Tác giả:

Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…

Chương 229

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 229: Chúng ta sống như vậy cả đời, được khôngBên ngoài trên bầu trời mây đen cuồn cuộn,gió mạnh tùy ý thổi nhánh cây đong đưa, lá rụngtrên đất bị gió thổi bay lên, làm mờ một vùng tầmnhìn, một tia chớp màu vàng đột nhiên lóe lênkhiến bầu trời sáng hơn, sau đó là một tiếng rầm,âm thanh tiếng sấm điếc tai, một đêm này vôcùng đáng sợ.Kiều Bích Ngọc nhìn bên ngoài cửa sổ, tronglòng tràn ngập bất an.“Thời tiết hôm nay thực ác liệt, nhìn giốngnhư bão.” Đêm nay không nên ra ngoài.Từ sáng đã có gió nổi lên, mây đen dày đặc,không nghĩ tới mưa không dứt mãi tới tận tối,mây đen dày thêm giống như đang ấp ủ một trậnmưa bão dữ dội.Mới quay người lại, cô nhớ tới một chuyệnkhác, gọi to về phía giường: “Quách Cao Minh”Phòng ngủ rất yên tĩnh, bởi vì tiếng sấm ởbên ngoài mà càng có vẻ yên tĩnh, không có aiđáp lại.“Quách Cao Minh!”Vẻ mặt cô đột nhiên lo lắng hơn, vội vàngbước nhanh tới, thấy bóng dáng vẫn ngồi trêngiường như cũ, lúc này mới thở phào nhẹ nhõmmột hơi, rất oán hận: “Quách Cao Minh, sao anhkhông đáp lại làm hại em…”Một bóng dáng chắn trước mặt anh, lúc nàyanh mới ngẩng đầu, giọng điệu rất hỗn loạn phứctạp: “Chuyện gì?”“Chuyện gì sao? Em gọi anh ba tiếng rồi!”Kiều Bích Ngọc cúi người, gương mặt dánsát vào đánh giá anh, hơi nghi ngờ.“Anh đang nghĩ một chuyện.” Anh nói rất tùyý, nghiêng đầu tránh tầm mắt của cô, giọng nóibình tĩnh trước sau như một nhanh chóng bổsung một câu: “Chuyện công ty.”“Chuyện công ty gì chứ, anh căn bản là giấuđầu hở đuôi.” Cô hoảng hốt nói.Cô không nói tiếp nữa, nhìn thẳng anh đôimắt càng lúc càng thâm trầm, trên gương mặttràn ngập khẩn trương và hoảng sợ, cao giọngdỗ anh: “Trước đây em đã nói với anh rồi, em gọianh ba tiếng, cho dù xảy ra chuyện gì anh nhấtđịnh phải đáp lại em… Quách Cao Minh, anhđừng giả trang thành ông lớn với em, anh, anhkhông thể không để ý tới em.Anh nghe thấy giọng nói của cô nhỏ dần,Kiều Bích Ngọc là người phụ nữ như vậy, cho dùcô khiếp sợ, vẫn cậy mạnh nói một câu “khôngthể không để ý tới em“.Chỉ có cô mới dám nói như vậy với anh,thậm chí ngay cả anh cũng sẽ dung túng thóiquen tùy hứng này của cô theo bản năng, conngười luôn khuất phục vào lúc gặp khó khăn, anhkhông muốn cô chịu ấm ức, cô có thể làm nũng,không kiêng nể gì.“Anh không để ý em khi nào chứ?”Quách Cao Minh vươn tay kéo cô, để côngồi lên hai chân mình, ánh mắt nhìn về phía mặtcô, nhìn cô từ hùng hổ dần trở nên chần chừ bấtan, cảm xúc của cô đều viết ở trên mặt, thực racô rất thất thố.“Gần đây gặp một chuyện, có chút phiềnphức.” Anh nhìn thẳng vào mắt cô, cúi đầu nóithêm câu nữa, câu này là nói thật.“Vậy buổi sáng, lúc chúng ta ăn sáng, anhcũng đang nghĩ chuyện này sao?““Đúng vậy.”Bây giờ anh không nhìn thẳng vào mắt cô.Kiều Bích Ngọc bán tín bán nghi, cô hơinghiêng người, vòng hai tay qua cổ anh, nhìnanh, cảm xúc kỳ lạ dần không khống chế nổi, rấtđa cảm.Đại khái là gần đây anh thật sự quá mệt mỏi.“Tối hôm qua dì út vào bếp làm cơm tối, hiadì cháu ngồi cùng một chỗ mặt đối mặt ăn cơm,là món ăn gia đình rất bình thường.”Giọng nói của cô rất bình tĩnh, bỗng nhiênlẩm bẩm nói, không biết vì sao lại muốn nói, côchỉ đột nhiên muốn nói cho anh nghe thôi.“Dì út nói với em rất nhiều chuyện, dì ấy nóingười như anh chúng em không trèo cao nổi, emgả cho anh rất hèn mọn.”Cơ thể Quách Cao Minh hơi căng cứng, màtrong lời nói của cô không có một chút cảm xúchèn mọn nào: “Lúc mới vừa gả tới nhà họ Quáchquả thật đúng như thế, khi đó em rất lo lắng.”Cô vùi đầu vào trong cánh tay anh, bả vaidày rộng, lồng ngực cường tráng rắn chắc khiếnngười ta rất an tâm, sức khỏe của Quách CaoMinh rất tốt, vừa rồi cô dùng nhiệt kế kiểm tracho anh, nhiệt độ bình thường.“Anh xem ngay cả cậu chủ Lục tiếng tămlừng lẫy ở thành phố Bắc An đều bị em bắt nạt,em có gì phải hèn mọn.” Nói tới đây, trong lời nóicủa cô có chút trêu đùa.Bởi vì cô biết rõ, nhà họ Quách to như vậythật sự xa lạ câu nệ đối với cô, nhưng cô biết,Quách Cao Minh sẽ chống đỡ giúp cô, cho dùlàm sai chuyện gì đều có anh ở đây.Bởi vì có anh, còn có cái gì gọi là hèn mọn.Quách Cao Minh không nghĩ tới cô sẽ nói vớianh những lời này, cũng không hiểu cô nóinhững lời này đại biểu cho chuyện gì, tình yêuphức tạp giữa nam nữ khiến anh không hiểu nổi,nhưng nghe cô nói như vậy, anh rất giật mình,còn có chút vui sướng.Cô không am hiểu nói những lời già mồm cãiláo, má cô đỏ lên, nghiêm túc nói: “Quách CaoMinh anh đói bụng không, hay là em bảo dìPhương đưa cơm tối lên nhé.”