Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…
Chương 228
Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 228: Vợ của anh càng ngày càng hung dữKiểu Bích Ngọc không biết đám ngườiQuách Cao Minh bàn chuyện gì ở trong phònglàm việc, giống như chuyện này rất khẩn cấp,bận từ 8 giờ sáng tới 12 giờ trưa, cơm trưa bọnhọ trực tiếp từ chối cửa phòng làm việc vẫnđóng chặt như cũ.Cô ở trong phòng ngủ bên cạnh trải qua mộtbuổi chiểu u ám, mãi đến 6 giờ, đúng lúc dìPhương gõ cửa hỏi cô muốn ăn tối món gì, côđứng ở cửa phòng làm việc, rất mẫn cảm ngheâm thanh tay nắm cửa ở phòng làm việc mở ra.Cô vội vàng đi về phía phòng làm việc, bênphòng làm việc đám Lục Khánh Nam ởi ra.Dì Phương thấy thế cũng đi tới, hỏi một câu:“Cậu chủ Lục, mọi người có ở lại ăn cơm tốikhông?”“Không ăn, đi trước đây.”Lục Khánh Nam trả lời rất ngắn gọn, cầmmấy túi văn kiện cũ trên tay, bước chân có chútvội vàng, khi đi ngang qua Kiều Bích Ngọc thìlườm cô một cái, không nói một câu.Kiều Bích Ngọc nhìn anh ta đi xuống cầuthang rời đi, cau mày, cảm thấy Lục Khánh Namcó việc gấp muốn làm, hình như anh ta đang rấtkhẩn trương.“Chú ý nghỉ ngơi.”Trong phòng làm việc truyền ra giọng nóinhư vậy của Bùi Hưng Nam, những lời này hẳn lànói với Quách Cao Minh, cô ngớ ra một lúc, tayphải có chút vội vàng đẩy cửa phòng làm việc,bước nhanh tới.Suýt nữa va vào Bùi Hưng Nam cũng đangchuẩn bị đi ra.Bùi Hưng Nam thấy vẻ mặt cô hơi lo âu, cườitao nhã với cô: “Làm phiền cô theo dõi Cao Minhgiúp chúng tôi, có tình hình gì lập tức báo chochúng tôi biết.”Kiều Bích Ngọc nghe anh ta nói, nhưngkhông hiểu gì.Bùi Hưng Nam không nói thêm gì với cô nữa,giống như bình thường, vẻ mặt anh ta rất bìnhthản đi qua bên cạnh cô, đè thấp giọng bổ sungmột câu: “Ở bên anh ấy.Ở bên Quách Cao Minh sao?Anh ấy là người trưởng thành còn cần mình sao?Cô luôn có cảm giác không bình thường,quay đầu lại nhìn, Bùi Hưng Nam đã nhanhchóng rời đi.Không hiểu sao tâm trạng của cô hơi trầmtrọng, xoay người đi vào trong phòng làm việc,nhìn người đàn ông ở bên bàn làm việc vẫn đangcúi đầu xem văn kiện như cũ.“Bùi Hưng Nam mới nói.” Kiều Bích Ngọcdừng một lát, đấu tranh mãi mới mở miệng hỏianh: “Có phải là cơ thể anh không thoải mái haykhông?”“Không sao.”Anh biết cô đi vào, ngay cả đầu cũng khôngnâng lên nói hai chữ.Kiều Bích Ngọc cảm thấy anh đang trả lời lấylệ, nhất thời hơi tức giận: “Anh không phải là trẻcon nữa, không thoải mái thì đi gặp bác sĩ đi, cảngày khiến người ta lo lắng!”Đại khái là câu “lo lắng” khiến anh cảm thấyxúc động, Quách Cao Minh đẩy văn kiện trên bànsang một bên, ngẩng đầu nhìn thẳng cô một lúc lâu.“Kiều Bích Ngọc, anh muốn em đồng ý vớianh một chuyện.” Giọng nói của anh nghe có vẻkhàn khàn, rất nghiêm túc.Giọng nói của anh quá nghiêm túc, khiếnKiều Bích Ngọc đột nhiên khẩn trương hơn, mởmiệng lắp bắp nói: “Chuyện, chuyện gì?”