Tác giả:

Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…

Chương 380

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 380: Chuyến bay bị hủy, sân bay đóng cửa“Tôi muốn rời khỏi đây ngay bây giờ!”“Đúng vậy, tôi không muốn ở lại nơi quái quỷnày nữa, phải rơi khỏi đây ngay. Các người mauthu xếp cho chúng tôi xuống núi…”Để mang đến cho khách hàng trải nghiệmtốt nhất, khách sạn tọa lạc trên đỉnh núi, mặc dùngọn núi không cao, nhưng luôn có xe chuyêndụng của khách sạn để du khách đi đi về về, hơnnữa rất dễ đi lạc nếu tự ý rời đi. Đặc biệt là sautrận tuyết dày bây giờ, có nhiều cây đổ và rấtnhiều chướng vật trên đường.“Đầu giờ tối hôm qua, đội thi công đã cử bachiếc xe đi sửa chữa khẩn cấp. Bây giờ trongkhách sạn chỉ còn lại hai chiếc… Nhân viên lễtân vội vã giải thích.“Hiện tại chúng tôi không có nhiều xăng dựtrữ. Xăng của hai xe chỉ còn 2/3 bình. Nếu quýkhách lái xe xuống núi trong hoàn cảnh như thếnày, rất có thể xe sẽ phải dừng lại giữa đường vìkhông đủ xăng…”Khách hàng trong sảnh càng tức giận hơnkhi nghe tin xe không đủ xăng.“Khách sạn này có ý gì?”“Máy người gài bẫy chúng tôi ở lại đây, cốtính lấy thêm tiền phòng đúng không? Tôi sẽ kiệnmấy người.”Khách hàng tức giận mắng chửi, đại sảnhkhách sạn bỗng trợ nên ồn ào.Kiều Bích Ngọc ngồi ở góc, nhìn khách hàngchen chúc ở quầy lễ tân. Vì khách nào cũngđang bất mãn, Bùi Bích Ngọc đi qua đám đôngtìm người phụ trách cao cấp của khách sạn.Lục Khánh Nam cũng không quan tâm lắm,hiện giờ anh đang đói bụng nên muốn ăn notrước, nên đã đến nhà hàng, trong đầu chỉ nghĩ,“Ăn gì đây? Ăn gì đây?”Kiểu Bích Ngọc thấy Lục Khánh Nam ănnhiều như vậy, liền bảo, “Điện thoại di độngkhông có tín hiệu, anh không lo lắng chút nàosao?”Lục Khánh Nam chia bánh mì cho ThanhTùng, ngẩng đầu lên, lúng túng cười, “Tôi còn cóthể làm gì, khách sạn này có điện thoại vệ tính,thế nên không có chuyện chúng ta bị cô lập vớibên ngoài. Chắc tình hình không qua tệ đâu.”“Mọi người bình tĩnh, nghe tôi nói!”Lúc này một người đàn ông châu Âu cao lớntrong bộ vest và giày, bước ra từ phòng quản lýđến quầy lễ tân, đưa tay ra hiệu.“Tôi là người phụ trách khách sạn này, têntôi là Anta.”Người đàn ông này nói tiếng Anh nhưnggiọng hơi khàn. Anh ấy là người Thụy Sĩ – đấtnước này có bốn thứ tiếng thông dụng, nhưngkhông có tiếng Anh.Lục Khánh Nam nhìn lên và giải thích vớiKiều Bích Ngọc, “Thanh niên này là con trai útcủa giám đốc khách sạn. Anh ta chưa chính thứctiếp quản công việc kinh doanh của gia đình.Chuyến công tác của Hà Thủy Tiên là để bànmột số công việc với anh ta. Nghe bảo người nàycó chỉ số EQ thấp.”Người phụ trách tên Anta trông rất tự tin,thậm chí có hơi kiêu ngạo.“Các bạn không cần lo lắng. Chúng tôi đangxử lý vấn đề tín hiệu do bão tuyết đêm qua, sắptới sẽ khá hơn. Còn xe khứ hồi thì không phải lo,đội bảo dưỡng sẽ có đủ xe sử dụng bởi tôi đãliên hệ với công ty qua điện thoại vệ tỉnh. Họđang trên đường gửi xe đến”“Thay vì gây rắc rối ở đây một cách ngungốc, tốt hơn quý khách hãy đợi xe của công tyđến lúc 2 giờ chiều. Bây giờ xin hãy bình tĩnh,nếu không chúng tôi sẽ không chịu trách nhiệmcho sự an toàn của các vị.”Người phụ trách trẻ tuổi quá kiêu ngạo, lờinói của anh ta đã chọc giận du khách.“Các người không muốn chịu trách nhiệmcho sự an toàn của chúng tôi, đây là trốn tránhtrách nhiệm!”“Tôi là quản lý của khách hàng này. Tôi rấtxin lỗi, người phụ trách vừa rồi đã không hành xửđúng.”Ngay lập tức một người đàn ông trung niênmập mạp khoảng năm mươi tuổi xuất hiện, giọngđiệu của ông điềm tĩnh hơn nhiều, “Trận bãotuyết đêm qua làm một sự cố không đáng có.Không ai muốn cả. Vì an toàn của quý khách, tôihy vọng quý khách không xuống núi một cáchhấp tấp. Chúng tôi đã liên hệ với người dân dướichân núi, xe sẽ sớm được gửi đến. Hãy đến nhàhàng ăn sáng trước…”Hành khách không phải vô lý, họ quá hoảngsợ khi sáng sớm thức dậy, thấy điện thoại diđộng đã không có tín hiệu.Sau khi thảo luận một chút, mọi người bắtđầu kéo đến nhà hàng của khách sạn.Tuy nhiên, do không thể truy cập Internetbằng điện thoại di dộng của mình. Thời gian trôiqua rất chậm, mọi người đều không có tâm trạngtốt, thỉnh thoảng lại lo lắng nhìn lên đồng hồ trêntường.Bùi Hưng Nam tiếp cận người quản lý kháchsạn, thông qua một số mối quan hệ cá nhân, anhbước ra khỏi văn phòng người quản lý, vẻ mặttrông rất nghiêm túc.Châu Mỹ Duy để lại cho anh một phần mì Ýcho bữa sáng, nhưng Bùi Hưng Nam không cótâm trạng để ăn, chỉ báo lại tình hình với một âmgiọng trầm thấp.“Vừa rồi tôi dùng tín hiệu vệ tinh để thamkhảo thời tiết. Do ảnh hưởng của bão tuyết,nhiều chuyến bay đã bị hủy. Nếu thời tiết tiếp tụcxấu đi sân bay có thẻ tạm thời bị đóng cửa.”Châu Mỹ Duy kinh ngạc, “Nghiêm trọng nhưVậy sao…” 

