Tác giả:

Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…

Chương 227

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 227: Cô có biết, anh ấy rất yêu cô“Đường Tuấn Nghĩa là con riêng của nhà họĐường, cậu ấy ở nhà họ Đường không đượccưng chiều, ở bên ngoài cũng thường xuyên bịngười ta cười nhạo nói cậu ấy là kẻ ngốc. Lúctrước khi tôi gặp cậu ấy lần đầu, tôi cũng khôngđể ý tới cậu ấy, chỉ là gặp lần đầu cảm thấy đứacon riêng này của nhà họ Đường có bộ dạng thậtđẹp, Đường Tuấn Nghĩa tự kỷ nên không chủđộng nói chuyện với người khác càng không lấylòng người ta, đương nhiên chúng tôi coi nhưkhông thấy cậu ấy”Lục Khánh Nam vừa nói, vừa nghĩ lại, bỗngnhiên cười tự giễu: “Sự thực chứng minh chúngtôi đều sai rồi, cậu ấy có thể trở thành bạn tốtnhất của cậu chủ nhà họ Quách, sao có thể lànhân vật bình thường.”Kiều Bích Ngọc không ngắt lời anh ta nói,đây là lần đầu tiên cô nghe nói tới mối quan hệgiữa Quách Cao Minh và Đường Tuấn Nghĩa, hóara bọn họ là bạn tốt, tính cách khác xa nhau, thậtkỳ lạ.Nhưng nghe giọng điệu này của Lục KhánhNam trái lại không bài xích Đường Tuấn Nghĩa,chỉ là có chút xa cách.“Kiều Bích Ngọc, ánh mắt đó của cô là gìthế, cô cảm thấy tôi sẽ vì Đường Tuấn Nghĩa làcon riêng, cho nên khinh thường cậu ấy sao, tôixa cách cậu ấy, là vì Đường Tuấn Nghĩa khôngđơn giản.”Lục Khánh Nam nhìn cô, đột nhiên hơi tứcgiận: “Kiều Bích Ngọc, ở trong lòng cô ĐườngTuấn Nghĩa là bạn thanh mai trúc mã, mẹ cậu ấyqua đời, cậu ấy bị xách về nhà họ Đường mẹ kếngược đãi, một đứa con riêng lại mắc chứng tựkỷ, cho nên cô cảm thấy Đường Tuấn Nghĩa rấtyếu thế. Tôi nói cho cô biết, cô thật sự coithường cậu ấy rồi.“Đường Tuấn Nghĩa cậu ấy là một… Quái thai.”Cuối cùng Lục Khánh Nam cũng không biếthình dung thế nào, bực mình hừ một tiếng với cô.“Chuyện Cao Minh bị mẹ anh ấy bắt cóc tôivà Bùi Hưng Nam vốn không có khả năng biết, làvì ngày đó Đường Tuấn Nghĩa đi ngang qua vôtình phát hiện ra.”“Mấy chúng tôi gặp mặt lần đầu tiên là ở tiệctối nhà họ Quách, bữa tiệc đó vô cùng longtrọng, ngày đó ông cụ Quách cầm quyền nhà họQuách chính thức tuyên bố với bên ngoài giaotập đoàn IP&G cho đứa cháu nội duy nhất củaông ấy là Quách Cao Minh kế thừa. Năm ấyQuách Cao Minh mới mười ba tuổi, là con cưngcủa trời chân chính. Ngày ấy có rất nhiều kháchquý tới, vô cùng náo nhiệt, tôi và Bùi Hưng Namđều bị ép đi theo cha mẹ tham gia, cho dùĐường Tuấn Nghĩa chỉ là một đứa con riêng cũngkhông ngoại lệ, đây là bài học của chúng tôi,mượn sức gia đình tạo quan hệ, cơ hội tốt nhưvậy sao mấy người lớn trong nhà có thể từ bỏ”Nói tới đây, Lục Khánh Nam nhún vai, giọngđiệu có chút châm chọc.“Nhưng tối hôm đó Cao Minh rất không nểmặt ông nội, anh ấy căn bản không xuất hiện,một mình anh ấy đứng bên cạnh lan can chỗ hồsen ở nhà họ Quách, đây rõ ràng là bữa tiệc chúcmừng anh ấy, nhưng anh ấy tuyệt đối không vuivẻ gì.“Thật ra Hưng Nam lớn hơn Cao Minh mộttuổi, tôi và Cao Minh cùng năm, tuy chúng tôitrưởng thành sớm, nhưng cô đừng nghĩ một tiểuquỷ mười ba tuổi sẽ có tâm tư trầm ổn gì đó, sauđó tôi cũng thấy phiền vì xã giao, bữa tiệc đượctổ chức vào buổi tối, khi đó quan hệ giữa tôi vàHưng Nam khá tốt, tôi đã kéo anh ta đến vườnhoa nhà họ Quách để thám hiểm, kết quả chúngtôi phát hiện ra cậu chủ Quách đứng bên cạnhhồ sen nói lời châm chọc, hơn nữa gương mặtanh ấy ửng hồng không bình thường, giống nhưphát sốt.Lục Khánh Nam im lặng một lát, đôi mắtcũng trở nên suy nghĩ sâu xa, đây là chuyện rấtlâu trước đây, Quách Cao Minh giống như vẫnluôn như vậy, giống như trước đây không thíchngười khác hiểu biết về anh.“Cao Minh sinh bệnh khác với người bìnhthường, cảm giác đó giống như anh ấy cố ýkhông đi xin giúp đỡ, cố ý ngược đãi mình.”Kiều Bích Ngọc nghe đến đó, trái tim giốngnhư bị người ta bóp chặt, gần như thốt ra lờiphản bác: “Tâm lý của Quách Cao Minh rất bìnhthường, anh ấy không có khuynh hướng tựngược.”