Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…
Chương 248
Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 248: Cô ấy là cục cưng của tồiĐường Tuấn Nghĩa và Châu Mỹ Duy sốt ruộtđi tìm khắp mọi nơi.Bọn họ đến nhà họ Quách, nhưng bảo vệnhà họ Quách nói rằng trước đó cô có quanhưng đã rời đi rồi.“Đi rồi?”“Cô ấy rời đi lúc nào?“ Châu Mỹ Duy xônglên phía trước, nắm lấy bảo vệ trung niên rồi truyhỏi.Nhưng nhân viên bảo vệ không muốn nóichuyện với cô ấy nhiều nên chỉ nói một cách hờihợt: “Có lẽ đi khoảng hai mươi phút rồi.”Nói xong, ông ta quay đầu nhìn lướt qua haitập tài liệu trên bàn bên trong phòng bảo vệ, caogiọng bực bội chửi rủa: “Cô ấy làm ầm lên ở đây,thỏa thuận ly hôn còn chưa được ký đây này.”“Thỏa thuận ly hôn nào?” Châu Mỹ Duychậm chạp hỏi vặn lại.Vừa dứt lời, Đường Tuấn Nghĩa ở bên kia đãtiến lên một bước với khí thế lạnh lùng, nhanhchóng dùng tay trái nắm lấy cổ áo trước của bảovệ, đấm mạnh vào đối phương khiến ông ta rênlên một cách đau đớn.“Anh, mẹ nó, anh là ai?”Bảo vệ trung niên méo mặt đau đớn ngồitrên mặt đất, cúi người xuống, không ngừng hokhan một tiếng, Châu Mỹ Duy tận mắt nhìn thấyông ta còn ói ra một cái răng dính đầy máu.Cô ấy kinh ngạc nhìn về phía Đường TuấnNghĩa, tối qua anh ta nói đánh nhau với QuáchCao Minh bất phân thắng bại, hóa ra không phảianh ta nói đùa.“Người đâu, mau ra đây, có người muốn gâysự, mau ra đây.”Nhân viên bảo vệ trước cửa nhà họ Quáchhét lên, vội vàng cầm bộ đàm gọi cứu viện.Đường Tuấn Nghĩa vẫn giữ nét lạnh lùng trênkhuôn mặt, hiên ngang đứng thẳng bên ngoàicổng lớn nhà họ Quách. Châu Mỹ Duy đối mặtvới ánh mắt màu lam u ám lạnh lùng kia, suy nghĩđầu tiên trong đầu cô ấy chính là người này nhấtđịnh không dễ chọc vào.Châu Mỹ Duy không muốn nhìn anh ta xử lýsự việc như thế này, cô ấy lập tức cầm lấy tayanh ta chạy về hướng xe của mình.“Đường Tuấn Nghĩa, chuyện quan trọng bâygiờ là chúng ta phải tìm được người, chuyệnđánh nhau thì để sau hẵng nói.”Châu Mỹ Duy giải thích với anh ta một câu,cũng may Đường Tuấn Nghĩa cũng hợp tác, saukhi bị cô ấy đẩy lên xe, Châu Mỹ Duy chưa baogiờ hành động gọn gàng như vậy, vặn chìa khóaxe, nhấn chân ga rồi bỏ chạy khỏi hiện trường.Vừa lái xe, cô ấy vừa lo lắng nhìn qua gươngchiếu hậu, mơ hồ có thể nhìn thấy rất đám ngườitừ cổng nhà họ Quách đang đuổi theo, cô ấy sợđến mức tim đập thình thịch. Một lúc sau thìquản gia nhà họ Quách ởi ra nói gì đó, đám ngườihùng hổ kia mới rút lui một cách có trật tự.Lúc này Châu Mỹ Duy mới thở dài nhẹ nhõm một hơi.Nhưng cô ấy không hiểu: “Bảo vệ lúc nãy nóithỏa thuận ly hôn gì vậy nhỉ?”Cô ấy quay sang Đường Tuấn Nghĩa ở ghếsau xe và hỏi: “Anh có biết gì không?“ Một lúcsau, vẻ mặt của Châu Mỹ Duy trở nên phức tạpvà xấu xí trước khi anh ta trả lời.