“Không cần.”“Nhưng anh chỉ ăn chút cháo vào bữa sángmà thôi.” Cậu chủ Quách này đúng là dễ nuôi.Anh vẫn không quan tâm tới cơ thể mìnhnhư cũ, nhưng mới nói ra miệng, trong đầutruyền tới từng cơn đau nhức, gương mặt anh lậptức trắng bệch, nghiến răng chịu đựng.“Có phải là anh đau đầu hay không?Kiều Bích Ngọc chú ý tới anh nhíu mày lại,lập tức đứng dậy khỏi chân anh, giọng nói cũngnghiêm túc hơn.Có thể là vì ánh mắt cô quá nóng rực, cô rấtlo lắng khiến Quách Cao Minh, cho nên hơi xúcđộng, anh trầm giọng nói: “Ừ”Lần này anh không giấu diếm.“Nằm lên giường đi, em đi lấy một lọ dầu xoacho anh.”Người đàn ông nhà cô đau nửa đầu, côkhông có gì ngạc nhiên, bác sĩ cũng cho biết dothức khuya và làm thêm giờ nên mệt mỏi, thườngảnh hưởng không lớn tới cuộc sống, cô đừngquá khẩn trương, dù sao đau nửa đầu khôngphải là bệnh nặng, sau này cô chậm rãi học mátxa, giúp anh làm giảm đi cơn đau.“Cảm thấy thế nào?”Cô không phải người dịu dàng, nhưng rất cốgắng đi học.Ngón tay mềm mại nhẹ nhàng xoa huyệt tháidương của anh, cộng thêm hơi lạnh của dầuthuốc, Quách Cao Minh cảm thấy dễ chịu hơnmột xíu, nhất là vợ anh không thiếu chút nữa bópnát đầu anh như trước, thật sự rất đáng mừng.“Nếu anh mệt, anh ngủ một lát trước đi, đợianh tỉnh ngủ, em lại gọi dì Phương bưng cơm tối lên”“Ừ””Đã lâu rồi hai người không yên tĩnh ở bênnhau, có thể là do gió mạnh và sấm sét gào rítbên ngoài, mà lúc này ở trong phòng ngủ bọn họđều có một loại ấm áp khó có được.“Quách Cao Minh, trước đây anh từng đồngý với em là sẽ dẫn em di tới câu lạc bộ quyền anhchơi, đúng rồi, còn có bắn súng và cưỡi ngựanữa, em sinh con xong, em muốn di.”“Phải ở cữ:” Anh mở miệng từ chối, loại kiếnthức thông thường này anh biết.“Vậy ở cữ xong lại đi được chưa, câu lạc bộkia đắt như vậy, tốt xấu gì em cũng là bà chủ, emmuốn tự mình đi thể nghiệm.”Kiều Bích Ngọc cởi cúc áo sơ mi cho anh, lộra lồng ngực cường tráng rắn chắc, một đôi taymềm mại chạm vào da thịt anh, người đàn ôngnằm trên giường trong mắt có mê ly, không nóichuyện, ánh mắt nhìn cô rất mập mờ, Kiều BíchNgọc trừng anh một cái, người đàn ông này nghĩđi đâu vậy, cô muốn xoa dầu ở bả vai và ngựccho anh mà thôi.Cô tiếp tục bàn bạc với anh: “Đúng rồi, còncó con trai của em nữa, con em không thể quáẻo lả, em muốn bọn chúng học võ từ nhỏ, ôngngoại em từng nói rồi, một người chỉ có thể tựbảo vệ mình thật tốt, mới có năng lực bảo vệngười mình thích.”Không biết chữ nào khiến anh khẩn trươnghơn, Kiều Bích Ngọc cảm thấy cơ thể anh hơirung lên, nghiêng đầu nhìn: “Làm sao vậy, emdùng lực mạnh quá à?”“Không phải.” Giọng nói của anh hơi khànkhàn, phủ nhận quá nhanh.Giống như dời đề tài đi: “Ông ngoại của emcó tính nết tương tự ông nội anh.”“Đúng là rất giống, đều thối y như nhau.”Kiều Bích Ngọc nghĩ một lát, hỏi rất tùy ý: “Theolý thuyết, ông ngoại em và ông nội anh tuổingang nhau, bọn họ không có thâm giao cũngphải quen nhau, vì sao nhà họ Cung và nhà họQuách không có bất cứ lui tới gì?”“Có phải một người theo quân, một ngườitheo buôn bán nên không hợp, hay là nhà họQuách anh quá ngạo mạn, cho nên ông ngoại emcũng lười để ý các anh”“Này, Quách Cao Minh anh nói cho em nghemột chút đi.”Ý thức của anh dần trở nên mơ hồ, khôngnghe rõ cô nói gì, chỉ cảm thấy cô lải nhải bên taianh, nghe thấy giọng cô, thật tốt.“Kiểu Bích Ngọc, chúng ta cứ sống như vậycả đời, được không?”Có khả năng là anh quá mệt mỏi, đôi mắtkhép hờ, nhẹ nhàng nói một câu.“Như vậy? Như vậy là như nào?” Cô có chútkhông theo kịp suy nghĩ của anh.Anh không nói gì nữa, đầu óc rất choángváng, không có sức lực, rất muốn nghỉ ngơi, mộtý nghĩ cuối cùng lướt qua, anh đột nhiên cảmthấy anh và cô cứ đơn giản như vậy cũng tốt, cócô ở bên, cứ thế trải qua cả đời, rất tốt.“Quách Cao Minh”“Quách Cao Minh”“Quách Cao Minh!”Kiểu Bích Ngọc cứng ngắc đứng bêngiường, gương mặt đột nhiên trắng xanh, hoảngsợ la to, gọi anh ba tiếng.Anh không đáp lại nữa.Tỷ lệ chấp bóng đá lấy đâu ra?

