Tác giả:

Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…

Chương 226

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 226: Đuổi Kiều Bích Ngọc ra khỏi nhà họ Quách“Tìm tôi có chuyện gì?”Ông cụ Quách đang ngồi ở giữa phòngkhách nhà họ Quách lạnh lùng hỏi một câu, ôngấy không có vẻ mặt hòa nhã, dù sao Cung NhãYến này, mấy ngày hôm trước vậy mà dám cãilộn ở nhà họ Quách ông, quả thực là làm càn.Người phụ nữ ở bên kia di động cũng khôngthèm để ý, còn không bị giọng nói già nuanghiêm khắc này dọa sợ.Trái lại Cung Nhã Yến rất bình tĩnh, nghiếnrăng nói: “Ông cụ Quách, hôm nay tôi gọi điệnthoại cho ông, là muốn nói chuyện liên quan tớiQuách Tuấn Hùng con trai đã mất của ông.”Giọng nói của Cung Nhã Yến trời sinh ônhòa, nhưng lúc này lại gằn từng tiếng, khôngmang theo bất cứ tình cảm gì nói.Bà ấy không còn phẫn nộ như mấy ngàytrước, không có kháng cự, rất nhạt nhẽo.Nhưng trong biệt thự chính nhà họ Quách,ông cụ Quách trải qua sóng to gió lớn cả đời độtnhiên thay đổi sắc mặt, tràn đầy tang thươngnắm chặt di động, giống như cảm xúc chịu kíchthích gì đó, cơ thể hơi run rẩy.“Lao.Rất lâu sau, giọng nói khàn khàn, kìm néncảm xúc của ông cụ vang lên.“Tôi còn biết Quách Cao Minh cũng là mộtngười đoản mệnh.” Giọng nói của Cung Nhã Yếnrất nhạt nhẽo, không khách sáo chút nào nói:“Tôi tự mình hiểu lấy, người bình thường nhưchúng tôi không thể trèo cao nổi tới nhà họQuách, tôi đã sớm thấy được bản lĩnh của cácngười, bây giờ tôi chỉ cần ông cụ đồng ý với tôimột điều kiện.”Giọng nói ở đầu bên kia di động không to,nhưng trong phòng khách biệt thự chính của nhàhọ Quách quá rộng, quá yên tĩnh, cho nên quảngia khẩn trương đứng đợi ở một bên có thể mơhồ nghe thấy được cuộc nói chuyện của bọn họ.Vẻ mặt quản gia lo lắng dán sát vào: “Ôngcụ, chúng ta không thể làm như vậy, cậu chủCao Minh sẽ tức giận.”Biểu cảm của ông cụ cứng ngắc, nắm chặtdi động không đáp lại.Lần này quản gia thật sự nóng nảy, khôngngừng khuyên bảo: “Ông cụ, Kiều Bích Ngọc cònđang mang thai, cô ấy mang thai con cháu củanhà họ Quách chúng ta.”Vẻ mặt ông cụ Quách có chút dao động,nhưng giọng nói của Cung Nhã Yến ở bên kia diđộng trở nên bén nhọn, gần như rống to với diđộng.“Đợi đứa bé được sinh ra, tôi sẽ lập tức trảlại cho nhà họ Quách các ông, từ nay về sauchúng ta cắt đứt quan hệ, không còn liên quantới nhau.”“Ông cụ Quách, ông đừng quên những hứahẹn này, đừng quên, đây đều là Quách TuấnHùng nợ chúng tôi!”Sau đó “tút” một tiếng, di động bị cô hai nhàhọ Cung cúp máy.Bầu không khí trong phòng khách vô cùngkỳ lạ.Đồ đạc xanh vàng rực rỡ, đèn thủy tỉnh lấplánh ở trong phòng khách ở biệt thự chính nhàhọ Quách, toàn bộ đều giống như yên lặng lại.“Ông chủ”Quản gia nhìn ông cụ rất lâu mới cẩn thậngọi ông ấy một tiếng, ông cụ Quách như bừngtỉnh, nhưng gương mặt như vừa trải qua nămtháng tang thương, trong đôi mắt vẫn tràn ngậpmê mang.“Đuổi Kiều Bích Ngọc ra khỏi nhà họQuách”Mấy chữ này khiến đầu óc quản gia trốngrỗng, ngây ngốc lẩm bẩm: “Chuyện này, làm nhưvậy không thích hợp lắm”Ông cụ Quách đã khôi phục lại bộ dáng uynghiêm như thường ngày, đặt mạnh di động lêntrên bàn.“Cứ dựa theo lời tôi nói mà làm, nói là KiềuBích Ngọc tự nguyện đi!”Bầu trời bên ngoài, không biết từ khi nào đãche kín tầng mây dày, là một vùng đen kịt, vôcùng áp lực nghiêm trọng.Tầng mây đen tuyền giống như sóng biểnkhông ngừng cuộn trào mãnh liệt, từng tiếngsấm vang lên.Bỗng nhiên Kiều Bích Ngọc có dự cảmkhông tốt.Cô vẫn ngồi trên ghế dựa trong nhà ăn ởbiệt thự Uyển Như, gần như là đứng dậy theobản năng, cô lập tức đi về phía phòng khách,muốn tìm bóng dáng kia, nhưng Quách Cao Minhvà Bùi Hưng Nam giống như đã đến phòng làmviệc ở tầng hai.“Kiều Bích Ngọc, hiện giờ bụng cô to lắmrồi, cầu xin cô đi đường đừng lanh chanh láu táu,cô có thể thục nữ một chút được không?”Lục Khánh Nam không vội lên tầng hai tìmQuách Cao Minh và Bùi Hưng Nam, thảnh thơi đitới bên phòng khách nấu nước pha trà, thấy vẻmặt cô hoảng hốt, không tránh được trêu chọccô.Kiều Bích Ngọc không để ý tới anh ta, hỏingược lại: “Sao hôm nay anh và Bùi Hưng Namtới sớm như vậy, có phải có chuyện gì không?”