“Không phải… nhà bọn họ thật quá đáng!Đây không phải là ỷ thế h**p người sao, dùng hếtthì vứt đi à. Mà mấy người đó nghĩ gì mà nóichuyện ly hôn vào lúc này chứ, muốn ép BíchNgọc đến chết hay sao? Đúng là đồ khốn nạn.”Cô ấy vô cùng buồn bực, chửi ầm lên.Chẳng trách Đường Tuấn Nghĩa lại đánhngười, chết tiệt!Bây giờ Châu Mỹ Duy càng lo lắng hơn, cốấy nhìn xung quanh, Bích Ngọc đang ở đâu vậy chứ?Họ đến những nơi Kiểu Bích Ngọc có thểđến, bao gồm Tập đoàn IP&G, căn hộ cũ nơi côtừng sống và thậm chí là những nơi gần nhà họDoãn, nhưng họ vẫn không tìm thấy cô.“Dì Yến, dì nghĩ xem còn nơi nào cậu ấy cóthể đến nữa không?“ Châu Mỹ Duy không còncách nào khác, đành vội vàng gọi điện thoại choCung Nhã Yến.Cung Nhã Yến rất lo lắng khi nghe tin KiềuBích Ngọc đã biến mất, bà ấy nghĩ ngợi một lúcrồi nói: “Trước đây, con bé thường đến nghĩatrang để gặp mẹ và ông ngoại khi con bé cóchuyện buồn ở thành phố Hải Châu. Nhưng từkhi gả đến thành phố Bắc An, con bé không nóichuyện buồn gì cho dì cả, dì không biết.” Câucuối cùng bà ấy nói rất nhỏ, nghe có vẻ rất hổ thẹn.Suy cho cùng, bà ấy là gánh nặng của KiềuBích Ngọc, bà ấy chưa làm được gì cho cô, côluôn tự giải quyết nỗi buồn của mình với một nụcười, chưa bao giờ chia sẻ với bà ấy.“Vậy phải làm sao bây giờ?”Châu Mỹ Duy cúp điện thoại, cả người trởnên lo lắng: “Sức khỏe của cậu ấy yếu như vậy,lại còn chưa ăn sáng, buổi trưa nhất định cũngkhông ăn gì. Thành phố Bắc An lớn như vậy,nhiều người nhiều xe, cậu ấy đi bậy bạ nguyhiểm lắm, ngộ nhỡ bị xe đụng phải rồi lại vàobệnh viện…” Cô ấy không dám nghĩ tới nữa.Cô lái xe dừng bên đường, quay đầu lo lắngthúc giục người ngồi ở ghế sau: “Đường TuấnNghĩa, anh mau nghĩ cách đi.”“Cô ấy đi tìm Quách Cao Minh.”Trên mặt Đường Tuấn Nghĩa vẫn không cóchút cảm xúc gì, nhẹ nhàng nói ra vài chữ.Khi nhắc đến tên họ Quách này, Châu MỹDuy lại tức giận: “Nhà họ Quách thật sự rất máulạnh. Vào thời điểm này mà họ còn dám nói đếnchuyện ly hôn, họ nên bị đày xuống mười támtầng địa ngục đi.”“Anh nói xem có phải Quách Cao Minh có gìđó không ổn với não của anh ta trong quá trìnhphẫu thuật ở Seattle không? Anh ta có chuyện gìvậy? Anh ta thực sự muốn ly hôn với Bích Ngọcsao? Đừng quên rằng ngay từ đầu anh ta đãkhông biết xấu hổ khi ép Bích Ngọc tái hôn, anhta đúng là một tên khốn mà.”Châu Mỹ Duy hùng hổ chửi bới trong xe, côấy nhìn qua gương chiếu hậu thì thấy sắc mặtcủa Đường Tuấn Nghĩa tương đối bình tĩnh,dường như anh ta không lo lắng gì cả, cô ấy lạinhất thời cảm thấy hơi buồn bực, nhưng cũngkhông càu nhàu nữa.Cô ấy không thể hiểu được rằng nếu QuáchCao Minh đã trở về, tại sao anh lại không chủđộng đi tìm Bích Ngọc, tình yêu vốn