“Đồng ý với anh, không thể chạy linh tinh,một bước cũng không thể rời khỏi nhà họQuách.”Chuyện này lúc trước anh từng nói rồi, vậymà còn muốn nhắc lại, Kiều Bích Ngọc nghỉ ngờnhìn về phía anh.“Bên ngoài rất nguy hiểm”Nghe anh giải thích không có thành ý nhưVậy, cô cao giọng phản bác anh: “Có gì nguyhiểm chứ, hơn nữa em đâu phải là những ngườiphụ nữ sức yếu kia, em có thể tự bảo vệ mình”Dường như câu trả lời của cô khiến anh rấtkhông hài lòng, vẻ mặt Quách Cao Minh âmtrầm, đột nhiên đứng dậy, cơ thể cao lớn của anhso với cơ thể của cô, có thêm khí thế đè épkhinh người.Thái độ của anh vô cùng kỳ lạ, giọng nóilạnh lùng tức giận rống với cô: “Kiều Bích Ngọc,tốt nhất là em đừng quậy với anh, nếu không anhphái người giam em lại, một bước cũng không rakhỏi phòng ngủi”Kiều Bích Ngọc lập tức tràn ngập lửa giận,khốn nạn! Tính tình thối tha, cả ngày đều bắtngười ta phải nghe anhICô tiến lên một bước dài, hai tay dùng lực vỗlên bàn làm việc, buồn bực nói với anh: “Emmuốn chạy, anh phái người trông được em sao?”Cách một cái bàn, hai người giương cungbạt kiếm đứng sóng đôi.Quách Cao Minh chán nản nhìn bộ dạngương bướng của cô, đột nhiên đầu anh càngthêm đau hơn. Kiều Bích Ngọc nhăn mặt, khôngcó chuyện gì hay để nói với tên đàn ông thối này,cô xoay người rời đi, không muốn nhìn thấy anhnữa.“Đừng đi.”Mới quay người lại, liền nghe thấy hai chữnày của anh, giọng nói trầm thấp khàn khàn,nghe rất khó chịu.Thực ra Kiều Bích Ngọc vẫn đau lòng anhluôn bận rộn, có khả năng là gần đây xảy ra rấtnhiều chuyện, cô nhất thời mềm lòng.“Em biết rồi.”Cô rầu rĩ đáp, rất không tình nguyện cũngphải đồng ý, không trêu chọc anh tức giận.Cô không khỏi nhỏ giọng oán thầm: “Đúnglà không giảng đạo lý.”“Nhớ kỹ chuyện em đã đồng ý với anh.”Quách Cao Minh thấy cô tới gần mình,gương mặt lạnh lùng dịu đi một chút, nhưng vẫnnhắc nhở cô.“Quách Cao Minh, anh có biết tính cách thốinày của anh rất khó ở chung không, anh rấtchuyên chế anh có biết không?”Kiều Bích Ngọc rất tức giận, nhìn vẻ mặt mệtmỏi của anh, gương mặt cô càng âm trầm hơn,vừa kéo anh ra khỏi phòng làm việc, vừa lên ánanh.Quách Cao Minh nhìn cô kéo tay mình, cũngđể mặc cô oán giận, trái lại tâm trạng giống nhưtốt hơn.“Em nhất định phải nhớ kỹ, như vậy anh mớicó thể yên tâm.” Đại khái là thật sự mệt mỏi, anhtrở tay ôm cô vào lòng, đầu đặt lên bả vai cô, môidán sát bên tai cô nhắc nhở.Trên cằm Quách Cao Minh xuất hiện râu masát cổ cô, khiến toàn thân cô ngứa ngáy, KiềuBích Ngọc buồn bực nghiêng đầu nhìn anh mộtcái.Cuối cùng Quách Cao Minh bị cô kéo vàophòng ngủ bên cạnh, ấn người đàn ông thối nàyngồi lên trên giường: “Quách Cao Minh, anh trởnên lải nhải như vậy từ khi nào thế, còn nữa, anhxem râu của anh kìa, anh đầu trở nên lếch thếchrồi.”Quách Cao Minh rất tự giác sờ râu trên cằmmình, nhíu mày, quả