Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…
Chương 390
Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 390: Luey, trực thăng hô trợLục Khánh Nam cuối cùng cũng tìm thấy độibảo trì.“Các anh có phải bị tai nạn khi mất liên lạcvới khách sạn không?”“Cùng ngày hôm đó, chúng tôi bất ngờ nhậnđược thông báo, tín hiệu có vấn đề nên phải đibảo dưỡng. Người phụ trách mới Anta có tínhcách rất khó chịu. Lúc đó gió và tuyết quá lớn,chạy xe được một đoạn thì bị cây đổ chắnngang, không có hoa tiêu dẫn đường, chúng tôiđi lạc vài vòng đến khi ngọn núi phủ đầy tuyết.Một trong ba chiếc xe bị mắc kẹt, bọn tôi vôcùng hoảng sợ…”Một vài người kể lại, một vài người kháctrông rất mệt mỏi, yếu ớt, cứng đờ. Động cơ xebị hỏng, họ chỉ có thể bật đèn pha và mong cóngười phát hiện ra.Trưởng nhóm bảo trì chậm rãi nói: “Chúngtôi cố gắng sử dụng điện thoại vệ tinh để kêu gọisự giúp đỡ từ bên ngoài nhưng không có hiệuquả. Xuống núi không phải là phương pháp khảthi. Đường phố, phương tiện liên lạc trong thịtrấn bị hư hỏng nghiêm trọng do thời tiết quálạnh. Do có quá nhiều nơi cần cứu nạn, nênđường truyền lúc nào cũng tắc nghẽn.” Nói đếnđây, gương mặt trưởng nhóm lộ ra vẻ tuyệt vọng.“Đưa điện thoại vệ tỉnh cho tôi.” Bùi HưngNam thúc giục.Đội trưởng bỗng kích động, “Tôi đã nói là vôdụng mà, tôi đã gọi cả trăm lần rồi, đều báo máybận!”Bùi Hưng Nam căng thẳng, mặc kệ trưởngnhóm, anh leo lên xe và tìm kiếm.Cuối cùng cũng tìm thấy điện thoại vệ tỉnhmàu đen, anh thở phào nhẹ nhõm, nhưng điệnthoại chỉ còn một vạch pin, anh nhanh chóngbấm số quen thuộc.Bùi Hưng Nam lo lắng, nắm chặt điện thoạivệ tỉnh, và chờ đợi.Điện thoại reo liên tục, nhưng không ai trảlời.“Đáng ghét!”“Quách Cao Minh, anh đang làm gì thế?” BùiHưng Nam bực bội chửi rủa.Thấy điện thoại không liên lạc được, độitrưởng cười nói: “Bão tuyết quá đột ngột, đếnCục khí tượng cũng không lường được nhiệt độlại hạ thấp đến vậy. Mọi người đang xuống núibận đối phó với tình hình giao thông hỗn loạn…Họ sẽ cử người đến, nhưng phải đợi ít nhất bangày nữa.”“Chúng tôi không đợi được ba ngày!”Lục Khánh Nam nghiến răng và hét vào mặtanh ta.Trước đây anh vẫn cố trấn tĩnh bản thân,nhưng bây giờ thì thực sự lo lắng, chạy đếntrước mặt Bùi Hưng Nam thúc giục, “Tiếp tụcgọi, cho đến khi Quách Cao Minh trả lời cuộc gọimới thôi.”Đội trưởng mệt mỏi, ngả lưng vào chỗ đậuxe, “Thời tiết này sẽ không có ai đến đâu…“Đây là âm thanh gì?”Đột nhiên tất cả đều kinh hãi nhìn, cả ngọnnúi đột nhiên rung chuyển.Đội trưởng đội bảo trì vời nhiều kinh nghiệmsống ở đây, nhìn về ngọn núi phía Đông, trầmgiọng nói: “Là tuyết lở.”Lục Khánh Nam nhìn ngọn núi phía đông,đây là khu trượt tuyết, không hiểu sao anh lạithấy lo lắng.