Những người lính biên giới phía Bắc lo lắng mở miệng, bọn họ không phải kẻ ngốc, biết lần này Hạng Tư Thành mà đi thì sẽ dữ nhiều lành ít. Tuy rằng đám chiến hữu nói như thế, nhưng Hạng Tư Thành không thể nghĩ như thế được. Những người anh em này của anh bỏ nhà bỏ cửa tới đây là vì cái gì?! Bọn họ lĩnh số tiền trợ cấp ít ỏi nhất, làm những nhiệm vụ nguy hiểm nhất, giao tất cả cho anh, kính gọi anh là thiếu soái, sao anh có thể tước đoạt vinh quang tối cao của bọn họ được đây? Nhưng rồi, anh lại nhìn những khuôn mặt đen nhẻm kia. Chu Bân làm ra tội ác tày trời như thế, không giết hắn ta thì anh sẽ có lỗi với gia đình họ, có lỗi với những ánh mắt đáng thương đó, càng có lỗi với lương tâm của mình hơn. "Ha ha...!Hạng Tư Thành, mày đã nghe thấy chưa? Nghe thấy chưa?" Chu Bân bỗng cười lớn tiếng: "Cấp trên có lệnh rồi, mày giết Yagyu Hekan, bây giờ đang trong tình thế gay go, nếu dám động tới tao thì mày chết chắc!" Vừa nói, hắn ta vừa đứng lên, trên mặt hiện lên sát ý âm trầm, đột nhiên…
Chương 316: Theo Đuổi Lại Từ Đầu
Ông Bố Thiếu SoáiTác giả: Vũ HạTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhNhững người lính biên giới phía Bắc lo lắng mở miệng, bọn họ không phải kẻ ngốc, biết lần này Hạng Tư Thành mà đi thì sẽ dữ nhiều lành ít. Tuy rằng đám chiến hữu nói như thế, nhưng Hạng Tư Thành không thể nghĩ như thế được. Những người anh em này của anh bỏ nhà bỏ cửa tới đây là vì cái gì?! Bọn họ lĩnh số tiền trợ cấp ít ỏi nhất, làm những nhiệm vụ nguy hiểm nhất, giao tất cả cho anh, kính gọi anh là thiếu soái, sao anh có thể tước đoạt vinh quang tối cao của bọn họ được đây? Nhưng rồi, anh lại nhìn những khuôn mặt đen nhẻm kia. Chu Bân làm ra tội ác tày trời như thế, không giết hắn ta thì anh sẽ có lỗi với gia đình họ, có lỗi với những ánh mắt đáng thương đó, càng có lỗi với lương tâm của mình hơn. "Ha ha...!Hạng Tư Thành, mày đã nghe thấy chưa? Nghe thấy chưa?" Chu Bân bỗng cười lớn tiếng: "Cấp trên có lệnh rồi, mày giết Yagyu Hekan, bây giờ đang trong tình thế gay go, nếu dám động tới tao thì mày chết chắc!" Vừa nói, hắn ta vừa đứng lên, trên mặt hiện lên sát ý âm trầm, đột nhiên… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Nhìn vẻ mặt ngơ ngác của Hạng Tư Thành, Hồ Mị Nhi trợn trắng mắt nhìn anh, gắt giọng nói: "Không biết vì sao hồi đó Tịnh Nhã lại thích đồ ngốc nghếch như anh nữa!""Bao nhiêu năm qua, anh đã bao giờ nói là mình yêu Tịnh Nhã chưa?" Nhìn dáng vẻ thẹn thùng của Vân Tịnh Nhã, Hạng Tư Thành sực hiểu ra.