thật rất không được tựnhiên, mấy ngày nay có quá nhiều chuyện phảiphiền lòng.Anh ngồi trên giường, hai tay của Kiều BíchNgọc đè lên vai anh, đứng trước mặt anh, đạikhái là chênh lệch về chiều cao, lúc này nhìn khísắc trên mặt người đàn ông không được tốt lắm,rõ ràng cho thấy thức đêm nên mệt mỏi, cộngthêm đám râu ria kia, nhìn trông vô cùng tiều tụy,Kiều Bích Ngọc càng nhìn càng tức giận.Cô tức giận hừ một tiếng: “Lúc này mới cómấy ngày, Quách Cao Minh, anh biến thành ôngchú lôi thôi rồi.“Em ghét bỏ anh à?”Quách Cao Minh thấy cô nhìn chằm chằmmình đánh giá, bỗng nhiên tâm trạng trở nên vidiệu.Kiều Bích Ngọc nghe anh nói như vậy, tứcgiận trừng anh: “Ai dám ghét bỏ cậu chủ Quáchanh chứt”“Kiều Bích Ngọc, em nói xem ai dám.”Anh nhìn thẳng vào cô, nói ra những lờikhiêu khích cô, thật sự rất muốn cười.Kiều Bích Ngọc chột dạ, gương mặt hơi ửngđỏ, nhìn đôi môi mỏng của anh hơi nhếch lên,người này đã mệt thành như vậy còn có tâmtrạng trêu chọc cô, đúng thật là.Cô cũng ngồi bên cạnh giường, vươn tay rấttự nhiên sờ trán anh: “Quách Cao Minh, anhthẳng thắn được khoan hồng, có phải phát sốthay không?”“Thôi, để em đi lấy nhiệt kế… Anh ngồi yênđừng nhúc nhích, hay là anh nằm lên giường đi,tóm lại là không cho anh lộn xôn!”Không đợi anh nói chuyện, Kiều Bích Ngọcđi thẳng tới tủ mở ngăn kéo thứ hai ra, rất quenthuộc lấy nhiệt kế trong hộp y tế ra.Quách Cao Minh nhìn người phụ nữ lăn qualăn lại ở bên kia, đầu vẫn hơi đau như cũ, anhnhắm mắt lại ngầm thở ra một hơi, như vậy mớicó thể chịu được.Bỗng nhiên trong đầu anh nhớ tới mộtchuyện rất hoang mang, Kiều Bích Ngọc càngngày càng hung dữ, anh nhớ rõ lúc mới gả tới côrất nhút nhát, vì sao lại biến thành như bây giờ.Quách Cao Minh nhíu mày nghiêm túc nghĩlại vấn đề này, đáng tiếc, không có kết quả.
Chương 228: Vợ của anh càng ngày càng hung dữ
Kiểu Bích Ngọc không biết đám người
Quách Cao Minh bàn chuyện gì ở trong phòng
làm việc, giống như chuyện này rất khẩn cấp,
bận từ 8 giờ sáng tới 12 giờ trưa, cơm trưa bọn
họ trực tiếp từ chối cửa phòng làm việc vẫn
đóng chặt như cũ.
Cô ở trong phòng ngủ bên cạnh trải qua một
buổi chiểu u ám, mãi đến 6 giờ, đúng lúc dì
Phương gõ cửa hỏi cô muốn ăn tối món gì, cô
đứng ở cửa phòng làm việc, rất mẫn cảm nghe
âm thanh tay nắm cửa ở phòng làm việc mở ra.
Cô vội vàng đi về phía phòng làm việc, bên
phòng làm việc đám Lục Khánh Nam ởi ra.
Dì Phương thấy thế cũng đi tới, hỏi một câu:
“Cậu chủ Lục, mọi người có ở lại ăn cơm tối
không?”
“Không ăn, đi trước đây.”
Lục Khánh Nam trả lời rất ngắn gọn, cầm
mấy túi văn kiện cũ trên tay, bước chân có chút
vội vàng, khi đi ngang qua Kiều Bích Ngọc thì
lườm cô một cái, không nói một câu.
Kiều Bích Ngọc nhìn anh ta đi xuống cầu
thang rời đi, cau mày, cảm thấy Lục Khánh Nam
có việc gấp muốn làm, hình như anh ta đang rất
khẩn trương.