“May mắn thay trong thời tiết ma quái nhưvậy, sẽ không có ai đến các sườn núi trượt tuyếtvào ban đêm… mỗi năm, sau một trận bão tuyết,luôn có vài trận tuyết lở lớn. Các ngọn núi phíađông dốc và bị ảnh hưởng nhiều hơn, có vẻ nhưsẽ có nhiều thiết bị bị phá hủy.”Đội trưởng bảo trì lấy từ trong xe ra một cặpống nhòm, vẻ mặt nghiêm nghị nhìn dãy núi phíađông bị tuyết lở. Cây cối và thiết bị lớn đều bịtuyết vùi lấp.Cả một màu trắng lóa mắt.Thật tĩnh lặng, trống trải đến vô tận.“Không, còn có âm thanh khác…“ Lục KhánhNam cao hứng ngẩng đầu lên nhìn bầu trời đêm.Đó là âm thanh của máy bay trực thăng!Mọi người lập tức nhảy ra khỏi xe, cùngnhau nhìn lên. Tiếng động cơ trực thăng cànglúc càng gần, tiếng máy móc gầm rú khiến bọnhọ đồng loạt ngây ngẩn cả người.“Đó là một chiếc trực thăng!”Hai chiếc trực thăng tiêu chuẩn của quânđội xuất hiện trong đêm tối, chiếu ánh sángcường độ cao lên tất cả.Đội trưởng và những người khác vẫy tay lênbầu trời đêm, hét lớn, “Đây, có người ở đây,đây!”“Đị xuống, xuống cứu chúng tôi!”Trực thăng bay trên không trung, nhưngkhông có ý định hạ xuống.Nhưng người bên dưới lo lắng, kêu trời:“Chúng tôi ở đây, xuống cứu chúng tôi.”Tiếng động cơ trực thăng rất lớn, âm thanhcủa người dưới trở nên nhỏ bé, dễ dàng bị át đi.Lục Khánh Nam tức giận nhìn chiếc trựcthăng bay ngang trời, giật lấy ống nhòm của độitrưởng, phải nhớ nó là thuộc tổ chức nào màkhông cứu bọn anh.Khi Lục Khánh Nam nhìn ống nhòm, thấylogo quen thuộc trên thân trực thăng, khuôn mặttuấn tú thoáng giật mình.Đúng lúc này, Bùi Hưng Nam duỗi tay đậpvai anh, hét lớn, “Cuộc gọi kết nối được rồi!”Anh hào hứng chỉ tay lên trời.“Quách Cao Minh ở trên đó!”Anh ngẩng đầu lên nhìn bầu trời đêm, thứánh sáng mạnh từ trực thăng làm anh khó chịu,nhưng Lục Khánh Nam vẫn có thể nhận ra, trongtrực thăng có một người phụ nữ, Lucy!Quách Cao Minh thực sự đến đây.Lục Khánh Nam còn đang tuyệt vọng mấtvài giây, đột nhiên thấy hi vọng, một suy nghĩhiện lên trong đầu, anh lẩm bẩm nói: “Quách CaoMinh thực sự đã gọi đến người này…”Người như Lucy không cần làm việc cho Tậpđoàn IP&G, họ chỉ làm nhiệm vụ đặc biệt choQuách Cao Minh.Một chiếc trực thăng bắt đầu hạ xuống, gâyra gió mạnh, cỏ cây bị thổi sang một bên.Lục Khánh Nam và những người khác đưatay chặn gió, nheo mắt nhìn chiếc trực thăng từtừ hạ xuống. Khi trực thăng dừng lại, đội trưởngvà những người khác vội vàng chạy tới.Lucy ra khỏi máy bay với hành động dứtkhoát, vẻ mặt cô không giống như đang chàođón họ, cô lạnh lùng hỏi: “Cô ấy đâu rồi?”Đội trưởng và những người khác không nói,họ muốn lên trực thăng, rời khỏi đây ngay lậptức.Lucy cứng rắn, vươn tay chặn trước cửamáy bay, dùng ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằmnhững người trước mặt, lặp lại câu hỏi: “Tôi hỏilần nữa, cô ấy đâu?”