Tác giả:

Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…

Chương 189

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 189: Cô không yêu anh ấy là được rồi“Cao Minh, đối với nhà họ Đường, anh thậtđúng là quá khoan dung.”Mọi người đều biết thủ đoạn của Quách CaoMinh rất tàn nhẫn quyết đoán, anh đã hoàn toànchỉnh đốn và thiết lập lại tập đoàn tập đoànIP&G, đối với kẻ thù trên thương trường lại càngkhông để thừa một lối thoát, chẳng qua có mộtngoại lệ, đó chính là nhà họ Đường.Lục Khánh Nam cảm thấy cái từ khoan dungnày cách xa tám đời với Quách Cao Minh, nói rathật đúng là rất khó tin, nhưng trên thực tế, chỉđơn giản là chuyện Mạc Cảnh Sơn này, anh ta đãcảm thấy Quách Cao Minh xử lý có phần cố ky.Thật sự không giống với tác phong ngàythường của anh.“Mạc Cảnh Sơn chỉ là người họ hàng xa củanhà họ Đường mà thôi, nhìn dáng vẻ phách lốicủa ông ta hiện giờ, thật đúng là muốn…”Con mẹ nó, thật sự muốn phái người ở bêntrong giở thủ đoạn với hạng mục của ông ta, ápchế nhuệ khí của ông ta.Lục Khánh Nam đứng thẳng người, tay phảisiết chặt lấy ly rượu trong tay, tức giận trừng mắtnhìn bóng dáng mập mạp của người đàn ôngmặc âu phục đang đứng giữa bữa tiệc.Quách Cao Minh bình tĩnh đứng đó, vẻ mặtlạnh lùng không có quá nhiều cảm xúc.Ánh mắt anh nhìn về phía bên ngoài cửakính, nước mưa điên cuồng đập vào cửa sổ, cóchút ầm ï.“Quan hệ giữa Mạc Cảnh Sơn và ĐườngTuấn Nghĩa rất thân thiết.”Anh trầm thấp nói, nói được một nửa lạikhông nói nữa, giống như rất bực bội, cầm lấymột ly rượu trên bàn.“Đừng uống quá nhiều rượu.”Đột nhiên sau lưng có một bóng dáng xinhđẹp bước đến, Hà Thủy Tiên rất tự nhiên đưa taygiành lấy ly rượu trên tay Quách Cao Minh.“Hôm trước ở trong công ty, anh đau đầunhư thế, bác sĩ còn dặn dò anh đừng uống quánhiều rượu.” Thái độ của cô ta cường ngạnh,giống như thật sự lo lắng.“Gần nhất ở trong công ty, Cao Minh cũngtái phát đau đầu ư”Vẻ mặt của Lục Khánh Nam trở nên nghiêmtúc, Hà Thủy Tiên quay đầu có phần trách cứnhìn anh ta: “Mấy chai rượu mà anh mang đếnđều bị em cất hết.”“Vậy… Bây giờ..“ Lục Khánh Nam rất giậtmình, bởi vì bình thường thể chất của Quách CaoMinh rất khỏe mạnh, khiến cho người ta khôngchú ý đến vấn đề sức khỏe của anh, anh ta khẩntrương hỏi một câu: “Vậy cần đến Seattle…”“Im miệng.” Quách Cao Minh rất phiền khingười khác nhắc đến bệnh của anh.Ánh mắt Hà Thủy Tiên thẳng tắp nhìn anh,dịu dàng khuyên nhủ: “Cao Minh, anh có chuyệngì thì nên nói với bọn em, đừng một mình…”Quách Cao Minh không nhìn thâm tình trongmắt cô ta, chỉ mím môi nhìn ra chân trời phía xa,cau mày lại.Thế nhưng Kiều Bích Ngọc lại nhìn thấy.Cô đột nhiên không hiểu tại sao mình lạiphải ngây ngốc đứng ở cửa thang máy.Cô nên ra ngoài chào hỏi với bọn họ mớiđúng, bởi vì chính anh đã gửi tin nhắn cho cô đến.Nhưng bây giờ cô có chút không bước chânđi được: “Căn bản không cần mình.”Bên ngoài mưa rất to, sấm chớp ầm ầm,thỉnh thoảng có tia chớp lóe lên, bóng đêm trởnên đáng sợ, nhưng những người trong bữa tiệclại chẳng quan tâm, những nhân vật quyền quýtrong thương trường thường xuyên xuất hiện ởtiệc rượu xa hoa, thỏa thích hưởng thụ.“Bảo mình đến đây làm gì chứ?”Ánh mắt của cô dừng ở chỗ bọn họ khôngrời đi, nhìn thấy rõ động tác tự nhiên của HàThủy Tiên khi lấy đi ly rượu của anh.Bọn họ thật sự vô cùng ăn ý.Cô đột nhiên rất tức giận.Cô cho rằng anh cần mình, cho nên mới cố ýtrong đêm mưa gió chạy đến đây, nhưng lúc đếnđây lại chỉ thấy Hà Thủy Tiên dịu dàng đối xử vớianh, cô đã sớm biết ở bên ngoài anh được phụnữ yêu thích như thế nào.Kiều Bích Ngọc xụ mặt, ép buộc chính mìnhxoay người sang chỗ khác, nói với chính mình, đithôi, xem như chưa từng đến đây.Nhưng khi cô vừa xoay người lại, đưa taymuốn ấn nút thang máy lại… Có hơi chần chờ.Là anh gửi tin nhắn bảo cô đến, là anh gọicô đến đây.Cô lấy điện thoại di động ra, quả thật là sốđiện thoại di động của Quách Cao Minh, ngộ nhỡanh thật sự cần cô giúp đỡ thì sao.Kiều Bích Ngọc cúi đầu nhìn chằm chằm vàomàn hình, do dự trong chốc lát, ngón tay cô thaotác, gọi cho số điện thoại quen thuộc, chuôngđiện thoại di động vang lên.Trong lúc cô đang phụng phịu, lòng dạ hẹphòi nghĩ, nếu như Quách Cao Minh nói cô nhanhđến, như vậy cô nhất định sẽ xụ mặt đến chấtvấn anh, trời mưa to như thế, anh bắt cô đến đâylàm gì, tuyệt đối sẽ không cho anh sắc mặt tốt.