“Anh ấy thật sự có tâm lý bình thường,nhưng anh ấy có rất nhiều tâm sự, đọng lạikhông thể phát tiết, chỉ có thể sử dụng phươngthức cực đoan trừng phạt mình, Quách Cao Minhcảm thấy mình làm không được tốt.Giọng nói của Lục Khánh Nam dần nhỏ hơn,giống như thì thầm trong lòng: “Chuyện củaĐường Tuấn Nghĩa không phải cũng như vậysao, áy náy của anh ấy không thể tiêu tan, chonên trừng phạt mình.”Quách Cao Minh không phải thần, mỗi ngườiđều có điểm yếu của mình, nhất là loại ngườigánh nhiều trọng trách như vậy.Dù sao chuyện quá khứ đã qua, bỗng nhiênLục Khánh Nam vươn hai tay ra, bày ra gươngmặt già mà không đứng đắn cười ha ha, caogiọng nói.“Tóm lại, Cao Minh sốt cao ngã xuống đấttrước mặt tôi và Hưng Nam, cơ thể anh ấy co lại,miệng thì lẩm bẩm nói giống như đang gặp ácmộng, lúc ấy hai chúng tôi bị dọa ngốc, vội vãmuốn đi tìm người. Mà lúc này chúng tôi mới chúý tới trong đình hóng mát ở bên hồ sen có mộtngười khác, Đường Tuấn Nghĩa cầm một quyểnsách tâm lý của Tây Ban Nha, vừa tra cứu vừa đitới, cậu ấy ngồi xổm bên cạnh Quách Cao Minh,mở mí mắt của anh ấy ra kiểm tra, lẩm bẩm gì đómà chúng tôi nghe không hiểu, rất nhanh CaoMinh giống như bị cậu ấy thôi miên, biểu cảmcủa Cao Minh rất vùng vẫy thống khổ, còn nóitường tận chuyện anh bị mẹ mình Giang Mai Linhbắt cóc.”“Tôi và Bùi Hưng Nam đứng ngốc ở mộtbên, cứ nhìn như vậy, cuối cùng đôi mắt màu lamcủa Đường Tuấn Nghĩa rủ xuống, quyển sáchdày trên tay đóng “bịch” lại, chỉ nói một câu “hóara thật sự có tác dụng: rồi cậu ấy rời đi!”Nói đến sau cùng, sắc mặt Lục Khánh Namhơi âm trầm.Khi đó tên Đường Tuấn Nghĩa kia căn bảnkhông có ý giúp người khác, anh ta chỉ đi qua,chỉ nhất thời tò mò với một lý luận nhỏ mà thôi,anh ta thờ ơ với sinh mệnh, có đôi khi Lục KhánhNam không dám nhìn thẳng con mắt lam của anhta, rất thuần khiết, không giống nhân loại, cănbản không có tình cảm.Kiều Bích Ngọc nghe xong những lời nàytâm trạng rất phức tạp, cô biết Đường TuấnNghĩa là người như vậy, anh ta không quan tâmtới người khác, cũng không quan tâm tới mình,giống như không biết vì sao phải sống, anh ta coithường toàn bộ.Nhưng chuyện của Quách Cao Minh, cô cóchút tò mò: “Lục Khánh Nam, nếu lúc ấy anh vàBùi Hưng Nam đều biết rõ chuyện của anh ấy, vìsao không nói với ông nội, Giang Mai Linh làmchuyện táng tận lương tâm như thế, bà ta cănbản không xứng làm mẹ.”“Nếu chúng tôi đi nói sự thật, Giang MaiLinh không có khả năng là bà Quách hôm nay, bàta nhất định sẽ bị ông nội xử lý rất thảm. Đươngnhiên lúc ấy chúng tôi quyết định không nói,chắc chắn không đồng tình với loại người như bà1Q.Lục Khánh Nam im lặng một lát mới nói tiếp,trong giọng nói có chút châm chọc: “Chúng tôikhông nói, là vì Cao Minh lựa chọn giấu diếm, khiđó anh ấy đại khái chỉ muốn bảo vệ mẹ mình,bảo vệ cái gọi là tình thương của mẹ do anh ấy hivọng xa vời nghĩ ra” Đúng là buồn cười.Kiều Bích Ngọc không nói tiếp, im lặng lại.Ngoài cửa sổ tầng mây càng ngày càng tíchtụ dầy hơn, xem ra hôm nay sẽ có cơn mưa to, rõràng là bảy giờ sáng mặt trời còn rất chói chang,mới một lát đã tối đen như chạng vạng.Lục Khánh Nam đứng dậy rời khỏi ghế sôpha, anh ta uống đủ trà rồi, hôm nay tới đây là vìchuyện chính.Lúc đi lên phòng làm việc ở tầng hai tìm đámngười Quách Cao Minh, mới bước đi vài bước,bỗng nhiên anh ta nghĩ tới chuyện gì, do dự mộtlát, quay đầu kêu to một tiếng với người phụ nữđang ngẩn người trên ghế sô pha.“Kiều Bích Ngọc, loại người giống nhưchúng tôi sớm đã quen với hư tình giả ý, còn cóđám hỏi thương mại lạnh lẽo, cho nên muốn tintưởng một người cũng không dễ dàng, nhất làngười như Cao Minh. Cho dù trước đây cô cóquan hệ tình cảm gì với Đường Tuấn Nghĩa, bâygiờ… Bây giờ cho dù là vì đứa bé cô cũng đừngkhiến anh ấy thất vọng, đừng ruồng bỏ anh ấy,Cao Minh không có khả năng cưới cô chỉ vì đứabé, Kiều Bích Ngọc cô không ngốc, cô có biếtanh ấy rất yêu cô không.”Cô có biết, anh ấy rất yêu cô không.