Đội trưởng kiệt sức và không hiểu cô đangnói gì, “Cứu chúng tôi ra khỏi đây, chúng tôi đãkhông ăn gì một ngày một đêm…” Vừa nói ngườiđàn ông liều lĩnh đẩy Lucy ra, muốn vào bêntrong trực thăng.Lucy không sử dụng vũ khí, cô nhanh chóngsiết cổ người đàn ông bằng một tay. Khuôn mặtngười đàn ông đau đớn, nghẹt thở và cầu xin sựthương xót.Đội trưởng nhìn thấy vũ khí trang bị trên máybay lập tức rút lui, không dám càn rỡ.“Thả anh ra ra” Lục Khánh Nam thở hổnhển chạy tới.Dù là con át chủ bài của Quách Cao Minh,người phụ nữ Lucy này không cần tàn nhẫn nhưvậy.Lucy nhận ra Lục Khánh Nam, liền thẳngthắn “Lên máy bay đi!“ Đồng thời, cô buông độitrưởng ra, một tay đẩy anh ta xuống đất, khôngchút nương tay.Bùi Hưng Nam cũng vào bên trong.“Cô không thể bỏ chúng tôi ở đây được?”Đám đông trên mặt đất hét lên giận dữ nhìntrực thăng bay đi nhưng vô ích. Lucy thậm chíkhông nhìn họ, chỉ huy phi công, “Bắt kịp máybay phía trước.”Chiếc trực thăng cất cánh, chậm rãi bay vềphía đỉnh núi.“Quách Cao Minh, anh ấy có ở trực thăngphía trước không?”Bùi Hưng Nam ngồi trong máy bay, bắn đầutrấn tĩnh lại.Anh nhìn người phụ nữ trước mặt mình.Lucy, dáng người cao gầy, đường nét tỉnh tế vàđẹp đậm chất phương Tây, nhưng tính cách thậtsự có vấn đề.Đôi mắt Lucy như băng tuyết nhìn màn đêmđen nguy hiểm, “Kiều Bích Ngọc ở đâu, anh ấy ởđó.”Lục Khánh Nam trả lại, “Kiểu Bích Ngọcđang ở khách sạn.”Lucy quay đầu nhìn anh, trên gương mặtmang theo ý cười không giải thích được, “Tốtnhất nên như thế”
Chương 390: Luey, trực thăng hô trợ
Lục Khánh Nam cuối cùng cũng tìm thấy đội
bảo trì.
“Các anh có phải bị tai nạn khi mất liên lạc
với khách sạn không?”
“Cùng ngày hôm đó, chúng tôi bất ngờ nhận
được thông báo, tín hiệu có vấn đề nên phải đi
bảo dưỡng. Người phụ trách mới Anta có tính
cách rất khó chịu. Lúc đó gió và tuyết quá lớn,
chạy xe được một đoạn thì bị cây đổ chắn
ngang, không có hoa tiêu dẫn đường, chúng tôi
đi lạc vài vòng đến khi ngọn núi phủ đầy tuyết.
Một trong ba chiếc xe bị mắc kẹt, bọn tôi vô
cùng hoảng sợ…”
Một vài người kể lại, một vài người khác
trông rất mệt mỏi, yếu ớt, cứng đờ. Động cơ xe
bị hỏng, họ chỉ có thể bật đèn pha và mong có
người phát hiện ra.
Trưởng nhóm bảo trì chậm rãi nói: “Chúng
tôi cố gắng sử dụng điện thoại vệ tinh để kêu gọi
sự giúp đỡ từ bên ngoài nhưng không có hiệu
quả. Xuống núi không phải là phương pháp khả
thi. Đường phố, phương tiện liên lạc trong thị
trấn bị hư hỏng nghiêm trọng do thời tiết quá
lạnh. Do có quá nhiều nơi cần cứu nạn, nên
đường truyền lúc nào cũng tắc nghẽn.” Nói đến
đây, gương mặt trưởng nhóm lộ ra vẻ tuyệt vọng.