“Chú ý nghỉ ngơi.”
Trong phòng làm việc truyền ra giọng nói
như vậy của Bùi Hưng Nam, những lời này hẳn là
nói với Quách Cao Minh, cô ngớ ra một lúc, tay
phải có chút vội vàng đẩy cửa phòng làm việc,
bước nhanh tới.
Suýt nữa va vào Bùi Hưng Nam cũng đang
chuẩn bị đi ra.
Bùi Hưng Nam thấy vẻ mặt cô hơi lo âu, cười
tao nhã với cô: “Làm phiền cô theo dõi Cao Minh
giúp chúng tôi, có tình hình gì lập tức báo cho
chúng tôi biết.”
Kiều Bích Ngọc nghe anh ta nói, nhưng
không hiểu gì.
Bùi Hưng Nam không nói thêm gì với cô nữa,
giống như bình thường, vẻ mặt anh ta rất bình
thản đi qua bên cạnh cô, đè thấp giọng bổ sung
một câu: “Ở bên anh ấy.
Ở bên Quách Cao Minh sao?
Anh ấy là người trưởng thành còn cần mình sao?
Cô luôn có cảm giác không bình thường,
quay đầu lại nhìn, Bùi Hưng Nam đã nhanh
chóng rời đi.
Không hiểu sao tâm trạng của cô hơi trầm
trọng, xoay người đi vào trong phòng làm việc,
nhìn người đàn ông ở bên bàn làm việc vẫn đang
cúi đầu xem văn kiện như cũ.
“Bùi Hưng Nam mới nói.” Kiều Bích Ngọc
dừng một lát, đấu tranh mãi mới mở miệng hỏi
anh: “Có phải là cơ thể anh không thoải mái hay
không?”
“Không sao.”
Anh biết cô đi vào, ngay cả đầu cũng không
nâng lên nói hai chữ.
Kiều Bích Ngọc cảm thấy anh đang trả lời lấy
lệ, nhất thời hơi tức giận: “Anh không phải là trẻ
con nữa, không thoải mái thì đi gặp bác sĩ đi, cả
ngày khiến người ta lo lắng!”
Đại khái là câu “lo lắng” khiến anh cảm thấy
xúc động, Quách Cao Minh đẩy văn kiện trên bàn
sang một bên, ngẩng đầu nhìn thẳng cô một lúc lâu.
“Kiều Bích Ngọc, anh muốn em đồng ý với
anh một chuyện.” Giọng nói của anh nghe có vẻ
khàn khàn, rất nghiêm túc.
Giọng nói của anh quá nghiêm túc, khiến
Kiều Bích Ngọc đột nhiên khẩn trương hơn, mở
miệng lắp bắp nói: “Chuyện, chuyện gì?”
“Đồng ý với anh, không thể chạy linh tinh,
một bước cũng không thể rời khỏi nhà họ
Quách.”
Chuyện này lúc trước anh từng nói rồi, vậy
mà còn muốn nhắc lại, Kiều Bích Ngọc nghỉ ngờ
nhìn về phía anh.
“Bên ngoài rất nguy hiểm”
Nghe anh giải thích không có thành ý như
Vậy, cô cao giọng phản bác anh: “Có gì nguy
hiểm chứ, hơn nữa em đâu phải là những người
phụ nữ sức yếu kia, em có thể tự bảo vệ mình”
Dường như câu trả lời của cô khiến anh rất
không hài lòng, vẻ mặt Quách Cao Minh âm
trầm, đột nhiên đứng dậy, cơ thể cao lớn của anh
so với cơ thể của cô, có thêm khí thế đè ép
khinh người.
Thái độ của anh vô cùng kỳ lạ, giọng nói
lạnh lùng tức giận rống với cô: “Kiều Bích Ngọc,
tốt nhất là em đừng quậy với anh, nếu không anh
phái người giam em lại, một bước cũng không ra
khỏi phòng ngủi”
Kiều Bích Ngọc lập tức tràn ngập lửa giận,
khốn nạn! Tính tình thối tha, cả ngày đều bắt
người ta phải nghe anhI
Cô tiến lên một bước dài, hai tay dùng lực vỗ
lên bàn làm việc, buồn bực nói với anh: “Em
muốn chạy, anh phái người trông được em sao?”