Chương 227: Cô có biết, anh ấy rất yêu cô

“Đường Tuấn Nghĩa là con riêng của nhà họ

Đường, cậu ấy ở nhà họ Đường không được

cưng chiều, ở bên ngoài cũng thường xuyên bị

người ta cười nhạo nói cậu ấy là kẻ ngốc. Lúc

trước khi tôi gặp cậu ấy lần đầu, tôi cũng không

để ý tới cậu ấy, chỉ là gặp lần đầu cảm thấy đứa

con riêng này của nhà họ Đường có bộ dạng thật

đẹp, Đường Tuấn Nghĩa tự kỷ nên không chủ

động nói chuyện với người khác càng không lấy

lòng người ta, đương nhiên chúng tôi coi như

không thấy cậu ấy”

Lục Khánh Nam vừa nói, vừa nghĩ lại, bỗng

nhiên cười tự giễu: “Sự thực chứng minh chúng

tôi đều sai rồi, cậu ấy có thể trở thành bạn tốt

nhất của cậu chủ nhà họ Quách, sao có thể là

nhân vật bình thường.”

Kiều Bích Ngọc không ngắt lời anh ta nói,

đây là lần đầu tiên cô nghe nói tới mối quan hệ

giữa Quách Cao Minh và Đường Tuấn Nghĩa, hóa

ra bọn họ là bạn tốt, tính cách khác xa nhau, thật

kỳ lạ.

Nhưng nghe giọng điệu này của Lục Khánh

Nam trái lại không bài xích Đường Tuấn Nghĩa,

chỉ là có chút xa cách.

