Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…
Chương 235
Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 235: Á, trả con cho tôi“Đã chết sao?”Cô nằm thẳng trên giường, đầu óc hỗn loạn,gương mặt trắng bệch, đôi môi khô nứt, khàngiọng nói: “Cái gì đã chết.”“Con của cô đã chết.”“Lực va chạm của tai nạn quá mạnh, cô mấtmáu quá nhiều, mổ bụng ra thai đã chết.”Đại não của cô như ngừng lại, không thể suy nghĩ.“Tối qua trời mưa to, sao một phụ nữ có thainhư cô có thể lái xe ra ngoài, còn đi với tốc độnhanh như vậy, cô làm như vậy là không chịutrách nhiệm với an toàn tính mạng của mình,cũng là không chịu trách nhiệm đối với ngườikhác.”“Đứa bé trong bụng cô đã hơn chín tháng,lúc chúng tôi phẫu thuật ra, gương mặt hai đứabé đều đã tím xanh, tim đã ngừng đập, thật đáng tiếc.Bên tai không ngừng lặp lại những lời giảithích của bác sĩ, nhưng cô không nghe hiểu chữnào, vô tri vô giác, đôi mắt trống rỗng vô thần, imlặng nhìn bác sĩ trên đỉnh đầu, ông ta vẫn đangnói, cái miệng của ông ta không ngừng đóng mở…“Thi thể của hai đứa bé đang ở nhà xác,chúng tôi đã cố hết sức, thật sự không giữ được.”Cô không khống chế nổi hét to: “Các ngườigạt tôi! Các người đều đang hợp mưu lại lừa tôi!”Trái tim cô giống như bị một bàn tay bóp chặt,loại cảm giác này còn khó chịu hơn là chết.“Không có khả năng, không có khả năng.”Môi của cô trở nên trắng bệch, không ngừnglẩm bẩm, tim đập cuồng loạn hơn, đè nén phầnhoảng sợ ở trong lòng, loại cảm giác sợ hãi nàyxâm nhập vào trong linh hồn của cô, khiến toànthân cô lạnh lễo.“Con em đá em một cái, đây là máy thai, bácsĩ nói bọn chúng có vẻ hoạt bát.”“Quách Cao Minh, anh phải đi học thay tãpha sữa cho con thế nào, anh đều sắp thành cha.”“Ông cụ hoãn đại thọ tám mươi tuổi, muốnđợi tháng sau cùng làm với tiệc đầy tháng củacậu chủ nhỏ… Đã lâu rồi nhà họ Quách khônglàm việc vui, tất cả mọi người đều rất chờ mong.”Có rất nhiều âm thanh hỗn loạn, một đámmảnh nhỏ hóa thành cảnh tượng, chỉ trong nháymắt tuôn vào trong đầu cô, đầu óc giống như nổmạnh, những cảnh tượng này, những trí nhớ nàykhông ngừng biến hóa rất nhanh, sụp đổ.“Đứa bé trong bụng cô đã chết.”“Chúng tôi đã cố gắng, nhưng không giữđược.”Gương mặt cô trắng bệch như tờ giấy, tinhthần gần như suy sụp, thần chí không rõ rống to:“Các người gạt tôi! Các người giấu con tôi đi đâurồi, trả con lại cho tôi, trả lại cho tôi.”“Trả con lại cho tôi.”Cô vùng vẫy giống như điên rồi, rút kimtruyền trên tay ra, nhào tới bác sĩ y tá bên cạnh,móng tay nắm chặt cánh tay bọn họ, nắm thậtchặt tuyệt vọng gào thét.“Nhanh, nhanh khống chế cô ấy”“Tinh thần của cô ấy rất không ổn định, tănglượng thuốc ngủ lên, nhanh khiến cô ấy bình tĩnhlại, đại não không chịu nổi sẽ điên mất.Trong phòng bệnh bắt đầu bận rộn, đènchân không trên đỉnh đầu chiếu ánh sáng xuống.Bác sĩ y tá tiến lên cầm bốn mảnh vải trắng,trói chân tay cô vào khung sắt giường bệnh,thuốc ngủ được tiêm vào động mạch của cô.Gương mặt cô tái nhợt, cơ thể vẫn vùng vẫynhư cũ, đôi mắt trợn to nhìn bọn họ: “Buông,buông ra!