buổi chiều rơi xuống nướcbị dọa sợ?” Cho nên vừa rồi là ảo giác của cô?Cô từ trên giường ngồi dậy, ngồi ở cạnhgiường, vẻ mặt hoảng hốt, nhịp tim đập còn cóphần hỗn loạn.“Dì Phương, tôi đói bụng, nhanh bảo ngườimang bữa tối lên cho tôi, nhanh lên!” Khôngquan tâm đến nhiều chuyện như thế, cô lập tứcgọi mấy người đến để có thêm can đảm, ấnchuông phục vụ xuống, giọng nói hoảng hốtthúc giục Phương Vi.Dì Phương đã chăm sóc cô hơn nửa năm, lầnđầu tiên gặp Kiều Bích Ngọc thúc giục muốn ăn,bà ấy dẫn theo hai người làm nữ mang ba mónăn và một món canh chạy đến.“Mợ chủ, đầu bếp đang nấu nốt ba mónnữa, cô ăn tạm mấy món này trước.”Động tác của dì Phương rất nhanh, lưu loátgõ cửa đi vào, đặt đồ ăn xuống bàn, mời cô đếnăn cơm, nhưng bà ấy phát hiện ra, sau khi KiềuBích Ngọc ngồi xuống sofa, cô căn bản khôngmuốn ăn.“Những món này không ngon ư?”Dì Phương giật mình một lúc, hỏi ý kiến mộtcâu. Hiện tại từ trên xuống dưới nhà họ Quáchđều biết tật xấu kén ăn của cô, nhưng cậu chủCao Minh của bọn họ không lên tiếng, kén ăn thìkén ăn, cho dù cô có kén ăn đến mấy, nhà họQuách vẫn nuôi nổi, chỉ cần không ảnh hưởngđến sự khỏe mạnh và phát triển của thai nhi, ôngcụ Quách cũng không có ý kiến gì.“Vậy để tôi xuống bảo đầu bếp nấu mónkhác.“ Dì Phương suy nghĩ một lúc, xoay ngườimuốn đi ra ngoài.“Đừng đi.” Kiều Bích Ngọc giữ lấy vạt áo củabà ấy một cách kỳ lạ, hiếm khi cô quấn ngườinhư thế.Dì Phương nhìn thấy dáng vẻ rầu rĩ khôngvui này của cô, bà ấy hơi buồn cười: “Thật đángtiếc, hôm nay cậu chủ Cao Minh không nhìn thấydáng vẻ này của cô.” Bọn họ đều biết, QuáchCao Minh có một sở thích đặc biệt, rất thích côquấn lấy anh.Kiều Bích Ngọc không có tâm trạng để ýđến những chuyện này, cô cúi đầu, cảm xúc, tỉnhthần sa sút.Dì Phương thấy thế thì nhíu mày, vẻ mặt củabà ấy cũng trở nên nghiêm túc: “Mợ chủ, sắcmặt của cô không tốt lắm, có phải buổi chiều rơixuống nước bị cảm lạnh không?”“Có lẽ thế.“ Kiều Bích Ngọc trả lời một câu.Cô cũng không biết mình sao vậy, dù saohiện tại cả người cô không thoải mái.“Định” một tiếng.Chiếc điện thoại di động đặt trên tủ đầugiường đột nhiên vang lên âm báo, Kiểu BíchNgọc giật thót, cứng đờ quay về phía màn hìnhdi động đang sáng lên.Từ nhỏ Kiều Bích Ngọc không sợ trời khôngsợ đất, chỉ sợ mấy thứ như ma quỷ.Khi còn bé, người nhà họ Kiều thật sự khôngquản được cô, cho nên đã kể chuyện ma để dọasợ cô, quá vô liêm sỉ, làm hại cô có bóng ma tâmlý.Phương Vi nhìn thấy cô co quắp ngồi trênsofa, sắc mặt thì trắng bệch, giống như thật sựbị hoảng sợ.“Có phải cô mơ thấy ác mộng không?”Kiều Bích Ngọc không trả lời bà ấy, ánh mắtnhìn chằm chằm về phía điện thoại di động, côđang do dự xem có nên lấy đến xem hay không,trong đầu cô tưởng tượng ra rất nhiều chuyệnquỷ dị, lập tức bị dọa sợ.