“Kiều Bích Ngọc, ánh mắt đó của cô là gì

thế, cô cảm thấy tôi sẽ vì Đường Tuấn Nghĩa là

con riêng, cho nên khinh thường cậu ấy sao, tôi

xa cách cậu ấy, là vì Đường Tuấn Nghĩa không

đơn giản.”

Lục Khánh Nam nhìn cô, đột nhiên hơi tức

giận: “Kiều Bích Ngọc, ở trong lòng cô Đường

Tuấn Nghĩa là bạn thanh mai trúc mã, mẹ cậu ấy

qua đời, cậu ấy bị xách về nhà họ Đường mẹ kế

ngược đãi, một đứa con riêng lại mắc chứng tự

kỷ, cho nên cô cảm thấy Đường Tuấn Nghĩa rất

yếu thế. Tôi nói cho cô biết, cô thật sự coi

thường cậu ấy rồi.

“Đường Tuấn Nghĩa cậu ấy là một… Quái thai.”

Cuối cùng Lục Khánh Nam cũng không biết

hình dung thế nào, bực mình hừ một tiếng với cô.

“Chuyện Cao Minh bị mẹ anh ấy bắt cóc tôi

và Bùi Hưng Nam vốn không có khả năng biết, là

vì ngày đó Đường Tuấn Nghĩa đi ngang qua vô

tình phát hiện ra.”

“Mấy chúng tôi gặp mặt lần đầu tiên là ở tiệc

tối nhà họ Quách, bữa tiệc đó vô cùng long

trọng, ngày đó ông cụ Quách cầm quyền nhà họ

Quách chính thức tuyên bố với bên ngoài giao

tập đoàn IP&G cho đứa cháu nội duy nhất của

ông ấy là Quách Cao Minh kế thừa. Năm ấy

Quách Cao Minh mới mười ba tuổi, là con cưng

của trời chân chính. Ngày ấy có rất nhiều khách

quý tới, vô cùng náo nhiệt, tôi và Bùi Hưng Nam

đều bị ép đi theo cha mẹ tham gia, cho dù

Đường Tuấn Nghĩa chỉ là một đứa con riêng cũng

không ngoại lệ, đây là bài học của chúng tôi,

mượn sức gia đình tạo quan hệ, cơ hội tốt như

vậy sao mấy người lớn trong nhà có thể từ bỏ”

Nói tới đây, Lục Khánh Nam nhún vai, giọng

điệu có chút châm chọc.

“Nhưng tối hôm đó Cao Minh rất không nể

mặt ông nội, anh ấy căn bản không xuất hiện,

một mình anh ấy đứng bên cạnh lan can chỗ hồ

sen ở nhà họ Quách, đây rõ ràng là bữa tiệc chúc

mừng anh ấy, nhưng anh ấy tuyệt đối không vui

vẻ gì.

“Thật ra Hưng Nam lớn hơn Cao Minh một

tuổi, tôi và Cao Minh cùng năm, tuy chúng tôi

trưởng thành sớm, nhưng cô đừng nghĩ một tiểu

quỷ mười ba tuổi sẽ có tâm tư trầm ổn gì đó, sau

đó tôi cũng thấy phiền vì xã giao, bữa tiệc được

tổ chức vào buổi tối, khi đó quan hệ giữa tôi và

Hưng Nam khá tốt, tôi đã kéo anh ta đến vườn

hoa nhà họ Quách để thám hiểm, kết quả chúng

tôi phát hiện ra cậu chủ Quách đứng bên cạnh

hồ sen nói lời châm chọc, hơn nữa gương mặt

anh ấy ửng hồng không bình thường, giống như

phát sốt.

Lục Khánh Nam im lặng một lát, đôi mắt

cũng trở nên suy nghĩ sâu xa, đây là chuyện rất

lâu trước đây, Quách Cao Minh giống như vẫn

luôn như vậy, giống như trước đây không thích

người khác hiểu biết về anh.

“Cao Minh sinh bệnh khác với người bình

thường, cảm giác đó giống như anh ấy cố ý

không đi xin giúp đỡ, cố ý ngược đãi mình.”

Kiều Bích Ngọc nghe đến đó, trái tim giống

như bị người ta bóp chặt, gần như thốt ra lời

phản bác: “Tâm lý của Quách Cao Minh rất bình

thường, anh ấy không có khuynh hướng tự

ngược.”