“ Từng tiếng khàn khàn tuyệt vọngvang lên.“Vì sao các người muốn gạt tôi… Tôi đã đặttên cho bọn chúng, còn chuẩn bị quần áo chobọn trẻ rồi, tôi đã chuẩn bị tốt làm mẹ.” Đôi mắtcô tràn ngập nước mắt, giọng nói run run.Cuối cùng giọng nói của cô càng lúc càngnhỏ, đôi mắt cũng dần nhắm lại.Ý thức mơ hồ, cô mệt muốn chết.Bên tai mơ hồ có giọng nói: “Bên cục giaothông mới truyền tin tới, chiếc xe Porsche màutrắng mà người phụ nữ có thai này lái tối đó, chủxe đăng ký không phải là cô ấy, chủ xe ban đầunói xe bị trộm.”“Trên người cô ấy cũng không có di động,không có ví tiền chứng minh thư, chi phí phẫuthuật còn chưa có ai trả, có cần dừng thuốc.”“Chỗ nhà xác một ngày cũng mất mấy trămnghìn, hai thi thể kia nên xử lý thế nào đây?”Lúc cô nghe thấy hai chữ “thi thể” trái timgiống như bị người ta cứa một da chảy máu,ngực đau đớn như tê tâm liệt phế, đau đớn tậnxương tủy.Cuối cùng Kiều Bích Ngọc không nghe thấyđược âm thanh, thuốc bắt đầu có tác dụng,khiến cô rơi vào trong hôn mê sâu, tạm thời quênmất đau đớn trên người, cô chỉ cảm thấy mọichuyện giống như cơn ác mộng.Cô mơ người nhà họ Kiều, mơ người mẹ vàông ngoại đã qua đời, mơ cánh cửa nhà họQuách cao không chạm tới.Những trí nhớ này rất lộn xộn, bắt đầu từ lúccô gả vào nhà họ Quách, mỗi ngày đều giốngnhư là mơ, rất không chân thực.Cô nhớ tới một chuyện quan trọng, liềumạng chạy trốn trên hành lang nhà họ Quách, côkhông ngừng tìm kiếm mỗi căn phòng mỗi góc,đột nhiên cô dừng lại, cô muốn tìm cái gì đềukhông nhớ rõ, muốn tìm cái gì đây?Nhà họ Quách biến thành một tòa mê cungrất lớn, bốn phía âm trầm tối đen, cô lo lắng kinhhoảng chạy về trước, xuyên qua từng cánh cửa,không ngừng la lên, nhưng không ai đáp lại cô,chỉ có tiếng vọng đáp lại.Hắc ám giống như cắn nuốt cô, cô khôngnhìn thấy con đường phía trước, cô sợ hãi ngồixổm trên đất, hai tay ôm đầu, sợ tới mức cơ thểphát run.“Có người ở đây không, lại đây giúp tôi với.”“Tôi không biết phải làm sao bây giờ”“Tôi rất kiên cường, tôi đã dùng hết toàn lực,nhưng tôi không thể chạy ra được, tôi rất sợ hãi,có người hay không, cầu xin mọi người giúp tôivới.”Cơ thể cô gầy yếu cuộn tròn trong góc,khiếp sợ run rẩy, lớn tiếng la lên cầu cứu.Sau đó cô nghe thấy phía trước truyền tớiâm thanh trẻ sơ sinh khóc nỉ non, đứa trẻ sơ sinhkia khóc rất to, đứa bé giống như rất sợ hãi vàbất lực, nó khóc tới mức cổ họng đều đã khànkhàn, nhưng vẫn không ngừng khóc, giống nhưbị ném đi.Tiếng đứa bé khóc khiến cô vô cùng đau lòng.Cô lấy lại bình tĩnh, chống lên vách tườngchậm rãi đứng thẳng người, không biết lấy đâura dũng khí, cô s* s**ng bước từng bước đi vềphía trẻ sơ sinh khóc.