“Alo „Đầu dây bên kia điện thoại lại là một giọngnữ.Sắc mặt Kiều Bích Ngọc trở nên trắng bệch,không nói tiếng nào, vội vàng cúp máy.Không chút chần chờ, khi cửa thang máy mởra, cô không quay đầu, đi thẳng vào trong.“Điện thoại di động của anh ấy thế mà ởtrong tay Hà Thủy Tiên.” Thang máy nhanhchóng đi xuống, cô lẩm bẩm, khóe môi khôngnhịn được nở một nụ cười tự giếu.“Kiểu Bích Ngọc?”Lục Khánh Nam bà tám nhìn thoáng quamàn hình di động, nhướng mày, đúng là KiềuBích Ngọc gọi đến: “Sao cô ấy không nói gì đãcúp máy?”“Chẳng lẽ là do em nhận điện thoại, cho nêncô ấy không vui?” Vẻ mặt Hà Thủy Tiên hơi xấuhổ, đưa điện thoại lại cho chính chủ, áy náy nói:“Cao Minh, xem ra lần sau di động của em hếtpin, vẫn nên mượn của người khác thì tốt hơn.”“Kiều Bích Ngọc không nhỏ nhen như thếđâu.”Tuy ngày thường Lục Khánh Nam không độitrời chung với Kiểu Bích Ngọc, nhưng tính tìnhcủa cô tức giận một lúc là thôi, ngày mai sẽkhông sao.Quách Cao Minh cảm thấy kỳ lạ, cô rất ít khichủ động gọi điện thoại cho anh.Vừa nghĩ như thế, lông mày của anh nhíuchặt, gọi lại cho cô.“Thuê báo quý khách vừa gọi hiện khôngliên lạc được…”Giọng nói máy móc nhắc nhở vang lên, sắcmặt của người đàn ông cầm di động cũng theođó trầm xuống.Lục Khánh Nam nhìn thấy sắc mặt âm trầmnày của Quách Cao Minh, sợ hãi thở dài: “Cô yêunữ này lại dám tắt máy.”Chậc chậc chậc, nhất định sắp bị vạ lây rồi.“Mợ chủ đâu?”Quách Cao Minh trực tiếp gọi điện về nhà họQuách để tìm người, giọng nói lạnh lùng.Dì Phương nghe điện thoại, bà ấy rất giậtmình: “Chẳng phải mợ chủ đã đến khách sạnGordon ư?”Bà ấy tỉ mỉ nói cho Quách Cao Minh nghechuyện chiều nay Kiều Bích Ngọc rơi xuống hồ,còn cả chuyện cô chưa ăn cơm tối.Quách Cao Minh trầm mặc cúp máy, ánhmắt nhìn xung quanh hội trường một lần, mấpmáy môi muốn nói gì đó.“Đị tìm giám đốc của khách sạn đến đây”Một lúc lâu sau, anh mới trầm giọng nói.Lục Khánh Nam giật mình, sắc mặt QuáchCao Minh nghiêm túc như thế, xảy ra chuyện gì ư?Hà Thủy Tiên cứng đờ người, nhưng khôngdám trì hoãn, nhanh chóng đi đến chỗ nhân viênphục vụ, khách sạn Gordon này là sản nghiệpcủa nhà họ Quách, anh muốn tìm ai đều rất đơn giản.Cô ta không hỏi đã xảy ra chuyện gì, bởi vìkhông cần hỏi.Anh khẩn trương như thế, chính vì người phụnữ tên Kiều Bích Ngọc kia.“Thật ra cũng không tính là chuyện gì, có lẽHà Thủy Tiên nhìn mình không vừa mắt, muốntrêu đùa mình.”Lúc này bên ngoài cửa sổ mưa vẫn khôngngừng rơi xuống, Kiều Bích Ngọc ở một nhà ăngần đó, ngồi vào một góc hẻo lánh.“Điều duy nhất mà cô có thể làm là đừngquấy rầy anh ấy, Kiểu Bích Ngọc, cô không hiểuanh ấy.”Cô nghe qua rất nhiều câu châm chọc khiêukhích, từ trước đến nay cô đều chẳng để tronglòng, nhưng lại nhớ rất rõ những lời này của HàThủy Tiên.Có lẽ bởi vì cô quả thật không hiểu anh.Hà Thủy Tiên trực tiếp dùng hành động đểnói cho cô biết, cô quả thật không giúp được gìcho anh.Bọn họ ăn ý như thế, làm bạn nhiều năm,cùng nhau ra vào công ty, còn cô là thá gì chứ,chỉ là công cụ sinh con mà thôi.Vẻ mặt Kiều Bích Ngọc chán nản, nhìn vềhình ảnh phản chiếu của mình trong cửa sổ, bởivì mang thai, gương mặt trở nên phúng phínhhơn, cô mặc một chiếc váy bầu, bụng nhô cao,tư thái đầy đặn lên không ít, không còn đườngcong thướt tha, thật đúng là tự tỉ.So với những người phụ nữ trong bữa tiệc,thật tự tỉ.“Thật là phiển!”Cô nhíu mày, cô rất rõ ràng không cần vìchuyện vừa rồi mà tức giận, nhưng cô phát hiệnra mình càng ngày càng hẹp hòi, nếu như khôngđể ý, cô cũng chẳng so sánh mình với người phụnữ bên cạnh anh, cô quả thật rất để ý.Cô cầm lấy menu, lúc chuẩn bị gọi món, côtức giận quát lên một câu: “Nếu như thế giới nàyđể đàn ông sinh con thì tốt biết mấy, phiền chếtđi được.”Nhân viên phục vụ đứng ở bên cạnh chờ côgọi món, nghe thấy câu này, cô ta khẽ cười, cảmgiác người phụ nữ mang thai này rất đáng yêu.Nhân viên phục vụ trêu ghẹo một câu: “Hìnhnhư tất cả những người phụ nữ kết hôn đều sẽ lolắng người đàn ông của mình ngoại tình.“Chưa chắc, chỉ cần cô không yêu anh ấy làđược rồi”Kiều Bích Ngọc vừa nói xong, chỗ cửa củanhà hàng truyền đến động tĩnh, cô vô thức quayđầu nhìn lại.