“Nói cho cô biết cô cũng không giúp đượcgì.”Vẻ mặt Lục Khánh Nam bình tĩnh, rót mộtchén hồng trà nhỏ, nhấp một ngụm trà. Hươngtrà tỏa ra bốn phía, anh ta quay đầu nhìn mâyđen bên ngoài cửa sổ, lẩm bẩm: “Dự báo thời tiếtnói hôm nay lại có mưa to, xem ra cả ngày phảichịu đựng ở nhà họ Quách rồi.“ Cho nên chậmrãi làm, dù sao chuyện kia còn chưa làm xong.Kiều Bích Ngọc ngồi bên cạnh anh ta, trừngmắt nhìn người này rất lâu.“Lục Khánh Nam, anh đúng là rất biết cáchhưởng thụ.” Cô nghiến răng căm hận trêu chọcanh ta.Cô nghĩ, nếu Quách Cao Minh có thể giốngnhư con hàng này, vậy chắc chắn không có tậtxấu đau nửa đầu rồi.Lục Khánh Nam không khiêm tốn chút nào:“Đương nhiên.”“Ðó là vì cô không hiểu người như chúng tôisinh ra trong hoàn cảnh như vậy từ nhỏ tới lớn,áp lực sẽ lớn cỡ nào, ông đây đã sớm suy nghĩcẩn thận, bình thường tôi vất vả như vậy, rảnh rỗichắc chắn sẽ đối xử tốt với mình một xíu.”Đột nhiên Lục Khánh Nam đổi đề tài, giốngnhư nghĩ tới chuyện gì đó: “Đúng rồi Kiều BíchNgọc, cô cảm thấy Quách Cao Minh và ĐườngTuấn Nghĩa ai lợi hại hơn?”Cô bị hỏi thấy hơi lạ, không trả lời.Có lẽ vì sắc trời bên ngoài cửa sổ quá âmtrầm tối tăm, từng tiếng sấm vang lên, khiến tâmtrạng của Lục Khánh Nam cũng tồi tệ hơn, bỗngnhiên cảm thấy không vui.Anh ta lẩm bẩm nói tiếp: “Nhà họ Quách chỉcó Quách Cao Minh là cháu nội, cháu nội duynhất, ngay cả Quách Thanh Châu cũng chỉ là côchủ nhà họ Quách không có quan hệ huyếtthống, nuôi để làm bạn anh ấy, Doãn ThànhTrung chỉ là cháu ngoại, thân phận của QuáchCao Minh ở nhà họ Quách không thể lay động,anh ấy vừa sinh ra đã có được những thứ này”“Tôi và Bùi Hưng Nam, còn có một đám cậuchủ nhà giàu khác từ nhỏ đã được người lớntrong nhà giáo dục nhắc nhở, nhất định phải lấylòng nịnh nọt vị cậu chủ nhà họ Quách này,người lớn bày ra gương mặt tươi cười giả dối haohết tâm tư tới gần anh ấy, ngay cả khiến chúngtôi trở thành bạn chơi của anh ấy cũng là trămphương ngàn kế sắp xếp. Từ nhỏ Quách CaoMinh đã sống như vậy, được mọi người vâyquanh, nhưng thực ra trong lòng anh ấy biết rõ,những thứ này đều là giả, những người dối tránhư chúng tôi, thế giới vô cùng dơ bẩn, ngay cảmẹ ruột anh ấy quan tâm anh ấy đều chỉ là giảtình giả ý.”“Giang Mai Linh?”Kiều Bích Ngọc không biết vì sao anh ta lạinhắc tới mẹ của Quách Cao Minh, nhưng côkhông có một chút ấn tượng tốt nào đối vớingười phụ nữ đoan trang kia, thậm chí là rấtchán ghét tính cách tư lợi riêng của bà ta.“Giang Mai Linh là một người phụ nữ xảo trávì tư lợi.”Lục Khánh Nam cũng không thích bà ta, nếukhông phải mấy năm nay Giang Mai Linh thu liễmhơn nhiều, anh ta sẽ không cho loại phụ nữ nàychút tình cảm gì.Câu nói kế tiếp của Lục Khánh Nam, quảthực rất kinh người: “Giang Mai Linh từng cấu kếtvới tình nhân của bà ta bắt cóc Cao Minh, nămấy Cao Minh khoảng gần 5 tuổi, Giang Mai Linhmuốn càng nhiều tiền cao chạy xa bay với ngườiđàn ông kia.”“Anh biết sao?”Kiểu Bích Ngọc nhìn thẳng anh ta, tronglòng tràn ngập khiếp sợ không nói nên lời.Lúc trước cô biết được chuyện này là vìQuách Thanh Châu nói qua, nhưng sao LụcKhánh Nam có thể biết?Ngày đó Quách Thanh Châu ngoại trừ nóivới cô chuyện trước đây Quách Cao Minh bị bắtcóc, còn nói một số chuyện mà đám Lục KhánhNam không hề biết, cô hiểu rõ một chút về ngườimắc chứng tự kỷ, Quách Thanh Châu sẽ khôngnói dối.Lục Khánh Nam cho rằng cô sẽ lộ ra vẻ mặtkhông tin, hoặc nghỉ ngờ, nhưng biểu cảm nàycủa cô rất kỳ lạ.Anh ta nhướng mày, nghỉ ngờ hỏi lại: “KiềuBích Ngọc, chẳng lẽ cô cũng biết sao?”Cô không trả lời anh ta, giọng nói hạ thấpxuống: “Lục Khánh Nam, chuyện này là ai nóicho anh biết thế?“Trái lại Lục Khánh Nam dùng ánh mắt kỳ lạđánh giá cô một lúc lâu, ý nghĩ đầu tiên tronglòng hẳn là Quách Cao Minh nói cho cô, từ trướctới nay anh luôn đặc biệt thiên vị cô, chuyện nàyvậy mà Kiều Bích Ngọc biết, trái lại anh ta hơigiật mình.Để chén trà trong tay xuống, anh ta khôngđể ý lắm nhún vai, nói ra một cái tên: “ĐườngTuấn Nghĩa.”“Trước đây chúng tôi cùng tham gia tiệc tốinhà họ Quách, là Đường Tuấn Nghĩa phát hiện rachuyện này.”