Chương 229: Chúng ta sống như vậy cả đời, được không

Bên ngoài trên bầu trời mây đen cuồn cuộn,

gió mạnh tùy ý thổi nhánh cây đong đưa, lá rụng

trên đất bị gió thổi bay lên, làm mờ một vùng tầm

nhìn, một tia chớp màu vàng đột nhiên lóe lên

khiến bầu trời sáng hơn, sau đó là một tiếng rầm,

âm thanh tiếng sấm điếc tai, một đêm này vô

cùng đáng sợ.

Kiều Bích Ngọc nhìn bên ngoài cửa sổ, trong

lòng tràn ngập bất an.

“Thời tiết hôm nay thực ác liệt, nhìn giống

như bão.” Đêm nay không nên ra ngoài.

Từ sáng đã có gió nổi lên, mây đen dày đặc,

không nghĩ tới mưa không dứt mãi tới tận tối,

mây đen dày thêm giống như đang ấp ủ một trận

mưa bão dữ dội.

Mới quay người lại, cô nhớ tới một chuyện

khác, gọi to về phía giường: “Quách Cao Minh”

Phòng ngủ rất yên tĩnh, bởi vì tiếng sấm ở

bên ngoài mà càng có vẻ yên tĩnh, không có ai

đáp lại.

“Quách Cao Minh!”

Vẻ mặt cô đột nhiên lo lắng hơn, vội vàng

bước nhanh tới, thấy bóng dáng vẫn ngồi trên

giường như cũ, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm

một hơi, rất oán hận: “Quách Cao Minh, sao anh

không đáp lại làm hại em…”

Một bóng dáng chắn trước mặt anh, lúc này

anh mới ngẩng đầu, giọng điệu rất hỗn loạn phức

tạp: “Chuyện gì?”