Chương 380: Chuyến bay bị hủy, sân bay đóng cửa

“Tôi muốn rời khỏi đây ngay bây giờ!”

“Đúng vậy, tôi không muốn ở lại nơi quái quỷ

này nữa, phải rơi khỏi đây ngay. Các người mau

thu xếp cho chúng tôi xuống núi…”

Để mang đến cho khách hàng trải nghiệm

tốt nhất, khách sạn tọa lạc trên đỉnh núi, mặc dù

ngọn núi không cao, nhưng luôn có xe chuyên

dụng của khách sạn để du khách đi đi về về, hơn

nữa rất dễ đi lạc nếu tự ý rời đi. Đặc biệt là sau

trận tuyết dày bây giờ, có nhiều cây đổ và rất

nhiều chướng vật trên đường.

“Đầu giờ tối hôm qua, đội thi công đã cử ba

chiếc xe đi sửa chữa khẩn cấp. Bây giờ trong

khách sạn chỉ còn lại hai chiếc… Nhân viên lễ

tân vội vã giải thích.

“Hiện tại chúng tôi không có nhiều xăng dự

trữ. Xăng của hai xe chỉ còn 2/3 bình. Nếu quý

khách lái xe xuống núi trong hoàn cảnh như thế

này, rất có thể xe sẽ phải dừng lại giữa đường vì

không đủ xăng…”

Khách hàng trong sảnh càng tức giận hơn

khi nghe tin xe không đủ xăng.