Chương 189: Cô không yêu anh ấy là được rồi

“Cao Minh, đối với nhà họ Đường, anh thật

đúng là quá khoan dung.”

Mọi người đều biết thủ đoạn của Quách Cao

Minh rất tàn nhẫn quyết đoán, anh đã hoàn toàn

chỉnh đốn và thiết lập lại tập đoàn tập đoàn

IP&G, đối với kẻ thù trên thương trường lại càng

không để thừa một lối thoát, chẳng qua có một

ngoại lệ, đó chính là nhà họ Đường.

Lục Khánh Nam cảm thấy cái từ khoan dung

này cách xa tám đời với Quách Cao Minh, nói ra

thật đúng là rất khó tin, nhưng trên thực tế, chỉ

đơn giản là chuyện Mạc Cảnh Sơn này, anh ta đã

cảm thấy Quách Cao Minh xử lý có phần cố ky.

Thật sự không giống với tác phong ngày

thường của anh.

“Mạc Cảnh Sơn chỉ là người họ hàng xa của

nhà họ Đường mà thôi, nhìn dáng vẻ phách lối

của ông ta hiện giờ, thật đúng là muốn…”

Con mẹ nó, thật sự muốn phái người ở bên

trong giở thủ đoạn với hạng mục của ông ta, áp

chế nhuệ khí của ông ta.

Lục Khánh Nam đứng thẳng người, tay phải

siết chặt lấy ly rượu trong tay, tức giận trừng mắt

nhìn bóng dáng mập mạp của người đàn ông

mặc âu phục đang đứng giữa bữa tiệc.

Quách Cao Minh bình tĩnh đứng đó, vẻ mặt

lạnh lùng không có quá nhiều cảm xúc.