dĩ là một thứxa xỉ, thế mà trên đời này lại có nhiều người cứ umê đâm đầu vào mà.Còn tên Đường Tuấn Nghĩa này lại khiến mọingười càng không thể hiểu nổi.Với một tiếng ding-ding, một tin nhắn vănbản mới được gửi đến trong điện thoại.Châu Mỹ Duy hoàn hồn, sau đó chú ý tớiĐường Tuấn Nghĩa đang ndồi ở phía sau xe. tavtrái đang cầm điện thoại di động gõ một tay, côấy trở nên hăng hái: “Có tin tức của Bích Ngọc không?”“Cô ấy đang ở quán bar Pháo Hoa.”Châu Mỹ Duy nghe vậy, kích động hét lên:“Vậy thì chúng ta lập tức qua đó.”Hóa ra ở quán bar Pháo Hoa, quán bar PháoHoa rất nổi tiếng ở thành phố Bắc An, người ravào đều là người nổi tiếng và nhân vật quyền lực,và đó cũng là sản nghiệp riêng của Quách Cao Minh.“Đừng tìm cô ấy.“ Đường Tuấn Nghĩa chỉ hờhững mở miệng ngăn cản.“Cái gì?”Châu Mỹ Duy bày ra vẻ mặt khó hiểu, thậmchí có chút tức giận: “Tại sao không tìm cô ấy,Đường Tuấn Nghĩa, nói thật tôi không hiểu cácanh đang nghĩ gì. Mặc kệ các anh muốn bày mưutính kế gì đó, nhưng bây giờ tôi chỉ muốn nhìnthấy Bích Ngọc an toàn mà thôi.”“Hiện tại đừng tìm cô ấy.”Đối mặt với sự tức giận của cô ấy, ĐườngTuấn Nghĩa vẫn lãnh đạm và bình tĩnh.Anh ta nghiêng đầu và phớt lờ Châu Mỹ Duy.Đôi mắt xanh biếc của Đường Tuấn Nghĩatrầm ngâm nhìn ra ngoài cửa sổ xe, như thể đoántrước được điều gì đó qua ngã tư ngoài cửa sổ,đôi mắt khẽ nhắm lại, có vẻ buồn chán, có vẻnhư đang chờ thời gian, ngón tay thon dài trắngnõn viết nhẹ lên tấm kính cửa trong suốt, bấtngờ thay, hai đó từ chính là “Cục cưng”.Châu Mỹ Duy cũng đột nhiên bình tĩnh lại,cau mày nhìn anh ta với ánh mắt sáng rực.Cô ấy có chút khó chịu, anh ta thực sựkhông lo lắng cho Bích Ngọc chút nào!“Nếu cục cưng muốn gặp Quách Cao Minh,vậy thì cứ để cô ấy đi gặp.” Cuối cùng ĐườngTuấn Nghĩa nhẹ giọng đáp lại.
Chương 248: Cô ấy là cục cưng của tồi
Đường Tuấn Nghĩa và Châu Mỹ Duy sốt ruột
đi tìm khắp mọi nơi.
Bọn họ đến nhà họ Quách, nhưng bảo vệ
nhà họ Quách nói rằng trước đó cô có qua
nhưng đã rời đi rồi.
“Đi rồi?”
“Cô ấy rời đi lúc nào?“ Châu Mỹ Duy xông
lên phía trước, nắm lấy bảo vệ trung niên rồi truy
hỏi.
Nhưng nhân viên bảo vệ không muốn nói
chuyện với cô ấy nhiều nên chỉ nói một cách hời
hợt: “Có lẽ đi khoảng hai mươi phút rồi.”
Nói xong, ông ta quay đầu nhìn lướt qua hai
tập tài liệu trên bàn bên trong phòng bảo vệ, cao
giọng bực bội chửi rủa: “Cô ấy làm ầm lên ở đây,
thỏa thuận ly hôn còn chưa được ký đây này.”
“Thỏa thuận ly hôn nào?” Châu Mỹ Duy
chậm chạp hỏi vặn lại.
Vừa dứt lời, Đường Tuấn Nghĩa ở bên kia đã
tiến lên một bước với khí thế lạnh lùng, nhanh
chóng dùng tay trái nắm lấy cổ áo trước của bảo
vệ, đấm mạnh vào đối phương khiến ông ta rên
lên một cách đau đớn.
“Anh, mẹ nó, anh là ai?”