Cách một cái bàn, hai người giương cung
bạt kiếm đứng sóng đôi.
Quách Cao Minh chán nản nhìn bộ dạng
ương bướng của cô, đột nhiên đầu anh càng
thêm đau hơn. Kiều Bích Ngọc nhăn mặt, không
có chuyện gì hay để nói với tên đàn ông thối này,
cô xoay người rời đi, không muốn nhìn thấy anh
nữa.
“Đừng đi.”
Mới quay người lại, liền nghe thấy hai chữ
này của anh, giọng nói trầm thấp khàn khàn,
nghe rất khó chịu.
Thực ra Kiều Bích Ngọc vẫn đau lòng anh
luôn bận rộn, có khả năng là gần đây xảy ra rất
nhiều chuyện, cô nhất thời mềm lòng.
“Em biết rồi.”
Cô rầu rĩ đáp, rất không tình nguyện cũng
phải đồng ý, không trêu chọc anh tức giận.
Cô không khỏi nhỏ giọng oán thầm: “Đúng
là không giảng đạo lý.”
“Nhớ kỹ chuyện em đã đồng ý với anh.”
Quách Cao Minh thấy cô tới gần mình,
gương mặt lạnh lùng dịu đi một chút, nhưng vẫn
nhắc nhở cô.
“Quách Cao Minh, anh có biết tính cách thối
này của anh rất khó ở chung không, anh rất
chuyên chế anh có biết không?”
Kiều Bích Ngọc rất tức giận, nhìn vẻ mặt mệt
mỏi của anh, gương mặt cô càng âm trầm hơn,
vừa kéo anh ra khỏi phòng làm việc, vừa lên án
anh.
Quách Cao Minh nhìn cô kéo tay mình, cũng
để mặc cô oán giận, trái lại tâm trạng giống như
tốt hơn.
“Em nhất định phải nhớ kỹ, như vậy anh mới
có thể yên tâm.” Đại khái là thật sự mệt mỏi, anh
trở tay ôm cô vào lòng, đầu đặt lên bả vai cô, môi
dán sát bên tai cô nhắc nhở.
Trên cằm Quách Cao Minh xuất hiện râu ma
sát cổ cô, khiến toàn thân cô ngứa ngáy, Kiều
Bích Ngọc buồn bực nghiêng đầu nhìn anh một
cái.
Cuối cùng Quách Cao Minh bị cô kéo vào
phòng ngủ bên cạnh, ấn người đàn ông thối này
ngồi lên trên giường: “Quách Cao Minh, anh trở
nên lải nhải như vậy từ khi nào thế, còn nữa, anh
xem râu của anh kìa, anh đầu trở nên lếch thếch
rồi.”
Quách Cao Minh rất tự giác sờ râu trên cằm
mình, nhíu mày, quả thật rất không được tự
nhiên, mấy ngày nay có quá nhiều chuyện phải
phiền lòng.
Anh ngồi trên giường, hai tay của Kiều Bích
Ngọc đè lên vai anh, đứng trước mặt anh, đại
khái là chênh lệch về chiều cao, lúc này nhìn khí
sắc trên mặt người đàn ông không được tốt lắm,
rõ ràng cho thấy thức đêm nên mệt mỏi, cộng
thêm đám râu ria kia, nhìn trông vô cùng tiều tụy,
Kiều Bích Ngọc càng nhìn càng tức giận.
Cô tức giận hừ một tiếng: “Lúc này mới có
mấy ngày, Quách Cao Minh, anh biến thành ông
chú lôi thôi rồi.
“Em ghét bỏ anh à?”
Quách Cao Minh thấy cô nhìn chằm chằm
mình đánh giá, bỗng nhiên tâm trạng trở nên vi
diệu.
Kiều Bích Ngọc nghe anh nói như vậy, tức
giận trừng anh: “Ai dám ghét bỏ cậu chủ Quách
anh chứt”
“Kiều Bích Ngọc, em nói xem ai dám.”
Anh nhìn thẳng vào cô, nói ra những lời
khiêu khích cô, thật sự rất muốn cười.