“Là cậu Cao Minh gửi tin nhắn đến cho cô.Dì Phương giúp cô cầm điện thoại di động đến.Kiều Bích Ngọc liếc thoáng qua, đúng là dosố điện thoại di động của Quách Cao Minh gọiđến.Trong lòng cô không khỏi bình tĩnh hơn, saukhi cầm lấy di động, cô không nhịn được, phànnàn một câu: “Đang yên đang lành lại gửi tinnhắn lúc này làm gì, làm tôi sợ chết đi được.”Dì Phương bật cười một tiếng, không nghĩđến lại có thể dễ dàng dọa sợ cô như thế, ngàythường cậu chủ Cao Minh nhà bọn họ có uy h**pnhư thế nào cũng không dọa được cô. DìPhương tiếp tục múc một bát canh đặt xuốngtrước mặt cô.Đang định dặn dò cô nhanh uống canh lấylại bình tĩnh, Kiều Bích Ngọc cau mày, để điệnthoại di động xuống, trước tiên lên tiếng: “Khôngcần làm đồ ăn nữa, hiện tại tôi phải ra ngoài.”“Bây giờ cô ra ngoài ư?”Ánh mắt của Kiều Bích Ngọc vô thức nhìnthoáng qua màn hình di động: “Đúng thế, bâygiờ ra ngoài, Quách Cao Minh bảo tôi đến kháchsạn Gordon ngay, nói là đi tham dự một bữa tiệcrượu thương nghiệp với anh ấy”Buổi chiều bọn họ ở vườn hoa phía sau nhà,tuy cô không hiểu nội dung cuộc điện thoại củaQuách Cao Minh, chẳng qua lúc đó, Quách CaoMinh có nhắc đến cái tên Mạc Cảnh Sơn, có lẽbữa tiệc này liên quan đến Mạc Cảnh Sơn.Mạc Cảnh Sơn là người đàn ông trung niênmập mạp lần trước đã vô duyên vô cớ mắngQuách Cao Minh một trận, chẳng lẽ anh đến bữatiệc rượu để tìm Mạc Cảnh Sơn rồi trả thù ư?Chẳng qua có hơi kỳ lạ, cho dù Quách CaoMinh và Mạc Cảnh Sơn có quan hệ gì, dựa theotính tình của anh, anh chắc chắn sẽ không đểcho cô nhúng tay vào: “Quách Cao Minh bảo tôiqua đó ngay, có lẽ là việc gấp, dì Phương, dì dặntài xế chuẩn bị một chút.Kiều Bích Ngọc không suy nghĩ nhiều, ngộnhỡ anh thật sự cần cô xuất hiện ở đó thì sao, côđương nhiên sẽ không từ chối.“Nhưng mợ chủ, cô nhìn thời tiết này.”Dì Phương dặn dò tài xế, sau đó cùng cô điđến cửa biệt thự Uyển Như, gió thu thổi đến cóhơi lạnh, hơn nữa còn có hạt mưa rơi xuống mặt.“Xem ra một lúc nữa sẽ có mưa to, mợ chủ,cô còn chưa ăn tối đâu, hơn nữa buổi chiều naycô vừa mới rơi xuống nước, nếu như bây giờ rangoài rất dễ bị cảm lạnh, hay là cô gọi điện chocậu Cao Minh, nói chuyện lại với cậu ấy.Dì Phương nhìn sắc trời âm trầm, bà ấy cóchút lo lắng, hơn nữa cũng cảm thấy rất kỳ lạ,thời tiết này, làm sao Quách Cao Minh lại bảoKiều Bích Ngọc đi ra ngoài.Kiều Bích Ngọc đứng thẳng người, nheo mắtnhìn tia chớp đột nhiên lóe lên, trong không khícòn có tiếng sấm, gió thu thổi đến mang theo hơilạnh, mấy giọt nước mưa rơi xuống mặt cô.Trong đêm mưa này giống như có thứ gì đóđang rục rịch, khiến cho trong lòng cô cảm thấylạnh lẽo, rất quỷ dị.Những hạt mưa to ào ào rơi xuống, cọ rửacửa thủy tinh của khách sạn.“Cơn mưa này rất to.“Trong đại sảnh ở tầng bảy của khách sạnGordon đang tổ chức một bữa tiệc rượu thươngnghiệp, bên trong rất náo nhiệt, liên tục vang lêntiếng chạm ly, tất cả mọi người đều không quáchú ý đến cơn mưa to ở bên ngoài cửa sổ.