Ánh mắt anh nhìn về phía bên ngoài cửa

kính, nước mưa điên cuồng đập vào cửa sổ, có

chút ầm ï.

“Quan hệ giữa Mạc Cảnh Sơn và Đường

Tuấn Nghĩa rất thân thiết.”

Anh trầm thấp nói, nói được một nửa lại

không nói nữa, giống như rất bực bội, cầm lấy

một ly rượu trên bàn.

“Đừng uống quá nhiều rượu.”

Đột nhiên sau lưng có một bóng dáng xinh

đẹp bước đến, Hà Thủy Tiên rất tự nhiên đưa tay

giành lấy ly rượu trên tay Quách Cao Minh.

“Hôm trước ở trong công ty, anh đau đầu

như thế, bác sĩ còn dặn dò anh đừng uống quá

nhiều rượu.” Thái độ của cô ta cường ngạnh,

giống như thật sự lo lắng.

“Gần nhất ở trong công ty, Cao Minh cũng

tái phát đau đầu ư”

Vẻ mặt của Lục Khánh Nam trở nên nghiêm

túc, Hà Thủy Tiên quay đầu có phần trách cứ

nhìn anh ta: “Mấy chai rượu mà anh mang đến

đều bị em cất hết.”

“Vậy… Bây giờ..“ Lục Khánh Nam rất giật

mình, bởi vì bình thường thể chất của Quách Cao

Minh rất khỏe mạnh, khiến cho người ta không

chú ý đến vấn đề sức khỏe của anh, anh ta khẩn

trương hỏi một câu: “Vậy cần đến Seattle…”

“Im miệng.” Quách Cao Minh rất phiền khi

người khác nhắc đến bệnh của anh.

Ánh mắt Hà Thủy Tiên thẳng tắp nhìn anh,

dịu dàng khuyên nhủ: “Cao Minh, anh có chuyện

gì thì nên nói với bọn em, đừng một mình…”

Quách Cao Minh không nhìn thâm tình trong

mắt cô ta, chỉ mím môi nhìn ra chân trời phía xa,

cau mày lại.

Thế nhưng Kiều Bích Ngọc lại nhìn thấy.

Cô đột nhiên không hiểu tại sao mình lại

phải ngây ngốc đứng ở cửa thang máy.

Cô nên ra ngoài chào hỏi với bọn họ mới

đúng, bởi vì chính anh đã gửi tin nhắn cho cô đến.

Nhưng bây giờ cô có chút không bước chân

đi được: “Căn bản không cần mình.”

Bên ngoài mưa rất to, sấm chớp ầm ầm,

thỉnh thoảng có tia chớp lóe lên, bóng đêm trở

nên đáng sợ, nhưng những người trong bữa tiệc

lại chẳng quan tâm, những nhân vật quyền quý

trong thương trường thường xuyên xuất hiện ở

tiệc rượu xa hoa, thỏa thích hưởng thụ.

“Bảo mình đến đây làm gì chứ?”

Ánh mắt của cô dừng ở chỗ bọn họ không

rời đi, nhìn thấy rõ động tác tự nhiên của Hà

Thủy Tiên khi lấy đi ly rượu của anh.

Bọn họ thật sự vô cùng ăn ý.

Cô đột nhiên rất tức giận.

Cô cho rằng anh cần mình, cho nên mới cố ý

trong đêm mưa gió chạy đến đây, nhưng lúc đến

đây lại chỉ thấy Hà Thủy Tiên dịu dàng đối xử với

anh, cô đã sớm biết ở bên ngoài anh được phụ

nữ yêu thích như thế nào.

Kiều Bích Ngọc xụ mặt, ép buộc chính mình

xoay người sang chỗ khác, nói với chính mình, đi

thôi, xem như chưa từng đến đây.

Nhưng khi cô vừa xoay người lại, đưa tay

muốn ấn nút thang máy lại… Có hơi chần chờ.

Là anh gửi tin nhắn bảo cô đến, là anh gọi

cô đến đây.

Cô lấy điện thoại di động ra, quả thật là số

điện thoại di động của Quách Cao Minh, ngộ nhỡ

anh thật sự cần cô giúp đỡ thì sao.

Kiều Bích Ngọc cúi đầu nhìn chằm chằm vào

màn hình, do dự trong chốc lát, ngón tay cô thao

tác, gọi cho số điện thoại quen thuộc, chuông

điện thoại di động vang lên.

Trong lúc cô đang phụng phịu, lòng dạ hẹp

hòi nghĩ, nếu như Quách Cao Minh nói cô nhanh

đến, như vậy cô nhất định sẽ xụ mặt đến chất

vấn anh, trời mưa to như thế, anh bắt cô đến đây

làm gì, tuyệt đối sẽ không cho anh sắc mặt tốt.