Chương 226: Đuổi Kiều Bích Ngọc ra khỏi nhà họ Quách

“Tìm tôi có chuyện gì?”

Ông cụ Quách đang ngồi ở giữa phòng

khách nhà họ Quách lạnh lùng hỏi một câu, ông

ấy không có vẻ mặt hòa nhã, dù sao Cung Nhã

Yến này, mấy ngày hôm trước vậy mà dám cãi

lộn ở nhà họ Quách ông, quả thực là làm càn.

Người phụ nữ ở bên kia di động cũng không

thèm để ý, còn không bị giọng nói già nua

nghiêm khắc này dọa sợ.

Trái lại Cung Nhã Yến rất bình tĩnh, nghiến

răng nói: “Ông cụ Quách, hôm nay tôi gọi điện

thoại cho ông, là muốn nói chuyện liên quan tới

Quách Tuấn Hùng con trai đã mất của ông.”

Giọng nói của Cung Nhã Yến trời sinh ôn

hòa, nhưng lúc này lại gằn từng tiếng, không

mang theo bất cứ tình cảm gì nói.

Bà ấy không còn phẫn nộ như mấy ngày

trước, không có kháng cự, rất nhạt nhẽo.

Nhưng trong biệt thự chính nhà họ Quách,

ông cụ Quách trải qua sóng to gió lớn cả đời đột

nhiên thay đổi sắc mặt, tràn đầy tang thương

nắm chặt di động, giống như cảm xúc chịu kích

thích gì đó, cơ thể hơi run rẩy.

“Lao.

Rất lâu sau, giọng nói khàn khàn, kìm nén

cảm xúc của ông cụ vang lên.