“Anh ấy thật sự có tâm lý bình thường,

nhưng anh ấy có rất nhiều tâm sự, đọng lại

không thể phát tiết, chỉ có thể sử dụng phương

thức cực đoan trừng phạt mình, Quách Cao Minh

cảm thấy mình làm không được tốt.

Giọng nói của Lục Khánh Nam dần nhỏ hơn,

giống như thì thầm trong lòng: “Chuyện của

Đường Tuấn Nghĩa không phải cũng như vậy

sao, áy náy của anh ấy không thể tiêu tan, cho

nên trừng phạt mình.”

Quách Cao Minh không phải thần, mỗi người

đều có điểm yếu của mình, nhất là loại người

gánh nhiều trọng trách như vậy.

Dù sao chuyện quá khứ đã qua, bỗng nhiên

Lục Khánh Nam vươn hai tay ra, bày ra gương

mặt già mà không đứng đắn cười ha ha, cao

giọng nói.

“Tóm lại, Cao Minh sốt cao ngã xuống đất

trước mặt tôi và Hưng Nam, cơ thể anh ấy co lại,

miệng thì lẩm bẩm nói giống như đang gặp ác

mộng, lúc ấy hai chúng tôi bị dọa ngốc, vội vã

muốn đi tìm người. Mà lúc này chúng tôi mới chú

ý tới trong đình hóng mát ở bên hồ sen có một

người khác, Đường Tuấn Nghĩa cầm một quyển

sách tâm lý của Tây Ban Nha, vừa tra cứu vừa đi

tới, cậu ấy ngồi xổm bên cạnh Quách Cao Minh,

mở mí mắt của anh ấy ra kiểm tra, lẩm bẩm gì đó

mà chúng tôi nghe không hiểu, rất nhanh Cao

Minh giống như bị cậu ấy thôi miên, biểu cảm

của Cao Minh rất vùng vẫy thống khổ, còn nói

tường tận chuyện anh bị mẹ mình Giang Mai Linh

bắt cóc.”

“Tôi và Bùi Hưng Nam đứng ngốc ở một

bên, cứ nhìn như vậy, cuối cùng đôi mắt màu lam

của Đường Tuấn Nghĩa rủ xuống, quyển sách

dày trên tay đóng “bịch” lại, chỉ nói một câu “hóa

ra thật sự có tác dụng: rồi cậu ấy rời đi!”

Nói đến sau cùng, sắc mặt Lục Khánh Nam

hơi âm trầm.

Khi đó tên Đường Tuấn Nghĩa kia căn bản

không có ý giúp người khác, anh ta chỉ đi qua,

chỉ nhất thời tò mò với một lý luận nhỏ mà thôi,

anh ta thờ ơ với sinh mệnh, có đôi khi Lục Khánh

Nam không dám nhìn thẳng con mắt lam của anh

ta, rất thuần khiết, không giống nhân loại, căn

bản không có tình cảm.

Kiều Bích Ngọc nghe xong những lời này

tâm trạng rất phức tạp, cô biết Đường Tuấn

Nghĩa là người như vậy, anh ta không quan tâm

tới người khác, cũng không quan tâm tới mình,

giống như không biết vì sao phải sống, anh ta coi

thường toàn bộ.

Nhưng chuyện của Quách Cao Minh, cô có

chút tò mò: “Lục Khánh Nam, nếu lúc ấy anh và

Bùi Hưng Nam đều biết rõ chuyện của anh ấy, vì

sao không nói với ông nội, Giang Mai Linh làm

chuyện táng tận lương tâm như thế, bà ta căn

bản không xứng làm mẹ.”

“Nếu chúng tôi đi nói sự thật, Giang Mai

Linh không có khả năng là bà Quách hôm nay, bà

ta nhất định sẽ bị ông nội xử lý rất thảm. Đương

nhiên lúc ấy chúng tôi quyết định không nói,

chắc chắn không đồng tình với loại người như bà

1Q.

Lục Khánh Nam im lặng một lát mới nói tiếp,

trong giọng nói có chút châm chọc: “Chúng tôi

không nói, là vì Cao Minh lựa chọn giấu diếm, khi

đó anh ấy đại khái chỉ muốn bảo vệ mẹ mình,

bảo vệ cái gọi là tình thương của mẹ do anh ấy hi

vọng xa vời nghĩ ra” Đúng là buồn cười.