“Chuyện gì sao? Em gọi anh ba tiếng rồi!”

Kiều Bích Ngọc cúi người, gương mặt dán

sát vào đánh giá anh, hơi nghi ngờ.

“Anh đang nghĩ một chuyện.” Anh nói rất tùy

ý, nghiêng đầu tránh tầm mắt của cô, giọng nói

bình tĩnh trước sau như một nhanh chóng bổ

sung một câu: “Chuyện công ty.”

“Chuyện công ty gì chứ, anh căn bản là giấu

đầu hở đuôi.” Cô hoảng hốt nói.

Cô không nói tiếp nữa, nhìn thẳng anh đôi

mắt càng lúc càng thâm trầm, trên gương mặt

tràn ngập khẩn trương và hoảng sợ, cao giọng

dỗ anh: “Trước đây em đã nói với anh rồi, em gọi

anh ba tiếng, cho dù xảy ra chuyện gì anh nhất

định phải đáp lại em… Quách Cao Minh, anh

đừng giả trang thành ông lớn với em, anh, anh

không thể không để ý tới em.

Anh nghe thấy giọng nói của cô nhỏ dần,

Kiều Bích Ngọc là người phụ nữ như vậy, cho dù

cô khiếp sợ, vẫn cậy mạnh nói một câu “không

thể không để ý tới em“.

Chỉ có cô mới dám nói như vậy với anh,

thậm chí ngay cả anh cũng sẽ dung túng thói

quen tùy hứng này của cô theo bản năng, con

người luôn khuất phục vào lúc gặp khó khăn, anh

không muốn cô chịu ấm ức, cô có thể làm nũng,

không kiêng nể gì.

“Anh không để ý em khi nào chứ?”

Quách Cao Minh vươn tay kéo cô, để cô

ngồi lên hai chân mình, ánh mắt nhìn về phía mặt

cô, nhìn cô từ hùng hổ dần trở nên chần chừ bất

an, cảm xúc của cô đều viết ở trên mặt, thực ra

cô rất thất thố.

“Gần đây gặp một chuyện, có chút phiền

phức.” Anh nhìn thẳng vào mắt cô, cúi đầu nói

thêm câu nữa, câu này là nói thật.

“Vậy buổi sáng, lúc chúng ta ăn sáng, anh

cũng đang nghĩ chuyện này sao?“

“Đúng vậy.”

Bây giờ anh không nhìn thẳng vào mắt cô.

Kiều Bích Ngọc bán tín bán nghi, cô hơi

nghiêng người, vòng hai tay qua cổ anh, nhìn

anh, cảm xúc kỳ lạ dần không khống chế nổi, rất

đa cảm.

Đại khái là gần đây anh thật sự quá mệt mỏi.

“Tối hôm qua dì út vào bếp làm cơm tối, hia

dì cháu ngồi cùng một chỗ mặt đối mặt ăn cơm,

là món ăn gia đình rất bình thường.”

Giọng nói của cô rất bình tĩnh, bỗng nhiên

lẩm bẩm nói, không biết vì sao lại muốn nói, cô

chỉ đột nhiên muốn nói cho anh nghe thôi.

“Dì út nói với em rất nhiều chuyện, dì ấy nói

người như anh chúng em không trèo cao nổi, em

gả cho anh rất hèn mọn.”

Cơ thể Quách Cao Minh hơi căng cứng, mà

trong lời nói của cô không có một chút cảm xúc

hèn mọn nào: “Lúc mới vừa gả tới nhà họ Quách

quả thật đúng như thế, khi đó em rất lo lắng.”

Cô vùi đầu vào trong cánh tay anh, bả vai

dày rộng, lồng ngực cường tráng rắn chắc khiến

người ta rất an tâm, sức khỏe của Quách Cao

Minh rất tốt, vừa rồi cô dùng nhiệt kế kiểm tra

cho anh, nhiệt độ bình thường.

“Anh xem ngay cả cậu chủ Lục tiếng tăm

lừng lẫy ở thành phố Bắc An đều bị em bắt nạt,

em có gì phải hèn mọn.” Nói tới đây, trong lời nói

của cô có chút trêu đùa.

Bởi vì cô biết rõ, nhà họ Quách to như vậy

thật sự xa lạ câu nệ đối với cô, nhưng cô biết,

Quách Cao Minh sẽ chống đỡ giúp cô, cho dù

làm sai chuyện gì đều có anh ở đây.

Bởi vì có anh, còn có cái gì gọi là hèn mọn.

Quách Cao Minh không nghĩ tới cô sẽ nói với

anh những lời này, cũng không hiểu cô nói

những lời này đại biểu cho chuyện gì, tình yêu

phức tạp giữa nam nữ khiến anh không hiểu nổi,

nhưng nghe cô nói như vậy, anh rất giật mình,

còn có chút vui sướng.