Đúng lúc này ở phía chân trời đen kịt có tiachớp lóe lên, làm nổi bật gương mặt của ngườiđàn ông đang đứng trước cửa kính của kháchsạn, gương mặt lạnh lùng cao quý, lông mi củaanh hơi nhíu lại, thằng tắp đứng đó, ánh mắtchăm chú nhìn về phương xa, không quan tâmđến bữa tiệc này.“Cao Minh, xem ra Mạc Cảnh Sơn này đúnglà có bản lĩnh, giống như ngay cả việc tối naychúng ta không mời mà đến, ông ta cũng đã sớmđoán được” Lục Khánh Nam cầm một ly rượuvang đỏ đi đến, uống một ngụm lớn, tâm trạngkhông tốt lắm.Mạc Cảnh Sơn từ chối khoản đầu tư của tậpđoàn tập đoàn IP&G, không nể mặt mũi củaQuách Cao Minh, hơn nữa quan trọng nhất chínhlà, ông ta càng từ chối như vậy, bọn họ lại càngmuốn biết rốt cuộc hạng mục này của Mạc CảnhSơn có chỗ nào thần kỳ.Cho nên bữa tiệc thương nghiệp hôm nay,Quách Cao Minh tự mình xuất hiện.Lúc mấy người trong giới kinh doanh nhìnthấy Quách Cao Minh xuất hiện đều rất ngạcnhiên, mọi người đều biết Quách Cao Minhkhông thích xã giao, làm cách nào cũng khôngmời anh đến được.Nhưng kỳ quái là, Mạc Cảnh Sơn tuyệt đốikhông giật mình, lúc Quách Cao Minh và ông tachạm ly, ông ta còn nói ra lời hung ác, nói sẽkhiến Quách Cao Minh hối hận, Lục Khánh Namnghe xong, thật đúng là muốn đánh ông ta một trận.Bên ngoài vang lên tiếng mưa rơi, cùng vớitiếng sấm.“Hôm nay có cả sét, tôi nhớ hình như KiềuBích Ngọc rất không thích thời tiết này.”Quách Cao Minh nghe được tên của tênKiều Bích Ngọc, suy nghĩ sâu xa: “Ừ, lúc này côấy nên ở nhà”
Chương 188: Tin nhắn quỷ dị trong đêm mưa gió
Trong căn phòng ngủ mờ tối, tay của Kiểu
Bích Ngọc không ngừng run rẩy, vội vàng bật
công tắc đèn ở đầu giường, đem tất cả đèn đều
bật lên, trong nháy mắt, cả căn phòng sáng như
ban ngày.
Sắc mặt Kiều Bích Ngọc tái nhợt, trong lòng
còn rất hoảng sợ, đờ đẫn nhìn chằm chằm về
phía cửa phòng.
Không có.
Vừa rồi bóng đen ở chỗ cửa phòng, lúc này
lại không thấy đâu nữa.
Bốn phía sáng như ban ngày khiến cho Kiều
Bích Ngọc bình tĩnh hơn, cô hít một hơi thật sâu,
dùng sức nhéo lên đùi của mình, rất đau, nhưng
ít nhất cô có thể chắc chắn mình không nằm mơ.
“Chẳng lẽ là bởi vì buổi chiều rơi xuống nước
bị dọa sợ?” Cho nên vừa rồi là ảo giác của cô?
Cô từ trên giường ngồi dậy, ngồi ở cạnh
giường, vẻ mặt hoảng hốt, nhịp tim đập còn có
phần hỗn loạn.
“Dì Phương, tôi đói bụng, nhanh bảo người
mang bữa tối lên cho tôi, nhanh lên!” Không
quan tâm đến nhiều chuyện như thế, cô lập tức
gọi mấy người đến để có thêm can đảm, ấn
chuông phục vụ xuống, giọng nói hoảng hốt
thúc giục Phương Vi.
Dì Phương đã chăm sóc cô hơn nửa năm, lần
đầu tiên gặp Kiều Bích Ngọc thúc giục muốn ăn,
bà ấy dẫn theo hai người làm nữ mang ba món
ăn và một món canh chạy đến.
“Mợ chủ, đầu bếp đang nấu nốt ba món
nữa, cô ăn tạm mấy món này trước.”
Động tác của dì Phương rất nhanh, lưu loát
gõ cửa đi vào, đặt đồ ăn xuống bàn, mời cô đến
ăn cơm, nhưng bà ấy phát hiện ra, sau khi Kiều
Bích Ngọc ngồi xuống sofa, cô căn bản không
muốn ăn.