Kiều Bích Ngọc không nói tiếp, im lặng lại.

Ngoài cửa sổ tầng mây càng ngày càng tích

tụ dầy hơn, xem ra hôm nay sẽ có cơn mưa to, rõ

ràng là bảy giờ sáng mặt trời còn rất chói chang,

mới một lát đã tối đen như chạng vạng.

Lục Khánh Nam đứng dậy rời khỏi ghế sô

pha, anh ta uống đủ trà rồi, hôm nay tới đây là vì

chuyện chính.

Lúc đi lên phòng làm việc ở tầng hai tìm đám

người Quách Cao Minh, mới bước đi vài bước,

bỗng nhiên anh ta nghĩ tới chuyện gì, do dự một

lát, quay đầu kêu to một tiếng với người phụ nữ

đang ngẩn người trên ghế sô pha.

“Kiều Bích Ngọc, loại người giống như

chúng tôi sớm đã quen với hư tình giả ý, còn có

đám hỏi thương mại lạnh lẽo, cho nên muốn tin

tưởng một người cũng không dễ dàng, nhất là

người như Cao Minh. Cho dù trước đây cô có

quan hệ tình cảm gì với Đường Tuấn Nghĩa, bây

giờ… Bây giờ cho dù là vì đứa bé cô cũng đừng

khiến anh ấy thất vọng, đừng ruồng bỏ anh ấy,

Cao Minh không có khả năng cưới cô chỉ vì đứa

bé, Kiều Bích Ngọc cô không ngốc, cô có biết

anh ấy rất yêu cô không.”

Cô có biết, anh ấy rất yêu cô không.