“Tôi còn biết Quách Cao Minh cũng là một

người đoản mệnh.” Giọng nói của Cung Nhã Yến

rất nhạt nhẽo, không khách sáo chút nào nói:

“Tôi tự mình hiểu lấy, người bình thường như

chúng tôi không thể trèo cao nổi tới nhà họ

Quách, tôi đã sớm thấy được bản lĩnh của các

người, bây giờ tôi chỉ cần ông cụ đồng ý với tôi

một điều kiện.”

Giọng nói ở đầu bên kia di động không to,

nhưng trong phòng khách biệt thự chính của nhà

họ Quách quá rộng, quá yên tĩnh, cho nên quản

gia khẩn trương đứng đợi ở một bên có thể mơ

hồ nghe thấy được cuộc nói chuyện của bọn họ.

Vẻ mặt quản gia lo lắng dán sát vào: “Ông

cụ, chúng ta không thể làm như vậy, cậu chủ

Cao Minh sẽ tức giận.”

Biểu cảm của ông cụ cứng ngắc, nắm chặt

di động không đáp lại.

Lần này quản gia thật sự nóng nảy, không

ngừng khuyên bảo: “Ông cụ, Kiều Bích Ngọc còn

đang mang thai, cô ấy mang thai con cháu của

nhà họ Quách chúng ta.”

Vẻ mặt ông cụ Quách có chút dao động,

nhưng giọng nói của Cung Nhã Yến ở bên kia di

động trở nên bén nhọn, gần như rống to với di

động.

“Đợi đứa bé được sinh ra, tôi sẽ lập tức trả

lại cho nhà họ Quách các ông, từ nay về sau

chúng ta cắt đứt quan hệ, không còn liên quan

tới nhau.”

“Ông cụ Quách, ông đừng quên những hứa

hẹn này, đừng quên, đây đều là Quách Tuấn

Hùng nợ chúng tôi!”

Sau đó “tút” một tiếng, di động bị cô hai nhà

họ Cung cúp máy.

Bầu không khí trong phòng khách vô cùng

kỳ lạ.

Đồ đạc xanh vàng rực rỡ, đèn thủy tỉnh lấp

lánh ở trong phòng khách ở biệt thự chính nhà

họ Quách, toàn bộ đều giống như yên lặng lại.

“Ông chủ”

Quản gia nhìn ông cụ rất lâu mới cẩn thận

gọi ông ấy một tiếng, ông cụ Quách như bừng

tỉnh, nhưng gương mặt như vừa trải qua năm

tháng tang thương, trong đôi mắt vẫn tràn ngập

mê mang.

“Đuổi Kiều Bích Ngọc ra khỏi nhà họ

Quách”

Mấy chữ này khiến đầu óc quản gia trống

rỗng, ngây ngốc lẩm bẩm: “Chuyện này, làm như

vậy không thích hợp lắm”

Ông cụ Quách đã khôi phục lại bộ dáng uy

nghiêm như thường ngày, đặt mạnh di động lên

trên bàn.

“Cứ dựa theo lời tôi nói mà làm, nói là Kiều

Bích Ngọc tự nguyện đi!”

Bầu trời bên ngoài, không biết từ khi nào đã

che kín tầng mây dày, là một vùng đen kịt, vô

cùng áp lực nghiêm trọng.

Tầng mây đen tuyền giống như sóng biển

không ngừng cuộn trào mãnh liệt, từng tiếng

sấm vang lên.

Bỗng nhiên Kiều Bích Ngọc có dự cảm

không tốt.

Cô vẫn ngồi trên ghế dựa trong nhà ăn ở

biệt thự Uyển Như, gần như là đứng dậy theo

bản năng, cô lập tức đi về phía phòng khách,

muốn tìm bóng dáng kia, nhưng Quách Cao Minh

và Bùi Hưng Nam giống như đã đến phòng làm

việc ở tầng hai.

“Kiều Bích Ngọc, hiện giờ bụng cô to lắm

rồi, cầu xin cô đi đường đừng lanh chanh láu táu,

cô có thể thục nữ một chút được không?”

Lục Khánh Nam không vội lên tầng hai tìm

Quách Cao Minh và Bùi Hưng Nam, thảnh thơi đi

tới bên phòng khách nấu nước pha trà, thấy vẻ

mặt cô hoảng hốt, không tránh được trêu chọc

cô.

Kiều Bích Ngọc không để ý tới anh ta, hỏi

ngược lại: “Sao hôm nay anh và Bùi Hưng Nam

tới sớm như vậy, có phải có chuyện gì không?”

“Nói cho cô biết cô cũng không giúp được

gì.”