Bảo vệ trung niên méo mặt đau đớn ngồi
trên mặt đất, cúi người xuống, không ngừng ho
khan một tiếng, Châu Mỹ Duy tận mắt nhìn thấy
ông ta còn ói ra một cái răng dính đầy máu.
Cô ấy kinh ngạc nhìn về phía Đường Tuấn
Nghĩa, tối qua anh ta nói đánh nhau với Quách
Cao Minh bất phân thắng bại, hóa ra không phải
anh ta nói đùa.
“Người đâu, mau ra đây, có người muốn gây
sự, mau ra đây.”
Nhân viên bảo vệ trước cửa nhà họ Quách
hét lên, vội vàng cầm bộ đàm gọi cứu viện.
Đường Tuấn Nghĩa vẫn giữ nét lạnh lùng trên
khuôn mặt, hiên ngang đứng thẳng bên ngoài
cổng lớn nhà họ Quách. Châu Mỹ Duy đối mặt
với ánh mắt màu lam u ám lạnh lùng kia, suy nghĩ
đầu tiên trong đầu cô ấy chính là người này nhất
định không dễ chọc vào.
Châu Mỹ Duy không muốn nhìn anh ta xử lý
sự việc như thế này, cô ấy lập tức cầm lấy tay
anh ta chạy về hướng xe của mình.
“Đường Tuấn Nghĩa, chuyện quan trọng bây
giờ là chúng ta phải tìm được người, chuyện
đánh nhau thì để sau hẵng nói.”
Châu Mỹ Duy giải thích với anh ta một câu,
cũng may Đường Tuấn Nghĩa cũng hợp tác, sau
khi bị cô ấy đẩy lên xe, Châu Mỹ Duy chưa bao
giờ hành động gọn gàng như vậy, vặn chìa khóa
xe, nhấn chân ga rồi bỏ chạy khỏi hiện trường.
Vừa lái xe, cô ấy vừa lo lắng nhìn qua gương
chiếu hậu, mơ hồ có thể nhìn thấy rất đám người
từ cổng nhà họ Quách đang đuổi theo, cô ấy sợ
đến mức tim đập thình thịch. Một lúc sau thì
quản gia nhà họ Quách ởi ra nói gì đó, đám người
hùng hổ kia mới rút lui một cách có trật tự.
Lúc này Châu Mỹ Duy mới thở dài nhẹ nhõm một hơi.
Nhưng cô ấy không hiểu: “Bảo vệ lúc nãy nói
thỏa thuận ly hôn gì vậy nhỉ?”
Cô ấy quay sang Đường Tuấn Nghĩa ở ghế
sau xe và hỏi: “Anh có biết gì không?“ Một lúc
sau, vẻ mặt của Châu Mỹ Duy trở nên phức tạp
và xấu xí trước khi anh ta trả lời.
“Không phải… nhà bọn họ thật quá đáng!
Đây không phải là ỷ thế h**p người sao, dùng hết
thì vứt đi à. Mà mấy người đó nghĩ gì mà nói
chuyện ly hôn vào lúc này chứ, muốn ép Bích
Ngọc đến chết hay sao? Đúng là đồ khốn nạn.”
Cô ấy vô cùng buồn bực, chửi ầm lên.
Chẳng trách Đường Tuấn Nghĩa lại đánh
người, chết tiệt!
Bây giờ Châu Mỹ Duy càng lo lắng hơn, cố
ấy nhìn xung quanh, Bích Ngọc đang ở đâu vậy chứ?
Họ đến những nơi Kiểu Bích Ngọc có thể
đến, bao gồm Tập đoàn IP&G, căn hộ cũ nơi cô
từng sống và thậm chí là những nơi gần nhà họ
Doãn, nhưng họ vẫn không tìm thấy cô.
“Dì Yến, dì nghĩ xem còn nơi nào cậu ấy có
thể đến nữa không?“ Châu Mỹ Duy không còn
cách nào khác, đành vội vàng gọi điện thoại cho
Cung Nhã Yến.