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 227: Cô có biết, anh ấy rất yêu cô“Đường Tuấn Nghĩa là con riêng của nhà họĐường, cậu ấy ở nhà họ Đường không đượccưng chiều, ở bên ngoài cũng thường xuyên bịngười ta cười nhạo nói cậu ấy là kẻ ngốc. Lúctrước khi tôi gặp cậu ấy lần đầu, tôi cũng khôngđể ý tới cậu ấy, chỉ là gặp lần đầu cảm thấy đứacon riêng này của nhà họ Đường có bộ dạng thậtđẹp, Đường Tuấn Nghĩa tự kỷ nên không chủđộng nói chuyện với người khác càng không lấylòng người ta, đương nhiên chúng tôi coi nhưkhông thấy cậu ấy”Lục Khánh Nam vừa nói, vừa nghĩ lại, bỗngnhiên cười tự giễu: “Sự thực chứng minh chúngtôi đều sai rồi, cậu ấy có thể trở thành bạn tốtnhất của cậu chủ nhà họ Quách, sao có thể lànhân vật bình thường.”Kiều Bích Ngọc không ngắt lời anh ta nói,đây là lần đầu tiên cô nghe nói tới mối quan hệgiữa Quách Cao Minh và Đường Tuấn Nghĩa, hóara bọn họ là bạn tốt, tính cách khác xa nhau, thậtkỳ lạ.Nhưng nghe giọng điệu này của Lục KhánhNam trái lại không bài xích Đường Tuấn Nghĩa,chỉ là có chút xa cách.“Kiều Bích Ngọc, ánh mắt đó của cô là gìthế, cô cảm thấy tôi sẽ vì Đường Tuấn Nghĩa làcon riêng, cho nên khinh thường cậu ấy sao, tôixa cách cậu ấy, là vì Đường Tuấn Nghĩa khôngđơn giản.”Lục Khánh Nam nhìn cô, đột nhiên hơi tứcgiận: “Kiều Bích Ngọc, ở trong lòng cô ĐườngTuấn Nghĩa là bạn thanh mai trúc mã, mẹ cậu ấyqua đời, cậu ấy bị xách về nhà họ Đường mẹ kếngược đãi, một đứa con riêng lại mắc chứng tựkỷ, cho nên cô cảm thấy Đường Tuấn Nghĩa rấtyếu thế. Tôi nói cho cô biết, cô thật sự coithường cậu ấy rồi.“Đường Tuấn Nghĩa cậu ấy là một… Quái thai.”Cuối cùng Lục Khánh Nam cũng không biếthình dung thế nào, bực mình hừ một tiếng với cô.“Chuyện Cao Minh bị mẹ anh ấy bắt cóc tôivà Bùi Hưng Nam vốn không có khả năng biết, làvì ngày đó Đường Tuấn Nghĩa đi ngang qua vôtình phát hiện ra.”“Mấy chúng tôi gặp mặt lần đầu tiên là ở tiệctối nhà họ Quách, bữa tiệc đó vô cùng longtrọng, ngày đó ông cụ Quách cầm quyền nhà họQuách chính thức tuyên bố với bên ngoài giaotập đoàn IP&G cho đứa cháu nội duy nhất củaông ấy là Quách Cao Minh kế thừa. Năm ấyQuách Cao Minh mới mười ba tuổi, là con cưngcủa trời chân chính. Ngày ấy có rất nhiều kháchquý tới, vô cùng náo nhiệt, tôi và Bùi Hưng Namđều bị ép đi theo cha mẹ tham gia, cho dùĐường Tuấn Nghĩa chỉ là một đứa con riêng cũngkhông ngoại lệ, đây là bài học của chúng tôi,mượn sức gia đình tạo quan hệ, cơ hội tốt nhưvậy sao mấy người lớn trong nhà có thể từ bỏ”Nói tới đây, Lục Khánh Nam nhún vai, giọngđiệu có chút châm chọc.“Nhưng tối hôm đó Cao Minh rất không nểmặt ông nội, anh ấy căn bản không xuất hiện,một mình anh ấy đứng bên cạnh lan can chỗ hồsen ở nhà họ Quách, đây rõ ràng là bữa tiệc chúcmừng anh ấy, nhưng anh ấy tuyệt đối không vuivẻ gì.“Thật ra Hưng Nam lớn hơn Cao Minh mộttuổi, tôi và Cao Minh cùng năm, tuy chúng tôitrưởng thành sớm, nhưng cô đừng nghĩ một tiểuquỷ mười ba tuổi sẽ có tâm tư trầm ổn gì đó, sauđó tôi cũng thấy phiền vì xã giao, bữa tiệc đượctổ chức vào buổi tối, khi đó quan hệ giữa tôi vàHưng Nam khá tốt, tôi đã kéo anh ta đến vườnhoa nhà họ Quách để thám hiểm, kết quả chúngtôi phát hiện ra cậu chủ Quách đứng bên cạnhhồ sen nói lời châm chọc, hơn nữa gương mặtanh ấy ửng hồng không bình thường, giống nhưphát sốt.Lục Khánh Nam im lặng một lát, đôi mắtcũng trở nên suy nghĩ sâu xa, đây là chuyện rấtlâu trước đây, Quách Cao Minh giống như vẫnluôn như vậy, giống như trước đây không thíchngười khác hiểu biết về anh.“Cao Minh sinh bệnh khác với người bìnhthường, cảm giác đó giống như anh ấy cố ýkhông đi xin giúp đỡ, cố ý ngược đãi mình.”Kiều Bích Ngọc nghe đến đó, trái tim giốngnhư bị người ta bóp chặt, gần như thốt ra lờiphản bác: “Tâm lý của Quách Cao Minh rất bìnhthường, anh ấy không có khuynh hướng tựngược.”