“Đưa điện thoại vệ tỉnh cho tôi.” Bùi Hưng
Nam thúc giục.
Đội trưởng bỗng kích động, “Tôi đã nói là vô
dụng mà, tôi đã gọi cả trăm lần rồi, đều báo máy
bận!”
Bùi Hưng Nam căng thẳng, mặc kệ trưởng
nhóm, anh leo lên xe và tìm kiếm.
Cuối cùng cũng tìm thấy điện thoại vệ tỉnh
màu đen, anh thở phào nhẹ nhõm, nhưng điện
thoại chỉ còn một vạch pin, anh nhanh chóng
bấm số quen thuộc.
Bùi Hưng Nam lo lắng, nắm chặt điện thoại
vệ tỉnh, và chờ đợi.
Điện thoại reo liên tục, nhưng không ai trả
lời.
“Đáng ghét!”
“Quách Cao Minh, anh đang làm gì thế?” Bùi
Hưng Nam bực bội chửi rủa.
Thấy điện thoại không liên lạc được, đội
trưởng cười nói: “Bão tuyết quá đột ngột, đến
Cục khí tượng cũng không lường được nhiệt độ
lại hạ thấp đến vậy. Mọi người đang xuống núi
bận đối phó với tình hình giao thông hỗn loạn…
Họ sẽ cử người đến, nhưng phải đợi ít nhất ba
ngày nữa.”
“Chúng tôi không đợi được ba ngày!”
Lục Khánh Nam nghiến răng và hét vào mặt
anh ta.
Trước đây anh vẫn cố trấn tĩnh bản thân,
nhưng bây giờ thì thực sự lo lắng, chạy đến
trước mặt Bùi Hưng Nam thúc giục, “Tiếp tục
gọi, cho đến khi Quách Cao Minh trả lời cuộc gọi
mới thôi.”
Đội trưởng mệt mỏi, ngả lưng vào chỗ đậu
xe, “Thời tiết này sẽ không có ai đến đâu…
“Đây là âm thanh gì?”
Đột nhiên tất cả đều kinh hãi nhìn, cả ngọn
núi đột nhiên rung chuyển.
Đội trưởng đội bảo trì vời nhiều kinh nghiệm
sống ở đây, nhìn về ngọn núi phía Đông, trầm
giọng nói: “Là tuyết lở.”
Lục Khánh Nam nhìn ngọn núi phía đông,
đây là khu trượt tuyết, không hiểu sao anh lại
thấy lo lắng.
“May mắn thay trong thời tiết ma quái như
vậy, sẽ không có ai đến các sườn núi trượt tuyết
vào ban đêm… mỗi năm, sau một trận bão tuyết,
luôn có vài trận tuyết lở lớn. Các ngọn núi phía
đông dốc và bị ảnh hưởng nhiều hơn, có vẻ như
sẽ có nhiều thiết bị bị phá hủy.”
Đội trưởng bảo trì lấy từ trong xe ra một cặp
ống nhòm, vẻ mặt nghiêm nghị nhìn dãy núi phía
đông bị tuyết lở. Cây cối và thiết bị lớn đều bị
tuyết vùi lấp.
Cả một màu trắng lóa mắt.
Thật tĩnh lặng, trống trải đến vô tận.
“Không, còn có âm thanh khác…“ Lục Khánh
Nam cao hứng ngẩng đầu lên nhìn bầu trời đêm.
Đó là âm thanh của máy bay trực thăng!
Mọi người lập tức nhảy ra khỏi xe, cùng
nhau nhìn lên. Tiếng động cơ trực thăng càng
lúc càng gần, tiếng máy móc gầm rú khiến bọn
họ đồng loạt ngây ngẩn cả người.