Kiều Bích Ngọc chột dạ, gương mặt hơi ửng
đỏ, nhìn đôi môi mỏng của anh hơi nhếch lên,
người này đã mệt thành như vậy còn có tâm
trạng trêu chọc cô, đúng thật là.
Cô cũng ngồi bên cạnh giường, vươn tay rất
tự nhiên sờ trán anh: “Quách Cao Minh, anh
thẳng thắn được khoan hồng, có phải phát sốt
hay không?”
“Thôi, để em đi lấy nhiệt kế… Anh ngồi yên
đừng nhúc nhích, hay là anh nằm lên giường đi,
tóm lại là không cho anh lộn xôn!”
Không đợi anh nói chuyện, Kiều Bích Ngọc
đi thẳng tới tủ mở ngăn kéo thứ hai ra, rất quen
thuộc lấy nhiệt kế trong hộp y tế ra.
Quách Cao Minh nhìn người phụ nữ lăn qua
lăn lại ở bên kia, đầu vẫn hơi đau như cũ, anh
nhắm mắt lại ngầm thở ra một hơi, như vậy mới
có thể chịu được.
Bỗng nhiên trong đầu anh nhớ tới một
chuyện rất hoang mang, Kiều Bích Ngọc càng
ngày càng hung dữ, anh nhớ rõ lúc mới gả tới cô
rất nhút nhát, vì sao lại biến thành như bây giờ.
Quách Cao Minh nhíu mày nghiêm túc nghĩ
lại vấn đề này, đáng tiếc, không có kết quả.
Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 228: Vợ của anh càng ngày càng hung dữKiểu Bích Ngọc không biết đám ngườiQuách Cao Minh bàn chuyện gì ở trong phònglàm việc, giống như chuyện này rất khẩn cấp,bận từ 8 giờ sáng tới 12 giờ trưa, cơm trưa bọnhọ trực tiếp từ chối cửa phòng làm việc vẫnđóng chặt như cũ.Cô ở trong phòng ngủ bên cạnh trải qua mộtbuổi chiểu u ám, mãi đến 6 giờ, đúng lúc dìPhương gõ cửa hỏi cô muốn ăn tối món gì, côđứng ở cửa phòng làm việc, rất mẫn cảm ngheâm thanh tay nắm cửa ở phòng làm việc mở ra.Cô vội vàng đi về phía phòng làm việc, bênphòng làm việc đám Lục Khánh Nam ởi ra.Dì Phương thấy thế cũng đi tới, hỏi một câu:“Cậu chủ Lục, mọi người có ở lại ăn cơm tốikhông?”“Không ăn, đi trước đây.”Lục Khánh Nam trả lời rất ngắn gọn, cầmmấy túi văn kiện cũ trên tay, bước chân có chútvội vàng, khi đi ngang qua Kiều Bích Ngọc thìlườm cô một cái, không nói một câu.Kiều Bích Ngọc nhìn anh ta đi xuống cầuthang rời đi, cau mày, cảm thấy Lục Khánh Namcó việc gấp muốn làm, hình như anh ta đang rấtkhẩn trương.“Chú ý nghỉ ngơi.”Trong phòng làm việc truyền ra giọng nóinhư vậy của Bùi Hưng Nam, những lời này hẳn lànói với Quách Cao Minh, cô ngớ ra một lúc, tayphải có chút vội vàng đẩy cửa phòng làm việc,bước nhanh tới.Suýt nữa va vào Bùi Hưng Nam cũng đangchuẩn bị đi ra.Bùi Hưng Nam thấy vẻ mặt cô hơi lo âu, cườitao nhã với cô: “Làm phiền cô theo dõi Cao Minhgiúp chúng tôi, có tình hình gì lập tức báo chochúng tôi biết.”Kiều Bích Ngọc nghe anh ta nói, nhưngkhông hiểu gì.Bùi Hưng Nam không nói thêm gì với cô nữa,giống như bình thường, vẻ mặt anh ta rất bìnhthản đi qua bên cạnh cô, đè thấp giọng bổ sungmột câu: “Ở bên anh ấy.