Cô không am hiểu nói những lời già mồm cãi

láo, má cô đỏ lên, nghiêm túc nói: “Quách Cao

Minh anh đói bụng không, hay là em bảo dì

Phương đưa cơm tối lên nhé.”

“Không cần.”

“Nhưng anh chỉ ăn chút cháo vào bữa sáng

mà thôi.” Cậu chủ Quách này đúng là dễ nuôi.

Anh vẫn không quan tâm tới cơ thể mình

như cũ, nhưng mới nói ra miệng, trong đầu

truyền tới từng cơn đau nhức, gương mặt anh lập

tức trắng bệch, nghiến răng chịu đựng.

“Có phải là anh đau đầu hay không?

Kiều Bích Ngọc chú ý tới anh nhíu mày lại,

lập tức đứng dậy khỏi chân anh, giọng nói cũng

nghiêm túc hơn.

Có thể là vì ánh mắt cô quá nóng rực, cô rất

lo lắng khiến Quách Cao Minh, cho nên hơi xúc

động, anh trầm giọng nói: “Ừ”

Lần này anh không giấu diếm.

“Nằm lên giường đi, em đi lấy một lọ dầu xoa

cho anh.”

Người đàn ông nhà cô đau nửa đầu, cô

không có gì ngạc nhiên, bác sĩ cũng cho biết do

thức khuya và làm thêm giờ nên mệt mỏi, thường

ảnh hưởng không lớn tới cuộc sống, cô đừng

quá khẩn trương, dù sao đau nửa đầu không

phải là bệnh nặng, sau này cô chậm rãi học mát

xa, giúp anh làm giảm đi cơn đau.

“Cảm thấy thế nào?”

Cô không phải người dịu dàng, nhưng rất cố

gắng đi học.

Ngón tay mềm mại nhẹ nhàng xoa huyệt thái

dương của anh, cộng thêm hơi lạnh của dầu

thuốc, Quách Cao Minh cảm thấy dễ chịu hơn

một xíu, nhất là vợ anh không thiếu chút nữa bóp

nát đầu anh như trước, thật sự rất đáng mừng.

“Nếu anh mệt, anh ngủ một lát trước đi, đợi

anh tỉnh ngủ, em lại gọi dì Phương bưng cơm tối lên”

“Ừ””

Đã lâu rồi hai người không yên tĩnh ở bên

nhau, có thể là do gió mạnh và sấm sét gào rít

bên ngoài, mà lúc này ở trong phòng ngủ bọn họ

đều có một loại ấm áp khó có được.

“Quách Cao Minh, trước đây anh từng đồng

ý với em là sẽ dẫn em di tới câu lạc bộ quyền anh

chơi, đúng rồi, còn có bắn súng và cưỡi ngựa

nữa, em sinh con xong, em muốn di.”

“Phải ở cữ:” Anh mở miệng từ chối, loại kiến

thức thông thường này anh biết.

“Vậy ở cữ xong lại đi được chưa, câu lạc bộ

kia đắt như vậy, tốt xấu gì em cũng là bà chủ, em

muốn tự mình đi thể nghiệm.”

Kiều Bích Ngọc cởi cúc áo sơ mi cho anh, lộ

ra lồng ngực cường tráng rắn chắc, một đôi tay

mềm mại chạm vào da thịt anh, người đàn ông

nằm trên giường trong mắt có mê ly, không nói

chuyện, ánh mắt nhìn cô rất mập mờ, Kiều Bích

Ngọc trừng anh một cái, người đàn ông này nghĩ

đi đâu vậy, cô muốn xoa dầu ở bả vai và ngực

cho anh mà thôi.

Cô tiếp tục bàn bạc với anh: “Đúng rồi, còn

có con trai của em nữa, con em không thể quá

ẻo lả, em muốn bọn chúng học võ từ nhỏ, ông

ngoại em từng nói rồi, một người chỉ có thể tự

bảo vệ mình thật tốt, mới có năng lực bảo vệ

người mình thích.”

Không biết chữ nào khiến anh khẩn trương

hơn, Kiều Bích Ngọc cảm thấy cơ thể anh hơi

rung lên, nghiêng đầu nhìn: “Làm sao vậy, em

dùng lực mạnh quá à?”

“Không phải.” Giọng nói của anh hơi khàn

khàn, phủ nhận quá nhanh.

Giống như dời đề tài đi: “Ông ngoại của em

có tính nết tương tự ông nội anh.”

“Đúng là rất giống, đều thối y như nhau.”