Đi tới đi lui, con đường phía trước cũng dầnsáng lên, cô phát hiện mình đứng ở trước phònglàm việc tầng hai biệt thự Uyển Như của nhà họQuách.Cô ngớ ra một lúc, vươn tay vặn tay nắmcửa.Nhưng cô phát hiện cửa bị khóa, cô càngthêm lo âu, dùng sức lực mạnh hơn để vặn ra,nhưng vẫn không mở được.Tiếng trẻ sơ sinh khóc dần yếu đi, cuối cùngim lặng lại, yên tĩnh tới mức đáng sợ.Kiều Bích Ngọc rất sốt ruột, cô vươn tay liềumạng gõ cửa, la to: “Mở cửa, mở cửa ra nhanh!”Giống như trong lòng có tâm nguyện gì đó, côrất cố chấp, rất kinh hoàng.Không ngăn chặn được khủng hoảng tronglòng, nước mắt cô không ngừng chảy ra.Mà đúng lúc này, cửa phòng cạch một tiếngđược mở ra từ bên trong.Cô kinh ngạc nhìn gương mặt quen thuộctrước mặt, kinh ngạc mất nửa giây, cả người cônhào về phía đối phương, ôm chặt lấy anh, làmcàn khóc lớn, khóc tới mức chưa bao giờ ấm ứckhó chịu như vậy.“Quách Cao Minh, anh đi đâu thế, em vẫnluôn tìm anh, vì sao anh phải trốn?”“Quách Cao Minh, bọn họ nói đứa bé đãchết, đứa bé đã chết.”Trong phòng chăm sóc đặc biệt yên tĩnh lại,mà người phụ nữ nằm trên giường bệnh đã ngủsay, khóe mắt không ngừng có nước mắt trào ra,ướt hơn nửa gối đầu màu trắng.
Chương 235: Á, trả con cho tôi
“Đã chết sao?”
Cô nằm thẳng trên giường, đầu óc hỗn loạn,
gương mặt trắng bệch, đôi môi khô nứt, khàn
giọng nói: “Cái gì đã chết.”
“Con của cô đã chết.”
“Lực va chạm của tai nạn quá mạnh, cô mất
máu quá nhiều, mổ bụng ra thai đã chết.”
Đại não của cô như ngừng lại, không thể suy nghĩ.
“Tối qua trời mưa to, sao một phụ nữ có thai
như cô có thể lái xe ra ngoài, còn đi với tốc độ
nhanh như vậy, cô làm như vậy là không chịu
trách nhiệm với an toàn tính mạng của mình,
cũng là không chịu trách nhiệm đối với người
khác.”
“Đứa bé trong bụng cô đã hơn chín tháng,
lúc chúng tôi phẫu thuật ra, gương mặt hai đứa
bé đều đã tím xanh, tim đã ngừng đập, thật đáng tiếc.
Bên tai không ngừng lặp lại những lời giải
thích của bác sĩ, nhưng cô không nghe hiểu chữ
nào, vô tri vô giác, đôi mắt trống rỗng vô thần, im
lặng nhìn bác sĩ trên đỉnh đầu, ông ta vẫn đang
nói, cái miệng của ông ta không ngừng đóng mở…
“Thi thể của hai đứa bé đang ở nhà xác,
chúng tôi đã cố hết sức, thật sự không giữ được.”
Cô không khống chế nổi hét to: “Các người
gạt tôi! Các người đều đang hợp mưu lại lừa tôi!”
Trái tim cô giống như bị một bàn tay bóp chặt,
loại cảm giác này còn khó chịu hơn là chết.
“Không có khả năng, không có khả năng.”
Môi của cô trở nên trắng bệch, không ngừng
lẩm bẩm, tim đập cuồng loạn hơn, đè nén phần
hoảng sợ ở trong lòng, loại cảm giác sợ hãi này
xâm nhập vào trong linh hồn của cô, khiến toàn
thân cô lạnh lễo.
“Con em đá em một cái, đây là máy thai, bác
sĩ nói bọn chúng có vẻ hoạt bát.”
“Quách Cao Minh, anh phải đi học thay tã
pha sữa cho con thế nào, anh đều sắp thành cha.”
“Ông cụ hoãn đại thọ tám mươi tuổi, muốn
đợi tháng sau cùng làm với tiệc đầy tháng của
cậu chủ nhỏ… Đã lâu rồi nhà họ Quách không
làm việc vui, tất cả mọi người đều rất chờ mong.”
Có rất nhiều âm thanh hỗn loạn, một đám
mảnh nhỏ hóa thành cảnh tượng, chỉ trong nháy
mắt tuôn vào trong đầu cô, đầu óc giống như nổ
mạnh, những cảnh tượng này, những trí nhớ này
không ngừng biến hóa rất nhanh, sụp đổ.