“Đó là một chiếc trực thăng!”
Hai chiếc trực thăng tiêu chuẩn của quân
đội xuất hiện trong đêm tối, chiếu ánh sáng
cường độ cao lên tất cả.
Đội trưởng và những người khác vẫy tay lên
bầu trời đêm, hét lớn, “Đây, có người ở đây,
đây!”
“Đị xuống, xuống cứu chúng tôi!”
Trực thăng bay trên không trung, nhưng
không có ý định hạ xuống.
Nhưng người bên dưới lo lắng, kêu trời:
“Chúng tôi ở đây, xuống cứu chúng tôi.”
Tiếng động cơ trực thăng rất lớn, âm thanh
của người dưới trở nên nhỏ bé, dễ dàng bị át đi.
Lục Khánh Nam tức giận nhìn chiếc trực
thăng bay ngang trời, giật lấy ống nhòm của đội
trưởng, phải nhớ nó là thuộc tổ chức nào mà
không cứu bọn anh.
Khi Lục Khánh Nam nhìn ống nhòm, thấy
logo quen thuộc trên thân trực thăng, khuôn mặt
tuấn tú thoáng giật mình.
Đúng lúc này, Bùi Hưng Nam duỗi tay đập
vai anh, hét lớn, “Cuộc gọi kết nối được rồi!”
Anh hào hứng chỉ tay lên trời.
“Quách Cao Minh ở trên đó!”
Anh ngẩng đầu lên nhìn bầu trời đêm, thứ
ánh sáng mạnh từ trực thăng làm anh khó chịu,
nhưng Lục Khánh Nam vẫn có thể nhận ra, trong
trực thăng có một người phụ nữ, Lucy!
Quách Cao Minh thực sự đến đây.
Lục Khánh Nam còn đang tuyệt vọng mất
vài giây, đột nhiên thấy hi vọng, một suy nghĩ
hiện lên trong đầu, anh lẩm bẩm nói: “Quách Cao
Minh thực sự đã gọi đến người này…”
Người như Lucy không cần làm việc cho Tập
đoàn IP&G, họ chỉ làm nhiệm vụ đặc biệt cho
Quách Cao Minh.
Một chiếc trực thăng bắt đầu hạ xuống, gây
ra gió mạnh, cỏ cây bị thổi sang một bên.
Lục Khánh Nam và những người khác đưa
tay chặn gió, nheo mắt nhìn chiếc trực thăng từ
từ hạ xuống. Khi trực thăng dừng lại, đội trưởng
và những người khác vội vàng chạy tới.
Lucy ra khỏi máy bay với hành động dứt
khoát, vẻ mặt cô không giống như đang chào
đón họ, cô lạnh lùng hỏi: “Cô ấy đâu rồi?”
Đội trưởng và những người khác không nói,
họ muốn lên trực thăng, rời khỏi đây ngay lập
tức.
Lucy cứng rắn, vươn tay chặn trước cửa
máy bay, dùng ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm
những người trước mặt, lặp lại câu hỏi: “Tôi hỏi
lần nữa, cô ấy đâu?”
Đội trưởng kiệt sức và không hiểu cô đang
nói gì, “Cứu chúng tôi ra khỏi đây, chúng tôi đã
không ăn gì một ngày một đêm…” Vừa nói người
đàn ông liều lĩnh đẩy Lucy ra, muốn vào bên
trong trực thăng.
Lucy không sử dụng vũ khí, cô nhanh chóng
siết cổ người đàn ông bằng một tay. Khuôn mặt
người đàn ông đau đớn, nghẹt thở và cầu xin sự
thương xót.
Đội trưởng nhìn thấy vũ khí trang bị trên máy
bay lập tức rút lui, không dám càn rỡ.
“Thả anh ra ra” Lục Khánh Nam thở hổn
hển chạy tới.
Dù là con át chủ bài của Quách Cao Minh,
người phụ nữ Lucy này không cần tàn nhẫn như
vậy.