Đúng thế, ở bên Vân Tịnh Nhã lâu như thế rồi, nhưng anh chưa bao giờ nói tiếng yêu cô.Hôm nay, vì quá sốt sắng nên anh mới buột miệng nói ra, nếu không, với tính cách của anh, e rằng cả đời này anh cũng không nói ra ba chứ ấy.Nghĩ vậy, anh gãi đầu cười gượng.Hồ Mị Nhi nhìn dáng vẻ ngu ngơ của anh, đâu còn khí thế của một thiếu soái tung hoành khắp nơi nữa, rõ ràng là một kẻ nhà quê ngốc nghếch.Cô ta lập tức nói ngay: "Còn ngây ra đó làm gì nữa?""Mặc dù chúng ta đính hôn là có lý do, cũng đã giải thích với Tịnh Nhã rồi, nhưng dù sao anh cũng là đàn ông, phải thể hiện thái độ rõ ràng vào chứ!""Được rồi, tôi dành thời gian cho vợ chồng son hai người đấy.Yên Nhi ngoan, cô đi lấy đồ ăn ngon cho cháu nhé?"Hồ Mị Nhi bế Vân Yên Nhi ra khỏi lồng ngực của Hạng Tư Thành, tuy rằng vẫn luôn tươi cười, nhưng tận sâu nơi đáy mắt lại hiện lên sự lạc lõng và hâm mộ mà người khác khó có thể phát hiện ra.Vân Tịnh Nhã, có người đàn ông như Hạng Tư Thành che chở, chị thật sự rất hâm mộ em, hâm mộ từ tận đáy lòng...Vân Yên Nhi ngoan ngoãn đi theo Hồ Mị Nhi.Hạng Tư Thành nhìn Vân Tịnh Nhã, anh mấp máy bờ môi, nhưng không biết phải nói từ đâu.Vân Tịnh Nhã lén nhìn anh một cái, trong lòng cảm thấy bực bội, hừ một tiếng: "Anh không có gì muốn nói với em sao?""Ừm...!Anh...!Em sẽ không để ý chuyện này chứ?""Anh nói xem liệu em có để ý không?"Vân Tịnh Nhã tức tối nhìn anh, mặc dù biết là anh chỉ diễn kịch, nhưng nhìn chồng mình đính hôn với một cô gái khác, trong lòng cô sẽ có cảm giác thế nào đây?"Ừm...!Em đừng giận được không?"Hạng Tư Thành dè dặt hỏi.Một vị thiếu soái có thể giữ bình tĩnh ngay cả khi đứng trước núi đao biển lửa, nhưng giờ phút này ngoan ngoãn như một đứa trẻ.Vân Tịnh Nhã chống hai tay vào eo: "Những cô gái khác đều được người yêu cưng như công chúa, dựa vào đâu em còn chưa yêu mà đã sinh con cho anh rồi!""Em không cần biết! Em muốn anh theo đuổi em lại từ đầu, đồng thời phải tổ chức một đám cưới long trọng cho em, quy mô phải lớn hơn lễ đính hôn này!""Nếu anh không làm được yêu cầu ấy, hừ, em sẽ bế Yên Nhi đi làm mẹ đơn thân tiếp!".
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Nhìn vẻ mặt ngơ ngác của Hạng Tư Thành, Hồ Mị Nhi trợn trắng mắt nhìn anh, gắt giọng nói: "Không biết vì sao hồi đó Tịnh Nhã lại thích đồ ngốc nghếch như anh nữa!"
"Bao nhiêu năm qua, anh đã bao giờ nói là mình yêu Tịnh Nhã chưa?" Nhìn dáng vẻ thẹn thùng của Vân Tịnh Nhã, Hạng Tư Thành sực hiểu ra.
Đúng thế, ở bên Vân Tịnh Nhã lâu như thế rồi, nhưng anh chưa bao giờ nói tiếng yêu cô.
Hôm nay, vì quá sốt sắng nên anh mới buột miệng nói ra, nếu không, với tính cách của anh, e rằng cả đời này anh cũng không nói ra ba chứ ấy.
Nghĩ vậy, anh gãi đầu cười gượng.
Hồ Mị Nhi nhìn dáng vẻ ngu ngơ của anh, đâu còn khí thế của một thiếu soái tung hoành khắp nơi nữa, rõ ràng là một kẻ nhà quê ngốc nghếch.