Vẻ mặt Lục Khánh Nam bình tĩnh, rót một

chén hồng trà nhỏ, nhấp một ngụm trà. Hương

trà tỏa ra bốn phía, anh ta quay đầu nhìn mây

đen bên ngoài cửa sổ, lẩm bẩm: “Dự báo thời tiết

nói hôm nay lại có mưa to, xem ra cả ngày phải

chịu đựng ở nhà họ Quách rồi.“ Cho nên chậm

rãi làm, dù sao chuyện kia còn chưa làm xong.

Kiều Bích Ngọc ngồi bên cạnh anh ta, trừng

mắt nhìn người này rất lâu.

“Lục Khánh Nam, anh đúng là rất biết cách

hưởng thụ.” Cô nghiến răng căm hận trêu chọc

anh ta.

Cô nghĩ, nếu Quách Cao Minh có thể giống

như con hàng này, vậy chắc chắn không có tật

xấu đau nửa đầu rồi.

Lục Khánh Nam không khiêm tốn chút nào:

“Đương nhiên.”

“Ðó là vì cô không hiểu người như chúng tôi

sinh ra trong hoàn cảnh như vậy từ nhỏ tới lớn,

áp lực sẽ lớn cỡ nào, ông đây đã sớm suy nghĩ

cẩn thận, bình thường tôi vất vả như vậy, rảnh rỗi

chắc chắn sẽ đối xử tốt với mình một xíu.”

Đột nhiên Lục Khánh Nam đổi đề tài, giống

như nghĩ tới chuyện gì đó: “Đúng rồi Kiều Bích

Ngọc, cô cảm thấy Quách Cao Minh và Đường

Tuấn Nghĩa ai lợi hại hơn?”

Cô bị hỏi thấy hơi lạ, không trả lời.

Có lẽ vì sắc trời bên ngoài cửa sổ quá âm

trầm tối tăm, từng tiếng sấm vang lên, khiến tâm

trạng của Lục Khánh Nam cũng tồi tệ hơn, bỗng

nhiên cảm thấy không vui.

Anh ta lẩm bẩm nói tiếp: “Nhà họ Quách chỉ

có Quách Cao Minh là cháu nội, cháu nội duy

nhất, ngay cả Quách Thanh Châu cũng chỉ là cô

chủ nhà họ Quách không có quan hệ huyết

thống, nuôi để làm bạn anh ấy, Doãn Thành

Trung chỉ là cháu ngoại, thân phận của Quách

Cao Minh ở nhà họ Quách không thể lay động,

anh ấy vừa sinh ra đã có được những thứ này”

“Tôi và Bùi Hưng Nam, còn có một đám cậu

chủ nhà giàu khác từ nhỏ đã được người lớn

trong nhà giáo dục nhắc nhở, nhất định phải lấy

lòng nịnh nọt vị cậu chủ nhà họ Quách này,

người lớn bày ra gương mặt tươi cười giả dối hao

hết tâm tư tới gần anh ấy, ngay cả khiến chúng

tôi trở thành bạn chơi của anh ấy cũng là trăm

phương ngàn kế sắp xếp. Từ nhỏ Quách Cao

Minh đã sống như vậy, được mọi người vây

quanh, nhưng thực ra trong lòng anh ấy biết rõ,

những thứ này đều là giả, những người dối trá

như chúng tôi, thế giới vô cùng dơ bẩn, ngay cả

mẹ ruột anh ấy quan tâm anh ấy đều chỉ là giả

tình giả ý.”

“Giang Mai Linh?”

Kiều Bích Ngọc không biết vì sao anh ta lại

nhắc tới mẹ của Quách Cao Minh, nhưng cô

không có một chút ấn tượng tốt nào đối với

người phụ nữ đoan trang kia, thậm chí là rất

chán ghét tính cách tư lợi riêng của bà ta.

“Giang Mai Linh là một người phụ nữ xảo trá

vì tư lợi.”

Lục Khánh Nam cũng không thích bà ta, nếu

không phải mấy năm nay Giang Mai Linh thu liễm

hơn nhiều, anh ta sẽ không cho loại phụ nữ này

chút tình cảm gì.

Câu nói kế tiếp của Lục Khánh Nam, quả

thực rất kinh người: “Giang Mai Linh từng cấu kết

với tình nhân của bà ta bắt cóc Cao Minh, năm

ấy Cao Minh khoảng gần 5 tuổi, Giang Mai Linh

muốn càng nhiều tiền cao chạy xa bay với người

đàn ông kia.”

“Anh biết sao?”

Kiểu Bích Ngọc nhìn thẳng anh ta, trong

lòng tràn ngập khiếp sợ không nói nên lời.