Lucy nhận ra Lục Khánh Nam, liền thẳng
thắn “Lên máy bay đi!“ Đồng thời, cô buông đội
trưởng ra, một tay đẩy anh ta xuống đất, không
chút nương tay.
Bùi Hưng Nam cũng vào bên trong.
“Cô không thể bỏ chúng tôi ở đây được?”
Đám đông trên mặt đất hét lên giận dữ nhìn
trực thăng bay đi nhưng vô ích. Lucy thậm chí
không nhìn họ, chỉ huy phi công, “Bắt kịp máy
bay phía trước.”
Chiếc trực thăng cất cánh, chậm rãi bay về
phía đỉnh núi.
“Quách Cao Minh, anh ấy có ở trực thăng
phía trước không?”
Bùi Hưng Nam ngồi trong máy bay, bắn đầu
trấn tĩnh lại.
Anh nhìn người phụ nữ trước mặt mình.
Lucy, dáng người cao gầy, đường nét tỉnh tế và
đẹp đậm chất phương Tây, nhưng tính cách thật
sự có vấn đề.
Đôi mắt Lucy như băng tuyết nhìn màn đêm
đen nguy hiểm, “Kiều Bích Ngọc ở đâu, anh ấy ở
đó.”
Lục Khánh Nam trả lại, “Kiểu Bích Ngọc
đang ở khách sạn.”
Lucy quay đầu nhìn anh, trên gương mặt
mang theo ý cười không giải thích được, “Tốt
nhất nên như thế”
Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 390: Luey, trực thăng hô trợLục Khánh Nam cuối cùng cũng tìm thấy độibảo trì.“Các anh có phải bị tai nạn khi mất liên lạcvới khách sạn không?”“Cùng ngày hôm đó, chúng tôi bất ngờ nhậnđược thông báo, tín hiệu có vấn đề nên phải đibảo dưỡng. Người phụ trách mới Anta có tínhcách rất khó chịu. Lúc đó gió và tuyết quá lớn,chạy xe được một đoạn thì bị cây đổ chắnngang, không có hoa tiêu dẫn đường, chúng tôiđi lạc vài vòng đến khi ngọn núi phủ đầy tuyết.Một trong ba chiếc xe bị mắc kẹt, bọn tôi vôcùng hoảng sợ…”Một vài người kể lại, một vài người kháctrông rất mệt mỏi, yếu ớt, cứng đờ. Động cơ xebị hỏng, họ chỉ có thể bật đèn pha và mong cóngười phát hiện ra.Trưởng nhóm bảo trì chậm rãi nói: “Chúngtôi cố gắng sử dụng điện thoại vệ tinh để kêu gọisự giúp đỡ từ bên ngoài nhưng không có hiệuquả. Xuống núi không phải là phương pháp khảthi. Đường phố, phương tiện liên lạc trong thịtrấn bị hư hỏng nghiêm trọng do thời tiết quálạnh. Do có quá nhiều nơi cần cứu nạn, nênđường truyền lúc nào cũng tắc nghẽn.” Nói đếnđây, gương mặt trưởng nhóm lộ ra vẻ tuyệt vọng.“Đưa điện thoại vệ tỉnh cho tôi.” Bùi HưngNam thúc giục.Đội trưởng bỗng kích động, “Tôi đã nói là vôdụng mà, tôi đã gọi cả trăm lần rồi, đều báo máybận!”Bùi Hưng Nam căng thẳng, mặc kệ trưởngnhóm, anh leo lên xe và tìm kiếm.Cuối cùng cũng tìm thấy điện thoại vệ tỉnhmàu đen, anh thở phào nhẹ nhõm, nhưng điệnthoại chỉ còn một vạch pin, anh nhanh chóngbấm số quen thuộc.Bùi Hưng Nam lo lắng, nắm chặt điện thoạivệ tỉnh, và chờ đợi.Điện thoại reo liên tục, nhưng không ai trảlời.“Đáng ghét!”