Ở bên Quách Cao Minh sao?Anh ấy là người trưởng thành còn cần mình sao?Cô luôn có cảm giác không bình thường,quay đầu lại nhìn, Bùi Hưng Nam đã nhanhchóng rời đi.Không hiểu sao tâm trạng của cô hơi trầmtrọng, xoay người đi vào trong phòng làm việc,nhìn người đàn ông ở bên bàn làm việc vẫn đangcúi đầu xem văn kiện như cũ.“Bùi Hưng Nam mới nói.” Kiều Bích Ngọcdừng một lát, đấu tranh mãi mới mở miệng hỏianh: “Có phải là cơ thể anh không thoải mái haykhông?”“Không sao.”Anh biết cô đi vào, ngay cả đầu cũng khôngnâng lên nói hai chữ.Kiều Bích Ngọc cảm thấy anh đang trả lời lấylệ, nhất thời hơi tức giận: “Anh không phải là trẻcon nữa, không thoải mái thì đi gặp bác sĩ đi, cảngày khiến người ta lo lắng!”Đại khái là câu “lo lắng” khiến anh cảm thấyxúc động, Quách Cao Minh đẩy văn kiện trên bànsang một bên, ngẩng đầu nhìn thẳng cô một lúc lâu.“Kiều Bích Ngọc, anh muốn em đồng ý vớianh một chuyện.” Giọng nói của anh nghe có vẻkhàn khàn, rất nghiêm túc.Giọng nói của anh quá nghiêm túc, khiếnKiều Bích Ngọc đột nhiên khẩn trương hơn, mởmiệng lắp bắp nói: “Chuyện, chuyện gì?”“Đồng ý với anh, không thể chạy linh tinh,một bước cũng không thể rời khỏi nhà họQuách.”Chuyện này lúc trước anh từng nói rồi, vậymà còn muốn nhắc lại, Kiều Bích Ngọc nghỉ ngờnhìn về phía anh.“Bên ngoài rất nguy hiểm”Nghe anh giải thích không có thành ý nhưVậy, cô cao giọng phản bác anh: “Có gì nguyhiểm chứ, hơn nữa em đâu phải là những ngườiphụ nữ sức yếu kia, em có thể tự bảo vệ mình”Dường như câu trả lời của cô khiến anh rấtkhông hài lòng, vẻ mặt Quách Cao Minh âmtrầm, đột nhiên đứng dậy, cơ thể cao lớn của anhso với cơ thể của cô, có thêm khí thế đè épkhinh người.Thái độ của anh vô cùng kỳ lạ, giọng nóilạnh lùng tức giận rống với cô: “Kiều Bích Ngọc,tốt nhất là em đừng quậy với anh, nếu không anhphái người giam em lại, một bước cũng không rakhỏi phòng ngủi”Kiều Bích Ngọc lập tức tràn ngập lửa giận,khốn nạn! Tính tình thối tha, cả ngày đều bắtngười ta phải nghe anhICô tiến lên một bước dài, hai tay dùng lực vỗlên bàn làm việc, buồn bực nói với anh: “Emmuốn chạy, anh phái người trông được em sao?”Cách một cái bàn, hai người giương cungbạt kiếm đứng sóng đôi.Quách Cao Minh chán nản nhìn bộ dạngương bướng của cô, đột nhiên đầu anh càngthêm đau hơn. Kiều Bích Ngọc nhăn mặt, khôngcó chuyện gì hay để nói với tên đàn ông thối này,cô xoay người rời đi, không muốn nhìn thấy anhnữa.“Đừng đi.”Mới quay người lại, liền nghe thấy hai chữnày của anh, giọng nói trầm thấp khàn khàn,nghe rất khó chịu.Thực ra Kiều Bích Ngọc vẫn đau lòng anhluôn bận rộn, có khả năng là gần đây xảy ra rấtnhiều chuyện, cô nhất thời mềm lòng.“Em biết rồi.”Cô rầu rĩ đáp, rất không tình nguyện cũngphải đồng ý, không trêu chọc anh tức giận.Cô không khỏi nhỏ giọng oán thầm: “Đúnglà không giảng đạo lý.”“Nhớ kỹ chuyện em đã đồng ý với anh.”Quách Cao Minh thấy cô tới gần mình,gương mặt lạnh lùng dịu đi một chút, nhưng vẫnnhắc nhở cô.