“Anh ấy thật sự có tâm lý bình thường,nhưng anh ấy có rất nhiều tâm sự, đọng lạikhông thể phát tiết, chỉ có thể sử dụng phươngthức cực đoan trừng phạt mình, Quách Cao Minhcảm thấy mình làm không được tốt.Giọng nói của Lục Khánh Nam dần nhỏ hơn,giống như thì thầm trong lòng: “Chuyện củaĐường Tuấn Nghĩa không phải cũng như vậysao, áy náy của anh ấy không thể tiêu tan, chonên trừng phạt mình.”Quách Cao Minh không phải thần, mỗi ngườiđều có điểm yếu của mình, nhất là loại ngườigánh nhiều trọng trách như vậy.Dù sao chuyện quá khứ đã qua, bỗng nhiênLục Khánh Nam vươn hai tay ra, bày ra gươngmặt già mà không đứng đắn cười ha ha, caogiọng nói.“Tóm lại, Cao Minh sốt cao ngã xuống đấttrước mặt tôi và Hưng Nam, cơ thể anh ấy co lại,miệng thì lẩm bẩm nói giống như đang gặp ácmộng, lúc ấy hai chúng tôi bị dọa ngốc, vội vãmuốn đi tìm người. Mà lúc này chúng tôi mới chúý tới trong đình hóng mát ở bên hồ sen có mộtngười khác, Đường Tuấn Nghĩa cầm một quyểnsách tâm lý của Tây Ban Nha, vừa tra cứu vừa đitới, cậu ấy ngồi xổm bên cạnh Quách Cao Minh,mở mí mắt của anh ấy ra kiểm tra, lẩm bẩm gì đómà chúng tôi nghe không hiểu, rất nhanh CaoMinh giống như bị cậu ấy thôi miên, biểu cảmcủa Cao Minh rất vùng vẫy thống khổ, còn nóitường tận chuyện anh bị mẹ mình Giang Mai Linhbắt cóc.”“Tôi và Bùi Hưng Nam đứng ngốc ở mộtbên, cứ nhìn như vậy, cuối cùng đôi mắt màu lamcủa Đường Tuấn Nghĩa rủ xuống, quyển sáchdày trên tay đóng “bịch” lại, chỉ nói một câu “hóara thật sự có tác dụng: rồi cậu ấy rời đi!”Nói đến sau cùng, sắc mặt Lục Khánh Namhơi âm trầm.Khi đó tên Đường Tuấn Nghĩa kia căn bảnkhông có ý giúp người khác, anh ta chỉ đi qua,chỉ nhất thời tò mò với một lý luận nhỏ mà thôi,anh ta thờ ơ với sinh mệnh, có đôi khi Lục KhánhNam không dám nhìn thẳng con mắt lam của anhta, rất thuần khiết, không giống nhân loại, cănbản không có tình cảm.Kiều Bích Ngọc nghe xong những lời nàytâm trạng rất phức tạp, cô biết Đường TuấnNghĩa là người như vậy, anh ta không quan tâmtới người khác, cũng không quan tâm tới mình,giống như không biết vì sao phải sống, anh ta coithường toàn bộ.Nhưng chuyện của Quách Cao Minh, cô cóchút tò mò: “Lục Khánh Nam, nếu lúc ấy anh vàBùi Hưng Nam đều biết rõ chuyện của anh ấy, vìsao không nói với ông nội, Giang Mai Linh làmchuyện táng tận lương tâm như thế, bà ta cănbản không xứng làm mẹ.”“Nếu chúng tôi đi nói sự thật, Giang MaiLinh không có khả năng là bà Quách hôm nay, bàta nhất định sẽ bị ông nội xử lý rất thảm. Đươngnhiên lúc ấy chúng tôi quyết định không nói,chắc chắn không đồng tình với loại người như bà1Q.Lục Khánh Nam im lặng một lát mới nói tiếp,trong giọng nói có chút châm chọc: “Chúng tôikhông nói, là vì Cao Minh lựa chọn giấu diếm, khiđó anh ấy đại khái chỉ muốn bảo vệ mẹ mình,bảo vệ cái gọi là tình thương của mẹ do anh ấy hivọng xa vời nghĩ ra” Đúng là buồn cười.Kiều Bích Ngọc không nói tiếp, im lặng lại.Ngoài cửa sổ tầng mây càng ngày càng tíchtụ dầy hơn, xem ra hôm nay sẽ có cơn mưa to, rõràng là bảy giờ sáng mặt trời còn rất chói chang,mới một lát đã tối đen như chạng vạng.Lục Khánh Nam đứng dậy rời khỏi ghế sôpha, anh ta uống đủ trà rồi, hôm nay tới đây là vìchuyện chính.Lúc đi lên phòng làm việc ở tầng hai tìm đámngười Quách Cao Minh, mới bước đi vài bước,bỗng nhiên anh ta nghĩ tới chuyện gì, do dự mộtlát, quay đầu kêu to một tiếng với người phụ nữđang ngẩn người trên ghế sô pha.“Kiều Bích Ngọc, loại người giống nhưchúng tôi sớm đã quen với hư tình giả ý, còn cóđám hỏi thương mại lạnh lẽo, cho nên muốn tintưởng một người cũng không dễ dàng, nhất làngười như Cao Minh. Cho dù trước đây cô cóquan hệ tình cảm gì với Đường Tuấn Nghĩa, bâygiờ… Bây giờ cho dù là vì đứa bé cô cũng đừngkhiến anh ấy thất vọng, đừng ruồng bỏ anh ấy,Cao Minh không có khả năng cưới cô chỉ vì đứabé, Kiều Bích Ngọc cô không ngốc, cô có biếtanh ấy rất yêu cô không.”Cô có biết, anh ấy rất yêu cô không.

Chương 227