“Những món này không ngon ư?”
Dì Phương giật mình một lúc, hỏi ý kiến một
câu. Hiện tại từ trên xuống dưới nhà họ Quách
đều biết tật xấu kén ăn của cô, nhưng cậu chủ
Cao Minh của bọn họ không lên tiếng, kén ăn thì
kén ăn, cho dù cô có kén ăn đến mấy, nhà họ
Quách vẫn nuôi nổi, chỉ cần không ảnh hưởng
đến sự khỏe mạnh và phát triển của thai nhi, ông
cụ Quách cũng không có ý kiến gì.
“Vậy để tôi xuống bảo đầu bếp nấu món
khác.“ Dì Phương suy nghĩ một lúc, xoay người
muốn đi ra ngoài.
“Đừng đi.” Kiều Bích Ngọc giữ lấy vạt áo của
bà ấy một cách kỳ lạ, hiếm khi cô quấn người
như thế.
Dì Phương nhìn thấy dáng vẻ rầu rĩ không
vui này của cô, bà ấy hơi buồn cười: “Thật đáng
tiếc, hôm nay cậu chủ Cao Minh không nhìn thấy
dáng vẻ này của cô.” Bọn họ đều biết, Quách
Cao Minh có một sở thích đặc biệt, rất thích cô
quấn lấy anh.
Kiều Bích Ngọc không có tâm trạng để ý
đến những chuyện này, cô cúi đầu, cảm xúc, tỉnh
thần sa sút.
Dì Phương thấy thế thì nhíu mày, vẻ mặt của
bà ấy cũng trở nên nghiêm túc: “Mợ chủ, sắc
mặt của cô không tốt lắm, có phải buổi chiều rơi
xuống nước bị cảm lạnh không?”
“Có lẽ thế.“ Kiều Bích Ngọc trả lời một câu.
Cô cũng không biết mình sao vậy, dù sao
hiện tại cả người cô không thoải mái.
“Định” một tiếng.
Chiếc điện thoại di động đặt trên tủ đầu
giường đột nhiên vang lên âm báo, Kiểu Bích
Ngọc giật thót, cứng đờ quay về phía màn hình
di động đang sáng lên.
Từ nhỏ Kiều Bích Ngọc không sợ trời không
sợ đất, chỉ sợ mấy thứ như ma quỷ.
Khi còn bé, người nhà họ Kiều thật sự không
quản được cô, cho nên đã kể chuyện ma để dọa
sợ cô, quá vô liêm sỉ, làm hại cô có bóng ma tâm
lý.
Phương Vi nhìn thấy cô co quắp ngồi trên
sofa, sắc mặt thì trắng bệch, giống như thật sự
bị hoảng sợ.
“Có phải cô mơ thấy ác mộng không?”
Kiều Bích Ngọc không trả lời bà ấy, ánh mắt
nhìn chằm chằm về phía điện thoại di động, cô
đang do dự xem có nên lấy đến xem hay không,
trong đầu cô tưởng tượng ra rất nhiều chuyện
quỷ dị, lập tức bị dọa sợ.
“Là cậu Cao Minh gửi tin nhắn đến cho cô.
Dì Phương giúp cô cầm điện thoại di động đến.
Kiều Bích Ngọc liếc thoáng qua, đúng là do
số điện thoại di động của Quách Cao Minh gọi
đến.
Trong lòng cô không khỏi bình tĩnh hơn, sau
khi cầm lấy di động, cô không nhịn được, phàn
nàn một câu: “Đang yên đang lành lại gửi tin
nhắn lúc này làm gì, làm tôi sợ chết đi được.”
Dì Phương bật cười một tiếng, không nghĩ
đến lại có thể dễ dàng dọa sợ cô như thế, ngày
thường cậu chủ Cao Minh nhà bọn họ có uy h**p
như thế nào cũng không dọa được cô. Dì
Phương tiếp tục múc một bát canh đặt xuống
trước mặt cô.
Đang định dặn dò cô nhanh uống canh lấy
lại bình tĩnh, Kiều Bích Ngọc cau mày, để điện
thoại di động xuống, trước tiên lên tiếng: “Không
cần làm đồ ăn nữa, hiện tại tôi phải ra ngoài.”
“Bây giờ cô ra ngoài ư?”