“Alo „

Đầu dây bên kia điện thoại lại là một giọng

nữ.

Sắc mặt Kiều Bích Ngọc trở nên trắng bệch,

không nói tiếng nào, vội vàng cúp máy.

Không chút chần chờ, khi cửa thang máy mở

ra, cô không quay đầu, đi thẳng vào trong.

“Điện thoại di động của anh ấy thế mà ở

trong tay Hà Thủy Tiên.” Thang máy nhanh

chóng đi xuống, cô lẩm bẩm, khóe môi không

nhịn được nở một nụ cười tự giếu.

“Kiểu Bích Ngọc?”

Lục Khánh Nam bà tám nhìn thoáng qua

màn hình di động, nhướng mày, đúng là Kiều

Bích Ngọc gọi đến: “Sao cô ấy không nói gì đã

cúp máy?”

“Chẳng lẽ là do em nhận điện thoại, cho nên

cô ấy không vui?” Vẻ mặt Hà Thủy Tiên hơi xấu

hổ, đưa điện thoại lại cho chính chủ, áy náy nói:

“Cao Minh, xem ra lần sau di động của em hết

pin, vẫn nên mượn của người khác thì tốt hơn.”

“Kiều Bích Ngọc không nhỏ nhen như thế

đâu.”

Tuy ngày thường Lục Khánh Nam không đội

trời chung với Kiểu Bích Ngọc, nhưng tính tình

của cô tức giận một lúc là thôi, ngày mai sẽ

không sao.

Quách Cao Minh cảm thấy kỳ lạ, cô rất ít khi

chủ động gọi điện thoại cho anh.

Vừa nghĩ như thế, lông mày của anh nhíu

chặt, gọi lại cho cô.

“Thuê báo quý khách vừa gọi hiện không

liên lạc được…”

Giọng nói máy móc nhắc nhở vang lên, sắc

mặt của người đàn ông cầm di động cũng theo

đó trầm xuống.

Lục Khánh Nam nhìn thấy sắc mặt âm trầm

này của Quách Cao Minh, sợ hãi thở dài: “Cô yêu

nữ này lại dám tắt máy.”

Chậc chậc chậc, nhất định sắp bị vạ lây rồi.

“Mợ chủ đâu?”

Quách Cao Minh trực tiếp gọi điện về nhà họ

Quách để tìm người, giọng nói lạnh lùng.

Dì Phương nghe điện thoại, bà ấy rất giật

mình: “Chẳng phải mợ chủ đã đến khách sạn

Gordon ư?”

Bà ấy tỉ mỉ nói cho Quách Cao Minh nghe

chuyện chiều nay Kiều Bích Ngọc rơi xuống hồ,

còn cả chuyện cô chưa ăn cơm tối.

Quách Cao Minh trầm mặc cúp máy, ánh

mắt nhìn xung quanh hội trường một lần, mấp

máy môi muốn nói gì đó.

“Đị tìm giám đốc của khách sạn đến đây”

Một lúc lâu sau, anh mới trầm giọng nói.

Lục Khánh Nam giật mình, sắc mặt Quách

Cao Minh nghiêm túc như thế, xảy ra chuyện gì ư?

Hà Thủy Tiên cứng đờ người, nhưng không

dám trì hoãn, nhanh chóng đi đến chỗ nhân viên

phục vụ, khách sạn Gordon này là sản nghiệp

của nhà họ Quách, anh muốn tìm ai đều rất đơn giản.

Cô ta không hỏi đã xảy ra chuyện gì, bởi vì

không cần hỏi.

Anh khẩn trương như thế, chính vì người phụ

nữ tên Kiều Bích Ngọc kia.

“Thật ra cũng không tính là chuyện gì, có lẽ

Hà Thủy Tiên nhìn mình không vừa mắt, muốn

trêu đùa mình.”

Lúc này bên ngoài cửa sổ mưa vẫn không

ngừng rơi xuống, Kiều Bích Ngọc ở một nhà ăn

gần đó, ngồi vào một góc hẻo lánh.

“Điều duy nhất mà cô có thể làm là đừng

quấy rầy anh ấy, Kiểu Bích Ngọc, cô không hiểu

anh ấy.”

Cô nghe qua rất nhiều câu châm chọc khiêu

khích, từ trước đến nay cô đều chẳng để trong

lòng, nhưng lại nhớ rất rõ những lời này của Hà

Thủy Tiên.

Có lẽ bởi vì cô quả thật không hiểu anh.

Hà Thủy Tiên trực tiếp dùng hành động để

nói cho cô biết, cô quả thật không giúp được gì

cho anh.

Bọn họ ăn ý như thế, làm bạn nhiều năm,

cùng nhau ra vào công ty, còn cô là thá gì chứ,

chỉ là công cụ sinh con mà thôi.