Lúc trước cô biết được chuyện này là vì

Quách Thanh Châu nói qua, nhưng sao Lục

Khánh Nam có thể biết?

Ngày đó Quách Thanh Châu ngoại trừ nói

với cô chuyện trước đây Quách Cao Minh bị bắt

cóc, còn nói một số chuyện mà đám Lục Khánh

Nam không hề biết, cô hiểu rõ một chút về người

mắc chứng tự kỷ, Quách Thanh Châu sẽ không

nói dối.

Lục Khánh Nam cho rằng cô sẽ lộ ra vẻ mặt

không tin, hoặc nghỉ ngờ, nhưng biểu cảm này

của cô rất kỳ lạ.

Anh ta nhướng mày, nghỉ ngờ hỏi lại: “Kiều

Bích Ngọc, chẳng lẽ cô cũng biết sao?”

Cô không trả lời anh ta, giọng nói hạ thấp

xuống: “Lục Khánh Nam, chuyện này là ai nói

cho anh biết thế?“

Trái lại Lục Khánh Nam dùng ánh mắt kỳ lạ

đánh giá cô một lúc lâu, ý nghĩ đầu tiên trong

lòng hẳn là Quách Cao Minh nói cho cô, từ trước

tới nay anh luôn đặc biệt thiên vị cô, chuyện này

vậy mà Kiều Bích Ngọc biết, trái lại anh ta hơi

giật mình.

Để chén trà trong tay xuống, anh ta không

để ý lắm nhún vai, nói ra một cái tên: “Đường

Tuấn Nghĩa.”

“Trước đây chúng tôi cùng tham gia tiệc tối

nhà họ Quách, là Đường Tuấn Nghĩa phát hiện ra

chuyện này.”