“Quách Cao Minh, anh đang làm gì thế?” BùiHưng Nam bực bội chửi rủa.Thấy điện thoại không liên lạc được, độitrưởng cười nói: “Bão tuyết quá đột ngột, đếnCục khí tượng cũng không lường được nhiệt độlại hạ thấp đến vậy. Mọi người đang xuống núibận đối phó với tình hình giao thông hỗn loạn…Họ sẽ cử người đến, nhưng phải đợi ít nhất bangày nữa.”“Chúng tôi không đợi được ba ngày!”Lục Khánh Nam nghiến răng và hét vào mặtanh ta.Trước đây anh vẫn cố trấn tĩnh bản thân,nhưng bây giờ thì thực sự lo lắng, chạy đếntrước mặt Bùi Hưng Nam thúc giục, “Tiếp tụcgọi, cho đến khi Quách Cao Minh trả lời cuộc gọimới thôi.”Đội trưởng mệt mỏi, ngả lưng vào chỗ đậuxe, “Thời tiết này sẽ không có ai đến đâu…“Đây là âm thanh gì?”Đột nhiên tất cả đều kinh hãi nhìn, cả ngọnnúi đột nhiên rung chuyển.Đội trưởng đội bảo trì vời nhiều kinh nghiệmsống ở đây, nhìn về ngọn núi phía Đông, trầmgiọng nói: “Là tuyết lở.”Lục Khánh Nam nhìn ngọn núi phía đông,đây là khu trượt tuyết, không hiểu sao anh lạithấy lo lắng.“May mắn thay trong thời tiết ma quái nhưvậy, sẽ không có ai đến các sườn núi trượt tuyếtvào ban đêm… mỗi năm, sau một trận bão tuyết,luôn có vài trận tuyết lở lớn. Các ngọn núi phíađông dốc và bị ảnh hưởng nhiều hơn, có vẻ nhưsẽ có nhiều thiết bị bị phá hủy.”Đội trưởng bảo trì lấy từ trong xe ra một cặpống nhòm, vẻ mặt nghiêm nghị nhìn dãy núi phíađông bị tuyết lở. Cây cối và thiết bị lớn đều bịtuyết vùi lấp.Cả một màu trắng lóa mắt.Thật tĩnh lặng, trống trải đến vô tận.“Không, còn có âm thanh khác…“ Lục KhánhNam cao hứng ngẩng đầu lên nhìn bầu trời đêm.Đó là âm thanh của máy bay trực thăng!Mọi người lập tức nhảy ra khỏi xe, cùngnhau nhìn lên. Tiếng động cơ trực thăng cànglúc càng gần, tiếng máy móc gầm rú khiến bọnhọ đồng loạt ngây ngẩn cả người.“Đó là một chiếc trực thăng!”Hai chiếc trực thăng tiêu chuẩn của quânđội xuất hiện trong đêm tối, chiếu ánh sángcường độ cao lên tất cả.Đội trưởng và những người khác vẫy tay lênbầu trời đêm, hét lớn, “Đây, có người ở đây,đây!”“Đị xuống, xuống cứu chúng tôi!”Trực thăng bay trên không trung, nhưngkhông có ý định hạ xuống.Nhưng người bên dưới lo lắng, kêu trời:“Chúng tôi ở đây, xuống cứu chúng tôi.”Tiếng động cơ trực thăng rất lớn, âm thanhcủa người dưới trở nên nhỏ bé, dễ dàng bị át đi.Lục Khánh Nam tức giận nhìn chiếc trựcthăng bay ngang trời, giật lấy ống nhòm của độitrưởng, phải nhớ nó là thuộc tổ chức nào màkhông cứu bọn anh.Khi Lục Khánh Nam nhìn ống nhòm, thấylogo quen thuộc trên thân trực thăng, khuôn mặttuấn tú thoáng giật mình.Đúng lúc này, Bùi Hưng Nam duỗi tay đậpvai anh, hét lớn, “Cuộc gọi kết nối được rồi!”Anh hào hứng chỉ tay lên trời.