Vẻ mặt Kiều Bích Ngọc chán nản, nhìn về

hình ảnh phản chiếu của mình trong cửa sổ, bởi

vì mang thai, gương mặt trở nên phúng phính

hơn, cô mặc một chiếc váy bầu, bụng nhô cao,

tư thái đầy đặn lên không ít, không còn đường

cong thướt tha, thật đúng là tự tỉ.

So với những người phụ nữ trong bữa tiệc,

thật tự tỉ.

“Thật là phiển!”

Cô nhíu mày, cô rất rõ ràng không cần vì

chuyện vừa rồi mà tức giận, nhưng cô phát hiện

ra mình càng ngày càng hẹp hòi, nếu như không

để ý, cô cũng chẳng so sánh mình với người phụ

nữ bên cạnh anh, cô quả thật rất để ý.

Cô cầm lấy menu, lúc chuẩn bị gọi món, cô

tức giận quát lên một câu: “Nếu như thế giới này

để đàn ông sinh con thì tốt biết mấy, phiền chết

đi được.”

Nhân viên phục vụ đứng ở bên cạnh chờ cô

gọi món, nghe thấy câu này, cô ta khẽ cười, cảm

giác người phụ nữ mang thai này rất đáng yêu.

Nhân viên phục vụ trêu ghẹo một câu: “Hình

như tất cả những người phụ nữ kết hôn đều sẽ lo

lắng người đàn ông của mình ngoại tình.

“Chưa chắc, chỉ cần cô không yêu anh ấy là

được rồi”

Kiều Bích Ngọc vừa nói xong, chỗ cửa của

nhà hàng truyền đến động tĩnh, cô vô thức quay

đầu nhìn lại.