Ánh mắt của Kiều Bích Ngọc vô thức nhìn
thoáng qua màn hình di động: “Đúng thế, bây
giờ ra ngoài, Quách Cao Minh bảo tôi đến khách
sạn Gordon ngay, nói là đi tham dự một bữa tiệc
rượu thương nghiệp với anh ấy”
Buổi chiều bọn họ ở vườn hoa phía sau nhà,
tuy cô không hiểu nội dung cuộc điện thoại của
Quách Cao Minh, chẳng qua lúc đó, Quách Cao
Minh có nhắc đến cái tên Mạc Cảnh Sơn, có lẽ
bữa tiệc này liên quan đến Mạc Cảnh Sơn.
Mạc Cảnh Sơn là người đàn ông trung niên
mập mạp lần trước đã vô duyên vô cớ mắng
Quách Cao Minh một trận, chẳng lẽ anh đến bữa
tiệc rượu để tìm Mạc Cảnh Sơn rồi trả thù ư?
Chẳng qua có hơi kỳ lạ, cho dù Quách Cao
Minh và Mạc Cảnh Sơn có quan hệ gì, dựa theo
tính tình của anh, anh chắc chắn sẽ không để
cho cô nhúng tay vào: “Quách Cao Minh bảo tôi
qua đó ngay, có lẽ là việc gấp, dì Phương, dì dặn
tài xế chuẩn bị một chút.
Kiều Bích Ngọc không suy nghĩ nhiều, ngộ
nhỡ anh thật sự cần cô xuất hiện ở đó thì sao, cô
đương nhiên sẽ không từ chối.
“Nhưng mợ chủ, cô nhìn thời tiết này.”
Dì Phương dặn dò tài xế, sau đó cùng cô đi
đến cửa biệt thự Uyển Như, gió thu thổi đến có
hơi lạnh, hơn nữa còn có hạt mưa rơi xuống mặt.
“Xem ra một lúc nữa sẽ có mưa to, mợ chủ,
cô còn chưa ăn tối đâu, hơn nữa buổi chiều nay
cô vừa mới rơi xuống nước, nếu như bây giờ ra
ngoài rất dễ bị cảm lạnh, hay là cô gọi điện cho
cậu Cao Minh, nói chuyện lại với cậu ấy.
Dì Phương nhìn sắc trời âm trầm, bà ấy có
chút lo lắng, hơn nữa cũng cảm thấy rất kỳ lạ,
thời tiết này, làm sao Quách Cao Minh lại bảo
Kiều Bích Ngọc đi ra ngoài.
Kiều Bích Ngọc đứng thẳng người, nheo mắt
nhìn tia chớp đột nhiên lóe lên, trong không khí
còn có tiếng sấm, gió thu thổi đến mang theo hơi
lạnh, mấy giọt nước mưa rơi xuống mặt cô.
Trong đêm mưa này giống như có thứ gì đó
đang rục rịch, khiến cho trong lòng cô cảm thấy
lạnh lẽo, rất quỷ dị.
Những hạt mưa to ào ào rơi xuống, cọ rửa
cửa thủy tinh của khách sạn.
“Cơn mưa này rất to.“
Trong đại sảnh ở tầng bảy của khách sạn
Gordon đang tổ chức một bữa tiệc rượu thương
nghiệp, bên trong rất náo nhiệt, liên tục vang lên
tiếng chạm ly, tất cả mọi người đều không quá
chú ý đến cơn mưa to ở bên ngoài cửa sổ.
Đúng lúc này ở phía chân trời đen kịt có tia
chớp lóe lên, làm nổi bật gương mặt của người
đàn ông đang đứng trước cửa kính của khách
sạn, gương mặt lạnh lùng cao quý, lông mi của
anh hơi nhíu lại, thằng tắp đứng đó, ánh mắt
chăm chú nhìn về phương xa, không quan tâm
đến bữa tiệc này.
“Cao Minh, xem ra Mạc Cảnh Sơn này đúng
là có bản lĩnh, giống như ngay cả việc tối nay
chúng ta không mời mà đến, ông ta cũng đã sớm
đoán được” Lục Khánh Nam cầm một ly rượu
vang đỏ đi đến, uống một ngụm lớn, tâm trạng
không tốt lắm.
Mạc Cảnh Sơn từ chối khoản đầu tư của tập
đoàn tập đoàn IP&G, không nể mặt mũi của
Quách Cao Minh, hơn nữa quan trọng nhất chính
là, ông ta càng từ chối như vậy, bọn họ lại càng
muốn biết rốt cuộc hạng mục này của Mạc Cảnh
Sơn có chỗ nào thần kỳ.