Cung Nhã Yến rất lo lắng khi nghe tin Kiều
Bích Ngọc đã biến mất, bà ấy nghĩ ngợi một lúc
rồi nói: “Trước đây, con bé thường đến nghĩa
trang để gặp mẹ và ông ngoại khi con bé có
chuyện buồn ở thành phố Hải Châu. Nhưng từ
khi gả đến thành phố Bắc An, con bé không nói
chuyện buồn gì cho dì cả, dì không biết.” Câu
cuối cùng bà ấy nói rất nhỏ, nghe có vẻ rất hổ thẹn.
Suy cho cùng, bà ấy là gánh nặng của Kiều
Bích Ngọc, bà ấy chưa làm được gì cho cô, cô
luôn tự giải quyết nỗi buồn của mình với một nụ
cười, chưa bao giờ chia sẻ với bà ấy.
“Vậy phải làm sao bây giờ?”
Châu Mỹ Duy cúp điện thoại, cả người trở
nên lo lắng: “Sức khỏe của cậu ấy yếu như vậy,
lại còn chưa ăn sáng, buổi trưa nhất định cũng
không ăn gì. Thành phố Bắc An lớn như vậy,
nhiều người nhiều xe, cậu ấy đi bậy bạ nguy
hiểm lắm, ngộ nhỡ bị xe đụng phải rồi lại vào
bệnh viện…” Cô ấy không dám nghĩ tới nữa.
Cô lái xe dừng bên đường, quay đầu lo lắng
thúc giục người ngồi ở ghế sau: “Đường Tuấn
Nghĩa, anh mau nghĩ cách đi.”
“Cô ấy đi tìm Quách Cao Minh.”
Trên mặt Đường Tuấn Nghĩa vẫn không có
chút cảm xúc gì, nhẹ nhàng nói ra vài chữ.
Khi nhắc đến tên họ Quách này, Châu Mỹ
Duy lại tức giận: “Nhà họ Quách thật sự rất máu
lạnh. Vào thời điểm này mà họ còn dám nói đến
chuyện ly hôn, họ nên bị đày xuống mười tám
tầng địa ngục đi.”
“Anh nói xem có phải Quách Cao Minh có gì
đó không ổn với não của anh ta trong quá trình
phẫu thuật ở Seattle không? Anh ta có chuyện gì
vậy? Anh ta thực sự muốn ly hôn với Bích Ngọc
sao? Đừng quên rằng ngay từ đầu anh ta đã
không biết xấu hổ khi ép Bích Ngọc tái hôn, anh
ta đúng là một tên khốn mà.”
Châu Mỹ Duy hùng hổ chửi bới trong xe, cô
ấy nhìn qua gương chiếu hậu thì thấy sắc mặt
của Đường Tuấn Nghĩa tương đối bình tĩnh,
dường như anh ta không lo lắng gì cả, cô ấy lại
nhất thời cảm thấy hơi buồn bực, nhưng cũng
không càu nhàu nữa.
Cô ấy không thể hiểu được rằng nếu Quách
Cao Minh đã trở về, tại sao anh lại không chủ
động đi tìm Bích Ngọc, tình yêu vốn dĩ là một thứ
xa xỉ, thế mà trên đời này lại có nhiều người cứ u
mê đâm đầu vào mà.
Còn tên Đường Tuấn Nghĩa này lại khiến mọi
người càng không thể hiểu nổi.
Với một tiếng ding-ding, một tin nhắn văn
bản mới được gửi đến trong điện thoại.
Châu Mỹ Duy hoàn hồn, sau đó chú ý tới
Đường Tuấn Nghĩa đang ndồi ở phía sau xe. tav
trái đang cầm điện thoại di động gõ một tay, cô
ấy trở nên hăng hái: “Có tin tức của Bích Ngọc không?”
“Cô ấy đang ở quán bar Pháo Hoa.”
Châu Mỹ Duy nghe vậy, kích động hét lên:
“Vậy thì chúng ta lập tức qua đó.”
Hóa ra ở quán bar Pháo Hoa, quán bar Pháo
Hoa rất nổi tiếng ở thành phố Bắc An, người ra
vào đều là người nổi tiếng và nhân vật quyền lực,
và đó cũng là sản nghiệp riêng của Quách Cao Minh.
“Đừng tìm cô ấy.“ Đường Tuấn Nghĩa chỉ hờ
hững mở miệng ngăn cản.
“Cái gì?”