“Đứa bé trong bụng cô đã chết.”
“Chúng tôi đã cố gắng, nhưng không giữ
được.”
Gương mặt cô trắng bệch như tờ giấy, tinh
thần gần như suy sụp, thần chí không rõ rống to:
“Các người gạt tôi! Các người giấu con tôi đi đâu
rồi, trả con lại cho tôi, trả lại cho tôi.”
“Trả con lại cho tôi.”
Cô vùng vẫy giống như điên rồi, rút kim
truyền trên tay ra, nhào tới bác sĩ y tá bên cạnh,
móng tay nắm chặt cánh tay bọn họ, nắm thật
chặt tuyệt vọng gào thét.
“Nhanh, nhanh khống chế cô ấy”
“Tinh thần của cô ấy rất không ổn định, tăng
lượng thuốc ngủ lên, nhanh khiến cô ấy bình tĩnh
lại, đại não không chịu nổi sẽ điên mất.
Trong phòng bệnh bắt đầu bận rộn, đèn
chân không trên đỉnh đầu chiếu ánh sáng xuống.
Bác sĩ y tá tiến lên cầm bốn mảnh vải trắng,
trói chân tay cô vào khung sắt giường bệnh,
thuốc ngủ được tiêm vào động mạch của cô.
Gương mặt cô tái nhợt, cơ thể vẫn vùng vẫy
như cũ, đôi mắt trợn to nhìn bọn họ: “Buông,
buông ra!“ Từng tiếng khàn khàn tuyệt vọng
vang lên.
“Vì sao các người muốn gạt tôi… Tôi đã đặt
tên cho bọn chúng, còn chuẩn bị quần áo cho
bọn trẻ rồi, tôi đã chuẩn bị tốt làm mẹ.” Đôi mắt
cô tràn ngập nước mắt, giọng nói run run.
Cuối cùng giọng nói của cô càng lúc càng
nhỏ, đôi mắt cũng dần nhắm lại.
Ý thức mơ hồ, cô mệt muốn chết.
Bên tai mơ hồ có giọng nói: “Bên cục giao
thông mới truyền tin tới, chiếc xe Porsche màu
trắng mà người phụ nữ có thai này lái tối đó, chủ
xe đăng ký không phải là cô ấy, chủ xe ban đầu
nói xe bị trộm.”
“Trên người cô ấy cũng không có di động,
không có ví tiền chứng minh thư, chi phí phẫu
thuật còn chưa có ai trả, có cần dừng thuốc.”
“Chỗ nhà xác một ngày cũng mất mấy trăm
nghìn, hai thi thể kia nên xử lý thế nào đây?”
Lúc cô nghe thấy hai chữ “thi thể” trái tim
giống như bị người ta cứa một da chảy máu,
ngực đau đớn như tê tâm liệt phế, đau đớn tận
xương tủy.
Cuối cùng Kiều Bích Ngọc không nghe thấy
được âm thanh, thuốc bắt đầu có tác dụng,
khiến cô rơi vào trong hôn mê sâu, tạm thời quên
mất đau đớn trên người, cô chỉ cảm thấy mọi
chuyện giống như cơn ác mộng.
Cô mơ người nhà họ Kiều, mơ người mẹ và
ông ngoại đã qua đời, mơ cánh cửa nhà họ
Quách cao không chạm tới.
Những trí nhớ này rất lộn xộn, bắt đầu từ lúc
cô gả vào nhà họ Quách, mỗi ngày đều giống
như là mơ, rất không chân thực.
Cô nhớ tới một chuyện quan trọng, liều
mạng chạy trốn trên hành lang nhà họ Quách, cô
không ngừng tìm kiếm mỗi căn phòng mỗi góc,
đột nhiên cô dừng lại, cô muốn tìm cái gì đều
không nhớ rõ, muốn tìm cái gì đây?
Nhà họ Quách biến thành một tòa mê cung
rất lớn, bốn phía âm trầm tối đen, cô lo lắng kinh
hoảng chạy về trước, xuyên qua từng cánh cửa,
không ngừng la lên, nhưng không ai đáp lại cô,
chỉ có tiếng vọng đáp lại.
Hắc ám giống như cắn nuốt cô, cô không
nhìn thấy con đường phía trước, cô sợ hãi ngồi
xổm trên đất, hai tay ôm đầu, sợ tới mức cơ thể
phát run.