“Khách sạn này có ý gì?”

“Máy người gài bẫy chúng tôi ở lại đây, cố

tính lấy thêm tiền phòng đúng không? Tôi sẽ kiện

mấy người.”

Khách hàng tức giận mắng chửi, đại sảnh

khách sạn bỗng trợ nên ồn ào.

Kiều Bích Ngọc ngồi ở góc, nhìn khách hàng

chen chúc ở quầy lễ tân. Vì khách nào cũng

đang bất mãn, Bùi Bích Ngọc đi qua đám đông

tìm người phụ trách cao cấp của khách sạn.

Lục Khánh Nam cũng không quan tâm lắm,

hiện giờ anh đang đói bụng nên muốn ăn no

trước, nên đã đến nhà hàng, trong đầu chỉ nghĩ,

“Ăn gì đây? Ăn gì đây?”

Kiểu Bích Ngọc thấy Lục Khánh Nam ăn

nhiều như vậy, liền bảo, “Điện thoại di động

không có tín hiệu, anh không lo lắng chút nào

sao?”

Lục Khánh Nam chia bánh mì cho Thanh

Tùng, ngẩng đầu lên, lúng túng cười, “Tôi còn có

thể làm gì, khách sạn này có điện thoại vệ tính,

thế nên không có chuyện chúng ta bị cô lập với

bên ngoài. Chắc tình hình không qua tệ đâu.”

“Mọi người bình tĩnh, nghe tôi nói!”

Lúc này một người đàn ông châu Âu cao lớn

trong bộ vest và giày, bước ra từ phòng quản lý

đến quầy lễ tân, đưa tay ra hiệu.

“Tôi là người phụ trách khách sạn này, tên

tôi là Anta.”

Người đàn ông này nói tiếng Anh nhưng

giọng hơi khàn. Anh ấy là người Thụy Sĩ – đất

nước này có bốn thứ tiếng thông dụng, nhưng

không có tiếng Anh.

Lục Khánh Nam nhìn lên và giải thích với

Kiều Bích Ngọc, “Thanh niên này là con trai út

của giám đốc khách sạn. Anh ta chưa chính thức

tiếp quản công việc kinh doanh của gia đình.

Chuyến công tác của Hà Thủy Tiên là để bàn

một số công việc với anh ta. Nghe bảo người này

có chỉ số EQ thấp.”

Người phụ trách tên Anta trông rất tự tin,

thậm chí có hơi kiêu ngạo.

“Các bạn không cần lo lắng. Chúng tôi đang

xử lý vấn đề tín hiệu do bão tuyết đêm qua, sắp

tới sẽ khá hơn. Còn xe khứ hồi thì không phải lo,

đội bảo dưỡng sẽ có đủ xe sử dụng bởi tôi đã

liên hệ với công ty qua điện thoại vệ tỉnh. Họ

đang trên đường gửi xe đến”

“Thay vì gây rắc rối ở đây một cách ngu

ngốc, tốt hơn quý khách hãy đợi xe của công ty

đến lúc 2 giờ chiều. Bây giờ xin hãy bình tĩnh,

nếu không chúng tôi sẽ không chịu trách nhiệm

cho sự an toàn của các vị.”

Người phụ trách trẻ tuổi quá kiêu ngạo, lời

nói của anh ta đã chọc giận du khách.

“Các người không muốn chịu trách nhiệm

cho sự an toàn của chúng tôi, đây là trốn tránh

trách nhiệm!”

“Tôi là quản lý của khách hàng này. Tôi rất

xin lỗi, người phụ trách vừa rồi đã không hành xử

đúng.”

Ngay lập tức một người đàn ông trung niên

mập mạp khoảng năm mươi tuổi xuất hiện, giọng

điệu của ông điềm tĩnh hơn nhiều, “Trận bão

tuyết đêm qua làm một sự cố không đáng có.

Không ai muốn cả. Vì an toàn của quý khách, tôi

hy vọng quý khách không xuống núi một cách

hấp tấp. Chúng tôi đã liên hệ với người dân dưới

chân núi, xe sẽ sớm được gửi đến. Hãy đến nhà

hàng ăn sáng trước…”

Hành khách không phải vô lý, họ quá hoảng

sợ khi sáng sớm thức dậy, thấy điện thoại di

động đã không có tín hiệu.