Châu Mỹ Duy bày ra vẻ mặt khó hiểu, thậm
chí có chút tức giận: “Tại sao không tìm cô ấy,
Đường Tuấn Nghĩa, nói thật tôi không hiểu các
anh đang nghĩ gì. Mặc kệ các anh muốn bày mưu
tính kế gì đó, nhưng bây giờ tôi chỉ muốn nhìn
thấy Bích Ngọc an toàn mà thôi.”
“Hiện tại đừng tìm cô ấy.”
Đối mặt với sự tức giận của cô ấy, Đường
Tuấn Nghĩa vẫn lãnh đạm và bình tĩnh.
Anh ta nghiêng đầu và phớt lờ Châu Mỹ Duy.
Đôi mắt xanh biếc của Đường Tuấn Nghĩa
trầm ngâm nhìn ra ngoài cửa sổ xe, như thể đoán
trước được điều gì đó qua ngã tư ngoài cửa sổ,
đôi mắt khẽ nhắm lại, có vẻ buồn chán, có vẻ
như đang chờ thời gian, ngón tay thon dài trắng
nõn viết nhẹ lên tấm kính cửa trong suốt, bất
ngờ thay, hai đó từ chính là “Cục cưng”.
Châu Mỹ Duy cũng đột nhiên bình tĩnh lại,
cau mày nhìn anh ta với ánh mắt sáng rực.
Cô ấy có chút khó chịu, anh ta thực sự
không lo lắng cho Bích Ngọc chút nào!
“Nếu cục cưng muốn gặp Quách Cao Minh,
vậy thì cứ để cô ấy đi gặp.” Cuối cùng Đường
Tuấn Nghĩa nhẹ giọng đáp lại.
Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 248: Cô ấy là cục cưng của tồiĐường Tuấn Nghĩa và Châu Mỹ Duy sốt ruộtđi tìm khắp mọi nơi.Bọn họ đến nhà họ Quách, nhưng bảo vệnhà họ Quách nói rằng trước đó cô có quanhưng đã rời đi rồi.“Đi rồi?”“Cô ấy rời đi lúc nào?“ Châu Mỹ Duy xônglên phía trước, nắm lấy bảo vệ trung niên rồi truyhỏi.Nhưng nhân viên bảo vệ không muốn nóichuyện với cô ấy nhiều nên chỉ nói một cách hờihợt: “Có lẽ đi khoảng hai mươi phút rồi.”Nói xong, ông ta quay đầu nhìn lướt qua haitập tài liệu trên bàn bên trong phòng bảo vệ, caogiọng bực bội chửi rủa: “Cô ấy làm ầm lên ở đây,thỏa thuận ly hôn còn chưa được ký đây này.”“Thỏa thuận ly hôn nào?” Châu Mỹ Duychậm chạp hỏi vặn lại.Vừa dứt lời, Đường Tuấn Nghĩa ở bên kia đãtiến lên một bước với khí thế lạnh lùng, nhanhchóng dùng tay trái nắm lấy cổ áo trước của bảovệ, đấm mạnh vào đối phương khiến ông ta rênlên một cách đau đớn.“Anh, mẹ nó, anh là ai?”Bảo vệ trung niên méo mặt đau đớn ngồitrên mặt đất, cúi người xuống, không ngừng hokhan một tiếng, Châu Mỹ Duy tận mắt nhìn thấyông ta còn ói ra một cái răng dính đầy máu.Cô ấy kinh ngạc nhìn về phía Đường TuấnNghĩa, tối qua anh ta nói đánh nhau với QuáchCao Minh bất phân thắng bại, hóa ra không phảianh ta nói đùa.“Người đâu, mau ra đây, có người muốn gâysự, mau ra đây.”Nhân viên bảo vệ trước cửa nhà họ Quáchhét lên, vội vàng cầm bộ đàm gọi cứu viện.Đường Tuấn Nghĩa vẫn giữ nét lạnh lùng trênkhuôn mặt, hiên ngang đứng thẳng bên ngoàicổng lớn nhà họ Quách. Châu Mỹ Duy đối mặtvới ánh mắt màu lam u ám lạnh lùng kia, suy nghĩđầu tiên trong đầu cô ấy chính là người này nhấtđịnh không dễ chọc vào.Châu Mỹ Duy không muốn nhìn anh ta xử lýsự việc như thế này, cô ấy lập tức cầm lấy tayanh ta chạy về hướng xe của mình.