Cho nên bữa tiệc thương nghiệp hôm nay,
Quách Cao Minh tự mình xuất hiện.
Lúc mấy người trong giới kinh doanh nhìn
thấy Quách Cao Minh xuất hiện đều rất ngạc
nhiên, mọi người đều biết Quách Cao Minh
không thích xã giao, làm cách nào cũng không
mời anh đến được.
Nhưng kỳ quái là, Mạc Cảnh Sơn tuyệt đối
không giật mình, lúc Quách Cao Minh và ông ta
chạm ly, ông ta còn nói ra lời hung ác, nói sẽ
khiến Quách Cao Minh hối hận, Lục Khánh Nam
nghe xong, thật đúng là muốn đánh ông ta một trận.
Bên ngoài vang lên tiếng mưa rơi, cùng với
tiếng sấm.
“Hôm nay có cả sét, tôi nhớ hình như Kiều
Bích Ngọc rất không thích thời tiết này.”
Quách Cao Minh nghe được tên của tên
Kiều Bích Ngọc, suy nghĩ sâu xa: “Ừ, lúc này cô
ấy nên ở nhà”
Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 188: Tin nhắn quỷ dị trong đêm mưa gióTrong căn phòng ngủ mờ tối, tay của KiểuBích Ngọc không ngừng run rẩy, vội vàng bậtcông tắc đèn ở đầu giường, đem tất cả đèn đềubật lên, trong nháy mắt, cả căn phòng sáng nhưban ngày.Sắc mặt Kiều Bích Ngọc tái nhợt, trong lòngcòn rất hoảng sợ, đờ đẫn nhìn chằm chằm vềphía cửa phòng.Không có.Vừa rồi bóng đen ở chỗ cửa phòng, lúc nàylại không thấy đâu nữa.Bốn phía sáng như ban ngày khiến cho KiềuBích Ngọc bình tĩnh hơn, cô hít một hơi thật sâu,dùng sức nhéo lên đùi của mình, rất đau, nhưngít nhất cô có thể chắc chắn mình không nằm mơ.“Chẳng lẽ là bởi vì buổi chiều rơi xuống nướcbị dọa sợ?” Cho nên vừa rồi là ảo giác của cô?Cô từ trên giường ngồi dậy, ngồi ở cạnhgiường, vẻ mặt hoảng hốt, nhịp tim đập còn cóphần hỗn loạn.“Dì Phương, tôi đói bụng, nhanh bảo ngườimang bữa tối lên cho tôi, nhanh lên!” Khôngquan tâm đến nhiều chuyện như thế, cô lập tứcgọi mấy người đến để có thêm can đảm, ấnchuông phục vụ xuống, giọng nói hoảng hốtthúc giục Phương Vi.Dì Phương đã chăm sóc cô hơn nửa năm, lầnđầu tiên gặp Kiều Bích Ngọc thúc giục muốn ăn,bà ấy dẫn theo hai người làm nữ mang ba mónăn và một món canh chạy đến.“Mợ chủ, đầu bếp đang nấu nốt ba mónnữa, cô ăn tạm mấy món này trước.”Động tác của dì Phương rất nhanh, lưu loátgõ cửa đi vào, đặt đồ ăn xuống bàn, mời cô đếnăn cơm, nhưng bà ấy phát hiện ra, sau khi KiềuBích Ngọc ngồi xuống sofa, cô căn bản khôngmuốn ăn.“Những món này không ngon ư?”Dì Phương giật mình một lúc, hỏi ý kiến mộtcâu. Hiện tại từ trên xuống dưới nhà họ Quáchđều biết tật xấu kén ăn của cô, nhưng cậu chủCao Minh của bọn họ không lên tiếng, kén ăn thìkén ăn, cho dù cô có kén ăn đến mấy, nhà họQuách vẫn nuôi nổi, chỉ cần không ảnh hưởngđến sự khỏe mạnh và phát triển của thai nhi, ôngcụ Quách cũng không có ý kiến gì.“Vậy để tôi xuống bảo đầu bếp nấu mónkhác.“ Dì Phương suy nghĩ một lúc, xoay ngườimuốn đi ra ngoài.