Sau khi thảo luận một chút, mọi người bắt

đầu kéo đến nhà hàng của khách sạn.

Tuy nhiên, do không thể truy cập Internet

bằng điện thoại di dộng của mình. Thời gian trôi

qua rất chậm, mọi người đều không có tâm trạng

tốt, thỉnh thoảng lại lo lắng nhìn lên đồng hồ trên

tường.

Bùi Hưng Nam tiếp cận người quản lý khách

sạn, thông qua một số mối quan hệ cá nhân, anh

bước ra khỏi văn phòng người quản lý, vẻ mặt

trông rất nghiêm túc.

Châu Mỹ Duy để lại cho anh một phần mì Ý

cho bữa sáng, nhưng Bùi Hưng Nam không có

tâm trạng để ăn, chỉ báo lại tình hình với một âm

giọng trầm thấp.

“Vừa rồi tôi dùng tín hiệu vệ tinh để tham

khảo thời tiết. Do ảnh hưởng của bão tuyết,

nhiều chuyến bay đã bị hủy. Nếu thời tiết tiếp tục

xấu đi sân bay có thẻ tạm thời bị đóng cửa.”

Châu Mỹ Duy kinh ngạc, “Nghiêm trọng như

Vậy sao…”

 

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 380: Chuyến bay bị hủy, sân bay đóng cửa“Tôi muốn rời khỏi đây ngay bây giờ!”“Đúng vậy, tôi không muốn ở lại nơi quái quỷnày nữa, phải rơi khỏi đây ngay. Các người mauthu xếp cho chúng tôi xuống núi…”Để mang đến cho khách hàng trải nghiệmtốt nhất, khách sạn tọa lạc trên đỉnh núi, mặc dùngọn núi không cao, nhưng luôn có xe chuyêndụng của khách sạn để du khách đi đi về về, hơnnữa rất dễ đi lạc nếu tự ý rời đi. Đặc biệt là sautrận tuyết dày bây giờ, có nhiều cây đổ và rấtnhiều chướng vật trên đường.“Đầu giờ tối hôm qua, đội thi công đã cử bachiếc xe đi sửa chữa khẩn cấp. Bây giờ trongkhách sạn chỉ còn lại hai chiếc… Nhân viên lễtân vội vã giải thích.“Hiện tại chúng tôi không có nhiều xăng dựtrữ. Xăng của hai xe chỉ còn 2/3 bình. Nếu quýkhách lái xe xuống núi trong hoàn cảnh như thếnày, rất có thể xe sẽ phải dừng lại giữa đường vìkhông đủ xăng…”Khách hàng trong sảnh càng tức giận hơnkhi nghe tin xe không đủ xăng.“Khách sạn này có ý gì?”“Máy người gài bẫy chúng tôi ở lại đây, cốtính lấy thêm tiền phòng đúng không? Tôi sẽ kiệnmấy người.”Khách hàng tức giận mắng chửi, đại sảnhkhách sạn bỗng trợ nên ồn ào.Kiều Bích Ngọc ngồi ở góc, nhìn khách hàngchen chúc ở quầy lễ tân. Vì khách nào cũngđang bất mãn, Bùi Bích Ngọc đi qua đám đôngtìm người phụ trách cao cấp của khách sạn.Lục Khánh Nam cũng không quan tâm lắm,hiện giờ anh đang đói bụng nên muốn ăn notrước, nên đã đến nhà hàng, trong đầu chỉ nghĩ,“Ăn gì đây? Ăn gì đây?”Kiểu Bích Ngọc thấy Lục Khánh Nam ănnhiều như vậy, liền bảo, “Điện thoại di độngkhông có tín hiệu, anh không lo lắng chút nàosao?”Lục Khánh Nam chia bánh mì cho ThanhTùng, ngẩng đầu lên, lúng túng cười, “Tôi còn cóthể làm gì, khách sạn này có điện thoại vệ tính,thế nên không có chuyện chúng ta bị cô lập vớibên ngoài. Chắc tình hình không qua tệ đâu.”