“Có người ở đây không, lại đây giúp tôi với.”
“Tôi không biết phải làm sao bây giờ”
“Tôi rất kiên cường, tôi đã dùng hết toàn lực,
nhưng tôi không thể chạy ra được, tôi rất sợ hãi,
có người hay không, cầu xin mọi người giúp tôi
với.”
Cơ thể cô gầy yếu cuộn tròn trong góc,
khiếp sợ run rẩy, lớn tiếng la lên cầu cứu.
Sau đó cô nghe thấy phía trước truyền tới
âm thanh trẻ sơ sinh khóc nỉ non, đứa trẻ sơ sinh
kia khóc rất to, đứa bé giống như rất sợ hãi và
bất lực, nó khóc tới mức cổ họng đều đã khàn
khàn, nhưng vẫn không ngừng khóc, giống như
bị ném đi.
Tiếng đứa bé khóc khiến cô vô cùng đau lòng.
Cô lấy lại bình tĩnh, chống lên vách tường
chậm rãi đứng thẳng người, không biết lấy đâu
ra dũng khí, cô s* s**ng bước từng bước đi về
phía trẻ sơ sinh khóc.
Đi tới đi lui, con đường phía trước cũng dần
sáng lên, cô phát hiện mình đứng ở trước phòng
làm việc tầng hai biệt thự Uyển Như của nhà họ
Quách.
Cô ngớ ra một lúc, vươn tay vặn tay nắm
cửa.
Nhưng cô phát hiện cửa bị khóa, cô càng
thêm lo âu, dùng sức lực mạnh hơn để vặn ra,
nhưng vẫn không mở được.
Tiếng trẻ sơ sinh khóc dần yếu đi, cuối cùng
im lặng lại, yên tĩnh tới mức đáng sợ.
Kiều Bích Ngọc rất sốt ruột, cô vươn tay liều
mạng gõ cửa, la to: “Mở cửa, mở cửa ra nhanh!”
Giống như trong lòng có tâm nguyện gì đó, cô
rất cố chấp, rất kinh hoàng.
Không ngăn chặn được khủng hoảng trong
lòng, nước mắt cô không ngừng chảy ra.
Mà đúng lúc này, cửa phòng cạch một tiếng
được mở ra từ bên trong.
Cô kinh ngạc nhìn gương mặt quen thuộc
trước mặt, kinh ngạc mất nửa giây, cả người cô
nhào về phía đối phương, ôm chặt lấy anh, làm
càn khóc lớn, khóc tới mức chưa bao giờ ấm ức
khó chịu như vậy.
“Quách Cao Minh, anh đi đâu thế, em vẫn
luôn tìm anh, vì sao anh phải trốn?”
“Quách Cao Minh, bọn họ nói đứa bé đã
chết, đứa bé đã chết.”
Trong phòng chăm sóc đặc biệt yên tĩnh lại,
mà người phụ nữ nằm trên giường bệnh đã ngủ
say, khóe mắt không ngừng có nước mắt trào ra,
ướt hơn nửa gối đầu màu trắng.
Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 235: Á, trả con cho tôi“Đã chết sao?”Cô nằm thẳng trên giường, đầu óc hỗn loạn,gương mặt trắng bệch, đôi môi khô nứt, khàngiọng nói: “Cái gì đã chết.”“Con của cô đã chết.”“Lực va chạm của tai nạn quá mạnh, cô mấtmáu quá nhiều, mổ bụng ra thai đã chết.”Đại não của cô như ngừng lại, không thể suy nghĩ.“Tối qua trời mưa to, sao một phụ nữ có thainhư cô có thể lái xe ra ngoài, còn đi với tốc độnhanh như vậy, cô làm như vậy là không chịutrách nhiệm với an toàn tính mạng của mình,cũng là không chịu trách nhiệm đối với ngườikhác.”“Đứa bé trong bụng cô đã hơn chín tháng,lúc chúng tôi phẫu thuật ra, gương mặt hai đứabé đều đã tím xanh, tim đã ngừng đập, thật đáng tiếc.Bên tai không ngừng lặp lại những lời giảithích của bác sĩ, nhưng cô không nghe hiểu chữnào, vô tri vô giác, đôi mắt trống rỗng vô thần, imlặng nhìn bác sĩ trên đỉnh đầu, ông ta vẫn đangnói, cái miệng của ông ta không ngừng đóng mở…“Thi thể của hai đứa bé đang ở nhà xác,chúng tôi đã cố hết sức, thật sự không giữ được.”Cô không khống chế nổi hét to: “Các ngườigạt tôi! Các người đều đang hợp mưu lại lừa tôi!”Trái tim cô giống như bị một bàn tay bóp chặt,loại cảm giác này còn khó chịu hơn là chết.