Kiều Bích Ngọc nghĩ một lát, hỏi rất tùy ý: “Theo

lý thuyết, ông ngoại em và ông nội anh tuổi

ngang nhau, bọn họ không có thâm giao cũng

phải quen nhau, vì sao nhà họ Cung và nhà họ

Quách không có bất cứ lui tới gì?”

“Có phải một người theo quân, một người

theo buôn bán nên không hợp, hay là nhà họ

Quách anh quá ngạo mạn, cho nên ông ngoại em

cũng lười để ý các anh”

“Này, Quách Cao Minh anh nói cho em nghe

một chút đi.”

Ý thức của anh dần trở nên mơ hồ, không

nghe rõ cô nói gì, chỉ cảm thấy cô lải nhải bên tai

anh, nghe thấy giọng cô, thật tốt.

“Kiểu Bích Ngọc, chúng ta cứ sống như vậy

cả đời, được không?”

Có khả năng là anh quá mệt mỏi, đôi mắt

khép hờ, nhẹ nhàng nói một câu.

“Như vậy? Như vậy là như nào?” Cô có chút

không theo kịp suy nghĩ của anh.

Anh không nói gì nữa, đầu óc rất choáng

váng, không có sức lực, rất muốn nghỉ ngơi, một

ý nghĩ cuối cùng lướt qua, anh đột nhiên cảm

thấy anh và cô cứ đơn giản như vậy cũng tốt, có

cô ở bên, cứ thế trải qua cả đời, rất tốt.

“Quách Cao Minh”

“Quách Cao Minh”

“Quách Cao Minh!”

Kiểu Bích Ngọc cứng ngắc đứng bên

giường, gương mặt đột nhiên trắng xanh, hoảng

sợ la to, gọi anh ba tiếng.

Anh không đáp lại nữa.

Tỷ lệ chấp bóng đá lấy đâu ra?