“Đường Tuấn Nghĩa, chuyện quan trọng bâygiờ là chúng ta phải tìm được người, chuyệnđánh nhau thì để sau hẵng nói.”Châu Mỹ Duy giải thích với anh ta một câu,cũng may Đường Tuấn Nghĩa cũng hợp tác, saukhi bị cô ấy đẩy lên xe, Châu Mỹ Duy chưa baogiờ hành động gọn gàng như vậy, vặn chìa khóaxe, nhấn chân ga rồi bỏ chạy khỏi hiện trường.Vừa lái xe, cô ấy vừa lo lắng nhìn qua gươngchiếu hậu, mơ hồ có thể nhìn thấy rất đám ngườitừ cổng nhà họ Quách đang đuổi theo, cô ấy sợđến mức tim đập thình thịch. Một lúc sau thìquản gia nhà họ Quách ởi ra nói gì đó, đám ngườihùng hổ kia mới rút lui một cách có trật tự.Lúc này Châu Mỹ Duy mới thở dài nhẹ nhõm một hơi.Nhưng cô ấy không hiểu: “Bảo vệ lúc nãy nóithỏa thuận ly hôn gì vậy nhỉ?”Cô ấy quay sang Đường Tuấn Nghĩa ở ghếsau xe và hỏi: “Anh có biết gì không?“ Một lúcsau, vẻ mặt của Châu Mỹ Duy trở nên phức tạpvà xấu xí trước khi anh ta trả lời.“Không phải… nhà bọn họ thật quá đáng!Đây không phải là ỷ thế h**p người sao, dùng hếtthì vứt đi à. Mà mấy người đó nghĩ gì mà nóichuyện ly hôn vào lúc này chứ, muốn ép BíchNgọc đến chết hay sao? Đúng là đồ khốn nạn.”Cô ấy vô cùng buồn bực, chửi ầm lên.Chẳng trách Đường Tuấn Nghĩa lại đánhngười, chết tiệt!Bây giờ Châu Mỹ Duy càng lo lắng hơn, cốấy nhìn xung quanh, Bích Ngọc đang ở đâu vậy chứ?Họ đến những nơi Kiểu Bích Ngọc có thểđến, bao gồm Tập đoàn IP&G, căn hộ cũ nơi côtừng sống và thậm chí là những nơi gần nhà họDoãn, nhưng họ vẫn không tìm thấy cô.“Dì Yến, dì nghĩ xem còn nơi nào cậu ấy cóthể đến nữa không?“ Châu Mỹ Duy không còncách nào khác, đành vội vàng gọi điện thoại choCung Nhã Yến.Cung Nhã Yến rất lo lắng khi nghe tin KiềuBích Ngọc đã biến mất, bà ấy nghĩ ngợi một lúcrồi nói: “Trước đây, con bé thường đến nghĩatrang để gặp mẹ và ông ngoại khi con bé cóchuyện buồn ở thành phố Hải Châu. Nhưng từkhi gả đến thành phố Bắc An, con bé không nóichuyện buồn gì cho dì cả, dì không biết.” Câucuối cùng bà ấy nói rất nhỏ, nghe có vẻ rất hổ thẹn.Suy cho cùng, bà ấy là gánh nặng của KiềuBích Ngọc, bà ấy chưa làm được gì cho cô, côluôn tự giải quyết nỗi buồn của mình với một nụcười, chưa bao giờ chia sẻ với bà ấy.“Vậy phải làm sao bây giờ?”Châu Mỹ Duy cúp điện thoại, cả người trởnên lo lắng: “Sức khỏe của cậu ấy yếu như vậy,lại còn chưa ăn sáng, buổi trưa nhất định cũngkhông ăn gì. Thành phố Bắc An lớn như vậy,nhiều người nhiều xe, cậu ấy đi bậy bạ nguyhiểm lắm, ngộ nhỡ bị xe đụng phải rồi lại vàobệnh viện…” Cô ấy không dám nghĩ tới nữa.Cô lái xe dừng bên đường, quay đầu lo lắngthúc giục người ngồi ở ghế sau: “Đường TuấnNghĩa, anh mau nghĩ cách đi.”