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 189: Cô không yêu anh ấy là được rồi“Cao Minh, đối với nhà họ Đường, anh thậtđúng là quá khoan dung.”Mọi người đều biết thủ đoạn của Quách CaoMinh rất tàn nhẫn quyết đoán, anh đã hoàn toànchỉnh đốn và thiết lập lại tập đoàn tập đoànIP&G, đối với kẻ thù trên thương trường lại càngkhông để thừa một lối thoát, chẳng qua có mộtngoại lệ, đó chính là nhà họ Đường.Lục Khánh Nam cảm thấy cái từ khoan dungnày cách xa tám đời với Quách Cao Minh, nói rathật đúng là rất khó tin, nhưng trên thực tế, chỉđơn giản là chuyện Mạc Cảnh Sơn này, anh ta đãcảm thấy Quách Cao Minh xử lý có phần cố ky.Thật sự không giống với tác phong ngàythường của anh.“Mạc Cảnh Sơn chỉ là người họ hàng xa củanhà họ Đường mà thôi, nhìn dáng vẻ phách lốicủa ông ta hiện giờ, thật đúng là muốn…”Con mẹ nó, thật sự muốn phái người ở bêntrong giở thủ đoạn với hạng mục của ông ta, ápchế nhuệ khí của ông ta.Lục Khánh Nam đứng thẳng người, tay phảisiết chặt lấy ly rượu trong tay, tức giận trừng mắtnhìn bóng dáng mập mạp của người đàn ôngmặc âu phục đang đứng giữa bữa tiệc.Quách Cao Minh bình tĩnh đứng đó, vẻ mặtlạnh lùng không có quá nhiều cảm xúc.Ánh mắt anh nhìn về phía bên ngoài cửakính, nước mưa điên cuồng đập vào cửa sổ, cóchút ầm ï.“Quan hệ giữa Mạc Cảnh Sơn và ĐườngTuấn Nghĩa rất thân thiết.”Anh trầm thấp nói, nói được một nửa lạikhông nói nữa, giống như rất bực bội, cầm lấymột ly rượu trên bàn.“Đừng uống quá nhiều rượu.”Đột nhiên sau lưng có một bóng dáng xinhđẹp bước đến, Hà Thủy Tiên rất tự nhiên đưa taygiành lấy ly rượu trên tay Quách Cao Minh.“Hôm trước ở trong công ty, anh đau đầunhư thế, bác sĩ còn dặn dò anh đừng uống quánhiều rượu.” Thái độ của cô ta cường ngạnh,giống như thật sự lo lắng.“Gần nhất ở trong công ty, Cao Minh cũngtái phát đau đầu ư”Vẻ mặt của Lục Khánh Nam trở nên nghiêmtúc, Hà Thủy Tiên quay đầu có phần trách cứnhìn anh ta: “Mấy chai rượu mà anh mang đếnđều bị em cất hết.”“Vậy… Bây giờ..“ Lục Khánh Nam rất giậtmình, bởi vì bình thường thể chất của Quách CaoMinh rất khỏe mạnh, khiến cho người ta khôngchú ý đến vấn đề sức khỏe của anh, anh ta khẩntrương hỏi một câu: “Vậy cần đến Seattle…”“Im miệng.” Quách Cao Minh rất phiền khingười khác nhắc đến bệnh của anh.Ánh mắt Hà Thủy Tiên thẳng tắp nhìn anh,dịu dàng khuyên nhủ: “Cao Minh, anh có chuyệngì thì nên nói với bọn em, đừng một mình…”Quách Cao Minh không nhìn thâm tình trongmắt cô ta, chỉ mím môi nhìn ra chân trời phía xa,cau mày lại.Thế nhưng Kiều Bích Ngọc lại nhìn thấy.Cô đột nhiên không hiểu tại sao mình lạiphải ngây ngốc đứng ở cửa thang máy.Cô nên ra ngoài chào hỏi với bọn họ mớiđúng, bởi vì chính anh đã gửi tin nhắn cho cô đến.Nhưng bây giờ cô có chút không bước chânđi được: “Căn bản không cần mình.”Bên ngoài mưa rất to, sấm chớp ầm ầm,thỉnh thoảng có tia chớp lóe lên, bóng đêm trởnên đáng sợ, nhưng những người trong bữa tiệclại chẳng quan tâm, những nhân vật quyền quýtrong thương trường thường xuyên xuất hiện ởtiệc rượu xa hoa, thỏa thích hưởng thụ.“Bảo mình đến đây làm gì chứ?”Ánh mắt của cô dừng ở chỗ bọn họ khôngrời đi, nhìn thấy rõ động tác tự nhiên của HàThủy Tiên khi lấy đi ly rượu của anh.Bọn họ thật sự vô cùng ăn ý.Cô đột nhiên rất tức giận.Cô cho rằng anh cần mình, cho nên mới cố ýtrong đêm mưa gió chạy đến đây, nhưng lúc đếnđây lại chỉ thấy Hà Thủy Tiên dịu dàng đối xử vớianh, cô đã sớm biết ở bên ngoài anh được phụnữ yêu thích như thế nào.Kiều Bích Ngọc xụ mặt, ép buộc chính mìnhxoay người sang chỗ khác, nói với chính mình, đithôi, xem như chưa từng đến đây.Nhưng khi cô vừa xoay người lại, đưa taymuốn ấn nút thang máy lại… Có hơi chần chờ.Là anh gửi tin nhắn bảo cô đến, là anh gọicô đến đây.Cô lấy điện thoại di động ra, quả thật là sốđiện thoại di động của Quách Cao Minh, ngộ nhỡanh thật sự cần cô giúp đỡ thì sao.Kiều Bích Ngọc cúi đầu nhìn chằm chằm vàomàn hình, do dự trong chốc lát, ngón tay cô thaotác, gọi cho số điện thoại quen thuộc, chuôngđiện thoại di động vang lên.Trong lúc cô đang phụng phịu, lòng dạ hẹphòi nghĩ, nếu như Quách Cao Minh nói cô nhanhđến, như vậy cô nhất định sẽ xụ mặt đến chấtvấn anh, trời mưa to như thế, anh bắt cô đến đâylàm gì, tuyệt đối sẽ không cho anh sắc mặt tốt.