Cô ta lập tức nói ngay: "Còn ngây ra đó làm gì nữa?"
"Mặc dù chúng ta đính hôn là có lý do, cũng đã giải thích với Tịnh Nhã rồi, nhưng dù sao anh cũng là đàn ông, phải thể hiện thái độ rõ ràng vào chứ!"
"Được rồi, tôi dành thời gian cho vợ chồng son hai người đấy.
Yên Nhi ngoan, cô đi lấy đồ ăn ngon cho cháu nhé?"
Hồ Mị Nhi bế Vân Yên Nhi ra khỏi lồng ngực của Hạng Tư Thành, tuy rằng vẫn luôn tươi cười, nhưng tận sâu nơi đáy mắt lại hiện lên sự lạc lõng và hâm mộ mà người khác khó có thể phát hiện ra.
Vân Tịnh Nhã, có người đàn ông như Hạng Tư Thành che chở, chị thật sự rất hâm mộ em, hâm mộ từ tận đáy lòng...
Vân Yên Nhi ngoan ngoãn đi theo Hồ Mị Nhi.
Hạng Tư Thành nhìn Vân Tịnh Nhã, anh mấp máy bờ môi, nhưng không biết phải nói từ đâu.
Vân Tịnh Nhã lén nhìn anh một cái, trong lòng cảm thấy bực bội, hừ một tiếng: "Anh không có gì muốn nói với em sao?"
"Ừm...!Anh...!Em sẽ không để ý chuyện này chứ?"
"Anh nói xem liệu em có để ý không?"
Vân Tịnh Nhã tức tối nhìn anh, mặc dù biết là anh chỉ diễn kịch, nhưng nhìn chồng mình đính hôn với một cô gái khác, trong lòng cô sẽ có cảm giác thế nào đây?
"Ừm...!Em đừng giận được không?"
Hạng Tư Thành dè dặt hỏi.
Một vị thiếu soái có thể giữ bình tĩnh ngay cả khi đứng trước núi đao biển lửa, nhưng giờ phút này ngoan ngoãn như một đứa trẻ.
Vân Tịnh Nhã chống hai tay vào eo: "Những cô gái khác đều được người yêu cưng như công chúa, dựa vào đâu em còn chưa yêu mà đã sinh con cho anh rồi!"
"Em không cần biết! Em muốn anh theo đuổi em lại từ đầu, đồng thời phải tổ chức một đám cưới long trọng cho em, quy mô phải lớn hơn lễ đính hôn này!"
"Nếu anh không làm được yêu cầu ấy, hừ, em sẽ bế Yên Nhi đi làm mẹ đơn thân tiếp!"
.
Ông Bố Thiếu SoáiTác giả: Vũ HạTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhNhững người lính biên giới phía Bắc lo lắng mở miệng, bọn họ không phải kẻ ngốc, biết lần này Hạng Tư Thành mà đi thì sẽ dữ nhiều lành ít. Tuy rằng đám chiến hữu nói như thế, nhưng Hạng Tư Thành không thể nghĩ như thế được. Những người anh em này của anh bỏ nhà bỏ cửa tới đây là vì cái gì?! Bọn họ lĩnh số tiền trợ cấp ít ỏi nhất, làm những nhiệm vụ nguy hiểm nhất, giao tất cả cho anh, kính gọi anh là thiếu soái, sao anh có thể tước đoạt vinh quang tối cao của bọn họ được đây? Nhưng rồi, anh lại nhìn những khuôn mặt đen nhẻm kia. Chu Bân làm ra tội ác tày trời như thế, không giết hắn ta thì anh sẽ có lỗi với gia đình họ, có lỗi với những ánh mắt đáng thương đó, càng có lỗi với lương tâm của mình hơn. "Ha ha...!Hạng Tư Thành, mày đã nghe thấy chưa? Nghe thấy chưa?" Chu Bân bỗng cười lớn tiếng: "Cấp trên có lệnh