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 226: Đuổi Kiều Bích Ngọc ra khỏi nhà họ Quách“Tìm tôi có chuyện gì?”Ông cụ Quách đang ngồi ở giữa phòngkhách nhà họ Quách lạnh lùng hỏi một câu, ôngấy không có vẻ mặt hòa nhã, dù sao Cung NhãYến này, mấy ngày hôm trước vậy mà dám cãilộn ở nhà họ Quách ông, quả thực là làm càn.Người phụ nữ ở bên kia di động cũng khôngthèm để ý, còn không bị giọng nói già nuanghiêm khắc này dọa sợ.Trái lại Cung Nhã Yến rất bình tĩnh, nghiếnrăng nói: “Ông cụ Quách, hôm nay tôi gọi điệnthoại cho ông, là muốn nói chuyện liên quan tớiQuách Tuấn Hùng con trai đã mất của ông.”Giọng nói của Cung Nhã Yến trời sinh ônhòa, nhưng lúc này lại gằn từng tiếng, khôngmang theo bất cứ tình cảm gì nói.Bà ấy không còn phẫn nộ như mấy ngàytrước, không có kháng cự, rất nhạt nhẽo.Nhưng trong biệt thự chính nhà họ Quách,ông cụ Quách trải qua sóng to gió lớn cả đời độtnhiên thay đổi sắc mặt, tràn đầy tang thươngnắm chặt di động, giống như cảm xúc chịu kíchthích gì đó, cơ thể hơi run rẩy.“Lao.Rất lâu sau, giọng nói khàn khàn, kìm néncảm xúc của ông cụ vang lên.“Tôi còn biết Quách Cao Minh cũng là mộtngười đoản mệnh.” Giọng nói của Cung Nhã Yếnrất nhạt nhẽo, không khách sáo chút nào nói:“Tôi tự mình hiểu lấy, người bình thường nhưchúng tôi không thể trèo cao nổi tới nhà họQuách, tôi đã sớm thấy được bản lĩnh của cácngười, bây giờ tôi chỉ cần ông cụ đồng ý với tôimột điều kiện.”Giọng nói ở đầu bên kia di động không to,nhưng trong phòng khách biệt thự chính của nhàhọ Quách quá rộng, quá yên tĩnh, cho nên quảngia khẩn trương đứng đợi ở một bên có thể mơhồ nghe thấy được cuộc nói chuyện của bọn họ.Vẻ mặt quản gia lo lắng dán sát vào: “Ôngcụ, chúng ta không thể làm như vậy, cậu chủCao Minh sẽ tức giận.”Biểu cảm của ông cụ cứng ngắc, nắm chặtdi động không đáp lại.Lần này quản gia thật sự nóng nảy, khôngngừng khuyên bảo: “Ông cụ, Kiều Bích Ngọc cònđang mang thai, cô ấy mang thai con cháu củanhà họ Quách chúng ta.”Vẻ mặt ông cụ Quách có chút dao động,nhưng giọng nói của Cung Nhã Yến ở bên kia diđộng trở nên bén nhọn, gần như rống to với diđộng.“Đợi đứa bé được sinh ra, tôi sẽ lập tức trảlại cho nhà họ Quách các ông, từ nay về sauchúng ta cắt đứt quan hệ, không còn liên quantới nhau.”“Ông cụ Quách, ông đừng quên những hứahẹn này, đừng quên, đây đều là Quách TuấnHùng nợ chúng tôi!”Sau đó “tút” một tiếng, di động bị cô hai nhàhọ Cung cúp máy.Bầu không khí trong phòng khách vô cùngkỳ lạ.Đồ đạc xanh vàng rực rỡ, đèn thủy tỉnh lấplánh ở trong phòng khách ở biệt thự chính nhàhọ Quách, toàn bộ đều giống như yên lặng lại.“Ông chủ”Quản gia nhìn ông cụ rất lâu mới cẩn thậngọi ông ấy một tiếng, ông cụ Quách như bừngtỉnh, nhưng gương mặt như vừa trải qua nămtháng tang thương, trong đôi mắt vẫn tràn ngậpmê mang.“Đuổi Kiều Bích Ngọc ra khỏi nhà họQuách”Mấy chữ này khiến đầu óc quản gia trốngrỗng, ngây ngốc lẩm bẩm: “Chuyện này, làm nhưvậy không thích hợp lắm”Ông cụ Quách đã khôi phục lại bộ dáng uynghiêm như thường ngày, đặt mạnh di động lêntrên bàn.“Cứ dựa theo lời tôi nói mà làm, nói là KiềuBích Ngọc tự nguyện đi!”Bầu trời bên ngoài, không biết từ khi nào đãche kín tầng mây dày, là một vùng đen kịt, vôcùng áp lực nghiêm trọng.Tầng mây đen tuyền giống như sóng biểnkhông ngừng cuộn trào mãnh liệt, từng tiếngsấm vang lên.Bỗng nhiên Kiều Bích Ngọc có dự cảmkhông tốt.Cô vẫn ngồi trên ghế dựa trong nhà ăn ởbiệt thự Uyển Như, gần như là đứng dậy theobản năng, cô lập tức đi về phía phòng khách,muốn tìm bóng dáng kia, nhưng Quách Cao Minhvà Bùi Hưng Nam giống như đã đến phòng làmviệc ở tầng hai.“Kiều Bích Ngọc, hiện giờ bụng cô to lắmrồi, cầu xin cô đi đường đừng lanh chanh láu táu,cô có thể thục nữ một chút được không?”Lục Khánh Nam không vội lên tầng hai tìmQuách Cao Minh và Bùi Hưng Nam, thảnh thơi đitới bên phòng khách nấu nước pha trà, thấy vẻmặt cô hoảng hốt, không tránh được trêu chọccô.Kiều Bích Ngọc không để ý tới anh ta, hỏingược lại: “Sao hôm nay anh và Bùi Hưng Namtới sớm như vậy, có phải có chuyện gì không?”