“Alo „Đầu dây bên kia điện thoại lại là một giọngnữ.Sắc mặt Kiều Bích Ngọc trở nên trắng bệch,không nói tiếng nào, vội vàng cúp máy.Không chút chần chờ, khi cửa thang máy mởra, cô không quay đầu, đi thẳng vào trong.“Điện thoại di động của anh ấy thế mà ởtrong tay Hà Thủy Tiên.” Thang máy nhanhchóng đi xuống, cô lẩm bẩm, khóe môi khôngnhịn được nở một nụ cười tự giếu.“Kiểu Bích Ngọc?”Lục Khánh Nam bà tám nhìn thoáng quamàn hình di động, nhướng mày, đúng là KiềuBích Ngọc gọi đến: “Sao cô ấy không nói gì đãcúp máy?”“Chẳng lẽ là do em nhận điện thoại, cho nêncô ấy không vui?” Vẻ mặt Hà Thủy Tiên hơi xấuhổ, đưa điện thoại lại cho chính chủ, áy náy nói:“Cao Minh, xem ra lần sau di động của em hếtpin, vẫn nên mượn của người khác thì tốt hơn.”“Kiều Bích Ngọc không nhỏ nhen như thếđâu.”Tuy ngày thường Lục Khánh Nam không độitrời chung với Kiểu Bích Ngọc, nhưng tính tìnhcủa cô tức giận một lúc là thôi, ngày mai sẽkhông sao.Quách Cao Minh cảm thấy kỳ lạ, cô rất ít khichủ động gọi điện thoại cho anh.Vừa nghĩ như thế, lông mày của anh nhíuchặt, gọi lại cho cô.“Thuê báo quý khách vừa gọi hiện khôngliên lạc được…”Giọng nói máy móc nhắc nhở vang lên, sắcmặt của người đàn ông cầm di động cũng theođó trầm xuống.Lục Khánh Nam nhìn thấy sắc mặt âm trầmnày của Quách Cao Minh, sợ hãi thở dài: “Cô yêunữ này lại dám tắt máy.”Chậc chậc chậc, nhất định sắp bị vạ lây rồi.“Mợ chủ đâu?”Quách Cao Minh trực tiếp gọi điện về nhà họQuách để tìm người, giọng nói lạnh lùng.Dì Phương nghe điện thoại, bà ấy rất giậtmình: “Chẳng phải mợ chủ đã đến khách sạnGordon ư?”Bà ấy tỉ mỉ nói cho Quách Cao Minh nghechuyện chiều nay Kiều Bích Ngọc rơi xuống hồ,còn cả chuyện cô chưa ăn cơm tối.Quách Cao Minh trầm mặc cúp máy, ánhmắt nhìn xung quanh hội trường một lần, mấpmáy môi muốn nói gì đó.“Đị tìm giám đốc của khách sạn đến đây”Một lúc lâu sau, anh mới trầm giọng nói.Lục Khánh Nam giật mình, sắc mặt QuáchCao Minh nghiêm túc như thế, xảy ra chuyện gì ư?Hà Thủy Tiên cứng đờ người, nhưng khôngdám trì hoãn, nhanh chóng đi đến chỗ nhân viênphục vụ, khách sạn Gordon này là sản nghiệpcủa nhà họ Quách, anh muốn tìm ai đều rất đơn giản.Cô ta không hỏi đã xảy ra chuyện gì, bởi vìkhông cần hỏi.Anh khẩn trương như thế, chính vì người phụnữ tên Kiều Bích Ngọc kia.“Thật ra cũng không tính là chuyện gì, có lẽHà Thủy Tiên nhìn mình không vừa mắt, muốntrêu đùa mình.”Lúc này bên ngoài cửa sổ mưa vẫn khôngngừng rơi xuống, Kiều Bích Ngọc ở một nhà ăngần đó, ngồi vào một góc hẻo lánh.“Điều duy nhất mà cô có thể làm là đừngquấy rầy anh ấy, Kiểu Bích Ngọc, cô không hiểuanh ấy.”Cô nghe qua rất nhiều câu châm chọc khiêukhích, từ trước đến nay cô đều chẳng để tronglòng, nhưng lại nhớ rất rõ những lời này của HàThủy Tiên.Có lẽ bởi vì cô quả thật không hiểu anh.Hà Thủy Tiên trực tiếp dùng hành động đểnói cho cô biết, cô quả thật không giúp được gìcho anh.Bọn họ ăn ý như thế, làm bạn nhiều năm,cùng nhau ra vào công ty, còn cô là thá gì chứ,chỉ là công cụ sinh con mà thôi.Vẻ mặt Kiều Bích Ngọc chán nản, nhìn vềhình ảnh phản chiếu của mình trong cửa sổ, bởivì mang thai, gương mặt trở nên phúng phínhhơn, cô mặc một chiếc váy bầu, bụng nhô cao,tư thái đầy đặn lên không ít, không còn đườngcong thướt tha, thật đúng là tự tỉ.So với những người phụ nữ trong bữa tiệc,thật tự tỉ.“Thật là phiển!”Cô nhíu mày, cô rất rõ ràng không cần vìchuyện vừa rồi mà tức giận, nhưng cô phát hiệnra mình càng ngày càng hẹp hòi, nếu như khôngđể ý, cô cũng chẳng so sánh mình với người phụnữ bên cạnh anh, cô quả thật rất để ý.Cô cầm lấy menu, lúc chuẩn bị gọi món, côtức giận quát lên một câu: “Nếu như thế giới nàyđể đàn ông sinh con thì tốt biết mấy, phiền chếtđi được.”Nhân viên phục vụ đứng ở bên cạnh chờ côgọi món, nghe thấy câu này, cô ta khẽ cười, cảmgiác người phụ nữ mang thai này rất đáng yêu.Nhân viên phục vụ trêu ghẹo một câu: “Hìnhnhư tất cả những người phụ nữ kết hôn đều sẽ lolắng người đàn ông của mình ngoại tình.“Chưa chắc, chỉ cần cô không yêu anh ấy làđược rồi”Kiều Bích Ngọc vừa nói xong, chỗ cửa củanhà hàng truyền đến động tĩnh, cô vô thức quayđầu nhìn lại.

Chương 189