rồi, mày giết Yagyu Hekan, bây giờ đang trong tình thế gay go, nếu dám động tới tao thì mày chết chắc!" Vừa nói, hắn ta vừa đứng lên, trên mặt hiện lên sát ý âm trầm, đột nhiên… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Nhìn vẻ mặt ngơ ngác của Hạng Tư Thành, Hồ Mị Nhi trợn trắng mắt nhìn anh, gắt giọng nói: "Không biết vì sao hồi đó Tịnh Nhã lại thích đồ ngốc nghếch như anh nữa!""Bao nhiêu năm qua, anh đã bao giờ nói là mình yêu Tịnh Nhã chưa?" Nhìn dáng vẻ thẹn thùng của Vân Tịnh Nhã, Hạng Tư Thành sực hiểu ra.Đúng thế, ở bên Vân Tịnh Nhã lâu như thế rồi, nhưng anh chưa bao giờ nói tiếng yêu cô.Hôm nay, vì quá sốt sắng nên anh mới buột miệng nói ra, nếu không, với tính cách của anh, e rằng cả đời này anh cũng không nói ra ba chứ ấy.Nghĩ vậy, anh gãi đầu cười gượng.Hồ Mị Nhi nhìn dáng vẻ ngu ngơ của anh, đâu còn khí thế của một thiếu soái tung hoành khắp nơi nữa, rõ ràng là một kẻ nhà quê ngốc nghếch.Cô ta lập tức nói ngay: "Còn ngây ra đó làm gì nữa?""Mặc dù chúng ta đính hôn là có lý do, cũng đã giải thích với Tịnh Nhã rồi, nhưng dù sao anh cũng là đàn ông, phải thể hiện thái độ rõ ràng vào chứ!""Được rồi, tôi dành thời gian cho vợ chồng son hai người đấy.Yên Nhi ngoan, cô đi lấy đồ ăn ngon cho cháu nhé?"Hồ Mị Nhi bế Vân Yên Nhi ra khỏi lồng ngực của Hạng Tư Thành, tuy rằng vẫn luôn tươi cười, nhưng tận sâu nơi đáy mắt lại hiện lên sự lạc lõng và hâm mộ mà người khác khó có thể phát hiện ra.Vân Tịnh Nhã, có người đàn ông như Hạng Tư Thành che chở, chị thật sự rất hâm mộ em, hâm mộ từ tận đáy lòng...Vân Yên Nhi ngoan ngoãn đi theo Hồ Mị Nhi.Hạng Tư Thành nhìn Vân Tịnh Nhã, anh mấp máy bờ môi, nhưng không biết phải nói từ đâu.Vân Tịnh Nhã lén nhìn anh một cái, trong lòng cảm thấy bực bội, hừ một tiếng: "Anh không có gì muốn nói với em sao?""Ừm...!Anh...!Em sẽ không để ý chuyện này chứ?""Anh nói xem liệu em có để ý không?"Vân Tịnh Nhã tức tối nhìn anh, mặc dù biết là anh chỉ diễn kịch, nhưng nhìn chồng mình đính hôn với một cô gái khác, trong lòng cô sẽ có cảm giác thế nào đây?"Ừm...!Em đừng giận được không?"Hạng Tư Thành dè dặt hỏi.Một vị thiếu soái có thể giữ bình tĩnh ngay cả khi đứng trước núi đao biển lửa, nhưng giờ phút này ngoan ngoãn như một đứa trẻ.Vân Tịnh Nhã chống hai tay vào eo: "Những cô gái khác đều được người yêu cưng như công chúa, dựa vào đâu em còn chưa yêu mà đã sinh con cho anh rồi!""Em không cần biết! Em muốn anh theo đuổi em lại từ đầu, đồng thời phải tổ chức một đám cưới long trọng cho em, quy mô phải lớn hơn lễ đính hôn này!""Nếu anh không làm được yêu cầu ấy, hừ, em sẽ bế Yên Nhi đi làm mẹ đơn thân tiếp!".