“Không có khả năng, không có khả năng.”Môi của cô trở nên trắng bệch, không ngừnglẩm bẩm, tim đập cuồng loạn hơn, đè nén phầnhoảng sợ ở trong lòng, loại cảm giác sợ hãi nàyxâm nhập vào trong linh hồn của cô, khiến toànthân cô lạnh lễo.“Con em đá em một cái, đây là máy thai, bácsĩ nói bọn chúng có vẻ hoạt bát.”“Quách Cao Minh, anh phải đi học thay tãpha sữa cho con thế nào, anh đều sắp thành cha.”“Ông cụ hoãn đại thọ tám mươi tuổi, muốnđợi tháng sau cùng làm với tiệc đầy tháng củacậu chủ nhỏ… Đã lâu rồi nhà họ Quách khônglàm việc vui, tất cả mọi người đều rất chờ mong.”Có rất nhiều âm thanh hỗn loạn, một đámmảnh nhỏ hóa thành cảnh tượng, chỉ trong nháymắt tuôn vào trong đầu cô, đầu óc giống như nổmạnh, những cảnh tượng này, những trí nhớ nàykhông ngừng biến hóa rất nhanh, sụp đổ.“Đứa bé trong bụng cô đã chết.”“Chúng tôi đã cố gắng, nhưng không giữđược.”Gương mặt cô trắng bệch như tờ giấy, tinhthần gần như suy sụp, thần chí không rõ rống to:“Các người gạt tôi! Các người giấu con tôi đi đâurồi, trả con lại cho tôi, trả lại cho tôi.”“Trả con lại cho tôi.”Cô vùng vẫy giống như điên rồi, rút kimtruyền trên tay ra, nhào tới bác sĩ y tá bên cạnh,móng tay nắm chặt cánh tay bọn họ, nắm thậtchặt tuyệt vọng gào thét.“Nhanh, nhanh khống chế cô ấy”“Tinh thần của cô ấy rất không ổn định, tănglượng thuốc ngủ lên, nhanh khiến cô ấy bình tĩnhlại, đại não không chịu nổi sẽ điên mất.Trong phòng bệnh bắt đầu bận rộn, đènchân không trên đỉnh đầu chiếu ánh sáng xuống.Bác sĩ y tá tiến lên cầm bốn mảnh vải trắng,trói chân tay cô vào khung sắt giường bệnh,thuốc ngủ được tiêm vào động mạch của cô.Gương mặt cô tái nhợt, cơ thể vẫn vùng vẫynhư cũ, đôi mắt trợn to nhìn bọn họ: “Buông,buông ra!“ Từng tiếng khàn khàn tuyệt vọngvang lên.“Vì sao các người muốn gạt tôi… Tôi đã đặttên cho bọn chúng, còn chuẩn bị quần áo chobọn trẻ rồi, tôi đã chuẩn bị tốt làm mẹ.” Đôi mắtcô tràn ngập nước mắt, giọng nói run run.Cuối cùng giọng nói của cô càng lúc càngnhỏ, đôi mắt cũng dần nhắm lại.Ý thức mơ hồ, cô mệt muốn chết.Bên tai mơ hồ có giọng nói: “Bên cục giaothông mới truyền tin tới, chiếc xe Porsche màutrắng mà người phụ nữ có thai này lái tối đó, chủxe đăng ký không phải là cô ấy, chủ xe ban đầunói xe bị trộm.”“Trên người cô ấy cũng không có di động,không có ví tiền chứng minh thư, chi phí phẫuthuật còn chưa có ai trả, có cần dừng thuốc.”