“Cô ấy đi tìm Quách Cao Minh.”Trên mặt Đường Tuấn Nghĩa vẫn không cóchút cảm xúc gì, nhẹ nhàng nói ra vài chữ.Khi nhắc đến tên họ Quách này, Châu MỹDuy lại tức giận: “Nhà họ Quách thật sự rất máulạnh. Vào thời điểm này mà họ còn dám nói đếnchuyện ly hôn, họ nên bị đày xuống mười támtầng địa ngục đi.”“Anh nói xem có phải Quách Cao Minh có gìđó không ổn với não của anh ta trong quá trìnhphẫu thuật ở Seattle không? Anh ta có chuyện gìvậy? Anh ta thực sự muốn ly hôn với Bích Ngọcsao? Đừng quên rằng ngay từ đầu anh ta đãkhông biết xấu hổ khi ép Bích Ngọc tái hôn, anhta đúng là một tên khốn mà.”Châu Mỹ Duy hùng hổ chửi bới trong xe, côấy nhìn qua gương chiếu hậu thì thấy sắc mặtcủa Đường Tuấn Nghĩa tương đối bình tĩnh,dường như anh ta không lo lắng gì cả, cô ấy lạinhất thời cảm thấy hơi buồn bực, nhưng cũngkhông càu nhàu nữa.Cô ấy không thể hiểu được rằng nếu QuáchCao Minh đã trở về, tại sao anh lại không chủđộng đi tìm Bích Ngọc, tình yêu vốn dĩ là một thứxa xỉ, thế mà trên đời này lại có nhiều người cứ umê đâm đầu vào mà.Còn tên Đường Tuấn Nghĩa này lại khiến mọingười càng không thể hiểu nổi.Với một tiếng ding-ding, một tin nhắn vănbản mới được gửi đến trong điện thoại.Châu Mỹ Duy hoàn hồn, sau đó chú ý tớiĐường Tuấn Nghĩa đang ndồi ở phía sau xe. tavtrái đang cầm điện thoại di động gõ một tay, côấy trở nên hăng hái: “Có tin tức của Bích Ngọc không?”“Cô ấy đang ở quán bar Pháo Hoa.”Châu Mỹ Duy nghe vậy, kích động hét lên:“Vậy thì chúng ta lập tức qua đó.”Hóa ra ở quán bar Pháo Hoa, quán bar PháoHoa rất nổi tiếng ở thành phố Bắc An, người ravào đều là người nổi tiếng và nhân vật quyền lực,và đó cũng là sản nghiệp riêng của Quách Cao Minh.“Đừng tìm cô ấy.“ Đường Tuấn Nghĩa chỉ hờhững mở miệng ngăn cản.“Cái gì?”Châu Mỹ Duy bày ra vẻ mặt khó hiểu, thậmchí có chút tức giận: “Tại sao không tìm cô ấy,Đường Tuấn Nghĩa, nói thật tôi không hiểu cácanh đang nghĩ gì. Mặc kệ các anh muốn bày mưutính kế gì đó, nhưng bây giờ tôi chỉ muốn nhìnthấy Bích Ngọc an toàn mà thôi.”“Hiện tại đừng tìm cô ấy.”Đối mặt với sự tức giận của cô ấy, ĐườngTuấn Nghĩa vẫn lãnh đạm và bình tĩnh.Anh ta nghiêng đầu và phớt lờ Châu Mỹ Duy.Đôi mắt xanh biếc của Đường Tuấn Nghĩatrầm ngâm nhìn ra ngoài cửa sổ xe, như thể đoántrước được điều gì đó qua ngã tư ngoài cửa sổ,đôi mắt khẽ nhắm lại, có vẻ buồn chán, có vẻnhư đang chờ thời gian, ngón tay thon dài trắngnõn viết nhẹ lên tấm kính cửa trong suốt, bấtngờ thay, hai đó từ chính là “Cục cưng”.Châu Mỹ Duy cũng đột nhiên bình tĩnh lại,cau mày nhìn anh ta với ánh mắt sáng rực.Cô ấy có chút khó chịu, anh ta thực sựkhông lo lắng cho Bích Ngọc chút nào!“Nếu cục cưng muốn gặp Quách Cao Minh,vậy thì cứ để cô ấy đi gặp.” Cuối cùng ĐườngTuấn Nghĩa nhẹ giọng đáp lại.