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 229: Chúng ta sống như vậy cả đời, được khôngBên ngoài trên bầu trời mây đen cuồn cuộn,gió mạnh tùy ý thổi nhánh cây đong đưa, lá rụngtrên đất bị gió thổi bay lên, làm mờ một vùng tầmnhìn, một tia chớp màu vàng đột nhiên lóe lênkhiến bầu trời sáng hơn, sau đó là một tiếng rầm,âm thanh tiếng sấm điếc tai, một đêm này vôcùng đáng sợ.Kiều Bích Ngọc nhìn bên ngoài cửa sổ, tronglòng tràn ngập bất an.“Thời tiết hôm nay thực ác liệt, nhìn giốngnhư bão.” Đêm nay không nên ra ngoài.Từ sáng đã có gió nổi lên, mây đen dày đặc,không nghĩ tới mưa không dứt mãi tới tận tối,mây đen dày thêm giống như đang ấp ủ một trậnmưa bão dữ dội.Mới quay người lại, cô nhớ tới một chuyệnkhác, gọi to về phía giường: “Quách Cao Minh”Phòng ngủ rất yên tĩnh, bởi vì tiếng sấm ởbên ngoài mà càng có vẻ yên tĩnh, không có aiđáp lại.“Quách Cao Minh!”Vẻ mặt cô đột nhiên lo lắng hơn, vội vàngbước nhanh tới, thấy bóng dáng vẫn ngồi trêngiường như cũ, lúc này mới thở phào nhẹ nhõmmột hơi, rất oán hận: “Quách Cao Minh, sao anhkhông đáp lại làm hại em…”Một bóng dáng chắn trước mặt anh, lúc nàyanh mới ngẩng đầu, giọng điệu rất hỗn loạn phứctạp: “Chuyện gì?”“Chuyện gì sao? Em gọi anh ba tiếng rồi!”Kiều Bích Ngọc cúi người, gương mặt dánsát vào đánh giá anh, hơi nghi ngờ.“Anh đang nghĩ một chuyện.” Anh nói rất tùyý, nghiêng đầu tránh tầm mắt của cô, giọng nóibình tĩnh trước sau như một nhanh chóng bổsung một câu: “Chuyện công ty.”“Chuyện công ty gì chứ, anh căn bản là giấuđầu hở đuôi.” Cô hoảng hốt nói.Cô không nói tiếp nữa, nhìn thẳng anh đôimắt càng lúc càng thâm trầm, trên gương mặttràn ngập khẩn trương và hoảng sợ, cao giọngdỗ anh: “Trước đây em đã nói với anh rồi, em gọianh ba tiếng, cho dù xảy ra chuyện gì anh nhấtđịnh phải đáp lại em… Quách Cao Minh, anhđừng giả trang thành ông lớn với em, anh, anhkhông thể không để ý tới em.Anh nghe thấy giọng nói của cô nhỏ dần,Kiều Bích Ngọc là người phụ nữ như vậy, cho dùcô khiếp sợ, vẫn cậy mạnh nói một câu “khôngthể không để ý tới em“.Chỉ có cô mới dám nói như vậy với anh,thậm chí ngay cả anh cũng sẽ dung túng thóiquen tùy hứng này của cô theo bản năng, conngười luôn khuất phục vào lúc gặp khó khăn, anhkhông muốn cô chịu ấm ức, cô có thể làm nũng,không kiêng nể gì.“Anh không để ý em khi nào chứ?”Quách Cao Minh vươn tay kéo cô, để côngồi lên hai chân mình, ánh mắt nhìn về phía mặtcô, nhìn cô từ hùng hổ dần trở nên chần chừ bấtan, cảm xúc của cô đều viết ở trên mặt, thực racô rất thất thố.“Gần đây gặp một chuyện, có chút phiềnphức.” Anh nhìn thẳng vào mắt cô, cúi đầu nóithêm câu nữa, câu này là nói thật.“Vậy buổi sáng, lúc chúng ta ăn sáng, anhcũng đang nghĩ chuyện này sao?““Đúng vậy.”Bây giờ anh không nhìn thẳng vào mắt cô.Kiều Bích Ngọc bán tín bán nghi, cô hơinghiêng người, vòng hai tay qua cổ anh, nhìnanh, cảm xúc kỳ lạ dần không khống chế nổi, rấtđa cảm.Đại khái là gần đây anh thật sự quá mệt mỏi.“Tối hôm qua dì út vào bếp làm cơm tối, hiadì cháu ngồi cùng một chỗ mặt đối mặt ăn cơm,là món ăn gia đình rất bình thường.”Giọng nói của cô rất bình tĩnh, bỗng nhiênlẩm bẩm nói, không biết vì sao lại muốn nói, côchỉ đột nhiên muốn nói cho anh nghe thôi.“Dì út nói với em rất nhiều chuyện, dì ấy nóingười như anh chúng em không trèo cao nổi, emgả cho anh rất hèn mọn.”Cơ thể Quách Cao Minh hơi căng cứng, màtrong lời nói của cô không có một chút cảm xúchèn mọn nào: “Lúc mới vừa gả tới nhà họ Quáchquả thật đúng như thế, khi đó em rất lo lắng.”Cô vùi đầu vào trong cánh tay anh, bả vaidày rộng, lồng ngực cường tráng rắn chắc khiếnngười ta rất an tâm, sức khỏe của Quách CaoMinh rất tốt, vừa rồi cô dùng nhiệt kế kiểm tracho anh, nhiệt độ bình thường.“Anh xem ngay cả cậu chủ Lục tiếng tămlừng lẫy ở thành phố Bắc An đều bị em bắt nạt,em có gì phải hèn mọn.” Nói tới đây, trong lời nóicủa cô có chút trêu đùa.Bởi vì cô biết rõ, nhà họ Quách to như vậythật sự xa lạ câu nệ đối với cô, nhưng cô biết,Quách Cao Minh sẽ chống đỡ giúp cô, cho dùlàm sai chuyện gì đều có anh ở đây.Bởi vì có anh, còn có cái gì gọi là hèn mọn.Quách Cao Minh không nghĩ tới cô sẽ nói vớianh những lời này, cũng không hiểu cô nóinhững lời này đại biểu cho chuyện gì, tình yêuphức tạp giữa nam nữ khiến anh không hiểu nổi,nhưng nghe cô nói như vậy, anh rất giật mình,còn có chút vui sướng.Cô không am hiểu nói những lời già mồm cãiláo, má cô đỏ lên, nghiêm túc nói: “Quách CaoMinh anh đói bụng không, hay là em bảo dìPhương đưa cơm tối lên nhé.”