“Đừng đi.” Kiều Bích Ngọc giữ lấy vạt áo củabà ấy một cách kỳ lạ, hiếm khi cô quấn ngườinhư thế.Dì Phương nhìn thấy dáng vẻ rầu rĩ khôngvui này của cô, bà ấy hơi buồn cười: “Thật đángtiếc, hôm nay cậu chủ Cao Minh không nhìn thấydáng vẻ này của cô.” Bọn họ đều biết, QuáchCao Minh có một sở thích đặc biệt, rất thích côquấn lấy anh.Kiều Bích Ngọc không có tâm trạng để ýđến những chuyện này, cô cúi đầu, cảm xúc, tỉnhthần sa sút.Dì Phương thấy thế thì nhíu mày, vẻ mặt củabà ấy cũng trở nên nghiêm túc: “Mợ chủ, sắcmặt của cô không tốt lắm, có phải buổi chiều rơixuống nước bị cảm lạnh không?”“Có lẽ thế.“ Kiều Bích Ngọc trả lời một câu.Cô cũng không biết mình sao vậy, dù saohiện tại cả người cô không thoải mái.“Định” một tiếng.Chiếc điện thoại di động đặt trên tủ đầugiường đột nhiên vang lên âm báo, Kiểu BíchNgọc giật thót, cứng đờ quay về phía màn hìnhdi động đang sáng lên.Từ nhỏ Kiều Bích Ngọc không sợ trời khôngsợ đất, chỉ sợ mấy thứ như ma quỷ.Khi còn bé, người nhà họ Kiều thật sự khôngquản được cô, cho nên đã kể chuyện ma để dọasợ cô, quá vô liêm sỉ, làm hại cô có bóng ma tâmlý.Phương Vi nhìn thấy cô co quắp ngồi trênsofa, sắc mặt thì trắng bệch, giống như thật sựbị hoảng sợ.“Có phải cô mơ thấy ác mộng không?”Kiều Bích Ngọc không trả lời bà ấy, ánh mắtnhìn chằm chằm về phía điện thoại di động, côđang do dự xem có nên lấy đến xem hay không,trong đầu cô tưởng tượng ra rất nhiều chuyệnquỷ dị, lập tức bị dọa sợ.“Là cậu Cao Minh gửi tin nhắn đến cho cô.Dì Phương giúp cô cầm điện thoại di động đến.Kiều Bích Ngọc liếc thoáng qua, đúng là dosố điện thoại di động của Quách Cao Minh gọiđến.Trong lòng cô không khỏi bình tĩnh hơn, saukhi cầm lấy di động, cô không nhịn được, phànnàn một câu: “Đang yên đang lành lại gửi tinnhắn lúc này làm gì, làm tôi sợ chết đi được.”Dì Phương bật cười một tiếng, không nghĩđến lại có thể dễ dàng dọa sợ cô như thế, ngàythường cậu chủ Cao Minh nhà bọn họ có uy h**pnhư thế nào cũng không dọa được cô. DìPhương tiếp tục múc một bát canh đặt xuốngtrước mặt cô.Đang định dặn dò cô nhanh uống canh lấylại bình tĩnh, Kiều Bích Ngọc cau mày, để điệnthoại di động xuống, trước tiên lên tiếng: “Khôngcần làm đồ ăn nữa, hiện tại tôi phải ra ngoài.”“Bây giờ cô ra ngoài ư?”Ánh mắt của Kiều Bích Ngọc vô thức nhìnthoáng qua màn hình di động: “Đúng thế, bâygiờ ra ngoài, Quách Cao Minh bảo tôi đến kháchsạn Gordon ngay, nói là đi tham dự một bữa tiệcrượu thương nghiệp với anh ấy”Buổi chiều bọn họ ở vườn hoa phía sau nhà,tuy cô không hiểu nội dung cuộc điện thoại củaQuách Cao Minh, chẳng qua lúc đó, Quách CaoMinh có nhắc đến cái tên Mạc Cảnh Sơn, có lẽbữa tiệc này liên quan đến Mạc Cảnh Sơn.Mạc Cảnh Sơn là người đàn ông trung niênmập mạp lần trước đã vô duyên vô cớ mắngQuách Cao Minh một trận, chẳng lẽ anh đến bữatiệc rượu để tìm Mạc Cảnh Sơn rồi trả thù ư?Chẳng qua có hơi kỳ lạ, cho dù Quách CaoMinh và Mạc Cảnh Sơn có quan hệ gì, dựa theotính tình của anh, anh chắc chắn sẽ không đểcho cô nhúng tay vào: “Quách Cao Minh bảo tôiqua đó ngay, có lẽ là việc gấp, dì Phương, dì dặntài xế chuẩn bị một chút.Kiều Bích Ngọc không suy nghĩ nhiều, ngộnhỡ anh thật sự cần cô xuất hiện ở đó thì sao, côđương nhiên sẽ không từ chối.