“Nói cho cô biết cô cũng không giúp đượcgì.”Vẻ mặt Lục Khánh Nam bình tĩnh, rót mộtchén hồng trà nhỏ, nhấp một ngụm trà. Hươngtrà tỏa ra bốn phía, anh ta quay đầu nhìn mâyđen bên ngoài cửa sổ, lẩm bẩm: “Dự báo thời tiếtnói hôm nay lại có mưa to, xem ra cả ngày phảichịu đựng ở nhà họ Quách rồi.“ Cho nên chậmrãi làm, dù sao chuyện kia còn chưa làm xong.Kiều Bích Ngọc ngồi bên cạnh anh ta, trừngmắt nhìn người này rất lâu.“Lục Khánh Nam, anh đúng là rất biết cáchhưởng thụ.” Cô nghiến răng căm hận trêu chọcanh ta.Cô nghĩ, nếu Quách Cao Minh có thể giốngnhư con hàng này, vậy chắc chắn không có tậtxấu đau nửa đầu rồi.Lục Khánh Nam không khiêm tốn chút nào:“Đương nhiên.”“Ðó là vì cô không hiểu người như chúng tôisinh ra trong hoàn cảnh như vậy từ nhỏ tới lớn,áp lực sẽ lớn cỡ nào, ông đây đã sớm suy nghĩcẩn thận, bình thường tôi vất vả như vậy, rảnh rỗichắc chắn sẽ đối xử tốt với mình một xíu.”Đột nhiên Lục Khánh Nam đổi đề tài, giốngnhư nghĩ tới chuyện gì đó: “Đúng rồi Kiều BíchNgọc, cô cảm thấy Quách Cao Minh và ĐườngTuấn Nghĩa ai lợi hại hơn?”Cô bị hỏi thấy hơi lạ, không trả lời.Có lẽ vì sắc trời bên ngoài cửa sổ quá âmtrầm tối tăm, từng tiếng sấm vang lên, khiến tâmtrạng của Lục Khánh Nam cũng tồi tệ hơn, bỗngnhiên cảm thấy không vui.Anh ta lẩm bẩm nói tiếp: “Nhà họ Quách chỉcó Quách Cao Minh là cháu nội, cháu nội duynhất, ngay cả Quách Thanh Châu cũng chỉ là côchủ nhà họ Quách không có quan hệ huyếtthống, nuôi để làm bạn anh ấy, Doãn ThànhTrung chỉ là cháu ngoại, thân phận của QuáchCao Minh ở nhà họ Quách không thể lay động,anh ấy vừa sinh ra đã có được những thứ này”“Tôi và Bùi Hưng Nam, còn có một đám cậuchủ nhà giàu khác từ nhỏ đã được người lớntrong nhà giáo dục nhắc nhở, nhất định phải lấylòng nịnh nọt vị cậu chủ nhà họ Quách này,người lớn bày ra gương mặt tươi cười giả dối haohết tâm tư tới gần anh ấy, ngay cả khiến chúngtôi trở thành bạn chơi của anh ấy cũng là trămphương ngàn kế sắp xếp. Từ nhỏ Quách CaoMinh đã sống như vậy, được mọi người vâyquanh, nhưng thực ra trong lòng anh ấy biết rõ,những thứ này đều là giả, những người dối tránhư chúng tôi, thế giới vô cùng dơ bẩn, ngay cảmẹ ruột anh ấy quan tâm anh ấy đều chỉ là giảtình giả ý.”“Giang Mai Linh?”Kiều Bích Ngọc không biết vì sao anh ta lạinhắc tới mẹ của Quách Cao Minh, nhưng côkhông có một chút ấn tượng tốt nào đối vớingười phụ nữ đoan trang kia, thậm chí là rấtchán ghét tính cách tư lợi riêng của bà ta.“Giang Mai Linh là một người phụ nữ xảo trávì tư lợi.”Lục Khánh Nam cũng không thích bà ta, nếukhông phải mấy năm nay Giang Mai Linh thu liễmhơn nhiều, anh ta sẽ không cho loại phụ nữ nàychút tình cảm gì.Câu nói kế tiếp của Lục Khánh Nam, quảthực rất kinh người: “Giang Mai Linh từng cấu kếtvới tình nhân của bà ta bắt cóc Cao Minh, nămấy Cao Minh khoảng gần 5 tuổi, Giang Mai Linhmuốn càng nhiều tiền cao chạy xa bay với ngườiđàn ông kia.”“Anh biết sao?”Kiểu Bích Ngọc nhìn thẳng anh ta, tronglòng tràn ngập khiếp sợ không nói nên lời.Lúc trước cô biết được chuyện này là vìQuách Thanh Châu nói qua, nhưng sao LụcKhánh Nam có thể biết?Ngày đó Quách Thanh Châu ngoại trừ nóivới cô chuyện trước đây Quách Cao Minh bị bắtcóc, còn nói một số chuyện mà đám Lục KhánhNam không hề biết, cô hiểu rõ một chút về ngườimắc chứng tự kỷ, Quách Thanh Châu sẽ khôngnói dối.Lục Khánh Nam cho rằng cô sẽ lộ ra vẻ mặtkhông tin, hoặc nghỉ ngờ, nhưng biểu cảm nàycủa cô rất kỳ lạ.Anh ta nhướng mày, nghỉ ngờ hỏi lại: “KiềuBích Ngọc, chẳng lẽ cô cũng biết sao?”Cô không trả lời anh ta, giọng nói hạ thấpxuống: “Lục Khánh Nam, chuyện này là ai nóicho anh biết thế?“Trái lại Lục Khánh Nam dùng ánh mắt kỳ lạđánh giá cô một lúc lâu, ý nghĩ đầu tiên tronglòng hẳn là Quách Cao Minh nói cho cô, từ trướctới nay anh luôn đặc biệt thiên vị cô, chuyện nàyvậy mà Kiều Bích Ngọc biết, trái lại anh ta hơigiật mình.Để chén trà trong tay xuống, anh ta khôngđể ý lắm nhún vai, nói ra một cái tên: “ĐườngTuấn Nghĩa.”“Trước đây chúng tôi cùng tham gia tiệc tốinhà họ Quách, là Đường Tuấn Nghĩa phát hiện rachuyện này.”

Chương 226