“Không cần.”“Nhưng anh chỉ ăn chút cháo vào bữa sángmà thôi.” Cậu chủ Quách này đúng là dễ nuôi.Anh vẫn không quan tâm tới cơ thể mìnhnhư cũ, nhưng mới nói ra miệng, trong đầutruyền tới từng cơn đau nhức, gương mặt anh lậptức trắng bệch, nghiến răng chịu đựng.“Có phải là anh đau đầu hay không?Kiều Bích Ngọc chú ý tới anh nhíu mày lại,lập tức đứng dậy khỏi chân anh, giọng nói cũngnghiêm túc hơn.Có thể là vì ánh mắt cô quá nóng rực, cô rấtlo lắng khiến Quách Cao Minh, cho nên hơi xúcđộng, anh trầm giọng nói: “Ừ”Lần này anh không giấu diếm.“Nằm lên giường đi, em đi lấy một lọ dầu xoacho anh.”Người đàn ông nhà cô đau nửa đầu, côkhông có gì ngạc nhiên, bác sĩ cũng cho biết dothức khuya và làm thêm giờ nên mệt mỏi, thườngảnh hưởng không lớn tới cuộc sống, cô đừngquá khẩn trương, dù sao đau nửa đầu khôngphải là bệnh nặng, sau này cô chậm rãi học mátxa, giúp anh làm giảm đi cơn đau.“Cảm thấy thế nào?”Cô không phải người dịu dàng, nhưng rất cốgắng đi học.Ngón tay mềm mại nhẹ nhàng xoa huyệt tháidương của anh, cộng thêm hơi lạnh của dầuthuốc, Quách Cao Minh cảm thấy dễ chịu hơnmột xíu, nhất là vợ anh không thiếu chút nữa bópnát đầu anh như trước, thật sự rất đáng mừng.“Nếu anh mệt, anh ngủ một lát trước đi, đợianh tỉnh ngủ, em lại gọi dì Phương bưng cơm tối lên”“Ừ””Đã lâu rồi hai người không yên tĩnh ở bênnhau, có thể là do gió mạnh và sấm sét gào rítbên ngoài, mà lúc này ở trong phòng ngủ bọn họđều có một loại ấm áp khó có được.“Quách Cao Minh, trước đây anh từng đồngý với em là sẽ dẫn em di tới câu lạc bộ quyền anhchơi, đúng rồi, còn có bắn súng và cưỡi ngựanữa, em sinh con xong, em muốn di.”“Phải ở cữ:” Anh mở miệng từ chối, loại kiếnthức thông thường này anh biết.“Vậy ở cữ xong lại đi được chưa, câu lạc bộkia đắt như vậy, tốt xấu gì em cũng là bà chủ, emmuốn tự mình đi thể nghiệm.”Kiều Bích Ngọc cởi cúc áo sơ mi cho anh, lộra lồng ngực cường tráng rắn chắc, một đôi taymềm mại chạm vào da thịt anh, người đàn ôngnằm trên giường trong mắt có mê ly, không nóichuyện, ánh mắt nhìn cô rất mập mờ, Kiều BíchNgọc trừng anh một cái, người đàn ông này nghĩđi đâu vậy, cô muốn xoa dầu ở bả vai và ngựccho anh mà thôi.Cô tiếp tục bàn bạc với anh: “Đúng rồi, còncó con trai của em nữa, con em không thể quáẻo lả, em muốn bọn chúng học võ từ nhỏ, ôngngoại em từng nói rồi, một người chỉ có thể tựbảo vệ mình thật tốt, mới có năng lực bảo vệngười mình thích.”Không biết chữ nào khiến anh khẩn trươnghơn, Kiều Bích Ngọc cảm thấy cơ thể anh hơirung lên, nghiêng đầu nhìn: “Làm sao vậy, emdùng lực mạnh quá à?”“Không phải.” Giọng nói của anh hơi khànkhàn, phủ nhận quá nhanh.Giống như dời đề tài đi: “Ông ngoại của emcó tính nết tương tự ông nội anh.”“Đúng là rất giống, đều thối y như nhau.”Kiều Bích Ngọc nghĩ một lát, hỏi rất tùy ý: “Theolý thuyết, ông ngoại em và ông nội anh tuổingang nhau, bọn họ không có thâm giao cũngphải quen nhau, vì sao nhà họ Cung và nhà họQuách không có bất cứ lui tới gì?”“Có phải một người theo quân, một ngườitheo buôn bán nên không hợp, hay là nhà họQuách anh quá ngạo mạn, cho nên ông ngoại emcũng lười để ý các anh”“Này, Quách Cao Minh anh nói cho em nghemột chút đi.”Ý thức của anh dần trở nên mơ hồ, khôngnghe rõ cô nói gì, chỉ cảm thấy cô lải nhải bên taianh, nghe thấy giọng cô, thật tốt.“Kiểu Bích Ngọc, chúng ta cứ sống như vậycả đời, được không?”Có khả năng là anh quá mệt mỏi, đôi mắtkhép hờ, nhẹ nhàng nói một câu.“Như vậy? Như vậy là như nào?” Cô có chútkhông theo kịp suy nghĩ của anh.Anh không nói gì nữa, đầu óc rất choángváng, không có sức lực, rất muốn nghỉ ngơi, mộtý nghĩ cuối cùng lướt qua, anh đột nhiên cảmthấy anh và cô cứ đơn giản như vậy cũng tốt, cócô ở bên, cứ thế trải qua cả đời, rất tốt.“Quách Cao Minh”“Quách Cao Minh”“Quách Cao Minh!”Kiểu Bích Ngọc cứng ngắc đứng bêngiường, gương mặt đột nhiên trắng xanh, hoảngsợ la to, gọi anh ba tiếng.Anh không đáp lại nữa.Tỷ lệ chấp bóng đá lấy đâu ra?

Chương 229