“Quách Cao Minh, anh có biết tính cách thốinày của anh rất khó ở chung không, anh rấtchuyên chế anh có biết không?”Kiều Bích Ngọc rất tức giận, nhìn vẻ mặt mệtmỏi của anh, gương mặt cô càng âm trầm hơn,vừa kéo anh ra khỏi phòng làm việc, vừa lên ánanh.Quách Cao Minh nhìn cô kéo tay mình, cũngđể mặc cô oán giận, trái lại tâm trạng giống nhưtốt hơn.“Em nhất định phải nhớ kỹ, như vậy anh mớicó thể yên tâm.” Đại khái là thật sự mệt mỏi, anhtrở tay ôm cô vào lòng, đầu đặt lên bả vai cô, môidán sát bên tai cô nhắc nhở.Trên cằm Quách Cao Minh xuất hiện râu masát cổ cô, khiến toàn thân cô ngứa ngáy, KiềuBích Ngọc buồn bực nghiêng đầu nhìn anh mộtcái.Cuối cùng Quách Cao Minh bị cô kéo vàophòng ngủ bên cạnh, ấn người đàn ông thối nàyngồi lên trên giường: “Quách Cao Minh, anh trởnên lải nhải như vậy từ khi nào thế, còn nữa, anhxem râu của anh kìa, anh đầu trở nên lếch thếchrồi.”Quách Cao Minh rất tự giác sờ râu trên cằmmình, nhíu mày, quả thật rất không được tựnhiên, mấy ngày nay có quá nhiều chuyện phảiphiền lòng.Anh ngồi trên giường, hai tay của Kiều BíchNgọc đè lên vai anh, đứng trước mặt anh, đạikhái là chênh lệch về chiều cao, lúc này nhìn khísắc trên mặt người đàn ông không được tốt lắm,rõ ràng cho thấy thức đêm nên mệt mỏi, cộngthêm đám râu ria kia, nhìn trông vô cùng tiều tụy,Kiều Bích Ngọc càng nhìn càng tức giận.Cô tức giận hừ một tiếng: “Lúc này mới cómấy ngày, Quách Cao Minh, anh biến thành ôngchú lôi thôi rồi.“Em ghét bỏ anh à?”Quách Cao Minh thấy cô nhìn chằm chằmmình đánh giá, bỗng nhiên tâm trạng trở nên vidiệu.Kiều Bích Ngọc nghe anh nói như vậy, tứcgiận trừng anh: “Ai dám ghét bỏ cậu chủ Quáchanh chứt”“Kiều Bích Ngọc, em nói xem ai dám.”Anh nhìn thẳng vào cô, nói ra những lờikhiêu khích cô, thật sự rất muốn cười.Kiều Bích Ngọc chột dạ, gương mặt hơi ửngđỏ, nhìn đôi môi mỏng của anh hơi nhếch lên,người này đã mệt thành như vậy còn có tâmtrạng trêu chọc cô, đúng thật là.Cô cũng ngồi bên cạnh giường, vươn tay rấttự nhiên sờ trán anh: “Quách Cao Minh, anhthẳng thắn được khoan hồng, có phải phát sốthay không?”“Thôi, để em đi lấy nhiệt kế… Anh ngồi yênđừng nhúc nhích, hay là anh nằm lên giường đi,tóm lại là không cho anh lộn xôn!”Không đợi anh nói chuyện, Kiều Bích Ngọcđi thẳng tới tủ mở ngăn kéo thứ hai ra, rất quenthuộc lấy nhiệt kế trong hộp y tế ra.Quách Cao Minh nhìn người phụ nữ lăn qualăn lại ở bên kia, đầu vẫn hơi đau như cũ, anhnhắm mắt lại ngầm thở ra một hơi, như vậy mớicó thể chịu được.Bỗng nhiên trong đầu anh nhớ tới mộtchuyện rất hoang mang, Kiều Bích Ngọc càngngày càng hung dữ, anh nhớ rõ lúc mới gả tới côrất nhút nhát, vì sao lại biến thành như bây giờ.Quách Cao Minh nhíu mày nghiêm túc nghĩlại vấn đề này, đáng tiếc, không có kết quả.