“Quách Cao Minh ở trên đó!”Anh ngẩng đầu lên nhìn bầu trời đêm, thứánh sáng mạnh từ trực thăng làm anh khó chịu,nhưng Lục Khánh Nam vẫn có thể nhận ra, trongtrực thăng có một người phụ nữ, Lucy!Quách Cao Minh thực sự đến đây.Lục Khánh Nam còn đang tuyệt vọng mấtvài giây, đột nhiên thấy hi vọng, một suy nghĩhiện lên trong đầu, anh lẩm bẩm nói: “Quách CaoMinh thực sự đã gọi đến người này…”Người như Lucy không cần làm việc cho Tậpđoàn IP&G, họ chỉ làm nhiệm vụ đặc biệt choQuách Cao Minh.Một chiếc trực thăng bắt đầu hạ xuống, gâyra gió mạnh, cỏ cây bị thổi sang một bên.Lục Khánh Nam và những người khác đưatay chặn gió, nheo mắt nhìn chiếc trực thăng từtừ hạ xuống. Khi trực thăng dừng lại, đội trưởngvà những người khác vội vàng chạy tới.Lucy ra khỏi máy bay với hành động dứtkhoát, vẻ mặt cô không giống như đang chàođón họ, cô lạnh lùng hỏi: “Cô ấy đâu rồi?”Đội trưởng và những người khác không nói,họ muốn lên trực thăng, rời khỏi đây ngay lậptức.Lucy cứng rắn, vươn tay chặn trước cửamáy bay, dùng ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằmnhững người trước mặt, lặp lại câu hỏi: “Tôi hỏilần nữa, cô ấy đâu?”Đội trưởng kiệt sức và không hiểu cô đangnói gì, “Cứu chúng tôi ra khỏi đây, chúng tôi đãkhông ăn gì một ngày một đêm…” Vừa nói ngườiđàn ông liều lĩnh đẩy Lucy ra, muốn vào bêntrong trực thăng.Lucy không sử dụng vũ khí, cô nhanh chóngsiết cổ người đàn ông bằng một tay. Khuôn mặtngười đàn ông đau đớn, nghẹt thở và cầu xin sựthương xót.Đội trưởng nhìn thấy vũ khí trang bị trên máybay lập tức rút lui, không dám càn rỡ.“Thả anh ra ra” Lục Khánh Nam thở hổnhển chạy tới.Dù là con át chủ bài của Quách Cao Minh,người phụ nữ Lucy này không cần tàn nhẫn nhưvậy.Lucy nhận ra Lục Khánh Nam, liền thẳngthắn “Lên máy bay đi!“ Đồng thời, cô buông độitrưởng ra, một tay đẩy anh ta xuống đất, khôngchút nương tay.Bùi Hưng Nam cũng vào bên trong.“Cô không thể bỏ chúng tôi ở đây được?”Đám đông trên mặt đất hét lên giận dữ nhìntrực thăng bay đi nhưng vô ích. Lucy thậm chíkhông nhìn họ, chỉ huy phi công, “Bắt kịp máybay phía trước.”Chiếc trực thăng cất cánh, chậm rãi bay vềphía đỉnh núi.“Quách Cao Minh, anh ấy có ở trực thăngphía trước không?”Bùi Hưng Nam ngồi trong máy bay, bắn đầutrấn tĩnh lại.Anh nhìn người phụ nữ trước mặt mình.Lucy, dáng người cao gầy, đường nét tỉnh tế vàđẹp đậm chất phương Tây, nhưng tính cách thậtsự có vấn đề.Đôi mắt Lucy như băng tuyết nhìn màn đêmđen nguy hiểm, “Kiều Bích Ngọc ở đâu, anh ấy ởđó.”Lục Khánh Nam trả lại, “Kiểu Bích Ngọcđang ở khách sạn.”Lucy quay đầu nhìn anh, trên gương mặtmang theo ý cười không giải thích được, “Tốtnhất nên như thế”