“Mọi người bình tĩnh, nghe tôi nói!”Lúc này một người đàn ông châu Âu cao lớntrong bộ vest và giày, bước ra từ phòng quản lýđến quầy lễ tân, đưa tay ra hiệu.“Tôi là người phụ trách khách sạn này, têntôi là Anta.”Người đàn ông này nói tiếng Anh nhưnggiọng hơi khàn. Anh ấy là người Thụy Sĩ – đấtnước này có bốn thứ tiếng thông dụng, nhưngkhông có tiếng Anh.Lục Khánh Nam nhìn lên và giải thích vớiKiều Bích Ngọc, “Thanh niên này là con trai útcủa giám đốc khách sạn. Anh ta chưa chính thứctiếp quản công việc kinh doanh của gia đình.Chuyến công tác của Hà Thủy Tiên là để bànmột số công việc với anh ta. Nghe bảo người nàycó chỉ số EQ thấp.”Người phụ trách tên Anta trông rất tự tin,thậm chí có hơi kiêu ngạo.“Các bạn không cần lo lắng. Chúng tôi đangxử lý vấn đề tín hiệu do bão tuyết đêm qua, sắptới sẽ khá hơn. Còn xe khứ hồi thì không phải lo,đội bảo dưỡng sẽ có đủ xe sử dụng bởi tôi đãliên hệ với công ty qua điện thoại vệ tỉnh. Họđang trên đường gửi xe đến”“Thay vì gây rắc rối ở đây một cách ngungốc, tốt hơn quý khách hãy đợi xe của công tyđến lúc 2 giờ chiều. Bây giờ xin hãy bình tĩnh,nếu không chúng tôi sẽ không chịu trách nhiệmcho sự an toàn của các vị.”Người phụ trách trẻ tuổi quá kiêu ngạo, lờinói của anh ta đã chọc giận du khách.“Các người không muốn chịu trách nhiệmcho sự an toàn của chúng tôi, đây là trốn tránhtrách nhiệm!”“Tôi là quản lý của khách hàng này. Tôi rấtxin lỗi, người phụ trách vừa rồi đã không hành xửđúng.”Ngay lập tức một người đàn ông trung niênmập mạp khoảng năm mươi tuổi xuất hiện, giọngđiệu của ông điềm tĩnh hơn nhiều, “Trận bãotuyết đêm qua làm một sự cố không đáng có.Không ai muốn cả. Vì an toàn của quý khách, tôihy vọng quý khách không xuống núi một cáchhấp tấp. Chúng tôi đã liên hệ với người dân dướichân núi, xe sẽ sớm được gửi đến. Hãy đến nhàhàng ăn sáng trước…”Hành khách không phải vô lý, họ quá hoảngsợ khi sáng sớm thức dậy, thấy điện thoại diđộng đã không có tín hiệu.Sau khi thảo luận một chút, mọi người bắtđầu kéo đến nhà hàng của khách sạn.Tuy nhiên, do không thể truy cập Internetbằng điện thoại di dộng của mình. Thời gian trôiqua rất chậm, mọi người đều không có tâm trạngtốt, thỉnh thoảng lại lo lắng nhìn lên đồng hồ trêntường.Bùi Hưng Nam tiếp cận người quản lý kháchsạn, thông qua một số mối quan hệ cá nhân, anhbước ra khỏi văn phòng người quản lý, vẻ mặttrông rất nghiêm túc.Châu Mỹ Duy để lại cho anh một phần mì Ýcho bữa sáng, nhưng Bùi Hưng Nam không cótâm trạng để ăn, chỉ báo lại tình hình với một âmgiọng trầm thấp.“Vừa rồi tôi dùng tín hiệu vệ tinh để thamkhảo thời tiết. Do ảnh hưởng của bão tuyết,nhiều chuyến bay đã bị hủy. Nếu thời tiết tiếp tụcxấu đi sân bay có thẻ tạm thời bị đóng cửa.”Châu Mỹ Duy kinh ngạc, “Nghiêm trọng nhưVậy sao…” 

Chương 380