“Chỗ nhà xác một ngày cũng mất mấy trămnghìn, hai thi thể kia nên xử lý thế nào đây?”Lúc cô nghe thấy hai chữ “thi thể” trái timgiống như bị người ta cứa một da chảy máu,ngực đau đớn như tê tâm liệt phế, đau đớn tậnxương tủy.Cuối cùng Kiều Bích Ngọc không nghe thấyđược âm thanh, thuốc bắt đầu có tác dụng,khiến cô rơi vào trong hôn mê sâu, tạm thời quênmất đau đớn trên người, cô chỉ cảm thấy mọichuyện giống như cơn ác mộng.Cô mơ người nhà họ Kiều, mơ người mẹ vàông ngoại đã qua đời, mơ cánh cửa nhà họQuách cao không chạm tới.Những trí nhớ này rất lộn xộn, bắt đầu từ lúccô gả vào nhà họ Quách, mỗi ngày đều giốngnhư là mơ, rất không chân thực.Cô nhớ tới một chuyện quan trọng, liềumạng chạy trốn trên hành lang nhà họ Quách, côkhông ngừng tìm kiếm mỗi căn phòng mỗi góc,đột nhiên cô dừng lại, cô muốn tìm cái gì đềukhông nhớ rõ, muốn tìm cái gì đây?Nhà họ Quách biến thành một tòa mê cungrất lớn, bốn phía âm trầm tối đen, cô lo lắng kinhhoảng chạy về trước, xuyên qua từng cánh cửa,không ngừng la lên, nhưng không ai đáp lại cô,chỉ có tiếng vọng đáp lại.Hắc ám giống như cắn nuốt cô, cô khôngnhìn thấy con đường phía trước, cô sợ hãi ngồixổm trên đất, hai tay ôm đầu, sợ tới mức cơ thểphát run.“Có người ở đây không, lại đây giúp tôi với.”“Tôi không biết phải làm sao bây giờ”“Tôi rất kiên cường, tôi đã dùng hết toàn lực,nhưng tôi không thể chạy ra được, tôi rất sợ hãi,có người hay không, cầu xin mọi người giúp tôivới.”Cơ thể cô gầy yếu cuộn tròn trong góc,khiếp sợ run rẩy, lớn tiếng la lên cầu cứu.Sau đó cô nghe thấy phía trước truyền tớiâm thanh trẻ sơ sinh khóc nỉ non, đứa trẻ sơ sinhkia khóc rất to, đứa bé giống như rất sợ hãi vàbất lực, nó khóc tới mức cổ họng đều đã khànkhàn, nhưng vẫn không ngừng khóc, giống nhưbị ném đi.Tiếng đứa bé khóc khiến cô vô cùng đau lòng.Cô lấy lại bình tĩnh, chống lên vách tườngchậm rãi đứng thẳng người, không biết lấy đâura dũng khí, cô s* s**ng bước từng bước đi vềphía trẻ sơ sinh khóc.Đi tới đi lui, con đường phía trước cũng dầnsáng lên, cô phát hiện mình đứng ở trước phònglàm việc tầng hai biệt thự Uyển Như của nhà họQuách.Cô ngớ ra một lúc, vươn tay vặn tay nắmcửa.Nhưng cô phát hiện cửa bị khóa, cô càngthêm lo âu, dùng sức lực mạnh hơn để vặn ra,nhưng vẫn không mở được.Tiếng trẻ sơ sinh khóc dần yếu đi, cuối cùngim lặng lại, yên tĩnh tới mức đáng sợ.Kiều Bích Ngọc rất sốt ruột, cô vươn tay liềumạng gõ cửa, la to: “Mở cửa, mở cửa ra nhanh!”Giống như trong lòng có tâm nguyện gì đó, côrất cố chấp, rất kinh hoàng.Không ngăn chặn được khủng hoảng tronglòng, nước mắt cô không ngừng chảy ra.Mà đúng lúc này, cửa phòng cạch một tiếngđược mở ra từ bên trong.Cô kinh ngạc nhìn gương mặt quen thuộctrước mặt, kinh ngạc mất nửa giây, cả người cônhào về phía đối phương, ôm chặt lấy anh, làmcàn khóc lớn, khóc tới mức chưa bao giờ ấm ứckhó chịu như vậy.“Quách Cao Minh, anh đi đâu thế, em vẫnluôn tìm anh, vì sao anh phải trốn?”“Quách Cao Minh, bọn họ nói đứa bé đãchết, đứa bé đã chết.”Trong phòng chăm sóc đặc biệt yên tĩnh lại,mà người phụ nữ nằm trên giường bệnh đã ngủsay, khóe mắt không ngừng có nước mắt trào ra,ướt hơn nửa gối đầu màu trắng.