“Nhưng mợ chủ, cô nhìn thời tiết này.”Dì Phương dặn dò tài xế, sau đó cùng cô điđến cửa biệt thự Uyển Như, gió thu thổi đến cóhơi lạnh, hơn nữa còn có hạt mưa rơi xuống mặt.“Xem ra một lúc nữa sẽ có mưa to, mợ chủ,cô còn chưa ăn tối đâu, hơn nữa buổi chiều naycô vừa mới rơi xuống nước, nếu như bây giờ rangoài rất dễ bị cảm lạnh, hay là cô gọi điện chocậu Cao Minh, nói chuyện lại với cậu ấy.Dì Phương nhìn sắc trời âm trầm, bà ấy cóchút lo lắng, hơn nữa cũng cảm thấy rất kỳ lạ,thời tiết này, làm sao Quách Cao Minh lại bảoKiều Bích Ngọc đi ra ngoài.Kiều Bích Ngọc đứng thẳng người, nheo mắtnhìn tia chớp đột nhiên lóe lên, trong không khícòn có tiếng sấm, gió thu thổi đến mang theo hơilạnh, mấy giọt nước mưa rơi xuống mặt cô.Trong đêm mưa này giống như có thứ gì đóđang rục rịch, khiến cho trong lòng cô cảm thấylạnh lẽo, rất quỷ dị.Những hạt mưa to ào ào rơi xuống, cọ rửacửa thủy tinh của khách sạn.“Cơn mưa này rất to.“Trong đại sảnh ở tầng bảy của khách sạnGordon đang tổ chức một bữa tiệc rượu thươngnghiệp, bên trong rất náo nhiệt, liên tục vang lêntiếng chạm ly, tất cả mọi người đều không quáchú ý đến cơn mưa to ở bên ngoài cửa sổ.Đúng lúc này ở phía chân trời đen kịt có tiachớp lóe lên, làm nổi bật gương mặt của ngườiđàn ông đang đứng trước cửa kính của kháchsạn, gương mặt lạnh lùng cao quý, lông mi củaanh hơi nhíu lại, thằng tắp đứng đó, ánh mắtchăm chú nhìn về phương xa, không quan tâmđến bữa tiệc này.“Cao Minh, xem ra Mạc Cảnh Sơn này đúnglà có bản lĩnh, giống như ngay cả việc tối naychúng ta không mời mà đến, ông ta cũng đã sớmđoán được” Lục Khánh Nam cầm một ly rượuvang đỏ đi đến, uống một ngụm lớn, tâm trạngkhông tốt lắm.Mạc Cảnh Sơn từ chối khoản đầu tư của tậpđoàn tập đoàn IP&G, không nể mặt mũi củaQuách Cao Minh, hơn nữa quan trọng nhất chínhlà, ông ta càng từ chối như vậy, bọn họ lại càngmuốn biết rốt cuộc hạng mục này của Mạc CảnhSơn có chỗ nào thần kỳ.Cho nên bữa tiệc thương nghiệp hôm nay,Quách Cao Minh tự mình xuất hiện.Lúc mấy người trong giới kinh doanh nhìnthấy Quách Cao Minh xuất hiện đều rất ngạcnhiên, mọi người đều biết Quách Cao Minhkhông thích xã giao, làm cách nào cũng khôngmời anh đến được.Nhưng kỳ quái là, Mạc Cảnh Sơn tuyệt đốikhông giật mình, lúc Quách Cao Minh và ông tachạm ly, ông ta còn nói ra lời hung ác, nói sẽkhiến Quách Cao Minh hối hận, Lục Khánh Namnghe xong, thật đúng là muốn đánh ông ta một trận.Bên ngoài vang lên tiếng mưa rơi, cùng vớitiếng sấm.“Hôm nay có cả sét, tôi nhớ hình như KiềuBích Ngọc rất không thích thời tiết này.”Quách Cao Minh nghe được tên của tênKiều Bích Ngọc, suy nghĩ sâu xa: “Ừ, lúc này côấy nên ở nhà”